Thiên Mệnh - Chương 1
1
Nhà là y dược thế gia ba đời tổ tiên đều làm việc tại Thái Y Viện đời nhi tử chỉ và Thẩm Thành Vân là hai nữ nhi
Hai chúng từ nhỏ đã học y lý Thẩm Thành Vân là thân sinh nữ nhi của đại phu nhân từ nhỏ nuông chiều lớn lên chê giã thuốc nghiền thuốc sẽ làm hỏng đôi tay ngọc ngà mềm mại như mỡ đông của nàng càng ghét mùi thuốc Đông y khó ngửi bám chiếc váy lụa dài ướp hương của nàng vì luôn lười biếng
Phụ thân và đại phu nhân yêu thương nàng vì nhắm một mắt mở một mắt mặc kệ nàng
Ta thì khác chỗ dựa như
Về việc mẫu thân là ai trong phủ nhiều lời đồn khác là một nữ tỳ chết yểu nào đó trong phủ là một ca kỹ nào đó ở nhạc phường bên ngoài
Điều duy nhất thể chắc chắn là xuất thân hèn kém sủng ái
May mắn thay thông minh sách dược lý xem một lần là nhớ đơn thuốc chép hai lần là thể ngộ phương pháp mới
“Có ích gì chứ” Mỗi lần thấy vất vả giã thuốc Thẩm Thành Vân đều khẩy
Đối với nàng thì vô dụng nhưng đối với thì ích
Một thứ nữ như e rằng thể gả cho công tử nhà quyền quý nếu phụ thân gả cho một gã sai vặt nào đó nếu thích thì thôi nếu là một tên vô rượu chè đánh đập thê tử ít nhất thể bỏ trốn đến giang hồ làm một lang trung
Trên đời một góc bình yên để sống đó chính là nguyện vọng của
ngờ ngay cả một nguyện vọng nhỏ nhoi như cuối cùng cũng thể thực hiện
Lúc đầu chỉ thấy phụ thân ngày đêm ngủ trong thư phòng cau mày thôi
Ta nhiều tình cảm với ông tình yêu của ông đều dành cho Thẩm Thành Vân đương nhiên cũng chẳng tình yêu gì để dành cho ông
hứng thú với y thuật biết căn bệnh nan y nào mà ông giải quyết lẽ… lẽ thể làm
Lúc đầu phụ thân cho biết nhưng đó ông mới nhớ quả thật từ nhỏ đã thiên phú vì ông cho cải trang thành một y đồng theo ông cung
Người mắc bệnh là Thái tử ông với bệnh của Thái tử là bệnh bẩm sinh từ nhỏ đã mắc bệnh ho nhiều năm qua đã uống vô số thuốc vẫn khỏi
Thái tử giường khi thấy mặt tim đập thót một cái
Hắn thật hề chút khí chất xa hoa phú quý ngược giống như một loài thực vật tĩnh lặng giống như những vị thuốc mà ngày ngày bầu bạn gầy gò tuấn tú tỏa một mùi hương thanh đạm
Ta đội nón lá tấm màn dài che khuất dung nhan bước từng bước nhỏ lên phía nhẹ nhàng lên tiếng
Phụ thân trách vượt phận nhưng Thái tử ôn hòa
“Không ”
Hắn đưa cổ tay cho bắt mạch dùng ánh mắt trong trẻo như nước may mà tấm màn che khuất khuôn mặt nếu nhất định sẽ thấy mặt đỏ bừng
“Không bệnh yếu… mà là nhiệt độc” Ta nhỏ giọng : “Cho nên nên bổ mà nên thanh nhiệt”
“Vô lý” Phụ thân lớn tiếng
Ta mới nghề tránh khỏi quá thiếu chừng mực câu trực tiếp tuyên bố rằng bấy nhiêu năm qua các vị lão nhân gia trong Thái y viện đều chẩn đoán sai
“Thẩm viện thủ ” Thái tử khóe mắt trời sinh đã một độ cong cho nên ai cũng như đang : “Vậy ngươi thể kê đơn thuốc ”
“Ta… thể thử”
Ta về nhà lật sách thuốc cả một đêm cân nhắc nhiều giờ cuối cùng một đơn thuốc
Thuốc khi phối xong đưa Đông cung mỗi ngày đều sắc Bảy ngày bệnh ho nhiều năm của Thái tử cứ như chữa khỏi
Thái tử hỏi phụ thân tiểu y đồng là ai
“Xin Thái tử điện hạ thứ cho thần đây rõ” Trên tóc mai phụ thân lấm tấm mồ hôi: “Thật … là tiểu nữ”
Tin tức Thái tử điện hạ cưới nữ nhi của viện thủ Thái y viện làm Thái tử phi nhanh chóng truyền khắp kinh thành
Ta đến hiệu thuốc lấy thuốc thì tim đập thình thịch vội vàng chạy về nhà
Trong phủ đã rộn ràng khí vui mừng đại phu nhân tươi rói cài một chiếc trâm vàng lên đầu Thẩm Thành Vân
“Trong kinh thành nhiều khuê tú gả cho Thái tử như mắc cả bệnh tương tư cũng vẫn là Vân nhi nhà chúng phúc”
Cảm giác lành trong lòng đã trở thành sự thật tại chỗ gió mùa hè mang theo ấm thổi qua ống tay áo nhưng chỉ thấy như rơi hầm băng
Thẩm Thành Vân đầu nhíu mày
“Xem cái bộ dạng ngốc nghếch của nha đầu kìa ngày vui như thế đúng là xúi quẩy”
Ta há miệng cổ họng khô ba chữ thốt như máu
“… Kia là ”
“Cái gì”
Thẩm Thành Vân rõ
“Là ”
Ta lớn tiếng
Sắc mặt Thẩm Thành Vân lập tức thay đổi sắc mặt phụ thân và đại phu nhân cũng thay đổi
Phụ thân tới giơ tay tát một cái thật mạnh
Đại phu nhân thì khó chịu vung khăn tay về phía những hầu: “Các ngươi lui xuống ”
Trong phòng chỉ còn bốn chúng phụ thân mặt mày xám xịt : “Ngươi làm gì”
Ta làm gì cả
Ta ngẩng đầu phụ thân nhẹ nhàng mở miệng: “Phụ thân nếu thật sự thẹn với lương tâm thì hãy mắt con mà – Thái tử hỏi cưới nữ nhi của cùng với việc ai đã chữa khỏi bệnh ho cho liên quan”
Phụ thân tránh ánh mắt
chỉ trong chốc lát
Một lát ông đầu thẳng mắt
“Tất nhiên là liên quan”
Phụ thân đến bên cạnh Thẩm Thành Vân yêu thương đặt lòng bàn tay lên vai nàng
“Vân nhi đơn thuốc chữa khỏi bệnh ho cho Thái tử điện hạ Thái tử điện hạ thưởng thức tài danh và đức hạnh của Vân nhi cho nên cưới Vân nhi làm Thái tử phi – như gì đúng”
Ta mở to mắt phụ thân
Ông né tránh cũng thẳng
Quả nhiên là đã đánh giá thấp ông
Hóa thật sự thể đối xử khác biệt với hai đứa con ruột như
Thẩm Thành Vân nàng đến mặt ghé sát tai
“Muội đừng buồn”
“Thứ nữ thể làm Thái tử phi ”
“Phúc khí tiếp thay tiếp nên vui mừng vì chứ”
Ta nghiến chặt răng hồi lâu nhẹ nhàng tiếng
“Đương nhiên là vui mừng vì tỷ tỷ”
“Vậy thì tỷ tỷ nhất định cầu nguyện Thái tử điện hạ tương lai bình bình thuận thuận ngay cả phong hàn cũng mắc”
“Bằng lỡ như đau đầu nhức óc đến hỏi tỷ tỷ với cái y thuật mèo mả gà đồng phân biệt nổi tên thuốc của tỷ tỷ chẳng là… tội khi quân ”
Lời dứt phụ thân đại phu nhân và Thẩm Thành Vân đều đột nhiên biến sắc
“Vân nhi cũng thể học y thuật” Phụ thân lạnh mặt
Ta mỉm lắc đầu
“Phụ thân hiểu rõ nữ nhi của nhất đừng tự lừa dối nữa”
02
Bọn họ thảo luận trong thư phòng cả một đêm đó gọi
Ta đẩy cửa thấy mặt Thẩm Thành Vân còn vương nước mắt khô nàng mắt đỏ ngầu trừng đó đầu
Phụ thân bất đắc dĩ nàng một cái lập tức chuyển ánh mắt sang
“Con làm thị nữ theo hầu cùng Vân nhi cung”
“Phụ thân” Thẩm Thành Vân kêu lên
Rõ ràng nàng vẫn chấp nhận quyết định vội vàng đến giữa thư phòng đưa tay chỉ mặt
Nếu nghiêng đầu né một cái thì móng tay dài sơn son của nàng đã suýt làm trầy mắt
“Người xem bộ dạng phục của nó kìa để nó theo con cung nó nhất định sẽ quyến rũ Thái tử điện hạ”
Phụ thân đến mặt ông trở nên ôn hòa hơn nhiều biết đó là điềm báo ông điều cầu xin
“Nhược Nhược con và Vân nhi là tỷ ”
“ hai tỷ thì nên giúp đỡ lẫn ” Đại phu nhân phụ họa
Ta cố sức căng mặt sợ rằng nếu cố đủ thì sẽ lập tức lạnh tiếng
Những năm qua ăn đồ ăn thừa của Thẩm Thành Vân giữa mùa đông giúp nàng giặt quần áo lót những chuyện phụ thân và đại phu nhân đều thấy
Lúc đó ai với Thẩm Thành Vân chúng là tỷ
“Nhược Nhược thân phận của mẫu thân con công khai” Đại phu nhân u uất : “Cho nên đối ngoại cũng thể tuyên bố con là tiểu thư nhà chúng điểm hẳn là con cũng rõ”
“Cho nên ở phủ con cũng chỉ là thân phận nha nô tỳ chỉ thể gả cho một gã sai vặt biết chữ hoặc là bán làm ”
“Vào cung thì khác Vân nhi là Thái tử phi tương lai chính là Hoàng hậu con là cung nữ sủng ái bên cạnh Hoàng hậu thể gả cho một thị vệ ngự lâm quân như ”
“ nếu bây giờ con dám làm loạn Vân nhi mất vị trí Thái tử phi…”
Đại phu nhân đến bên dùng tay nhẹ nhàng vuốt vai động tác của bà nhẹ nhàng đến mức khiến cảm thấy một con rắn độc thè lưỡi quấn lên vai
“Vậy thì… con xem… bản thân con thể hơn ”
… thể hơn
Mạng sống của từ đến nay bao giờ do chính quyết định
Ta ngoan ngoãn cúi đầu nhẹ giọng : “Con hiểu”
“Nhược Nhược nhất định sẽ tận tâm phò tá tỷ tỷ”
Đại phu nhân và phụ thân nở nụ an ủi
Thẩm Thành Vân ở bên cạnh cũng từ u ám chuyển sang tươi sáng
Bộ mặt như … bọn họ sẽ duy trì bao lâu nữa
Ta thầm nghĩ trong lòng