Thê Tử Hèn Mọn Của Phò Mã Gia - Chương 4
đợi nàng kéo ngoài sẽ cho nàng biết đứa con trai nghiện cờ bạc của nàng hôm nay đã chặt tay chân treo ở cửa sòng bạc đang chờ nàng mang tiền đến chuộc
Nỗi đau thấu xương nàng cũng sẽ nếm trải
Phải cảm ơn nàng thật sự ngu ngốc từng bước từng bước bước cái bẫy mà đã giăng sẵn cho nàng
Trưởng Công Chúa hung bạo vô đạo trong phủ Công Chúa từ lâu đã nhiều hạ nhân chịu khổ đã lâu
Có những hạ nhân khi ngã bệnh kịp tắt thở đã ném bãi tha ma đã cứu mạng bọn họ chỉ để bọn họ ở mặt Lâm ma ma vài câu dẫn dắt vài câu bọn họ đương nhiên gì
Trưởng Công Chúa chính thân cận nhất phản bội nhất thời trông tiều tụy nhiều hai vị đại phu chúng phát hiện chân tướng sắc mặt đờ đẫn nhu hòa hơn đôi chút: “Các ngươi cứ ở phủ Công Chúa ”
Đây là hỏi ý mà là ban thưởng
Hai chúng dập đầu tạ ơn
Ra khỏi cửa đầu Trưởng Công Chúa
Để nàng từ nay mang bệnh căn thêm đó là hủy dung cùng với việc để nàng nếm trải mùi vị thân cận nhất phản bội đây chỉ mới là bước đầu mà thôi
10
Phủ Trưởng Công Chúa loạn thành một đoàn đương nhiên ai để ý đến khác
Khi Từ Khâm Sinh tìm đến đang ở trong tiểu dược phòng lục lọi thảo dược
Tiểu đại phu là đứa trẻ cứu về từ đống ăn mày thấy Từ Khâm Sinh đến biết điều ngoài cửa canh chừng cho chúng
Ta gì chỉ dậy nam nhân mặt
Trước tuấn tú phong lưu là lang quân như ý ngưỡng mộ từ nhỏ là thám hoa lang hoàng đế đích thân chỉ định một hai kinh thành
giờ đây mặt mày hốc hác đầy thương tích hào quang đã xóa chín phần giống như một bộ xương khô khoác lên bộ quần áo mỏng manh
Chàng tại chỗ bi thương đôi mắt dịu dàng vẫn như
Mũi cay cay kìm kêu lên: “Phu quân…”
“Thanh Nhi chết …”
Ta biết giải thích với thế nào
Thi thể nhỏ bé của Thanh Nhi cô đơn trong sân chỉ cần nghĩ đến chỉ thấy đau thấu xương đau thể nên lời
Đã qua lâu như vẫn dám nhớ
giờ phút gặp Từ Khâm Sinh những ủy khuất cùng thống khổ kìm nén hơn một năm như gió bão mưa rào trong nháy mắt bao trùm thân nước mắt kìm tuôn rơi
Ta càng kìm nén nước mắt càng chảy càng dữ dội
Mặt Từ Khâm Sinh trong nháy mắt mất hết huyết sắc
Lúc Thanh Nhi đời chúng hạnh phúc và vui mừng biết bao thì giờ đây đau khổ và tuyệt vọng nhường
Trước còn chiều chuộng Thanh Nhi hơn nhiều vẫn Thanh Nhi và lúc nhỏ như đúc từ một khuôn yêu thương nỡ rời
Thanh Nhi chết những hồi ức trong quá khứ đều trở thành lưỡi dao đâm chúng
Chàng khó khăn về phía hai bước thân run rẩy môi mấp máy mấy lần gì đó nhưng thốt một chữ
Chỉ khi đôi mắt đau khổ của chúng Từ Khâm Sinh nhịn nữa tiến lên ôm chặt lòng
Chàng vùi đầu vai ôm chặt lấy như hòa xương máu của
Một lúc lâu mới nghẹn ngào gọi : “… Ương Nương…”
“… Ương Nương…”
Tiếng uất nghẹn vang lên bên tai đau buồn đến cực điểm
Kiếp lần đầu tiên thấy là ngày cưới
Lần thứ hai thấy là ngày Thanh Nhi đời
Lần thứ ba thấy là ngày làm nhục
Đây là lần thứ tư
Hai lần là vui mừng hạnh phúc nhưng hai lần còn đều là đau đớn đến sống
Ngoài việc gọi tên từng tiếng thêm lời nào nữa
Hắn cho rằng sự nhượng bộ của thể cứu và Thanh Nhi
Thanh Nhi đã chết cũng suýt nữa thì xuống âm phủ
Giờ đây chúng vẫn còn ở địa bàn của hung thủ ngay cả bi thương cũng dám lớn tiếng
Hai chúng ôm kể hết nỗi oan ức của biết đã bao lâu mới buông hai tay nắm chặt thành nắm đấm đấm mạnh tường tronng dược phòng
Đáy mắt là phẫn hận cùng bi thương cắn răng thẳng : “Ương Nương nàng mau chóng khỏi phủ giết ả đàn bà độc ác ”
Ta còn kịp ngăn nước mắt vội vàng kéo : “Chàng đừng giờ chỉ còn ”
“ cũng chỉ còn nàng”
Hắn đầu hốc mắt đỏ hoe ánh mắt nặng trĩu phức tạp đến mức khó thể từ chối
Trong sự im lặng cuối cùng cũng là đầu hàng an ủi : “Ương Nương một năm nay cũng đã mưu tính một số việc hứa với nàng sẽ chết Nàng hãy bảo chính ngoài đợi ”
Ta một cách ngoan cố: “Ta trở về là để báo thù thể giúp ”
Hắn cảm thấy với chúng cảm thấy đã hại chết chúng một gánh vác mọi trách nhiệm
chúng đều là những nạn nhân làm gì sai
Một nhà chúng nhất định ở bên
Hắn đã trả giá nhiều ở nơi thấy chỉ để bảo chúng giờ đây tuyệt đối sẽ để một chiến đấu nữa
Ta nắm tay một chữ
Hắn khổ một tiếng: “Hai chúng nghĩ đến một chỗ”
Ta nhẹ gật đầu: “Ta sẽ rời cùng xem lầu cao sụp đổ xem kẻ ác chịu sự trừng phạt mà chúng đáng chịu”
Từ Khâm Sinh hồi lâu đưa tay run rẩy sờ lên vết sẹo mặt
“Được” Hắn
11
Việc Trưởng Công Chúa đầu độc là chuyện nhỏ Lâm ma ma và gia đình xử tử lăng trì tru di tam tộc
Khi Trưởng Công Chúa tin đến ngất
Dù hận nàng đầu độc đến thì đó cũng là vú nuôi đã cùng nàng từ nhỏ đến lớn vô số lời tâm tình
Nếu còn sống nàng đương nhiên là hận nguôi nhưng đã chết tất cả những điều ùa về tội tày trời cũng trở nên đáng chết
Hoàng đế đích thân đến Phủ Công Chúa đến thăm Trưởng Công Chúa
Hắn để một chút râu vẫn còn ở tuổi trung niên mặt mày nho nhã đoan chính khi ánh mắt đều mang theo sự đánh giá chỉ khi Trưởng Công Chúa mới một chút dịu dàng Trưởng Công Chúa cũng nhân cơ hội đó lóc kể lể nỗi khổ của hoàng đế ban thưởng nhiều
Từ Khâm Sinh đã nổi lên lúc
Hắn quỳ xuống đất dõng dạc : “Bệ hạ thần chuyện báo”
Ánh mắt sắc bén của hoàng đế lướt qua sống lưng của Từ Khâm Sinh thẳng tắp: “Thần báo Trưởng Công Chúa điện hạ ý định tạo phản mưu quyền cướp ngôi”
Hoàng đế liền cau mày Trưởng Công Chúa mắt sáng như đuốc
Trưởng Công Chúa giường yếu ớt đột nhiên dậy hét lớn với Từ Khâm Sinh: “Ngươi to gan Dám vu khống bổn cung”
Từ Khâm Sinh hề lay động chỉ hướng về phía hoàng đế mà : “Thần chỉ trung thành với thánh thượng hôm nay cũng mang theo quyết tâm chết để bẩm báo thánh thượng”
“Thần từ khi phủ thấy mưu sĩ của Trưởng Công Chúa liên tục khỏi sinh nghi âm thầm điều tra mới phát hiện Trưởng Công Chúa thế mà ngầm mua chuộc trọng thần trong triều tàng trữ long bào tội đáng chết”
“Nếu thánh thượng nghi ngờ cứ phái thân tín lục soát”
Hoàng đế Trưởng Công Chúa đang hoảng loạn và Từ Khâm Sinh đang lời tha thiết giơ tay lên hoạn quan bên cạnh liền ngoài
Cuối cùng cũng mở miệng nhưng đầy ẩn ý: “Phò mã và Trưởng Công Chúa quá nhiều ân oán đừng vì thù riêng mà vu khống lung tung”
Từ Khâm Sinh như sỉ nhục lớn: “Lúc đầu Trưởng Công Chúa điện hạ lệnh một tiếng các quan trong triều đều theo lời triệu tập của nàng mà xa lánh thần quan Lại bộ mãi ban lệnh nhậm chức cho thần ngay cả thủ tướng thành cũng báo cáo mọi việc cho Trưởng Công Chúa Trưởng Công Chúa đã thế lực soán quyền từ lâu ”
“Hôm nay thần gì làm bằng chứng chỉ thể chết để chứng minh sự trong sạch”
Vừa dứt lời Từ Khâm Sinh đột nhiên dậy lao về phía cây cột bên cạnh
Chỉ trong chớp mắt đã đầu đầy máu ngã xuống
Ngay tại triều đình thấy máu hoàng đế cau mày cũng nghiêm túc hơn vài phần: “Truyền thái y cứu sống cho trẫm”
Ta Từ Khâm Sinh va chạm làm cho run rẩy thân cùng tiểu đại phu chạy đến bên Từ Khâm Sinh run rẩy đưa tay thăm dò thở của
Hơi thở yếu ớt nhưng vẫn còn sống
Chúng vội vàng luống cuống tay chân lau vết máu và cầm máu cho
Vết thương của sâu rõ ràng là đã quyết tâm chết giống như chúng đã bàn bạc đó
Chúng đã bàn bạc là sẽ tố cáo Trưởng Công Chúa đó mua chuộc sẽ chịu hình làm chứng
sợ kế hoạch của ngoài ý sợ rằng một khi chuyện gì sẽ liên lụy đến nên dùng cái chết của để định đoạt việc Trưởng Công Chúa mưu quyền cướp ngôi
Dùng cái chết để can gián quân vương nào coi trọng
Ta đau đớn vô cùng nhưng dám biểu lộ chỉ thể nhẹ nhàng ôm lấy đầu thương của Từ Khâm Sinh về phía hoàng đế
Từ xưa đến nay nắm quyền ai là sợ quyền lực của lật đổ ngay cả khi lật đổ là con cái của cũng ngoại lệ
Lời của Từ Khâm Sinh cuối cùng cũng khiến hoàng đế để tâm
Mặc dù lúc đó triều đình làm những chuyện đối với gia đình chúng đều sự dung túng của hoàng đế mặc dù những hành động tùy tiện của Trưởng Công Chúa là do ông ngầm cho phép nhưng giờ đây những chuyện chồng chất lên đều trở thành con dao treo đầu Trưởng Công Chúa
Rất nhanh sổ sách thư từ qua với các quan khác của Phủ Trưởng Công Chúa long bào tàng trữ hình nhân vu cổ nguyền rủa hoàng đế đều trình lên mặt hoàng đế
Hoàng đế cuối cùng cũng nổi trận lôi đình
12
Hoàng đế lạnh liên tục mấy tiếng “Tốt” “Tốt” “Tốt”
“Quả nhiên là con gái của trẫm”
“Có chủ ắt tớ trẫm đã coi thường ngươi ”
Hắn phất tay áo bỏ giam lỏng tất cả mọi trong Phủ Trưởng Công Chúa ngoại trừ Từ Khâm Sinh công tố cáo
Sau nửa tháng khi tất cả mọi chứng cứ đã làm sáng tỏ hoàng đế cuối cùng cũng lệnh giáng Trưởng Công Chúa xuống làm thứ dân tịch thu bộ tài sản của nàng trục xuất khỏi kinh thành
Trưởng Công Chúa làm ầm ĩ đập phá tìm mọi cách gây động tĩnh tìm hoàng đế lóc rằng oan
hình nhân vu cổ của nàng thực sự khiến hoàng đế lạnh lòng những quan viên cầu xin cho nàng đều gặp nạn
Vị Trưởng Công Chúa cao cao tại thượng coi mạng như cỏ rác cuối cùng cũng mất chỗ dựa của – hoàng quyền tối cao
Thánh giá khó nguôi nhất thời ai dám tiếp tế cho nàng
Sau khi nàng trục xuất khỏi kinh thành chúng đã bí mật theo nàng nhiều ngày
Sau khi xác nhận ai theo bảo vệ nàng cuối cùng một buổi tối chúng đã tìm cách dẫn nàng đến đền thành hoàng đổ nát ném một đám ăn mày hung dữ
Những tên ăn mày đó cũng là những kẻ chúng đã mua chuộc từ lâu
Tiểu đại phu đành lòng với cảnh ngộ của nàng đầu liền bịt tai cho chặn tiếng kêu thảm thiết chịu nổi sự sỉ nhục của Trưởng Công Chúa
Ta tuyệt đối sẽ mềm lòng cũng tuyệt đối cảm thấy làm quá đáng
Nếu Từ Khâm Sinh khuất phục thì ném ổ ăn mày hôi thối đó chính là
Thanh Nhi của đứa con ba tháng tuổi trong bụng lúc đó và đã chết một lần cùng Từ Khâm Sinh chịu nhục đều cho phép bản thân mềm lòng
Trưởng Công Chúa từ đến nay vẫn là một phụ nữ nuông chiều chịu giày vò bọn ăn mày giày vò một đêm liền phát sốt cao
Chúng đến mặt nàng nàng mơ màng mở mắt chúng gào lên: “Ta biết ngay là các ngươi”
“Lũ tiện nhân”
“Lũ tiện nhân”
“Ta sớm nên ban chết cho các ngươi”
Từ Khâm Sinh đá ngã nàng nàng co ro thành một cục run rẩy
Ta cầm lấy con dao găm trong tay Từ Khâm Sinh nắm lấy cổ tay hiệu để cho làm
Ta lắc đầu
Ta còn là vợ nhỏ yếu đuối thanh nhã ở thị trấn nhỏ năm xưa nữa thể và vô cùng sẵn lòng mặt để chia sẻ nỗi lo cùng
Tay giơ lên dao hạ xuống trải qua nửa năm cuối cùng cũng thành chấp niệm của
(Hoàn Chính Văn)