Thay Đích Tỷ Gả Cho Nhiếp Chính Vương - Chương 4
7
“Khi ngươi mới phủ đã học quy củ thư phòng của bổn vương dù thế nào cũng cho phép ngoài tiến cái hộp càng đụng ”
Hắn nhạt như đang chuyện phiếm: “Giờ ngươi đã phạm quy bổn vương thương ngươi tuổi còn nhỏ cho ngươi chết một cách thống khoái ngươi ý kiến gì ”
Tất nhiên là
Người đã chết thì ý kiến
Có lẽ tiếng động ở cửa đã gây chú ý Cảnh Hành về phía
Hắn trong bóng hoàng hôn buông xuống ánh mắt đó rơi mặt lúc màn đêm bầu trời nuốt trọn tia nắng đỏ vàng cuối cùng
Đôi mắt đêm qua còn lưu luyến tình cảm giờ đây tĩnh lặng gợn sóng như hồ băng mùa đông nhưng một tia tình ý đau đớn len lỏi qua khe hở của mặt hồ
“Yến Yến” Hắn gọi tên : “Đến đây đến bên ”
Ta đang mặc chiếc váy mới may mấy ngày váy dài thêu hoa màu đỏ nước phức tạp gần như chạm đất
Khi từng bước về phía Cảnh Hành vạt váy kéo lê qua vệt máu mặt đất màu đỏ tươi theo vải lan lên
Cảnh Hành như thấy
Hắn nắm tay nhẹ nhàng dỗ dành: “Nha phạm quy giết nàng phu nhân sợ ”
Ta vô thức định lắc đầu nghĩ đến thân phận hiện tại của gật đầu
“Tiểu phòng bếp sẽ nha mới thay thế nàng phu nhân thích loại nào thì tự chọn”
Đầu ngón tay ấm áp của dính máu nhẹ nhàng lau bên tai : “Yến Yến đừng sợ đối xử với nàng đương nhiên sẽ giống như đối với nàng ”
lời tai chẳng khác gì “Yên tâm nhất định sẽ đối xử với nàng như đối với nàng ”
Bởi vì khoảnh khắc đột nhiên tỉnh táo khỏi ảo tưởng tự ru ngủ của nhớ đến thân phận thực sự của Cảnh Hành
Hắn tiếng vang xa thủ đoạn tàn độc mạng đối với chẳng qua chỉ là cỏ rác
Huống hồ giờ đây trong mắt chính là Đường Đình Nguyệt đã từng sỉ nhục giữa đường
Y phục gấm vóc thể khiến nhất thời tê liệt nhưng nên chìm đắm trong đó cho đến chết
Đêm hôm đó chủ động cầu hoan nịnh nọt khiến Cảnh Hành khỏi ngạc nhiên: “Phu nhân đột nhiên nhiệt tình như ”
Ta lắc đầu dịu dàng nhưng trong lòng đang suy nghĩ
Hắn trân trọng chiếc hộp đó như trong đó hẳn giấu thứ quan trọng của
Vì vài ngày chọn một đêm công tác trèo ngoài từ cửa sổ tránh khỏi Tú Nhi và hai tên gã sai vặt biết võ lặng lẽ lẻn thư phòng của Cảnh Hành
Đây là lần đầu tiên đến thư phòng của khắp phòng thoang thoảng mùi gỗ lạnh lẽo cùng với mực đã mài một nửa mặt bàn ánh trăng lọt qua khe cửa sổ tạo nên bầu khí tĩnh lặng
Ta xung quanh đến giá sách bên cạnh tìm kiếm chiếc hộp nhưng vô số sách vở như biển khơi làm cho bối rối
“Yến Yến”
Giọng quen thuộc mang theo ba phần ý vang lên lưng
“Yến Yến ngoan đêm khuya tĩnh lặng nàng chịu ngủ chẳng lẽ là đến nơi của vi phu tìm một số thoại bản diễm tình để giải khuây ”
Động tác của cứng đờ trong nháy mắt sự do dự chỉ thoáng hiện trong lòng một khoảnh khắc đó rút con dao găm bên hông đầu đâm mắt
từng chiêu từng thức đều dễ dàng chặn giống như… vô cùng quen thuộc với từng chiêu thức ít ỏi mà biết
Cuối cùng Cảnh Hành nắm chặt lấy cổ tay
Hắn dùng chút sức đau đớn buông lỏng con dao găm rơi xuống đất
Dưới ánh trăng trắng toát đẩy bệ cửa sổ ánh mắt lướt qua từng tấc mặt như mũi dao sắc nhọn:
“Yến Yến nàng đã từng rơi lệ vì … nhưng giờ đây nàng thực sự giết ”
Giọng điệu của vẻ như thực sự đau lòng
Trong tình cảnh thực sự thể giả vờ câm nữa nghiến răng : “Cảnh Hành ngươi buông ”
“Yến Yến giả vờ nữa ” Hắn vẫn nhàn nhã cúi đầu từng chút một gần : “Nàng là những ngày gả đến đây nhịn khổ sở ”
Hóa đã sớm biết giả vờ
Những ngày quả nhiên vẫn luôn trêu đùa
Ta khỏi hổ vì sự mất mát dâng trào trong khoảnh khắc đó
đôi môi của Cảnh Hành dừng ở nơi gần trong gang tấc kéo thụ động vô số đêm hoan lạc đây
Thậm chí nửa canh giờ và vẫn còn tỉnh táo triền miên
Cảnh Hành dùng đầu ngón tay vuốt ve mắt giọng trầm thấp như thì thầm:
“Những ngày nàng cũng diễn y phục trang sức tặng nàng nàng thích Tại thể giả vờ thành thật ”
“Giả tượng thể khiến nhất thời mê nhưng đến nỗi đến khi lưỡi dao kề cổ mới phát hiện Cảnh Hành ngươi giết Tiểu Uyển là để cho xem ”
Ta hít một thật sâu: “Giờ cũng đã thư phòng của ngươi đụng hộp của ngươi ngươi giết như thế nào cũng cho chết một cách thống khoái ”
Gió đêm thổi qua khe cửa sổ cuốn ấm từ đầu ngón tay luồng khí lạnh đó dừng ở bên cổ như thể thể siết chặt bất cứ lúc nào bóp cổ
Ta nhịn mà bóp chặt lòng bàn tay chằm chằm nhưng ngay đó thấy giọng của : “Ta nào nỡ”
“Yến Yến hôm đó báo đáp vẫn xong ”
Hắn với trong bóng tối: “Hay là cứ ở đây ”
Cuốn sách hất rơi xuống đất cùng với hai mươi bốn chiếc váy xếp ly màu đỏ nước thêu hoa lê trắng
…
Cho đến khi trời sáng
8
Có lẽ gió đêm quá lạnh khi trời sáng Cảnh Hành đã bế về phòng lâu liền phát sốt
Trong cơn mê man mơ màng nhớ ít chuyện trong quá khứ
Cuộc sống của ở nhà họ Đường bao giờ dễ chịu
Trước đây còn tiểu nương bảo vệ khi bà mất với sự cho phép ngầm của đích mẫu bất kỳ hầu nào trong Đường gia cũng thể giẫm đạp lên đầu để tác oai tác quái
Mặc dù Đường Đình Nguyệt nhỏ hơn một tuổi nhưng sinh nhật của trùng với ngày sinh nhật của nàng
Vào ngày sinh nhật của nàng vàng bạc châu báu gấm vóc lụa là như nước chảy tràn phòng để nàng tùy ý lựa chọn
Còn trốn trong bếp lén nấu một bát mì cũng hầu đưa thức ăn cướp ăn sạch khoanh tay lạnh với :
“Không sự cho phép của lão gia phu nhân và tiểu thư ngươi dám trộm đồ trong tiểu phòng bếp”
Đường Đình Nguyệt hận đến tận xương tủy biết
Nàng luôn cho rằng những chuyện xui xẻo như câm khi ốm xảy với mới đúng
trong cuộc đời hảo tì vết của nàng xuất hiện một chuyện như thật sự là trời mắt
Ha ha
Muốn đây là lần duy nhất mà ông trời mở mắt
Quản gia phạt ăn bữa tối đêm hôm đó đói đến mức bụng dán lưng xoa bụng gốc cây ngắm trăng kìm mà nhớ đến tiểu nương của
Cha thỉnh thoảng sẽ đến viện của bà cũng khen bà đoan trang thanh nhã gây thị phi
Ông nạp quá nhiều phủ đủ mọi loại hình nhưng vì thủ đoạn của đích mẫu nào khác sinh con trai con gái
Còn khi Đường phủ tiểu nương của vốn là tú nương thêu thùa giỏi
Tính bà nhu thuận nhưng tính phản nghịch chịu học nữ công càng chịu khuất phục thậm chí còn dành dụm tiền tháng trong hai năm để mua một con dao bạc nhỏ giấu trong lúc rảnh rỗi lấy múa may vài cái
Mỗi khi như tiểu nương của sẽ tủm tỉm : “Sau Yến Yến sẽ làm nữ tướng quân”
cuối cùng đã khiến bà thất vọng
Ta trở thành nữ tướng quân chút phản nghịch ít ỏi của lễ giáo và quy củ khuê phòng trói buộc từng lớp đến mức thể phản kháng số phận thay Đường Đình Nguyệt gả phủ Nhiếp chính vương một lần nữa trở thành chim trong lồng
Dường như đời qua đời khác nữ tử sinh đã mang theo xiềng xích số phận luôn như
Sau khi bà mất Đường Đình Nguyệt đã đến hậu viện thăm
Lúc đó nàng vẫn phát bệnh cái miệng xinh vẫn thể chuyện chỉ tiếc là mấy dễ
Nàng tủm tỉm tiến gần giọng ngọt ngào như tẩm mật giống như một bông hoa độc:
“Xem tiểu nương của ngươi kìa nếu biết an phận thủ thường ít nhất ngươi cũng làm nữ nhi Đường gia bà tuân thủ phụ đạo hành vi đê tiện liên lụy đến ngươi cũng trở thành con hoang – ngươi hận bà ”
Ta đột nhiên mở mắt bên ngoài cửa sổ đang mưa rả rích
Tú Nhi mừng rỡ chạy đến: “Vương phi tỉnh Người sốt cao lui đã hôn mê cả một ngày ”
Ta há miệng: “Cảnh Hành ”
Biểu cảm của Tú Nhi đột nhiên trở nên kinh ngạc: “Vương phi… biết ạ”
Ta cũng kinh ngạc
Sao Cảnh Hành với bọn họ chuyện mạo danh Đường Đình Nguyệt
Trong lúc ngẩn Tú Nhi vỗ tay giọng vui vẻ:
“Nếu Vương gia biết chuyện chắc chắn sẽ vui – chỉ là Vương phi đột nhiên…”
Ta sự nghi hoặc của nàng gượng hai tiếng: “Có lẽ là kỳ tích y học chăng”
mãi đến khi dùng bữa trưa uống thuốc vẫn thấy Cảnh Hành
Tú Nhi : “Đêm qua trong cung truyền gấp triệu Vương gia cung yết kiến Vương gia cả đêm về khi còn đặc biệt dặn dò nô tỳ chăm sóc Vương phi thật nếu như… nếu như…”
Ta cau mày: “Nếu như cái gì”
“Nếu nhà của Vương phi đến cứ chặn ở bên ngoài cho họ gặp Vương phi”
Chỉ vài câu ngắn ngủi đã một chút u ám cơn mưa gió
Khi tiên đế còn sống vì chán ghét mẫu phi của Cảnh Hành nên ngay cả cũng sủng ái
Cảnh Hành lưu lạc chốn dân gian bốn năm tiên đế từng ý định tìm về nhưng khi lâm chung đột nhiên cực kỳ tốn công đại khái là vì… tân đế còn nhỏ mà mấy hoàng tử trong cung đều rình rập chỉ sợ giang sơn vững
giờ đây tân đế tuổi tác ngày càng lớn thế lực ngày càng mạnh liền thu hồi đại quyền
Sự tồn tại của Cảnh Hành từ chỗ chống đỡ đã trở thành uy hiếp
Liên tưởng đến việc Đường gia khi bắt tay với Trường Ninh hầu liền ép hạ độc Cảnh Hành –
Chắc hẳn hoàng thượng cũng chút chờ
Nghĩ đến Cảnh Hành lần sinh tử biết đêm đó trong thư phòng ngọn nến lay động suốt đêm và những ngày đùa cợt hờ hững sủng ái thiên vị hỗn loạn đan xen trở thành sương mù vờn quanh trong lòng
Có lẽ vén màn sương mù thể thấy chân tâm nhưng nhất thời
Đang trầm tư ngoài cửa đột nhiên truyền đến giọng quen thuộc
“Yến Yến”
Ta đột nhiên ngẩng đầu
Cảnh Hành một thân hắc y tóc đen xõa tung dựa khung cửa cửa mặt chút huyết sắc nhưng ý như gió lướt mặt hồ đột nhiên nổi sóng
Tú Nhi thức thời lui xuống trong phòng chỉ còn và
Trên Cảnh Hành thoang thoảng truyền đến mùi máu tanh
Chắc hẳn mới thoát khỏi tử địa
Im lặng một lát về phía
Từng bước một như tiếng trống rơi lòng
Ta vô thức đoán trong lòng những lời sắp như đêm hôm đó trong thư phòng tuyệt tình mang theo sự đau lòng ăn cả ngã về như nhiều lần trong lời trêu chọc phân biệt là thật lòng giả dối
đều
Hắn mặt giơ tay nhẹ nhàng vuốt ve má : “Nếu lần trở về…”
“Yến Yến cả đời còn của nàng thể dành một khoảnh khắc để nhớ đến ”