Thê Tử Của Ta - Chương 4
Hắn như nhớ điều gì liền : “Hôn sự của chúng là do trưởng bối hai nhà định đoạt Giờ đây vẫn nên hỏi ý của mẫu thân”
Phụ thân của Cố Xương Văn mất sớm còn phụ mẫu thì ở kinh thành Trưởng bối của hai nhà hiện giờ chỉ còn mỗi lão phu nhân
Hoàng đế liếc Cố Xương Văn hai trao đổi ánh mắt sai mời lão phu nhân đến
Khi bà đến Cố Xương Văn liền “phịch” một tiếng quỳ sụp xuống đất với lão phu nhân:
“Mẫu thân con và Nhược Hàn là do lớn lên Người cũng thấy chúng con chia xa đúng ”
Trên đường đến lão phu nhân đã qua mọi chuyện Bà cúi đầu thật thấp dám thẳng mắt Cố Xương Văn
Cố Xương Văn là đứa con trai duy nhất của bà từ nhỏ đến lớn từng cầu xin bà điều gì Làm bà hiểu lòng con trai chứ
“Con buông tay ”
Lời của lão phu nhân như một tiếng sét khiến tất cả mọi dám tin tai
“Mẫu thân tại bênh ngoài mà về phía con”
Lão phu nhân tuy thường ngày hiền hậu nhưng thực chất là sáng suốt nhất Bà sang chỗ khác nghiêm nghị :
“Xương Văn con và Nhược Hàn hợp nữa Nhược Hàn thể chấp nhận mẫu tử Vinh nương Đừng Nhược Hàn thử hỏi đời phụ nữ nào chia sẻ trượng phu của
“Hiện tại Nhược Hàn và Thư Tuấn đang sống con và Vinh nương cũng sống Hai nhà cứ hòa thuận mà sống đừng tranh giành nữa
“Năm đó mọi đều nghĩ con đã mất Nhược Hàn vì con mà đau lòng đến chết sống Con bé với con Hôn sự của Nhược Hàn và Thư Tuấn là do làm chủ Con trách thì trách ”
“Mẫu thân” Cố Xương Văn xé ruột xé gan kêu lên nước mắt cũng rơi xuống
lão phu nhân chỉ bình thản thêm một câu: “Năm đó chuyện con giả chết hoàng thượng đã bóng gió với ”
Lời phá vỡ chút hy vọng cuối cùng còn sót trong lòng Cố Xương Văn
Ta và Trần Thư Tuấn mỗi một bên đỡ lấy lão phu nhân Ta cảm kích bà khẽ gọi một tiếng: “Nương”
Lão phu nhân vỗ nhẹ tay nở một nụ sâu sắc
Sùng ca nhi lúc còn làm loạn chạy đến bên lão phu nhân ngẩng đầu hỏi: “A bà tiếp tục sống cùng cha và nương con Con nỡ rời xa ”
Lão phu nhân ôm lấy Sùng ca nhi thương yêu hết mực như báu vật đáp:
“A bà cũng nỡ xa Sùng ca nhi”
Trần Thư Tuấn : “Nương con đã bàn với đại ca đã mua cho con một ngôi nhà mới bên ngoài Chúng cần ở Cố phủ cả nhà sẽ sống vui vẻ cùng
“Nương cứ coi nương tử là con gái của còn con là con trai ”
Thì Trần Thư Tuấn đã chuẩn sẵn sàng mọi thứ từ lâu
15
Tình hình đến mức dù Cố Xương Văn cũng buộc đồng ý
Hoàng đế quyết định làm chứng ngay tại chỗ yêu cầu và Cố Xương Văn ký thư hòa ly
Trần Thư Tuấn liền lấy hòa ly thư từ trong áo ngay lập tức đưa cho
Ta ký xong Cố Xương Văn cầm lấy tờ thư hòa ly mỏng manh mà ngừng run rẩy
Ngay khi chuẩn ký tên Lý Vinh nương đột nhiên hét lên: “Diêu Thảo Diêu Thảo con làm Tướng quân Diêu Thảo hình như phát bệnh ”
Nghe Cố Diêu Thảo từ nhỏ đã mắc bệnh tim bẩm sinh cơ thể yếu ngờ hôm nay phát bệnh bất ngờ như
Cố Xương Văn lập tức lao tới bên cạnh Diêu Thảo đau lòng thôi Mọi cùng xoay xở một lúc mới định tình hình
Sau đó Cố Xương Văn lấy cớ chăm sóc con gái thời gian giải quyết chuyện của và liền trì hoãn thêm lần nữa
Trần Thư Tuấn trong lòng bứt rứt kéo trở để ký thư hòa ly cho xong chuyện
Ta ngăn : “Thôi hài tử bệnh lo lắng cũng là lẽ thường tình”
Trần Thư Tuấn hừ một tiếng : “Rõ ràng là giả vờ nào bệnh thật”
Ta và lão phu nhân cùng đầu Trần Thư Tuấn
Hắn tiếp lời: “Ta đã để ý Lý Vinh nương một lúc Nàng cả buổi chỉ chằm chằm nàng và Cố Xương Văn Khi Cố Xương Văn định ký thư hòa ly nàng liền tỏ vẻ lo lắng bóp nhẹ vai của Diêu Thảo con bé lập tức kêu đau”
Ta đáp: “Chỉ dựa đó mà giả bệnh quá hồ đồ ”
Trần Thư Tuấn thản nhiên : “Chuyện kinh nghiệm Ta và Sùng ca nhi từng thử qua nhiều lần Chỉ cần nháy mắt một cái Sùng ca nhi sẽ phối hợp ngay…”
Lời dứt nhận ánh mắt đang chiếu thẳng
“Chẳng trách hóa hai cha con các diễn kịch ít lần nhỉ”
Trần Thư Tuấn biết lỡ lời vội vàng năn nỉ: “Tỷ tỷ”
16
Sau khi trở về Cố phủ bảo quản gia thu dọn tài sản mang theo phần của và lão phu nhân rời
Ta Trần Thư Tuấn lão phu nhân và Sùng ca nhi cùng chuyển tới nhà mới
Lúc Sùng ca nhi đang lim dim mắt đùi lão phu nhân còn bà thì phe phẩy quạt xua muỗi dáng vẻ thất thần Nhìn bà như khỏi xót xa
“Nương nếu nhớ tướng quân con sẽ bảo Thư Tuấn đưa đến tướng quân phủ ở vài ngày”
Lão phu nhân lập tức xua tay hiệu nhỏ:
“Đừng để Thư Tuấn thấy chuyện của Xương Văn Thằng bé giờ như pháo cứ đến Xương Văn là nổ
“Ta chỉ hối hận thôi biết năm đó nhận con làm con gái thì xảy cớ sự ”
“Nương đừng nghĩ ngợi nữa Hiện giờ chẳng đang ” Ta bóc một quả quýt đưa cho bà
Sùng ca nhi ngửi thấy mùi quýt khịt khịt mũi liền giơ tay lên :
“A nương con cũng ăn quýt”
Ta nhẹ nhàng gõ tay thằng bé: “Không ”
Rồi đưa quả quýt cho lão phu nhân
Lão phu nhân thương cháu liền bẻ miếng đầu tiên cho Sùng ca nhi
Những ngày đó bất kể sai tới giục Cố Xương Văn ký thư hòa ly đều viện đủ mọi lý do để trì hoãn
Đến ngày sinh thần của Sùng ca nhi bạn bè của Trần Thư Tuấn mang đến nhiều quà cáp Cả nhà cùng ăn uống vui vẻ Sùng ca nhi nhận ít món đồ chơi kỳ lạ thằng bé vui mừng nhảy cẫng lên suýt chút nữa thì trèo lên nóc nhà
niềm vui kéo dài bao lâu gương mặt rạng rỡ của Sùng ca nhi bỗng xị xuống cung kính hành lễ với Trần đại gia
Ta lúc mới để ý Trần đại gia đã tới Trần Thư Tuấn cũng nhanh chóng bước đón:
“Đại ca đến ”
Trần đại gia và Trần Thư Tuấn tuy cùng một mẹ sinh nhưng tính cách khác biệt một trời một vực Trần đại gia nghiêm túc vẻ ngoài chỉn chu gương mặt lúc nào cũng lạnh như băng Hôm nay trông càng vui ánh mắt lạnh lẽo lướt qua : “Đệ biết còn thể gọi ngươi như ”
Hóa Trần đại gia tới đây là để tính sổ
Trần Thư Tuấn vội bênh vực : “Đại ca hôm nay giận như Đừng những lời khó với nương tử của ”
Ánh mắt sắc bén của Trần đại gia quét thẳng về phía Trần Thư Tuấn giọng lạnh như băng:
“Thời gian qua bận rộn đến lú lẫn giờ mới biết nàng và vẫn hòa ly Đệ cứ thế sống chung rõ ràng rốt cuộc là thế nào
“Đệ cho ngươi nửa tháng nhất hãy cho nhị lang một lời giải thích”
Trần Thư Tuấn liền cắt ngang lớn tiếng : “Đại ca dù Nhược Hàn cho vẫn theo nàng ”
Sau một hồi lời qua tiếng Trần Thư Tuấn đủ thứ lời ngọt ngào mới tiễn Trần đại gia
Lão phu nhân cả buổi ôm Sùng ca nhi dám gặp mặt Trần đại gia chỉ sợ sẽ trách bà
Đến tối khi khách khứa đã về Sùng ca nhi kéo về phòng
Những món quà gửi đến chất cao như núi Sùng ca nhi chắp tay bái : “Nương a bà sinh thần của con là ngày chịu khổ của Nương sinh con dễ dàng con dập đầu cảm tạ nương quà nhận con xin chia cho một nửa”
Sùng ca nhi dạy dỗ từ sớm thông minh lanh lợi Ngoài tính nghịch ngợm thằng bé gì đáng chê Nghe những lời chân thành nước mắt kìm mà rơi vội đỡ thằng bé dậy: “Lạnh lắm đừng quỳ nữa”
17
Lúc Trần Thư Tuấn bước tới bế Sùng ca nhi lên cân nhắc một hồi : “Tiểu tử con nặng hơn đấy Thôi nào mau ngủ ”
Nói xong khoác tay lên tay định rời nhưng Sùng ca nhi tinh ranh nháy mắt vài cái kéo lấy áo giọng mềm mại nài nỉ:”Nương tối nay ngủ với con nhé Con nương kể chuyện”
Sùng ca nhi hiếm khi ngoan ngoãn như khiến lòng mềm nhũn liền đáp ngay: “Được”
Lông mày của Trần Thư Tuấn liền rũ xuống tranh thủ lúc để ý mà làm mặt quỷ với Sùng ca nhi nhưng vẫn bất lực bế nhi tử
Ta kể cho Sùng ca nhi câu chuyện “Phong Lang Cư Hư” kể đến “Tiểu Nhi Bão Trụ” nhưng thằng bé vẫn hề buồn ngủ cứ ôm chặt lấy
Trần Thư Tuấn nhịn nữa gỡ tay Sùng ca nhi bế thốc lên bỏ
Sùng ca nhi lập tức bật dậy đuổi theo chạy la: “Cha Trả nương cho con”
Trần Thư Tuấn mặc kệ ôm chạy như bay đến phòng liền khóa cửa thật chặt
Ta sững sờ nên lời vội vàng bảo thả xuống nhưng dường như thấy mệt vẫn ôm chặt lấy
Sùng ca nhi đã chạy đến cửa thở hổn hển đập cửa gọi:
“A nương A nương”
Ta liếc Trần Thư Tuấn định lên tiếng thì đã nhanh chóng dùng môi ngăn lời của
Sùng ca nhi ngoài cửa ầm ĩ nhanh đã làm lão phu nhân chú ý Bà sai mang thằng bé về phòng chuyện mới tạm yên
Trần Thư Tuấn làm như chuyện gì xảy
“ là trẻ con ngay cả con cũng ghen ”
Hắn nhẹ nhàng vuốt lưng giọng dịu dàng nũng nịu: “Ai bảo thằng bé lúc nào cũng chiếm lấy nàng Tỷ tỷ đừng giận mà Ta kể chuyện cho nàng ”
“Kể gì cơ”
“Ngày xưa trong một ngôi chùa một lão hòa thượng…”
Mặt đỏ dù câu chuyện đã biết bao nhiêu lần nhưng vẫn phối hợp với Hắn thích đùa thích chiều cảm thấy thật thoải mái và dễ chịu như lão phu nhân từng đây chính là thú vui trong cuộc sống phu thê
Ta liền hỏi: “Rồi lão hòa thượng làm ”
“Đi trộm ni cô”
Xong việc Trần Thư Tuấn kê thêm gối để tựa cánh tay ấm từ truyền đến khiến mặt nóng bừng
Hắn cứ một câu “Tỷ tỷ thích nàng lắm” mà làm ngơ ngẩn đến khi chút phòng bất ngờ hỏi: “tỷ tỷ nàng còn thích Cố tướng quân ”
Ta hiểu tính thích ghen tuông mà mỗi lần ghen đều làm ầm lên khó dỗ dành Ta đành chân thành rõ: “Thư Tuấn đã bao lần bây giờ chỉ sống với thích ai khác nữa”
Nghe mới yên tâm hôn nhẹ một cái mới chịu buông
Hôm lão phu nhân dắt Sùng ca nhi đến ăn cơm
Sùng ca nhi thèm Trần Thư Tuấn còn cố ý đẩy để lao lòng
Lão phu nhân hiểu ngay kéo mất
Vừa bà che miệng: “Để hai phụ tử nó tự giải quyết với Trong phòng mới nhận vài thứ ho nào cho con cho hai đứa nó”
Lão phu nhân càng già càng giống trẻ con
Ở bên bà luôn cảm thấy vui vẻ