Thập Lục Nương - Chương 5
5
Ngày phủ họ Nguỵ thịnh vượng tấp nập gia nhân đèn đuốc sáng rực như ban ngày
Giờ đây suy tàn chỉ cảm thấy cửa ngõ lạnh lẽo vắng vẻ
Ban đêm ngủ
Trước Châu Nhi tỷ ngủ xa chỗ
Xa hơn chút ở dãy phòng bên là quản gia và Cửu thúc
giờ phu nhân dẫn mọi rời hai dãy phòng dài giờ chỉ còn một
Kiếm Như ngủ chung với chúng Đại thiếu gia sức khỏe bất tiện Kiếm Như ở cùng ngài phòng khi ngài cần gì ban đêm
Gió bên ngoài lớn giống như tiếng sói hoang tru
Ta vô cớ nhớ đến lời Cửu thúc từng đùa kể rằng những nhà quyền quý lớn thường là nơi đầy rẫy chuyện bẩn thỉu: giếng nước x/á/c chet trắng bệch nổi lềnh bềnh nửa đêm thường tiếng của nữ q/u/ỷ
Phủ họ Nguỵ tuy xây dựng xa hoa ngay cả phòng hầu cũng chạm trổ tinh xảo Ban ngày thì nhưng khi đèn tắt một ánh sáng lập lòe khiến tóc gáy dựng
Ta cuộn thật chặt trong chăn Càng sợ hãi càng buồn tiểu Ta ôm bụng trở mãi mà ngủ Cuối cùng biết bằng cách nào dần
Đến sáng khi rửa mặt bóng trong nước thấy dáng vẻ hốc hác mặt chút máu y như nữ q/u/ỷ mà Cửu thúc kể ngâm trong giếng nước nửa năm
Chỉ cần nấu cơm cho ba dù thêm quét dọn thì công việc vẫn nhẹ nhàng Sau khi làm xong việc múc nước cẩn thận giặt sạch áo khoác của đại thiếu gia từ xuống
Sau đó tựa đống củi khẽ nhắm mắt Lần đầu đến kỳ kinh nguyệt thân đau nhức
Tính từ hôm phu nhân ngất khi xem thư của lão gia đã ba ngày liền ngủ trọn giấc
Quá mệt quá buồn ngủ
Ta thề ban đầu chỉ định nghỉ một lát khi mở mắt thấy ánh hoàng hôn cuối cùng xuyên qua khung cửa ánh lên một lớp bụi vàng trong khí
Ta sực tỉnh hoảng loạn bật dậy khỏi mặt đất
Trời đã gần tối
Giờ mới nhóm lửa nấu cơm thì chắc chắn sẽ khiến đại thiếu gia trễ bữa Nếu vì của mà chủ tử chịu đói ……
Ta bối rối biết nên nhận tội nên nấu cơm Cân nhắc một lúc vội nhóm nước sôi trong lúc chờ xách váy chạy thẳng đến viện của đại thiếu gia để nhận
Nghe xong ý tứ đại thiếu gia hề tức giận Ngón tay ngài dừng trang sách đang mở bình thản : “Đã muộn cần làm món ăn nữa nấu vài bát mì là ”
Chủ nhân đã nhiều lần rộng lượng mà gây sai sót như thế Khi lui xuống cúi đầu dám biểu cảm của đại thiếu gia cảm thấy bản thân như hổ đến chet
Canh mì canh mì từ khi ký ức đã giúp mẹ làm việc ở quán thuần thục đến mức gần như nhắm mắt cũng thể làm kể từ khi đến nhà họ Nguỵ từng nấu lần nào
Ba bát mì nhanh chóng bưng lên Kiếm Như ăn nhanh cầm bát húp sột soạt hết sạch ngay đại thiếu gia chỉ nếm một miếng dừng đũa chân mày khẽ nhíu biết đang nghĩ gì
Tim như thắt nghẹn cứng nơi cổ họng
“Chẳng lẽ hợp khẩu vị của ngài”
“Ta nhớ ngươi là làng Bạch Vân trấn Thanh Thạch”
“Thiếu gia nhắc đến chuyện Chẳng lẽ… điều gì ”
Đại thiếu gia thoáng xuất thần như đang hồi tưởng ký ức xa xưa Một lúc ngài nở nụ ôn hòa: “Hóa là ngươi — năm đó theo cha kinh từng nghỉ chân ở quán của mẹ ngươi”
Hả Ta với đại thiếu gia hóa còn mối duyên như
Ta vui vẻ định đáp lời nhưng lập tức cảm giác bi thương trào lên trong lòng
Mẹ … đã qua đời từ lâu còn cha thì ở xa tận Ba Lăng biết bệnh tình thế nào
Vẫn là bát mì nhưng cảnh còn mất
Chắc hẳn đại thiếu gia trong lòng cũng dễ chịu Ngài đổi chủ đề tiếp: “Ngươi làm việc vốn chắc chắn hôm nay tại như thế Sao chậm trễ chuyện gì xảy ”
Đại thiếu gia như tiên nhân giáng trần ngài khó dối
Ta đáp: “Tối qua nô tỳ sợ hãi ngủ ngon trưa nay chợp mắt một chút nào ngờ ngủ quên”
“Sợ cái gì”
“Nô tỳ bao giờ ở trong một viện lớn như sợ ngủ một … cũng sợ bóng tối…”
Đại thiếu gia gật đầu: “Tuổi ngươi rốt cuộc vẫn còn nhỏ”
Nghe lời đại thiếu gia mang ý tứ đuổi hoảng hốt ngẩng đầu vội : “Nô tỳ nhỏ nô tỳ thể làm nhiều việc Nô tỳ… nô tỳ tối nay sẽ sợ bóng tối nữa ngày mai nhất định làm trễ việc”
Nghe đại thiếu gia khẽ : “Ngươi cần hoảng Sợ bóng tối là chuyện ai cũng là sơ suất nghĩ đến điều Ngươi ăn xong thì về thu dọn viện của còn vài phòng trống để Kiếm Như dẫn ngươi chọn một phòng từ tối nay chuyển qua đó ở ”
Trên đời như đại thiếu gia hạnh phúc đến bất ngờ Ta lập tức vui mừng khôn xiết cảm ơn ngài dậy chạy ngoài
“Trong nồi còn ít canh múc thêm cho mọi ”
Gió mát thổi nhè nhẹ từ xa thoảng hương hoa hòe ngọt ngào Trời đã tối đen lẽ vì tâm trạng còn thấy sợ nữa
Phía vang lên tiếng của Kiếm Như: “Thập Lục còn mì Ta no”
Ta nhảy chân sáo đầu tươi giơ tay lên: “Đủ ăn”
6
Đang giữa mùa hè mưa thiếu làm vườn chăm sóc cỏ cây trong sân mọc um tùm Cỏ cây quá dài sẽ che khuất ánh mặt trời rêu xanh âm thầm mọc lên
Trước đây những căn nhà bỏ hoang ở làng chúng cũng dần dần hư hỏng như thế phủ họ Nguỵ lớn và như nếu bỏ hoang thật đáng tiếc biết bao
Sau khi xin phép đại thiếu gia bắt đầu từ từ chăm sóc hoa cỏ trong vườn
Trong sân một cây hoa hòe cao nở hoa rực rỡ Toàn bộ khu vườn chỉ nơi nỡ quét dọn gốc cây là một lớp hoa rụng dày Đôi khi leo lên cây ngắt một chiếc lá cuộn đưa lên miệng thổi
Ánh nắng xuyên qua cành lá tạo thành những vệt sáng lấp lánh mặt đất Đó là lúc cảm thấy vui vẻ nhất trong ngày
đời vui cũng buồn Thời khắc buồn nhất trong ngày của là khi cây hoa hòe cao cao từ xa thấy đại thiếu gia
Ngài luôn vững
Vết thương dần lành Kiếm Như còn dìu ngài nữa Đại thiếu gia sai Kiếm Như ngoài đặt làm hai cây nạng ngài chống nạng từ từ tập
Ai cũng thể chân của ngài dường như thể chịu lực mỗi bước đặt xuống nhẹ hơn chân trái nhiều
Mỗi trưa đều thầy thuốc đến châm cứu cho ngài nhưng ngày qua ngày dường như chẳng tiến triển gì
Có lần vô tình thấy thầy thuốc dùng sức bóp chân ngài hỏi cảm giác gì Đại thiếu gia vẫn giữ bộ dạng bình thản nhã nhặn gặp ai cũng giọng nhẹ như mưa bay:
“Có chút tê bì”
Ta ghe mà lòng nặng trĩu
Ta chỉ là một cô nương thôn quê chuyện triều chính vốn tới lượt bàn đến càng thấy đại thiếu gia phong thái ung dung như thế càng thấy đau lòng
Không biết Thánh thượng nghĩ gì cách chức ngài thôi đủ còn khiến ngài chịu đau đớn như thế
Vết thương hai tháng còn khỏi hẳn khi đánh ngài đau đớn đến mức nào chứ
Thầy thuốc là của tiệm Bảo Tế Đường đã chữa bệnh cho nhà họ Nguỵ nhiều năm Có lần khi thầy thuốc khám xong tiễn ông khỏi phủ kìm hỏi: “Chân của đại thiếu gia nhà chúng … còn thể hồi phục ”
Thầy thuốc : “Lấy một mạng đã là may mắn ”
Lúc đó mới biết hình phạt trượng trong triều hai loại: một loại hai mươi trượng là đủ chet một loại bốn mươi trượng thì còn giữ mạng Đại thiếu gia loại thứ hai chịu trách nhiệm hành hình đã cố ý nương tay
Đêm hôm đó trời đổ mưa như trút nước sấm chớp vang dội Những hạt mưa to như hạt đậu xuyên qua khe cửa sổ rơi trong nhà Ta giật tỉnh giấc mang giày định đóng chặt cửa sổ thì chợt thấy giữa tiếng mưa gió vang lên một âm thanh khác
Là tiếng tiêu đứt quãng
Ta chợt hiểu hóa tiếng tiêu lần là đại thiếu gia thổi lần tiếng tiêu buồn bã yếu ớt hơn
Sau một tiếng sấm vang dội tiếng tiêu im bặt Ta bừng tỉnh mang giày chạy vội về phía phòng đại thiếu gia
Khi chạy ngoài mới nhận mưa lớn đến mức nào Những hàng cây hai bên hành lang gió thổi nghiêng ngả gió mạnh cuốn theo mưa hắt khiến gần như vững
Kiếm Như vốn ngủ cùng phòng với đại thiếu gia nhưng vì vết thương của ngài đã đỡ hơn nên đã dọn ngủ ở căn phòng nhỏ bên cạnh
Đi ngang qua phòng Kiếm Như thấy cửa đóng kín lẽ đã ngủ say
Cửa phòng đại thiếu gia cũng đóng chặt Ta cửa định đẩy cửa nhưng do dự Sợ rằng nghĩ nhiều nửa đêm nửa hôm tự ý xông phòng chủ nhân thì quá thất lễ
Bên ngoài gió mưa dữ dội chạy đến đây ướt sũng thể vắt nước cửa phòng đại thiếu gia lo sợ phạm thượng chỉ dám khẽ gõ cửa
Không biết ngài thấy
Ta chờ một lúc dùng lực gõ mạnh hơn khẽ gọi: “Đại thiếu gia ngài chứ”