Thay Đích Tỷ Gả Cho Nhiếp Chính Vương - Chương 8
14
Về phủ Cảnh Hành lập tức dẫn xem bình phong đó
Trong tú phường rộng lớn tú nương vô số tay nghề của tiểu nương vốn đã vô cùng xuất sắc huống hồ bình phong là bà đã thêu lâu để làm của hồi môn cho
Đến gần bỗng chút ngẩn giơ tay lên sờ mới phát hiện ở mỗi cảnh vật và cỏ cây đều dùng chỉ ẩn thêu những chữ thấy nhưng thể sờ
“Cây đào của Yến Yến”
“Bướm của Yến Yến”
“Yến Yến cùng ”
Trong nháy mắt nước mắt rơi như mưa
Đêm hôm đó Cảnh Hành ôm kiên nhẫn và tỉ mỉ dỗ dành suốt đêm
“Trước là Yến Yến cùng nhạc mẫu là Yến Yến cùng ”
khi trời sáng trong cung đột nhiên đến mang
“Nhiếp chính vương tự tiện xông nhà mệnh quan triều đình coi ai gì xem thường hoàng thượng mang đến cấm cung chờ xử lý”
Người nam tử trung niên cưỡi lưng Hồng Tông Mã toe toét đôi mày đôi mắt vài phần giống với vị hôn phu của Đường Đình Nguyệt
Trường Ninh hầu
Ta chặn ngựa của ông : “Vương gia chỉ là cùng về nhà mẹ đẻ lấy di vật mà tiểu nương để cho cái gì mà xông Làm là xông chứ”
Ông khinh thường : “Là thánh chỉ của hoàng thượng nếu Nhiếp chính vương phi nghi ngờ bằng cùng đến cấm cung đợi hoàng thượng đến thẩm vấn”
“Yến Yến trở về ” Cảnh Hành ở bên cạnh nhàn nhạt
Đao kiếm kề cổ thần sắc vẫn bình tĩnh thấy chút hoảng hốt nào: “Đêm qua gió lớn nàng ngủ ngon về nghỉ ngơi cho khỏe ”
Sau khi Cảnh Hành mang sắc mặt tái mét trở về phủ thẳng đến thư phòng của
Muốn vu oan thì sợ gì cớ
Nếu như tiên hoàng thực sự để một đạo mật chỉ Cảnh Hành giấu trong cái hộp đó nhất định là thứ mà hoàng thượng hiện tại kiêng kỵ nhất
Sắc mặt tái nhợt đến thư phòng tìm cái hộp đó lâu mới sờ thấy cơ quan của một ngăn kéo bí mật
Mở bên trong hộp là một đôi trâm cài bằng bạc sạch sẽ nhưng cũ kỹ
Ba năm khi Đường Đình Nguyệt trở thành câm từng một trận bệnh nặng
Sốt cao lui theo ý của đích mẫu cũng ai đến chăm sóc
Đêm đó cố gắng chống đỡ dậy uống nước mơ màng một bàn tay đưa tới đỡ chất lỏng mát lạnh rót cổ họng mùi thuốc
Hôm tỉnh dậy bệnh đã khỏi sáu bảy phần
Chỉ là trâm cài cũ kỹ tóc thấy nữa lẽ là rơi ở đó nhặt mất
Còn bàn tay đêm hôm vẫn luôn cho rằng đó là mơ
Đang ngẩn cầm cái hộp lưng đột nhiên truyền đến giọng của Tú Nhi:
“Vương gia vẫn luôn nhớ thương Vương phi những năm qua đều như ”
“Thứ Vương phi tìm từ lâu đã ở trong tầm tay của ”
Ta bỗng nhiên tỉnh táo bước nhanh về phòng mở hộp trang sức của quả nhiên ở trong ngăn kéo bí mật giấu một xấp ngân phiếu dày phát hiện một cuộn lụa màu vàng nhạt cuộn
Ta cũng cuối cùng thấy mật chỉ quân tâm kiêng kỵ đó rốt cuộc đã những gì
“Nếu tân quân hiền thể thay thế”
Mười chữ ngắn ngủi kinh thiên động địa
Ta cố gắng đè nén sóng to gió lớn trong lòng cất mật chỉ trong hộp trang sức nghĩ vẫn yên tâm vẫn giấu
“Ngươi cách nào đưa cung ” Ta hỏi Tú Nhi
“Có đường riêng chỉ sợ… sẽ làm uỷ khuất Vương phi”
Cuối cùng Tú Nhi cải trang cho trà trộn xe ngựa mua sắm của cung thuận lợi cung
Cấm cung ở ngoài đường kẹp phía tây nam hoàng cung bên cạnh rừng rậm vốn đã trọng binh canh giữ huống hồ giam giữ hiện tại là Cảnh Hành
Vì cho dù chỉ cúi đầu tiến gần đó một chút cũng phát hiện cấm vệ quân tuần tra gần đó tăng lên gấp mấy lần ánh mắt cảnh giác cũng luôn hướng về phía
Bất đắc dĩ chỉ thể trở nhà bếp nơi đến
Hôm nay tiệc đêm xuống trong cung thắp sáng từng ngọn đèn ở trong bếp suy nghĩ cách cứu Cảnh Hành
Tú Nhi nàng cùng vài ám vệ thân tín lần cũng sẽ cung đêm đến sẽ đến tìm hội họp
lúc cánh cửa gỗ đột nhiên đẩy một bóng lặng lẽ bước quanh một vòng
Phía vặn bếp lò che chắn vì trời tối nên phát hiện liền yên tâm lấy từ trong ngực một gói giấy đổ cả gói thuốc bột chiếc chum nước khổng lồ đặt bên cạnh
Vừa lúc mây đen tan ánh trăng chiếu xuống soi rõ khuôn mặt đó lộ một khuôn mặt quen thuộc
Hoá là vị hôn phu của Đường Đình Nguyệt vị thế tử Trường Ninh hầu trông vẻ ôn hoà
Theo lý mà tới tham gia cung yến đột nhiên xuất hiện ở đây trông còn giống như đầu độc
Ta cảnh giác trong lòng đợi rời liền cải trang thành cung nữ đưa thức ăn lặng lẽ theo
Trong đại điện tiếng sáo trúc vang lên trông vẻ một mảnh hoà bình
Mà ngoài hoàng đế cao những trong tiệc hầu như đều là những từng gặp
Ba Đường gia cha con Trường Ninh hầu Thất vương gia…
Còn mấy quen biết đại khái cũng là quan viên phe cánh của Thất vương gia
Trong đầu nhanh chóng hiện lên điều gì đó bước chân khựng lưng liền ma ma thúc giục:
“Ngây đó làm gì Còn mau bưng đồ ”
Chỉ sợ Đường gia nhận liền giấu mặt khay và bát đựng canh cúi đầu thuận mắt bước điện
Đi lên theo bậc thang khéo cùng tiểu cung nữ dừng mặt quân vương cao
Ngước mắt lên cùng đối diện đôi mắt đó sâu thẳm như hàn đàm nụ mặt hề chạm đến đáy mắt thế nào cũng giống hôn quân
Cũng chính lúc biến cố đột nhiên xảy
Tiểu cung nữ đột nhiên ném khay rút từ trong tay áo một con dao găm hung hăng đâm về phía hoàng đế mặt
“Bảo vệ hoàng thượng ——”
Trong tiếng thái giám hoảng sợ và sắc nhọn hoàng đế ngả về hung hiểm tránh nhát dao
Một đòn trúng tiểu cung nữ còn đâm thêm nhát thứ hai vội vàng tiến lên một bước đưa tay giữ chặt lấy eo nàng trong lúc nàng đột nhiên giãy giụa dữ dội thuận tay rút con dao bạc nhỏ dứt khoát cắt đứt cổ họng nàng
Một dòng máu ấm áp phun rơi mặt
Cũng chính lúc thi thể nàng đổ ầm xuống tiếng hô giết bên ngoài cửa từ xa đến gần Thất vương gia đột nhiên dậy lạnh lùng :
“Hoàng thượng yêu nữ mê hoặc ngu ngốc vô đạo vì giang sơn Đại Chu cũng nên thoái vị nhường ngôi để năng lực lên thay”
Ta: “”
Ta: “Ngươi chứ Ngươi ai là yêu nữ là ”
Dưới bậc thang ba Đường gia đều kinh hãi
Ta trong mắt họ phản chiếu mặt mộc nhuốm máu tóc mai rối bời như ác quỷ đòi mạng
“Tam tẩu dũng mãnh vô cùng còn hơn cả nam nhi tự nhiên là yêu nữ”
Phía hoàng đế từ từ dậy Thất vương gia từ cao xuống
“Thất ca năng lực lên thay năng lực là ai chẳng lẽ là Thất ca Ngươi khổ tâm mưu tính nhiều năm mặt trẫm tâu nhiều lần Tam ca lòng lang thú mưu đồ giang sơn là vì ngày ”
Lời hoàng đế dứt cửa đại điện Cảnh Hành cầm theo một thanh trường kiếm nhuốm máu
Phía còn Tú Nhi và A Nhiên cùng hai “Gã sai vặt ” canh giữ viện của
“Làm khó cho Thất khổ tâm mưu tính nhiều năm hôm nay một sớm mộng tan Ngươi cài cắm trong cấm vệ quân những tên nghịch tặc đều đã giết chết còn buông tay chịu trói ”
Vẻ mặt vốn ung dung của khi thấy liền đột nhiên vỡ tan
“Yến Yến”
Trong nháy mắt hiểu tất cả
Là Cảnh Hành và hoàng đế diễn kịch chung làm vở kịch chỉ để dẫn rắn khỏi hang triệt để nhổ tận gốc thế lực của Thất vương gia
Đây đại khái là bước cuối cùng còn trong con đường củng cố giang sơn của trong nhiều năm như
“Tam tẩu xả thân bảo vệ hoàng thượng công ban thưởng gì cứ với trẫm”
Ta vẫn nắm chặt con dao bạc nhỏ nhuốm máu quỳ xuống: “Thần phụ tố cáo hai ”
“Ồ Tam tẩu tố cáo ai”
“Thần nữ tố cáo Lễ bộ Thượng thư Đường Kim Nguyên mười bảy năm cưỡng đoạt dân nữ mồ côi phủ làm ; còn tố cáo chính thê của Đường Kim Nguyên là Vương thị bày mưu hãm hại mẫu thân thần phụ hạ mê tình tán trà của bà dẫn nam nhân bên ngoài phòng; tố cáo vợ chồng Đường Kim Nguyên hợp lực đánh chết mẫu thân thần phụ khiến bà chết thảm trong Đường phủ thi cốt còn”
Trong đại điện gió đêm lạnh lẽo thổi qua
Nó nhuộm từng câu từng chữ của bằng sự căm ghét và oán hận thấu xương
Một lát
Tiếng hoàng đế vang lên đỉnh đầu : “Đã chuyện giết thì đền mạng”
“Còn về mẫu thân của Tam tẩu thể nuôi dưỡng một nữ tử trung liệt như Tam tẩu tự nhiên nên truy phong một cáo mệnh phu nhân ban bố thiên hạ”
Ta cắn môi dập đầu: “Thần phụ tạ ơn hoàng thượng thánh minh”
Thực hiểu rõ trong lòng
Là vì nhà họ Đường sai hàng ngũ về phía Thất vương gia hoàng đế căn bản định giữ họ
Hành động lần chỉ là thuận nước đẩy thuyền
Cho nên phần thưởng ban cho chỉ là truy phong cho tiểu nương cái cáo mệnh
cũng đủ
Bà khi còn sống tự do khi chết vẫn gánh chịu cái danh tiếng gì như ròng rã năm năm
Mà giờ đây cuối cùng cũng minh oan
Cấm vệ quân áp giải tất cả mọi trong điện xuống hoàng đế phủi phủi áo bào nhàn nhạt :
“Chắc hẳn Tam ca và Tam tẩu lời trẫm về ngự thư phòng Tam ca xong lời hãy đến”
Trái tim căng thẳng của đột nhiên thả lỏng Cảnh Hành bậc thang vốn giận nhưng mở miệng nước mắt đã rơi xuống
Cảnh Hành lập tức luống cuống bước nhanh tới ôm lấy : “Sợ ”
Ta nghẹn ngào : “Ta thực sự tưởng rằng sẽ chết”
“Xin Yến Yến” Hắn nắm lấy tay ấn ngực : “Đây là lần cuối cùng chỉ là kết quả biết nàng rơi cảnh nguy hiểm”
“Nếu như sự tình thành… nàng nên mang theo hộp trang sức của trốn khỏi kinh thành thật xa đừng bao giờ ”
Mũi đột nhiên cay cay
Cho nên đã để bức mật chỉ đó và cả chồng ngân phiếu dày cộm đó trong hộp trang sức của
Cơ thể ấm áp của Cảnh Hành xua tan cái lạnh của đêm khuya trong chốc lát
Hắn ôm một lúc dậy: “Nàng theo Tú Nhi về phủ còn xử lý nốt chuyện cuối cùng”
Hắn định nhưng đã kéo lấy vạt áo
Thế là dừng bước đầu
Hắn ôn tồn an ủi: “Đừng lo lần nàng cung công hộ giá hoàng thượng cũng sẽ quá làm khó Yến Yến lời đây hư ngôn một ngày giam cầm rốt cuộc vẫn cần nàng đến cứu ”
Ta ngẩng đầu nghiêm túc : “Nếu như tối nay trở về dám mang theo một vết thương chúng sẽ phân phòng ngủ nửa năm”
Tú Nhi và A Nhiên trong đại điện đột nhiên đỏ mặt đầu
Khóe môi Cảnh Hành cong lên: “Yến Yến nỡ ”
“Không nỡ nhưng làm ”
Hắn bất đắc dĩ một tiếng cúi đầu hôn lên má thuận thế thì thầm:
“Được đêm nay về phủ mặc cho phu nhân kiểm tra cho kỹ”
Đêm hôm đó và Cảnh Hành trò chuyện trong màn trướng
“Trăm năm sử quan cầm bút về danh tiếng nhất định sẽ ho cho lắm ví dụ như nhiếp chính vương quyền khuynh triều dã binh quyền trong tay cuối cùng hoàng thượng từng bước thu hồi lòng lang thú từng đạt ”
Cảnh Hành nheo mắt : “Ta đã con đường thì để ý đến việc sử sách lưu danh như thế nào”
“Những năm lưu lạc chốn dân gian thấy dân chúng lầm than quan cấu kết quyền thế chèn ép Mà giờ đây giang sơn Đại Chu vững chắc quan chính thanh liêm bách tính an cư lạc nghiệp cũng thể công thành lui thân cùng phu nhân nhàn nhã hưởng trọn quãng đời còn ”
Ta đưa tay ôm lấy eo áp mặt ngực :
“Nếu như sử sách về nhất định cũng là bất hiếu đễ là ác phụ cáo trạng phụ mẫu ruột với hoàng thượng”
Cảnh Hành véo cằm cúi đầu hôn xuống mơ hồ :
“Nếu đã như và Yến Yến cùng làm một đôi vợ chồng ác nhân cũng tệ”
Trời ơi truyện hayyyy
Ủa. Rồi tại sao đau lòng?