Thế Thân Công Chúa - Chương 5
10
Trong thư phòng Ngụy Cương và đối diện đánh cờ :
“Thôi đại nhân lòng tin như thế ngày mai tới khả năng sẽ là thân cận bên cạnh công chúa còn cách nào nên bệ hạ dựa ”
Ngụy Cương biết đang nghĩ gì gương mặt ánh nến mờ mịt rõ
Hắn cố chấp với một quân cờ mãi hạ xuống
Lâu mới trả lời:
“Trẫm sẽ giải quyết”
Đối với Ngụy Cương là đáng tin cậy nên khi đồng ý liền yên tâm ngủ một giấc thật ngon
Đối chấp ngày mai nhân chứng đó khả năng thể tới
Ngụy Cương sẽ giết hoặc là đưa hoặc là giam giữ tóm sẽ để xuất hiện cổng thành
Ta đã nghĩ như cho đến khi thấy nhà sư hủy nửa khuôn mặt đã kinh ngạc nên lời
Chuyện gì thế
Người của Ngụy Cương thất thủ
Ta nghi hoặc về phía Ngụy Cương trốn tránh ánh mắt của
Trong đầu chỉ một suy nghĩ ngày cuối cùng cũng tới nếu vạch trần chắc sẽ xử tử như cũng cha nương sợ là đã đợi lâu
Ngụy Nhiễm cuối cùng nhịn sung sướng :
“Tiện nhân ngươi biết là ai ”
Ta trả lời
“Hắn là hòa thượng chùa Phổ Đức lớn lên ở chùa Phổ Đức chiếu cố cuộc sống của là hiểu rõ nhất Là giả thì mãi là giả ngươi mạo danh lâu như thế đã đến lúc trả giá ”
Ta thở dài:
“Ta thực sự quen biết …”
Ta hết hòa thượng đột nhiên tiến lên một bước hành lễ với :
“Bần tăng cẩn thận thương ở mặt điện hạ nhận cũng là đương nhiên nhưng nhận công chúa điện hạ đã lâu gặp công chúa ”
Những lời khiến tất cả mọi đều trợn mắt kinh ngạc
Ngụy Nhiễm choáng váng nàng loạng choạng nắm lấy tay áo hòa thượng chất vấn:
“Vô Trần Ngươi dối Ngươi quên Ta mới là Ngụy Nhiễm”
Hòa thượng lạy một lạy với nàng :
“Bần tăng hề quen biết thí chủ”
“A Ngươi lừa Các ngươi đều lừa ” Ngụy Nhiễm điên cuồng nắm lấy tóc : “Tại ai nhận là công chúa hình như là công chúa là ai”
Nàng điên
Mà hòa thượng nhẹ nhàng một câu: “Người xuất gia dối”
Triệt để chứng minh thân phận của
Thôi các lão tháo mũ áo quỳ đất lớn: “Định mệnh Đây đều là định mệnh”
Hắn và đồng đảng đều bắt với tội danh mưu phản
Ngụy Nhiễm cũng giam vài ngày chờ xét xử
Sau khi mọi chuyện thỏa gặp Ngụy Cương hỏi nghi hoặc trong lòng:
“Bệ hạ…là định giết ”
11
Lúc đầu cho rằng những lời hòa thượng là do Ngụy Cương dặn dò nhưng sự kinh ngạc trong mắt lúc đó giống như dối lúc đó đã biết biết hòa thượng sẽ xuất hiện nhưng ngờ hòa thượng sẽ lật lọng
Ngoài việc giết nghĩ còn lý do gì khác
Ngụy Cương ở nơi ngược sáng hồi lâu mới trả lời:
“Trẫm giữ ngươi ”
“Cái gì”
Ta kinh ngạc
“Ngươi cũng biết Trần quốc nhân lúc triều hỗn loạn đột nhiên xuất binh phát động chiến tranh Hiện nay đã đánh mấy tháng ”
Ngụy Cương cau mày trầm giọng : “Người dân hiện tại chịu chổi chiến loạn nên đã đồng ý cầu hòa Trần quốc yêu cầu công chúa hòa thân”
Hắn tới đây đột nhiên hiểu
Vì thế để bại lộ thân phận thể dân trong thành để Ngụy Nhiễm lấy thân phận công chúa hòa thân giữ ở
Ngụy Cương :
“Con đường của đế vương quá cô độc cũng một ở bên cạnh cả đời chỉ ích kỷ một lần nhưng ngờ thể thắng nổi số phận”
Một ở đó bóng dáng cô đơn phản chiếu lên bên chân
Ta quỳ xuống cúi lạy :
“Bệ hạ con đường vất vả cô độc cho dù ở nơi nào tin rằng chúng đều đang hướng về phía ”
Vẻ mặt phức tạp:
“Chỉ cần ngươi một chữ trẫm sẽ bảo vệ ngươi chu ”
“ bệ hạ cũng đã dân chịu nổi chiến tranh còn đang đợi xem bệ hạ cải cách xem phồn vinh thịnh thế xem dân an cư lập nghiệp còn lưu lạc khắp nơi”
Trước khi rời gọi :
“Ngươi tên là gì”
“Trần Cảnh”
Phụ thân hi vọng may mắn phúc khí thấy phong cảnh phồn vinh của Đại Chu
Mười tám năm ăn đủ no ngủ đủ giấc
Bây giờ cơ hội thể giúp khác cơm ăn ngủ đủ đã mãn nguyện
Trước khi xuất cung gặp Ngụy Nhiễm nàng ở trong nhà lao điên loạn là công chúa cai ngục đưa cơm cho nàng nàng cũng tru di cửu tộc
Ta mặt nàng phát điên nhảy vồ lên
“Ta nhớ ngươi ngươi là đồ tiện nhân Ngươi mạo danh giết ngươi”
Ta lạnh lùng nàng lấy miếng ngọc bội tượng trưng cho thân phận
“Ngươi ”
Ngụy Nhiễm trợn mắt gật đầu:
“Của Đó là của mới là công chúa”
Ta mặt nàng thả tay ngọc bội rơi xuống đất phút chốc vỡ thành hai nửa
“A”
Ngụy Nhiễm giống như phát điên bò đất vươn tay ghép những mảnh vỡ của ngọc bội hai tay cứa đến máu thịt mơ hồ
Nàng cướp mọi thứ của cũng sẽ lấy tất cả mọi thứ của nàng
Rất công bằng
Kẻ cầm quyền chỉ hưởng thụ quyền thế nhưng gánh trách nhiệm nên đây là nguồn gốc khiến dân chịu đau khổ
Ta nghĩ Ngụy Cương chính là thay đổi những điều
Ngụy Nhiễm lưu đày đến nơi lạnh lẽo chịu trách nhiệm áp giải chính là phụ thân của đứa trẻ cẩn thận chặn đường nhưng nàng đánh
Nghe nàng nửa đường đã chết còn lâu chết hơn nghĩ
12
Ngày đầu tiên năm mới mặc một thân trang phục long trọng tới Đại Trần hòa thân
Vạn dặm hồng trang bách quan đưa tiễn
Đi tới đình viện bên ngoài thành một tăng nhân đeo mặt nạ ngăn cản xe ngựa
Ta đã nhận là hôm đó xuất hiện ở cổng thành
“Bần tăng lời với công chúa”
Ta và tới bên trong đình Vô Trần hòa thượng : “Ta biết hành động ngày đó của khiến hòa thân nơi phương xa thành thật xin ”
Ta nhẹ nhàng mỉm :
“Sao thể là tội Cái mạng của vốn dĩ là nhặt hiện tại hi sinh vì hạnh phúc muôn dân đáng giá Nếu là nàng làm loạn ở nơi dị quốc xúi giục Đại Trần tấn công Đại Chu mới là tội thực sự”
Nói đến đây khỏi hiếu kỳ hỏi:
“Tiểu sư thúc thù oán với nàng ”
Vô Trần vén mặt nạ lên để lộ vết thương đáng sợ
Hắn một ngày khi Ngụy Nhiễm đón nàng hận ngôi chùa đã vây hãm nàng suốt mười mấy năm nên sai nhốt tất cả hòa thượng trong đại điện đổ rượu phóng lửa thiêu đốt tất cả
“Ta là duy nhất sống sót ngoài lúc lâm chung sư phụ ban cho pháp hiệu Vô Trần quên những thù hận nhưng là ngộ tính buông bỏ ngược phụ lòng mong mỏi của sư phụ”
Những lời khiến thở dài thôi
Vô Trần :
“Ta đã từng gặp ”
Ta thoáng kinh ngạc: “Khi nào”
“Ta chạy xuống núi một đôi vợ chồng cứu họ đưa tới y quán còn trả tiền thuốc thang từng thấy gọi họ là cha nương”
Ta kinh ngạc nên lời
Trong tay nắm chặt vòng ngọc trai
Cha nương vì lương thiện cứu Ngụy Nhiễm nhưng vì thế mất mạng
họ nay từng làm sai sự lương thiện của họ suy cho cùng họ dùng một cách khác để bảo vệ
Ta nắm vòng ngọc trai trong tay thành tiếng
Không biết từ lúc nào bên ngoài thành đã tụ tập nhiều bách tính lúc lên xe ngựa thấy họ theo tiễn biệt
Trên tường thành dường như một bóng dáng quen thuộc lúc thì đã biến mất
Chắc là nhầm
Vô Trần hòa thượng trong đình hành lễ với :
“Nguyện thí chủ thuận buồm xuôi gió vạn sự vô lo”
Bách tính cũng hô lớn:
“Công chúa thiên tuế thiên tuế thiên thiên tuế”
Trời đã sáng rõ vén rèm lên thấy bầu trời u ám mấy ngày nay cuối cùng cũng đã tan
Ngày mai nhất định sẽ là ngày trời
(Hoàn)