Thế Tử Phi Trùng Sinh - Chương 2
4
Mẫu thân biết trở về đã sớm đợi ở cổng Xe ngựa dừng bà liền bước nhanh đón
“Năm nay về sớm thế Mới mồng hai đã trở về thế tử Sao cùng con”
Bà nắm lấy tay ánh mắt dịu dàng thấy viền mắt hoe đỏ liền sốt sắng hỏi: “Sao thế cãi với thế tử Hai đứa xưa nay chẳng luôn hòa thuận Có hiểu lầm gì thì cũng đừng làm làm mẩy nhé Hay là vì…”
Những năm qua bà biết chịu đựng bao lời gièm pha nhưng chẳng đành lòng nhắc đến chuyện vui đành nén xuống thêm nữa
Cảm nhận sự ấm áp từ bàn tay bà lòng càng thêm chua xót nước mắt bắt đầu lăn dài
Mẫu thân giật kinh hãi: “Rốt cuộc chuyện gì Có gì cứ với sẽ làm chủ cho con”
“Là Hạ Nghiên” Ta hít hít mũi giọng đã nghẹn ngào “Nàng ép con nạp cho Hạ Khiêm”
“Chuyện ” Mẫu thân thở dài an ủi: “Đừng để ý đến nàng là nhưng chung quy đây cũng là việc liên quan đến huyết mạch của thế tử Cứ ép buộc để … Con liệu thể gắng bao lâu”
Mẫu thân vẫn thương đã ít lần tìm thầy thuốc để xem bệnh tình giúp
vấn đề ở những đơn thuốc tìm đều cất rương đụng đến
Trong mắt ngoài vẫn là do nhiều năm mang thai phụ lòng Hạ Khiêm
Thấy lặng thinh Bạch Thúy nhịn khẽ thì thầm lưng: “Rõ ràng của tiểu thư”
Mẫu thân tai thính nghiêm mặt quát: “Cái gì mà tiểu thư càng lúc càng biết quy củ”
“Rõ ràng là phủ Định Vương bọn họ lừa gạt hôn sự”
Tính tình Bạch Thúy thẳng thắn đợi mở miệng đã quỳ thẳng xuống mặt mẫu thân lớn tiếng :
“Đại phu nhân biết đấy thôi thế tử căn bản thể làm nam nhân Hắn lấy tư cách nạp Tiểu thư làm thể thai”
Như một tiếng sấm nổ vang giữa sân bốn phía xung quanh lặng ngắt như tờ
Một lúc mẫu thân thở dốc dám tin hỏi : “…Thế tử thể làm nam nhân”
Ta rốt cuộc òa nức nở: “Mẫu thân con mệt mỏi lắm con thật sự mệt lắm ”
Chuyện trọng đại mẫu thân an ủi sai mời phụ thân
Lại cẩn thận dặn dò hạ nhân để lộ bất kỳ điều gì ngoài
Đợi đến khi cả nhà nức nở kể rõ đầu đuôi sự việc Phụ thân xong giận dữ đập mạnh chén trà xuống đất:
“Phủ Định Vương thật quá đáng Còn con nữa chuyện lớn như giấu giếm Lâm gia nuôi con lớn bằng chẳng lẽ để con gả chịu khổ ”
Mẫu thân tức giận đến thân run rẩy:
“Ta đã Định Vương phi thay đổi tính nết hóa là do con trai bà Thế thì con gái bảo bối đáng chịu ấm ức Không nhất định bắt bọn họ cho một lời giải thích rõ ràng”
“Mẫu thân” Ta đến khàn cả giọng kéo lấy mẫu thân ngừng lắc đầu
Mẫu thân trừng mắt giận dữ: “Sao đừng con vẫn còn thích cái đồ vô dụng đó nỡ rời đấy chứ”
“Không ” Ta lắc đầu “Những ngày tháng thế con đã chịu quá đủ chỉ mong sớm ngày hòa ly với dựa cái gì chứ Hắn sống ung dung thoải mái suốt năm năm còn con thì Con nhất định ở phủ Định Vương để mỗi ngày nhắc nhở rằng là Hạ Khiêm đã phụ con”
Mẫu thân đỏ hoe mắt thở dài: “Đứa trẻ ngốc đáng để vì trút giận mà hủy cả đời ”
Ta nghẹn ngào đáp: “Con biết yên tâm A Ngữ tự chừng mực Trút cơn giận con liền hòa ly nhưng vẫn cần phụ thân giúp đỡ”
Chẳng mấy chốc Hạ Khiêm sẽ gặp Lý Vãn
Giờ mà làm lớn chuyện hòa ly chỉ cần phủ Định Vương giữ miệng chờ qua thời gian cưới Lý Vãn cửa họ sẽ thể đổ hết mọi ô danh lên đầu
Cho nên dù giờ phút một khắc cũng chẳng ở bên Hạ Khiêm thì vẫn nhẫn nhịn đợi đến ngày thân bại danh liệt
5
Hạ Nghiên biết gây họa lớn sáng sớm hôm cùng Hạ Khiêm đến đón về
Mẫu thân lấy cớ đêm qua nhiễm phong hàn mời hai uống một bình trà để lộ sắc thái nào mà tiễn họ về
Bà : “Chuyện nếu đã làm lớn thì làm cho buộc phủ Định Vương đưa thái độ Ủy khuất của A Ngữ thứ mà vài lời ngọt nhạt của Hạ Khiêm thể xóa bỏ ”
Ta ngoan ngoãn tựa lòng bà đáp: “Con theo lời ”
Cứ như qua thêm ba bốn ngày bên ngoài bắt đầu rộ lên tin Hạ Khiêm bỏ vợ lúc mới khỏi phủ
Bảo Trà Lâu gần đây một vị kể chuyện mới đến hôm nay sẽ kể một câu chuyện kỳ lạ nhiều phu nhân tiểu thư đã sớm đặt nhã gian
Khi đến đã ít tụ tập Hạ Nghiên cũng mặt Nhìn thấy mắt nàng sáng rực lên: “Phong hàn đã đỡ hơn A Khiêm vẫn luôn nhắc khi nào trở về Thôn trang mới đưa đến ít thịt rừng tối nay để mẫu thân hầm một bát”
Việc Hạ Khiêm thể làm nam nhân biết nhiều vì thế Hạ Nghiên mới ngày ngày hống hách với
Giờ đã biết vấn đề ở hẳn lòng nàng đang hối hận chết
Nhìn quầng mắt xanh tím thể che giấu lớp phấn mấy ngày nay chắc hẳn nàng ăn ngủ yên
Khó cho nàng khi đối mặt với khuôn mặt lạnh lùng của mẫu thân lúc nén giận mà dùng lời ngon tiếng ngọt chuyện cùng
Tiên sinh kể chuyện sắp lên sân gạt tay nàng lạnh nhạt đáp: “Để mai ”
Hạ Nghiên cuống quýt nhưng chẳng thể làm gì chỉ lắp bắp vài câu trở nhã gian
Có điều nha phía nàng theo lén lút xuống lầu về phía ngoài trà lâu
Bạch Thúy khẽ đẩy cửa sổ ngoài: “Chắc là gọi thế tử”
Ta xoa xoa chén trà chậm rãi nhấp một ngụm: “Thế thì ”
Sau một hồi trống dồn dập kể chuyện chính thức lên sân khấu
“Hôm nay câu chuyện kể về một vị tiểu thư nhà giàu yêu một thư sinh nghèo khó… Lục Ân Ân cuối cùng đợi Triệu Kiều đỗ Trạng Nguyên thành hôn cùng nhưng đêm tân hôn phát hiện yêu thể làm nam nhân
“Hai vượt qua muôn vàn khó khăn mới đến với Thêm đó Triệu Kiều thề sống chết sẽ một đời một kiếp bên nàng Ân Ân ngốc nghếch liền đồng ý giữ bí mật
“ vì mãi thai bên ngoài chẳng rõ thực hư thế nào lời tiếng ngày càng nhiều khiến nàng ngày ngày rơi lệ…”
Giọng khàn khàn tựa tiếng đàn trong đêm trăng mang theo vẻ buồn bã khiến lòng rung động
Không ít phu nhân tiểu thư mà suýt rơi lệ cũng giật cảm thấy câu chuyện chút quen tai
Cho đến khi Hạ Khiêm bước trà lâu kể chuyện đến: “Triệu Kiều thực sự yêu Lục Ân Ân chỉ yêu cái gọi là tôn nghiêm của một nam nhân”
Lập tức hàng chục ánh mắt đổ dồn về phía Hạ Khiêm
Hạ Khiêm chẳng hiểu đầu đuôi vẫn như thường ngày nở một nụ ôn hòa theo chỉ dẫn của nha lên lầu
Lúc “vô tình” mở cửa bốn mắt
Hạ Khiêm sải bước đến giọng điệu vẫn dịu dàng như : “A Ngữ đến đón nàng về nhà”
Nếu là đây nhất định sẽ thẹn thùng cúi đầu đến bên cạnh
Giờ đây trong đầu chỉ hiện lên hình ảnh Hạ Khiêm ôm lấy Lý Vãn khiến buồn nôn
Ta chuyện với thậm chí khi tiến đến nắm tay liền lùi về
Sắc mặt Hạ Khiêm cứng đờ định mở miệng câu chuyện lầu tiếp tục:
“Rốt cuộc một ngày Lục Ân Ân chịu nổi đã về nhà mẹ đẻ Triệu Kiều lo sợ sự việc phanh phui ngày ngày đến Lục phủ cầu xin nhưng Mãi đến khi Lục lão phu nhân thương xót cầm gậy đánh Triệu Kiều mọi mới biết Trạng Nguyên Lang hóa thể làm nam nhân”
Trên lầu và Hạ Khiêm vẫn đang giằng co
Tiên sinh kể chuyện dừng một nhịp như thể lời dẫn truyện
Thế nên bất kể là trong nhã gian đại sảnh tất cả mọi đều trố mắt cố gắng phân định đây là câu chuyện …
Hạ Khiêm đoạn đầu của câu chuyện nhưng chỉ vài câu đã làm rõ hết thảy
Trong chốc lát đồng tử co sắc mặt tái nhợt nét vui mừng trong mắt biến mất
Hạ Nghiên bên cạnh luống cuống đẩy cửa nhã gian lao kéo trong
Tiếng “rầm” đóng cửa vang lên nặng nề khiến đại sảnh im lặng đến nỗi thể thấy cả tiếng kim rơi
Ta lan can từ cao xuống những gương mặt ngơ ngác câm nín
“Thật là một câu chuyện các vị ”