Thế Tử Phi Trùng Sinh - Chương 5
10
Hoàng tộc xưa nay từng tiền lệ hòa ly
Định Vương là vương gia khác họ phụ thân nhiều năm tận tâm tận lực vì triều đình mang theo nước mắt đầy tràn mà cầu xin mặt Hoàng thượng Cuối cùng chuyện cũng định đoạt
Khi phụ thân cầm về thánh chỉ hòa ly do đích thân Hoàng thượng ban xuống Định Vương phi đang dẫn Hạ Khiêm tới để dâng cành roi xin nhận tội
Bà vẫn giữ thể diện sai tiểu đồng gánh roi phía định phủ mới diễn khổ nhục kế
mẫu thân cho bà cơ hội ngay tại cửa dây dưa hơn nửa canh giờ ung dung cầm lấy thánh chỉ hòa ly giơ lên : “Nhìn rõ Từ nay A Ngữ nhà và phủ Định Vương các ngươi còn nửa phần liên quan Dâng roi xin tội cần nữa Nhà họ Lâm chúng thể giữ nổi một rể vong ân bội nghĩa như ”
“Đây còn cả bản cam kết trả các ngươi cái thứ giữ lời Ta đã biết mà năm đó cái gì mà cả đời phụ A Ngữ tất cả đều là lừa gạt Cũng đúng thôi đến cả hôn sự cũng là lừa mà trong miệng phủ Định Vương các ngươi còn câu nào là thật ”
Nhờ đám khố công tử hôm đó chuyện của Hạ Khiêm và Lý Vãn đầy một canh giờ đã truyền khắp kinh thành
Danh tiếng quân tử của Hạ Khiêm từ nay còn vớt nữa Lúc như một con rối gỗ ngây ngốc lưng Định Vương phi chẳng một lời
Tất nhiên những chuyện đều là do Bạch Thúy kể
Ta cuối cùng cũng đã hòa ly một chút cũng thấy gương mặt của Hạ Khiêm nữa
Chỉ là tiểu nha đầu vẫn chút hiểu: “Như chẳng tiện nghi cho bọn họ Tiểu thư vị trí thế tử phi liền bỏ trống Lý Vãn hiện nay tiếng đồn xa nhưng y thuật cao siêu sớm muộn cũng thể dựa bản lĩnh mà bước chân phủ Định Vương”
Ta lười biếng ngáp một cái đáp: “Sợ gì của Y Vương Cốc sắp đến ”
Những ngày qua phụ thân luôn sai thăm dò quanh Y Vương Cốc
Lý Vãn chỉ giỏi chữa bệnh mà còn giỏi dùng độc Lần Hạ Khiêm chịu phối hợp nàng bỏ ngoài đã tán phát độc dược khiến đám tiểu thư chế giễu nàng là thất nổi mẩn đỏ cả nửa tháng
Huống hồ trải qua kiếp đã biết rõ bản lĩnh của nàng càng để thuộc hạ của phụ thân mạo hiểm
Cách nhất vẫn là để của Y Vương Cốc mặt
Ta ở nhà sống an nhàn còn phủ Định Vương thì náo loạn đến long trời lở đất
Hiện tại ai ai cũng biết Hạ Khiêm là kẻ vong ân phụ nghĩa lòng lang sói Hắn nhốt trong viện dám bước chân ngoài
Lý Vãn tuy phẫn nộ vì thấy thân thể nhưng nghĩ đến việc Hạ Khiêm là thế tử Định Vương dung mạo tồi liền thúc ép làm thế tử phi
Nàng bận tâm việc thành thân lúc sẽ đời chửi rủa thế nào còn đe dọa:
“Ta thể chữa khỏi cho Hạ Khiêm cũng thể một mũi kim phế bỏ Các ngươi tự mà liệu”
Mẫu thân chỉ một đêm Định Vương phi đã già ít còn dáng vẻ hùng hổ ai bì nổi như nữa
Dẫu Định Vương phi vẫn từ bỏ ý định gặp ngừng gửi bái đưa vô số trân bảo vì danh tiếng của Hạ Khiêm mà suy tính đủ đường
Đáng tiếc Hạ Khiêm nên thân một thời gian chìm trong u sầu quyết định buông xuôi tất cả suốt ngày cùng Lý Vãn dây dưa dứt
Vào ngày Xuân Thần Tế ngoài giải khuây ngờ gặp Hạ Khiêm
Hắn thoáng hiện vẻ áy náy dám kéo tay Lý Vãn định rời
Lý Vãn thì quan tâm: “Đều là chuyện đã qua trốn cái gì Hay ngươi cảm thấy Lý Vãn thể gặp chỉ thể trốn trốn tránh tránh”
“Vãn Vãn đừng làm loạn” Hạ Khiêm mím môi nghiến răng chịu đựng ánh mắt khác thường của mọi
Gần đây luôn ru rú trong phủ Định Vương say sưa trong cơn mộng mị Không biết hôm nay lấy can đảm ở mà dám ngoài
Lý Vãn vẫn đổi sắc ngạo mạn quanh lớn: “Nhìn cái gì mà Còn cẩn thận độc của bản thần y”
Những ngày theo sự sắp xếp của Định Vương phi Lý Vãn đã gặp vài vị quan quyền qúy
vì tính cách kiêu ngạo chỉ cần ý là nàng liền trở mặt Thêm đó đắm chìm trong ái tình danh tiếng thần y của nàng cũng chẳng nổi lên
Mọi chỉ cảm thấy nàng chữa khỏi cho Hạ Khiêm thì quả thật chút bản lĩnh nhưng sẽ đại phu nào sẽ những lời như
Ta khẽ nhếch môi : “Lý thần y cẩn thận lời Người làm y cần giữ lấy lòng nhân ái thẹn với đất trời thẹn với lương tâm Phong thái của Lý thần y giống nhân vật phản diện trong thoại bản thế chẳng chút khí chất nào của Y Vương Cốc”
Hạ Khiêm cúi đầu thấp hơn
Lý Vãn lườm lạnh giọng : “Ta hành y thế nào đến lượt ngươi chỉ dạy Y Vương Cốc cũng thứ ngươi thể tùy tiện bôi nhọ”
“Lâm tiểu thư còn ngươi thì ”
Nghe thấy giọng quen thuộc cả Lý Vãn cứng đờ dám tin về phía lắp bắp: “Đại… đại sư …”
“Ngươi đã trục xuất khỏi Y Vương Cốc”
Một nam tử vận trường sam màu nguyệt bạch bước từ đám đông trầm giọng :
“Lý Vãn ngươi tính tình ác độc dùng sống để thử thuốc đã trục xuất khỏi sư môn từ ba tháng Sư phụ niệm tình ngươi còn nhỏ truy cứu Không ngờ ngươi lấy danh nghĩa sư môn mà làm điều sai trái Hôm nay đến chính là mang ngươi về cốc để nhận trừng phạt”
Sắc mặt Lý Vãn lập tức trắng bệch nhưng nàng vẫn chịu nhận tội
“Ta nào làm điều sai trái Rõ ràng còn chữa khỏi cho một Đại sư ngươi cũng là nam nhân hẳn biết thể làm nam nhân là đau khổ thế nào”
Mọi xung quanh tuy im lặng nhưng Hạ Khiêm thì mặt càng lúc càng tái nhợt
“Không thể làm nam nhân” — là câu đó
Hắn hổ và giận dữ đến cực điểm cả khuôn mặt nóng bừng nhưng lời nào để phản bác
Nam tử trường sam nhiều lời với Lý Vãn vươn tay điểm vài huyệt đạo khiến nàng cứng đờ thể nhúc nhích
Đám đông hiểu rõ chuyện gì nhưng đến việc Lý Vãn dùng sống để thử thuốc thì vô cùng phẫn nộ
Ngay lập tức họ vỗ tay tán thưởng hành động “đại nghĩa diệt thân” của Y Vương Cốc
Còn về Hạ Khiêm danh tiếng của đã hủy hoại
Dù bệnh đã chữa khỏi nhưng nhà nào dám gả con gái cưng của cho Không sợ chê chết
Hạ Khiêm biết bản thân thể đắc tội với Y Vương Cốc nên khi đối diện với lời cầu cứu của Lý Vãn chỉ biết siết chặt nắm tay
Dù gì nàng cũng là phụ nữ đầu tiên của dù nàng điêu ngoa tùy hứng trong lòng vẫn còn chút nỡ
Thấy bất động Lý Vãn lập tức mắng chửi thậm tệ gọi là kẻ nam nhân vô dụng mắng cho chạm đến nỗi đau của thì mắng như
Có khẽ thì thầm: “Thì thế tử thích kiểu nữ nhân như Theo thấy Lâm tiểu thư vẫn hơn dịu dàng lễ độ trọng tình trọng nghĩa”
Người khác đồng tình: “Người phúc nhà vô phúc Lâm tiểu thư chịu khổ quá đủ ”
Nhìn thấy Hạ Khiêm lảo đảo sắp ngã hài lòng gật đầu dẫn theo Bạch Thúy trở về phủ
11
Ta bận tâm đến kết cục của Lý Vãn
Nam tử áo dài đã với năm đó Cốc chủ vì mềm lòng mà cho phép nàng rời cốc tự mưu sinh
Chữa bệnh cứu vốn là chuyện nhưng nàng dây dưa với nam nhân đã thê tử còn hạ độc hại dẫu thế nào cũng thể tha thứ
Những “dược nhân” mà Lý Vãn để trong Y Vương Cốc nhiều chỉ là trẻ nhỏ năm sáu tuổi
Nhìn thấy bọn trẻ dược tính hành hạ đến sống bằng chết Cốc chủ hối hận vì đã quá dễ dàng tha thứ cho nàng
“Lâm tiểu thư cứ yên tâm chúng sẽ phế bỏ bản lĩnh của Lý Vãn để nàng cả đời chuộc tội Về phần Hạ Khiêm tại đây một phương thuốc thể khiến trở như dùng thì do tiểu thư tự quyết Chỉ là nhân quả tuần tuyệt đối thể dùng để làm điều ác”
Ta nhận lấy bình thuốc cúi cảm tạ: “Ta đã sắp xếp xong kết cục cho Hạ Khiêm nhưng vẫn cảm tạ ý của công tử”
Hết lần đến lần khác gây rắc rối Định Vương đã thất vọng với đứa con trai
Vì ngay trong đêm hôm Hạ Khiêm cưỡi ngựa rời khỏi thành định đến biệt trang để tránh đầu sóng ngọn gió
Hắn vẫn còn tài hoa nếu thời cơ thích hợp chắc thể Đông Sơn tái khởi
trời cao dường như cố ý đối đầu với
Đêm đó mưa to gió lớn Hạ Khiêm và đoàn tùy tùng gặp sơn tặc đường
Địch đông ít Hạ Khiêm chém vài nhát trọng thương
Đợi đến sáng hôm mưa lớn xóa sạch mọi dấu vết sơn tặc cũng biệt tăm biệt tích Định Vương phủ thậm chí biết mà truy cứu
Hạ Khiêm thương ở vị trí hiểm yếu dù Định Vương lập tức cung mời ngự y cũng giữ
Phụ thân làm việc luôn đáng tin cậy nhát dao đủ để Hạ Khiêm thể tìm một chức vụ trong cung mà yên dưỡng thương
Lần dù là Đại La thần tiên cũng thể cứu trở
Hạ Khiêm suy sụp một lòng tìm cái chết nhưng Định Vương phi ngăn cản
Nghe trói chặt tứ chi giam trong viện mỗi ngày ba bữa đều nhờ đút ăn
Hạ Khiêm cầu xin Định Vương phi hãy kết liễu nhưng đời làm gì mẹ nào nhẫn tâm
Dẫu biết con sống bằng chết bà vẫn ép kéo dài tàn mà sống
Bạch Thúy từ bên ngoài chạy vẻ mặt đầy hả hê: “Giờ thì ẩn tật nữa mà thành thái giám luôn Nghe Định Vương phi đến mù cả mắt Hừ đáng đời”
Ta ghế tay lật quyển thoại bản khẽ: ” Cô nương gia chú ý một chút Ăn thế còn ai dám lấy ngươi”
Bạch Thúy lẩm bẩm: “Gả làm gì chứ ở bên tiểu thư cả đời ăn ngon uống sung sướng hơn ”
“Ngươi ” Ta chạm nhẹ trán nàng: “Trên đời nam tử ai cũng như Hạ Khiêm Đừng vì một kẻ mà bỏ lỡ những điều ”
Bạch Thúy ôm đầu: “Thế tiểu thư định tái giá ”
Ta chớp mắt: “Hửm Nếu gặp thích nhân phẩm tại Tệ nhất thì cũng chỉ là gặp một kẻ phụ bạc thôi mà chẳng lẽ xử lý ”
Lọ thuốc Y Vương Cốc tặng vẫn còn giữ đấy
Hết