Thế Tử Phi Trùng Sinh - Chương 1
1
Mồng hai Tết đại cô Hạ Nghiên trở về phủ bước cửa liền xuống bụng
“Đệ vẫn động tĩnh gì ”
Ta cúi đầu im lặng
Nàng như đã hiểu rõ trong lòng ôm đứa trẻ trong tay khẩy: “Đã mấy năm tự sinh còn cho khác sinh Sớm biết là con gà mái biết đẻ trứng mà còn ghen tuông đến mức ban đầu nên để cưới ngươi”
“Thôi thì dù cũng là chị em dâu cũng làm khó ngươi Hồng Anh đã theo lâu năm gia thế trong sạch dung mạo thanh tú gả cho A Khiêm làm ”
Nghe đến tên nha lộ rõ vẻ vui sướng tiến lên quỳ xuống tạ ơn
Khi cúi hành lễ với trong ánh mắt giấu nổi sự khinh miệt
“Thế tử phi yên tâm nhất định sẽ vì thế tử sinh một đứa con trai để ngài cũng nếm trải niềm vui làm mẫu thân”
Năm năm qua cửa những cảnh như diễn biết bao nhiêu lần
Bởi vì mãi thai độc chiếm phu quân cho nạp khắp kinh thành đều ghen phụ
Những phu nhân tiểu thư ngoài mặt ngưỡng mộ sự si tình của Hạ Khiêm dành cho lưng nhạo là con gà mái biết đẻ trứng
Thậm chí còn xúi giục Hạ Khiêm bỏ vợ bởi là tài tử nổi danh kinh thành ôn nhu như ngọc là đấng quân tử hiếm
Đáng tiếc dù là tiên nữ trời hạ phàm Hạ Khiêm cũng sẽ bỏ
Vì thể sinh con thực là
Nhớ kiếp trăm lần nhẫn nhịn đổi chỉ là giáng từ thê thành chết trong cô quạnh ở căn viện hẻo lánh
Ta ngẩng đầu Hạ Nghiên: “Không biết từ bao giờ tỷ tỷ thể quản chuyện hậu viện của Đã cũng tặng vài nha cho tỷ phu”
“Ngươi cái gì”
Hạ Nghiên ngờ dám đáp trả nhất thời giận dữ quát lớn: “Lâm Kim Ngữ Đừng biết điều Năm năm con sớm nên bỏ Nhà ai nàng dâu hiền thục lòng độc ác ghen tuông như ngươi”
Ta lạnh hề nhượng bộ chút nào: “Năm năm con chẳng Mang oan bấy lâu nay nhịn đủ ”
2
Nghĩ khi xưa thật quá ngây thơ cứ ngỡ cưới như ý lòng tràn đầy chờ mong tại đêm tân hôn cho biết Hạ Khiêm ẩn tật
Nhìn nhẫn nhịn thấy vẻ khẩn cầu của bà mẫu lòng mềm nhũn
Không những trách bọn họ gạt hôn còn ngược an ủi:
“Không con cái thể nhận từ họ hàng về nuôi chỉ cần và phu quân hòa hợp cũng thể làm đôi thần tiên quyến lữ”
Hạ Khiêm ôm lấy ngừng thì thầm: “A Ngữ kiếp quyết phụ nàng…”
Ha kiếp thấu nhỉ
Nếu Hạ Khiêm thật lòng yêu để chịu bao cảnh thị phi nhục nhã
Chưa kể Hạ Nghiên mỗi lần trở về phủ đều nhục mạ ít lần vượt mặt tự ý định chuyện nạp cho
Chỉ cần lộ chút ủy khuất Hạ Khiêm liền sầm mặt : “Là vô dụng nam nhân nàng cảm thấy dễ chịu hơn ”
Khi đó mới hiểu trong mắt ủy khuất là nỗi nhục là gánh nặng là gông xiềng khiến thở nổi
Vậy mà vẫn ngốc nghếch thương xót sợ tổn thương tự tôn của từ đó dám tùy tiện rơi lệ
Để giữ kín bí mật cố ý vờ tỏ ôn nhu chu đáo
Hắn vì vẽ tranh làm thơ mang về những gói điểm tâm nóng hổi
Hắn dịu dàng : “A Ngữ nàng thế ”
Nếu mọi chuyện cứ thế trôi qua lẽ sẽ ngốc nghếch mà sống mơ hồ cả đời
ai ngờ đó gặp một nữ tử y thuật cao minh
Lý Vãn biết sư thừa nơi nhưng y thuật của nàng quả thực khiến khác trầm trồ khâm phục
Nàng màng lễ giáo giữ tam tòng tứ đức
Nhìn trúng tài mạo của Hạ Khiêm chữa khỏi bệnh cho danh phận theo bên
Hạ Khiêm lần đầu biết thế nào là cảm giác làm nam nhân từ đó đâm nghiện thậm chí còn hứa hẹn vị trí chính thê
Bởi vì Lý Vãn : “Ta tuyệt làm yêu là một đời một kiếp một đôi Với bản lĩnh của đừng là ngôi thế tử phi của ngươi ngay cả hoàng phi cũng xứng đáng”
Hạ Khiêm cân nhắc lợi hại nhanh đã quyết định bỏ
luyến tiếc sự trợ giúp của Lâm gia sợ vạch trần sự thật năm năm nên cứ chần chừ quyết
Bà mẫu biết việc lập tức thay đổi chẳng còn vẻ hiền từ mặt ngoài:
“Vậy thì gán cho nó tội thông dâm lấy danh nghĩa tình nghĩa nhiều năm giam nó trong phủ còn sợ nó lung tung Dù là Lâm gia cũng sẽ nhiều lời”
Bà xác nhận xác nhận việc Hạ Khiêm đã thực sự khỏi bệnh vui mừng đến bật :
“Ông trời mắt cuối cùng cũng cháu bế Sớm biết ban đầu đã vội cưới cái đồ nhà họ Lâm cửa khiến con bỏ lỡ bao năm với Lý Vãn”
khi xưa chẳng chính bọn họ dùng sính lễ mười dặm đến cầu thân với
Giữ kín bí mật bấy nhiêu năm chịu nhục bấy nhiêu năm cuối cùng hóa là của …
Từ đó về giáng từ chính thê thành thất giam cầm ở viện hẻo lánh trong Hạ phủ Ba bữa đủ no ai ai cũng thể khinh khi
Ta mãi mãi quên mùi hôi thối và từ chăn đệm quên nỗi đau thấu xương trong đêm tuyết giá quên cảnh tiểu đồng nha ấn mặt chén cơm thiu…
Còn Lý Vãn nàng tươi tắn đến xem : “Vẫn chết Mệnh cũng lớn đấy Không bằng để thử thuốc chết ở đây thật lãng phí”
Khi mới biết Lý Vãn xuất thân từ Y Vương Cốc nhưng vì bản tính tàn ác dùng sống thử thuốc mà trục xuất khỏi sư môn
Ta nàng hành hạ đến sống bằng chết mỗi lần cảm thấy sắp trút thở cuối cùng thì Lý Vãn cứu sống trở về
Còn Hạ Khiêm chỉ tình cờ đến một lần
Ta quỳ xuống cầu xin vì tình nghĩa bao năm mà kết liễu
Hạ Khiêm : “Ngươi là dược nhân quý giá của Vãn Vãn thể động ngươi”
Hắn quên hết những chuyện đây: “Năm năm qua nếu bảo vệ ngươi tộc nhân đã sớm đổi làm thế tử phi Còn chuyện ở yến tiệc sinh thần năm đó A Ngữ làm biết cảm ân khiến Vãn Vãn vui vẻ cũng là phúc phần của ngươi”
Nực làm Hạ Khiêm nấp lưng suốt năm năm bây giờ ngược cảm ân
Ta nhớ những ngày tháng đen tối kéo dài bao lâu
Cho đến khi bà mẫu dẫn bưng một bát thuốc đến:
“Ngươi còn sống luôn yên tâm Lâm Kim Ngữ xuống hoàng tuyền đừng trách độc ác Ngươi cản trở nhân duyên của A Khiêm và Lý Vãn đây là ác báo ngươi đáng chịu”
Khuôn mặt bà bịt mũi ghê tởm dần dần chồng lên với khuôn mặt năm xưa cúi đầu ánh nến rơi lệ hứa sẽ coi như con gái ruột
Nước thuốc đen kịt rót mũi miệng cô gái ngốc nghếch từng nghĩ sẽ hạnh phúc cả đời cuối cùng cũng chạm đến kết cục của
Đến chết cũng chẳng một ai biết nàng đã trải qua những gì
Sống một đời đối mặt với bà mẫu giả tạo phu quân bất tài ai thích gánh nỗi oan thì cứ gánh làm nữa
…
Hạ Nghiên mỗi khi mắng thì luôn dẫn theo một đám hạ nhân tỏ rõ thân phận của
Giờ chẳng buồn nhịn nữa vô luận chân tướng thế nào nếu bịt miệng hết đám cũng đủ khiến nàng phiền lòng
Nàng hỏi rốt cuộc chuyện gì nhưng ấp úng dám mở miệng sợ lời gì kinh thiên động địa hơn
Ta mỉm cúi nắm lấy mặt nha : “Dung mạo tệ tiếc là thế tử vô phúc hưởng thụ”
“Đủ ” Hạ Nghiên thở hổn hển tức giận quát: “Đừng ăn bậy bạ A Khiêm A Khiêm …”
“Ta bậy tỷ tỷ tự hỏi chẳng sẽ rõ ”
Nói xong chẳng buồn để ý xem Hạ Nghiên kinh ngạc thế nào mang theo nha Bạch Thúy xoay rời khỏi phủ
Bạch Thúy cũng dọa sợ lắp bắp hỏi: “Phu nhân ý là… thế tử ”
Ta chậm rãi đáp: “Phải Hạ Khiêm thể làm nam nhân nhưng là cõng cái nồi bấy lâu nay”
Bạch Thúy tức giận đến run rẩy: “Bọn họ thật quá đáng”
Kiếp nha đầu khi “bắt gian tại giường” thì lôi đánh chết bằng loạn côn
Nhìn vẻ mặt tươi sáng của nàng thấy lòng thật dễ chịu: “ thế nên chịu oan lớn như về nhà lóc kể khổ một phen mới ”