Thế Thân Công Chúa - Chương 2
3
Sau khi tráo đổi y phục với Ngụy Nhiễm đám đó khả năng sẽ tin là công chúa thật cần thêm một vật tin Ngụy Nhiễm liền đưa cho ngọc bội tùy thân của nàng
Ta cầm ngọc bội trực tiếp chạy đến nơi náo loạn đây là minh chứng công chúa thật sự ở nhà
Chết đều chết
Chưa chạy bao xa quả nhiên thấy mấy đàn ông mặc áo đen mang theo đao kiếm lục soát từng nhà
Ta nắm chặt ngọc bội cuối cùng đầu về phía thi thể của cha nương nhấc chân về phía họ
“Người nào đó”
Ta tới gần nam nhân cầm đầu liền rút đao cảnh giác
Ta quả quyết giơ ngọc bội lên : “Người mà các ngươi tìm biết…”
Ta vẫn hết câu mắt nam tử áo đen đã sáng lên
Sau đó đám áo đen đồng loạt quỳ xuống:
“Tham kiến công chúa Thuộc hạ phụng mệnh theo khẩu dụ của bệ hạ đặc biệt tới đón công chúa hồi cung”
Ta sững sờ bất động
Nam tử kêu đánh xe ngựa tới :
“Bệ hạ lo lắng cho sự an nguy của công chúa mời công chúa lên xe mau chóng hồi cung”
Ta vô thức lùi về một bước
Trong mắt hiện lên cái chết của cha nương và câu chúng đáng chết của Ngụy Nhiễm
Bước chân của trở nên kiên định
Với tính cách ác độc của Ngụy Nhiễm khi nàng hồi cung nhất định sẽ diệt khẩu bộ những đã chứng kiến bộ dáng thảm hại của nàng
Ta sợ chết nhưng thấy nàng sống ngang ngược làm mưa làm gió như thế nữa
Nàng quá nhiều nợ máu làm xứng…
Không bằng thử xem Ngụy Nhiễm xem thể đoạt tất cả mọi thứ của ngươi
Trên đường hồi cung vẫn luôn gợi chuyện để Ngụy Nhiễm từ năm ba tuổi đã đưa đến chùa Phổ Đức để nuôi dưỡng từng gặp ngoài vì ít biết nàng hiện tại trông như thế nào
Sau khi tiên đế băng hà phi tần tuẫn táng thái hậu xuất gia hiện tại quen biết nàng ở trong cung chỉ sợ là còn ai
Ta yên tâm hơn một chút
Chạng vạng xe ngựa tiến hoàng cung tân đế Ngụy Cương lập tức cho triệu kiến
Hắn hoàng vị dung mạo tuấn khí thế uy nghiêm khiến khác dám thẳng
“Muội đường vất vả thương ”
Ta cúi đầu cẩn thận trả lời:
“Tạ ơn bệ hạ quan tâm thần thương”
Sau đó là trầm mặc khá dài
Tim đập nhanh như trống đánh ngay lúc nghĩ đã để lộ sơ hở giây tiếp theo sẽ kéo ngoài đánh chết Ngụy Cương đột nhiên mở miệng:
“Muội là thân của nên chuyện câu nệ như thế đều lui xuống ”
Cung nữ thái giám trong điện cả thị vệ bên ngoài đều lui xuống
Ta thở phào một
Giây một thanh trường kiếm kề lên cổ
Ngụy Cương mặt cảm xúc : “Thật đúng là thế sự thay đổi đến công chúa cũng dám giả mạo”
Ta lập tức quỳ xuống:
“Ta là ai quan trọng bệ hạ là ai sẽ là đó quan trọng là lời”
Trong thời gian ngắn ngóng chỉ chuyện của Ngụy Nhiễm còn nguyên nhân tại tân đế vội vàng tìm công chúa hồi cung
Nghe trong cung con cái của tiên hoàng liên tiếp gặp chuyện qua đời huyết mạch duy nhất còn sống chính là Ngụy Nhiễm nuôi dưỡng trong chùa Phổ Đức
Tân hoàng hiện tại thực chỉ là huyết mạch chi thứ trong tay nắm giữ trọng quyền tự ý đăng cơ làm vua
Trên thực tế danh chính ngôn thuận
vì mới đón Ngụy Nhiễm hồi cung để thiên hạ đều biết Ngụy Nhiễm sống trong cung đối xử thể khiến các lão thần trong triều ngậm miệng thể tạo danh tiếng cho chính
công chúa thực sự thể cam tâm nếu nàng dã tâm lôi kéo triều thần sớm muộn cũng là mối họa
Còn bằng công chúa giả như
Ta chỗ dựa dễ kiểm soát
Thấy Ngụy Cương chuyện run rẩy : “Không bằng bệ hạ dùng thử một thời gian nếu hài lòng thể giết ”
Chỉ thấy một tiếng nhẹ
Thanh kiếm mắt thu về
Ngụy Cương từ cao xuống trong mắt đầy hứng thú: “Lá gan ngươi nhỏ”
Nghe ý tứ chắc là tạm thời sẽ giết
Ta quỳ xuống: “Tạ ơn bệ hạ”
“Ngươi nên gọi là hoàng ”
Ta dừng cúi đầu thật sâu: “Tạ hoàng ”
4
Trước năm mười tám tuổi đến trấn còn ít những quy tắc cung đình biết
Ngụy Cương tuyên bố với bên ngoài là bệnh để ở trong cung điện học một tháng lễ nghi cách cư xử và tất cả mọi thứ của một công chúa thực thụ
Ta ngày đêm học tập sợ sẽ xảy soi sót
Đến ngày thể ngoài Ngụy Cương lúc hạ triều lúc qua ngự hoa viên thấy đánh giá một lượt hứng thú :
“Các lão hồi cung ngày nào cũng đòi gặp bây giờ bệnh của cũng khỏi gặp một lát
Tim đập thình thình biết ngày cũng sẽ đến
Ta theo cung nhân đến phòng nghị sự bên trong bốn năm vị triều thần thấy họ liền kích động đến bật
“Lão thần cuối cùng cũng gặp điện hạ lúc còn sống”
Ta dựa theo màu sắc của triều phục để phán đoán vị lẽ là Thôi các lão đầu các quan trong triều
“Thôi đại nhân quá lời ”
Ta vội vàng đỡ họ dậy
Một đám những chuyện thú vị về công chúa khi nàng ba tuổi
Ta giả vờ cảm khái rơi lệ thực tế thì
Công chúa nhỏ thông minh lanh lợi đáng yêu thiện lương trong lời bọn họ khác với độc phụ mà gặp
Khi kết thúc Thôi các lão ngăn hai bên nhỏ:
“Công chúa trong lòng thần mới là huyết mạch hoàng thất chính thống là duy nhất phù hợp lên hoàng vị nếu chỉ cần hạ lệnh lão thần sẽ liều chết lót đường cho điện hạ”
Ta kinh ngạc ngẩng đầu hoảng sợ :
“Đại nhân thể như thế hiện nay bệ hạ minh giỏi trị quốc từ nhỏ đã sống trong chùa đối với quốc sự cái gì cũng biết làm thể đảm đương việc lớn hiện nay thiên hạ an hài lòng chỉ đợi…”
Ta dừng hổ cúi đầu: “Hoàng thay ban hôn tìm một phu quân là ”
Thôi các lão còn gì đó bịt tai lắc đầu : “A tai đau quá thấy thấy…”
Vẻ mặt phức tạp thấy thực sự dã tâm chỉ thể thất vọng phất tay áo rời
Ta thở phào ánh mắt bóng hình ngoài cửa cũng rời
Ngụy Cương gọi đến ngự thư phòng đem từng câu từng chữ kể
Hắn cho trộm cho dù hẵn vẫn sẽ biết
Lần gặp mặt vốn dĩ cũng là khảo hạch dành cho
Trước mắt xem chắc là đã thông qua
vì Ngụy Cương ở ngay mặt soạn một đạo thánh chỉ phong làm Thường Nghị trưởng công chúa
Trước lễ sắc phong chiếu cáo thiên hạ Ngụy Cương để Thiên Khâm Giám chọn một ngày dẫn tế tổ
Ta mặc lễ phục công chúa quý phái xe bộ y phục đỏ đến chói mắt ánh vàng lấp lánh thêu đầy những loài chim quýtrân châu va tạo nên những tiếng leng keng
Ta đoan trang cao tiếp thu ánh mắt của muôn dân
Họ đang đồng thanh hô trưởng công chúa thiên tuế đột nhiên trong đám náo động tiếng thét chói tai hấp dẫn sự chú ý của mọi
Ta đưa mắt sang chỉ thấy một nữ tử nhếch nhác mặc quần áo ăn xin đang điên cuồng xông đến
“Là giả Nàng là giả Ta mới là công chúa thực sự”
Ánh mắt co thế mà là Ngụy Nhiễm
Nàng thị vệ ấn đất nhừng giãy giụa tự xưng mới là công chúa
Đáng tiếc bách tính đều đang thầm một ai tin nàng
Ta vui vẻ bộ dáng nhếch nhác chật vật của nàng khỏi bật vuốt ve vòng ngọc rẻ tiền mà cha nương mua cho từ cao xuống hỏi nàng:
“Nha đầu nhà quê từ đến cũng dám mạo danh bổn cung”