Thế Tử Phi Trùng Sinh - Chương 4
8
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi cả kinh thành đã biết chuyện Hạ Khiêm thể làm nam nhân
Lý Vãn cảm thấy sai: “Các tức cái gì tức thật Nói cho các biết Lý Vãn kẻ si tình ngu ngốc như Lâm Kim Ngữ để mặc ai đổ oan cho Lại bảo làm của Hạ Khiêm Hắn còn tính là nam nhân xứng ”
Bà mẫu tỉnh suýt nữa lời làm cho ngất lần nữa
Còn công công thì trực tiếp đổ bệnh gặp ai ngay cả Hạ Khiêm cũng đối mặt
Quá mất mặt thực sự quá mất mặt
Lý Vãn đã gây họa lớn như phủ Định Vương thể trách nàng ngược còn mời nàng về chữa trị cho Hạ Khiêm
Hạ Khiêm thì nhất quyết chịu nhốt trong phòng lóc: “Xin mọi tha cho Ta nam nhân đáng sống nữa A Ngữ chúng hòa ly cầu xin nàng”
Hắn còn trực tiếp thấy những lời nhạo ngoài đã chịu nổi thế còn những ấm ức chịu bao năm nay thì tính
Còn nhớ cũng từng cầu xin ban cho cái chết Và đã trả lời thế nào
Hắn tha cho cớ gì tha cho
“Đừng những lời ngu ngốc nữa Mời thần y Y Vương Cốc trị bệnh là phúc phận của ngươi Hạ Khiêm chẳng lẽ ngươi làm kẻ vô dụng cả đời ”
Ta lạnh mặt lui sai phá cửa liền thấy Hạ Khiêm co ro trong góc phòng
Hắn mím môi lời nào đôi mắt hõm sâu đầy vẻ trống rỗng và tuyệt vọng
Bà mẫu cố chống đỡ thân bước lên tát một cái thật mạnh
“Đứng dậy cho Nếu ngươi cả phủ Định Vương vì ngươi mà sống trong nhục nhã thì chi bằng giờ tự chết Xem như mười tháng hoài thai mấy chục năm lo sợ đều đổ xuống sông xuống biển”
“Mẫu thân”
Hạ Khiêm nhắm nghiền mắt lồng ngực phập phồng kịch liệt nghĩ đến nỗi nhọc nhằn của bà mẫu cuối cùng đành thỏa hiệp
Lý Vãn vẫn đang trong cơn giận mỗi lần điều trị đều chẳng nương tay khiến Hạ Khiêm thường xuyên rên rỉ trong đau đớn
May mà nàng quên mục đích đến phủ Định Vương hành hạ Hạ Khiêm mấy ngày cuối cùng cũng bắt đầu nghiêm túc
Thuốc mới bắt đầu hiệu quả Hạ Khiêm lấy làm mừng rỡ từ đó thay đổi thái độ dần dần tín nhiệm Lý Vãn
“Lý thần y đây là đúng Ta thấy thần y thường mặc y phục trắng nên đã sai làm vài bộ váy lụa bằng loại nguyệt quang sa để tạ mong thần y chê”
Công bằng mà khi những cảm xúc tiêu cực vẻ ngoài của Hạ Khiêm thực sự tuấn tú khí chất ôn nhuận mặc trường bào màu nhạt càng tôn lên dáng cao gầy
Tính cách của Lý Vãn vốn kỳ lạ luôn làm theo ý thấy như liền nảy sinh chút hứng thú
“Ồ chỉ y phục thôi đủ Không bằng thế tử chọn thêm cho vài cây trâm cài tóc”
Hạ Khiêm vì thẹn với nên khi ở chung với vẫn luôn căng thẳng
Lý Vãn thì nhiệt tình phóng khoáng khiến trải nghiệm cảm giác mới mẻ Cứ thế qua vài lần hai dần nảy sinh tình cảm quá trình chữa trị cũng thuận lợi hơn nhiều
Nghe tin lành bà mẫu thở phào nhẹ nhõm: “A Ngữ cuối cùng chúng cũng khổ tận cam lai”
Ta mỉm dịu dàng: “Phải khổ tận cam lai…”
Có mất mới là đau đớn nhất
Bà mẫu chẳng biết lòng nghĩ gì bà vui vẻ chuẩn cho yến tiệc sinh thần của Hạ Khiêm
Chuyện tật bệnh tiện công khai nhưng chỉ cần Hạ Khiêm hiên ngang mặt mọi liền đủ để ngăn miệng thiên hạ
Đợi thêm vài tháng nữa khi mang thai còn ai dám nhắc chuyện cũ của phủ Định Vương
Đáng tiếc bà mẫu tính mọi chuyện nhưng tính cách Hạ Khiêm chứng minh bản thân thiên hạ kinh động đến thế
Dưới đây là bản dịch sát nghĩa và giữ đúng phong cách cổ đại:
9
Hôm yến tiệc Hạ Khiêm như thường lệ thức dậy uống một bát thuốc
“Hôm nay mùi vị chút khác thường”
Ta bên cạnh chờ rửa mặt thay y phục thản nhiên đáp: “Có lẽ là Lý thần y đổi phương thuốc ”
Gần một tháng nay Lý Vãn đã thay bốn đơn thuốc hương vị mỗi lần đều khác biệt
Chỉ là bình thường nàng luôn báo với Hạ Khiêm hứng thì còn bắt miêu tả cả sự thay đổi của mùi vị
Hạ Khiêm chút nghi ngờ chỉ nghĩ Lý Vãn quên liền uống một cạn cùng ngoài đón khách
Ai ngờ nửa đường sắc mặt bỗng nhiên căng thẳng từ vành tai bắt đầu đỏ lên nhàn nhạt
“Sao ” Ta dừng bước
Hạ Khiêm dám đối diện với vội vã mặt sang chỗ khác: “Không gì chắc là do đổi thuốc nên thấy khó chịu Ta tìm Lý thần y một chuyến A Ngữ cứ ”
Nói xong đợi trả lời đã xoay bước nhanh rời
Bạch Thúy theo bóng lưng chút lo lắng: “Tiểu thư liệu thành công ”
Ta nghiêng đầu khẽ : “Chuyện ai mà biết chỉ mong đừng làm thất vọng”
Bệnh tình của Hạ Khiêm đã gần hết chỉ là chịu ơn quá nặng nên càng gần gũi với
Thế thì càng cũng thật sự làm phu thê gì với
Hôm nay trong thuốc thêm chút “gia vị” trong viện của Lý Vãn cũng đã đặt sẵn hương liệu
Kiếp tặng một món đại lễ kiếp trả một phần
Về phần liệu thành Lý Vãn vẫn là Lý Vãn
Nàng để tâm lễ giáo dù biết hương liệu nàng cũng sẽ thuận nước đẩy thuyền mà buông thả bản thân
Tại tiền viện khách khứa đã đến quá nửa nhưng nhân vật chính Hạ Khiêm mãi xuất hiện
Bà mẫu sốt ruột yên: “Liệu chuyện gì xảy A Ngữ con xem thử ”
Trong đám khách hôm nay cả những vốn thân thiết với phủ Định Vương cũng những giao tình bình thường
Không biết ai tiết lộ chuyện gì mấy kẻ khố bắt đầu cợt: “Hạ thế tử thế xảy chuyện gì Hay là để bọn cùng nếu thật chuyện gì cũng thể giúp thế tử phi một tay”
Mặt bà mẫu trầm xuống nhưng đành bất lực vì những kẻ thích xem náo nhiệt vốn lời ai
Ngay cả một số tiểu thư cũng lôi kéo nhập bọn nửa đùa nửa thật kéo cùng tiến về phía nội viện
Ta giả vờ khó xử mà từ chối đầu thấy bà mẫu cũng các phu nhân giữ chân buông
Xem trò của phủ Định Vương ít
Một đoàn cứ thế rầm rộ kéo đến viện của Hạ Khiêm
Chỉ thấy tiểu đồng vốn luôn theo sát đang cửa vẻ mặt lo âu
Trong viện tiếng rên ngọt ngào đứt quãng vang lên khiến tất cả mọi đều ngẩn
“Đây… đây là…” Một tiểu thư mở to mắt bụm miệng kinh ngạc
Tiểu đồng giật kinh hãi định trong báo tin thì đã kịp nữa
Ta nắm chặt vạt váy bước nhanh lên một cước đạp tung cánh cửa
Bên trong Hạ Khiêm và Lý Vãn thấy động tĩnh đồng loạt kêu lên
Chỉ thấy hai trần như nhộng ngã xuống giường quần áo đai lưng vương vãi khắp nơi
Đám phía lũ lượt ùa
Ta thở hổn hển cầm lấy bình hoa bàn ném thẳng về phía giường giọng đầy căm phẫn:
“Hay cho ngươi Hạ Khiêm Vừa khỏi bệnh liền lao với nữ nhân khác… Ngươi đúng là nhịn nổi mà Ta nên chúc mừng ngươi từ nay thật sự trở thành nam nhân ”
Dù Lý Vãn để tâm thế tục nhiều thấy như cũng sợ đến thét chói tai vội vàng kéo chăn che kín
Còn Hạ Khiêm thì mặt trắng bệch như tro tàn đôi mắt đầy vẻ kinh hoàng như sét đánh giữa trời quang
“Không A Ngữ Nghe giải thích …”
“Câm miệng” Ta phẫn nộ : “Chuyện hôm nay do mắt lầm Hay ngươi còn định lừa thêm nữa”
Nước mắt tuôn như suối cắn chặt môi thêm lời nào
Bạch Thúy chạy lên đỡ lấy giọng đầy tức giận: “Tiểu thư nhà gánh tiếng oan suốt năm năm dù lão gia phu nhân trách mắng vẫn giữ kín bí mật Còn ngươi thì Sao thể đối xử với tiểu thư như ”
“Không như thế mà”
Hạ Khiêm luống cuống kéo lấy áo trong nhưng đã giành mất mấy tên khố vây quanh giường phóng đãng: “Phụ thân từng là kẻ vô so với Hạ thế tử chẳng là gì”
“Tiệc sinh thần vụng trộm Thế mới gọi là cao thủ”
“Thế tử phi cũng đừng buồn thứ đáng để giữ Sớm hòa ly là hơn Ta xem ai dám gì”
Đám tiểu thư thì vây quanh an ủi đồng cảm phẫn uất nếu là bọn họ tuổi xuân rực rỡ lừa phủ làm quả phụ còn phản bội e rằng đã xé xác Hạ Khiêm
Cái gì mà quân tử vô song giờ đây chỉ còn sự khinh bỉ của tất cả mọi
Thấy tình thế đã đến lúc ngẩng đầu lên vẻ đau khổ tột cùng: “Chúc mừng thế tử mỹ nhân như ý Nếu đã như chúng hòa ly ”
“A Ngữ Đừng như ” Giọng Hạ Khiêm khàn đặc mặt đỏ bừng lên
Ta cho thêm cơ hội biện bạch nhấc vạt váy xoay chạy ngoài
Chạy thẳng một mạch khỏi phủ lên xe ngựa
Bạch Thúy giận đến mức nghiến răng nghiến lợi: “Không ngờ thế tử là loại như ”
Ta dựa lưng nệm mềm thở phào nhẹ nhõm nhạt: “Loại nào cũng dù từ nay cũng làm nữa”