Thay Đích Tỷ Gả Cho Nhiếp Chính Vương - Chương 3
5
Ta tâm nguyện gì
Ta tiểu nương của sống
Ta còn mạng của đám Đường gia
những điều đều thể
Chỉ sợ phát hiện bình thuốc độc mà Đường Ninh Ngọc đưa cho cẩn thận giấu kỹ bên
đợi tay Cảnh Hành xảy chuyện
Hôm đó buổi chiều công việc về cùng dùng bữa tối
Một bát canh cá lóc nấu với rau muống dùng một nửa Cảnh Hành đột nhiên sắc mặt trắng bệch đầu sang một bên nôn một ngụm máu
Vô vàn lạnh ập đến đột nhiên dậy trừng mắt lòng như chìm xuống vực sâu đáy
Cảnh Hành chống tay lên mặt bàn từ từ ngẩng đầu
Dưới ánh nến vàng mờ mái tóc dài của xõa vai làm nổi bật khuôn mặt trắng như ngọc càng thêm còn chút máu nhưng vết máu đọng môi đỏ tươi chói mắt
“Phu nhân” Hắn yếu ớt gọi : “Đến đỡ một chút sắp vững ”
Ta cố gắng bỏ qua nỗi đau thoáng qua trong lòng khi câu đưa tay đỡ há miệng định gọi Tú Nhi nhưng cuối cùng vẫn phát tiếng
May thay Tú Nhi nhanh nhạy khi múc canh đã kịp thời phát hiện cảnh tượng
Cảnh Hành trúng độc độc tính mạnh may mà uống nhiều đến nỗi nguy hiểm đến tính mạng
Còn thân tín bên cạnh dẫn lục soát tìm thấy chiếc bình ngọc trắng trong hộp trang sức của
Mở bên trong đựng chính là thuốc độc
Tên thị vệ tên A Nhiên đầy sát khí dường như khoảnh khắc tiếp theo sẽ rút kiếm cho một nhát thống khoái:
“Vương gia đối với Vương phi từng bạc đãi Vương phi vì tay độc ác như ”
Lúc thực vô cùng sự hận cái thiết lập câm điếc của
Ngay cả việc tự biện hộ cho cũng làm
Thấy nên lời A Nhiên vung tay: “Trước tiên hãy đưa giam địa lao đợi Vương gia tỉnh xử lý ”
Khi những phía định tiến đến kéo giường lưng truyền đến một giọng khàn khàn: “Không cần”
Cảnh Hành vốn đang hôn mê biết từ lúc nào đã tỉnh sắc mặt vẫn tái nhợt nhưng ánh mắt sáng như trời
“Yến Yến đây”
Ta đến bên Cảnh Hành sự chứng kiến của mọi sát bên từng nét từng nét lòng bàn tay : “Không ”
Hắn che miệng ho khan hai tiếng mỉm yếu ớt : “Ta đương nhiên tin tưởng phu nhân”
“ Vương gia thuộc hạ ở trong hộp trang sức của Vương phi tìm …”
A Nhiên nhịn sốt ruột còn giơ chiếc bình ngọc trắng lên dùng nó làm chứng cứ buộc tội
“Không Yến Yến trong lòng nàng luôn thể nỡ hạ độc Chắc hẳn chiếc bình ngọc là do khác vu oan giá họa”
Cảnh Hành nhàn nhạt : “Chuyện giao cho ngươi điều tra cho rõ”
A Nhiên trừng mắt đó miễn cưỡng nhận lệnh: “… Vâng”
Đợi đến khi những hầu trong phòng đều lui cửa phòng đóng khuôn mặt tái nhợt của Cảnh Hành ánh nến nhảy nhót vặn chạm ánh mắt
“Yến Yến giờ còn sức ôm nàng”
Hắn nhẹ nhàng : “Nàng đừng sợ từng nghi ngờ nàng”
Ta chỉ im lặng cho đến khi mệt mỏi nhắm mắt
Có lẽ là do thuốc mà đại phu kê đã tác dụng hoặc cũng thể là di chứng của độc tính tan hết
Ta là biết ơn
Khi A Nhiên định kéo đến địa lao còn Cảnh Hành lên tiếng ngăn cản chút do dự rằng tin
Ánh mắt sâu sắc và dịu dàng của dừng mặt gần như khiến tưởng rằng thực sự yêu sâu đậm tin tưởng sâu đậm
khéo như
Hắn là Cảnh Hành tàn nhẫn chu cẩn thận vô cùng dễ dàng trúng độc như
Trừ khi…
Ta đầy tâm sự canh giữ bên giường Cảnh Hành cả đêm cho đến khi tỉnh dậy sáng hôm
Nhìn ánh mắt thôi của ho khan hai tiếng nhỏ giọng : “Phu nhân lời với ”
Ta gật đầu lấy giấy bút mặt cho xem:
“Hôm qua trong tình cảnh nguy cấp như phu quân tin tưởng như trong lòng vô cùng cảm động tự thấy gì báo đáp…”
Cảnh Hành đột nhiên
“Vậy thì đợi khỏi bệnh”
Hắn nheo mắt khóe môi cong lên làm nổi bật nốt ruồi bên gò má càng thêm xinh : “Phu nhân sẽ lúc nàng báo đáp”
6
Cảnh Hành làm khi hết độc quả nhiên bắt báo đáp một phen
Trong thời gian Đường phủ phái đến là đích mẫu nhớ nữ nhi gặp đều Cảnh Hành lấy cớ khỏe từ chối
Ta biết rõ bọn họ đến để hỏi tiến độ hạ độc
Đáng tiếc là lọ thuốc độc đều A Nhiên thu giữ làm chứng cứ còn thể hạ độc kiểu gì
Ban ngày khi Cảnh Hành ngoài làm việc loanh quanh trong phủ nhất thời để ý đến tiểu phòng bếp
Cả phòng tràn ngập hương hoa quế ngọt ngào ngửi hai cái liền một nha lanh lợi lấy một đĩa đưa tới:
“Bánh mật hoa quế mới lò Vương phi nếm thử tay nghề của nô tỳ ”
Thấy thích nha trực tiếp bưng cả một lồng đến cho còn tự lót vải theo :
“Nóng nô tỳ đưa đến phòng Vương phi nhé”
Ai ngờ bước cửa viện Tú Nhi đã vội vàng chạy đến: “Vương phi ”
Ta thu vẻ mặt cúi đầu nàng
Tú Nhi như mới phản ứng sự thất thố của dừng một chút nhỏ giọng :
“Vương phi trong phủ cũng chỉ là… Không việc gì xin Vương phi đừng đến gần thư phòng của Vương gia nơi đó trọng binh canh giữ những đó gần chỉ sợ sẽ làm Vương phi thương”
Thư phòng
Ta nhướng mày phòng cho nàng:
“Ta chỉ đói bụng đến tiểu phòng bếp tìm chút đồ ăn ngươi cần căng thẳng như ”
“Nô tỳ chỉ lo lắng cho Vương phi”
Ta để ý đến nàng sang chữ hỏi tiểu nha lưng: “Ngươi tên gì”
“Vương phi nô tỳ là Tiểu Uyển”
Ta chút bất ngờ: “Ngươi biết chữ”
“Cha của nô tỳ là tú tài khi phủ đã từng dạy nô tỳ biết một số chữ”
Tú Nhi lấy một nắm bạc vụn đưa cho nàng: “Được ngươi về làm việc của đây là Vương phi thưởng cho ngươi”
Sau ngày hôm đó bắt đầu thường xuyên đến tiểu phòng bếp tìm Tiểu Uyển
Nàng nấu ăn ngon biết làm nhiều loại điểm tâm còn hầm cả chân giò mềm nhừ cho ăn
Tính tình cũng khi thân thiết nàng luôn thao thao bất tuyệt với nhiều chuyện
Có lẽ là do cả ngày đến tiểu phòng bếp tìm Tiểu Uyển mỗi lần ở đó nửa ngày ngay cả Cảnh Hành cũng biết chuyện
Đêm đến gió lặng mưa ngừng lau mồ hôi trán đột nhiên :
“Nghe dạo Yến Yến thân với một nha ở tiểu phòng bếp nào nàng Yến Yến yêu mến ”
Ta chống cánh tay mềm nhũn chữ hỏi : “Chẳng lẽ phu quân còn ghen cả với nha ”
Hắn liếc đột nhiên vùi mặt vai khẽ hai tiếng:
“Yến Yến đã biết ghen tuông lớn như còn tránh xa một chút”
Ta: “…”
Ta chỉ trêu thôi mà Sao thể thừa nhận nhanh như chứ
Một lát Cảnh Hành thu nụ giơ tay lên đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve mắt :
“Phu nhân lòng nhỏ giờ chỉ chứa một nàng … nếu phu nhân cứ khác sẽ đau lòng”
Giọng vẫn còn mang theo chút lười biếng khi dục vọng rút nhưng khi đến cuối cùng đột nhiên thêm vài phần sắc bén phá tan sương mù
Nếu kịp thời nhớ đang thay thế thân phận của ai thì suýt chút nữa đã coi sự chiếm hữu mà diễn là thật
Aizz
Ta than thở trong lòng
Nếu thực sự hận Đường Đình Nguyệt như thì bằng trực tiếp phái giết nàng một nhát cho nàng chết hẳn
Giờ như thế giày vò là
Khi trời hửng sáng Cảnh Hành cuối cùng cũng chịu đại phát từ bi mà buông tha cho
Vài ngày đều mệt thực sự còn sức lực để đến tiểu phòng bếp tìm Tiểu Uyển nữa
Cho đến tận buổi chiều hôm đó
Ta ăn một bát hoành thánh trứng cua liền đặt sách xuống tự đến tiểu phòng bếp tìm Tiểu Uyển
khi ngang qua thư phòng của Cảnh Hành đột nhiên thấy bên trong truyền đến tiếng quen thuộc và chói tai
Ta dừng bước đổi hướng nhưng khi đến cửa thì hai thị vệ đeo kiếm chặn
Bọn họ mặt lạnh : “Vương gia đang xử lý việc quan trọng Vương phi xin hãy về chớ làm tổn thương đến ”
Ta coi như thấy tự vén váy đụng Tú Nhi đang tới
Nàng khẽ gọi một tiếng: “Vương phi”
dám thêm gì nữa
Bởi vì thêm năm bước nữa màn đêm buông xuống bóng mỏng manh mặt đất bằng đá xanh còn chút sức sống chính là Tiểu Uyển
Còn bậc đá mặt nàng cầm thanh trường kiếm nhuốm máu giữa lông mày nhuốm ý nhàn nhạt nhưng trong mắt lạnh lẽo vô cùng——
Cảnh Hành