Thập Lục Nương - Chương 4
đại thiếu gia chỉ khẽ nhướng mày phu nhân liền thêm gì nữa
Ta đã ở nhà họ Nguỵ hơn một tháng số trong phủ càng ngày càng ít Ta bếp nấu cơm tiễn phu nhân khói bếp làm cay mắt ho ngừng cảm giác eo lưng cũng mỏi nhừ
Phu nhân hiền hòa thường trò chuyện với bằng giọng nhẹ nhàng Thôi Cửu thoải mái lúc rảnh rỗi giúp bổ củi
Quản gia và Châu Nhi tỷ cũng đều là Ba Lăng… chỉ cần tên đã biết là xa lắm Đi Ba Lăng nhanh nhất là đường thủy
Ngồi thuyền biết phu nhân và mọi say sóng Ta rơm rớm nước mắt lấy ít mứt quả gói bằng giấy dầu chống ẩm
Ngày hôm trời tờ mờ sáng đã dậy nhóm lửa nấu cháo Phu nhân và mọi dùng xong bữa sáng liền khởi hành Xe ngựa bến đò đã đặt sẵn từ hôm qua sáng sớm đã đợi ngoài cổng
Lúc sắp rời phu nhân Bà lấy khăn tay che miệng và mũi nước mắt ngừng rơi xuống
Giây phút chia ly ngay cả gió cũng u buồn như thể mùa thu đã đến chỉ trong chớp mắt
Ta mắt đỏ hoe đưa gói đồ đã chuẩn từ sớm cho Châu Nhi tỷ
Phu nhân hỏi đó là gì đáp: “Là mứt chống say sóng và trứng luộc ăn dọc đường”
Đại thiếu gia vẫn chiếc xe lăn gỗ khuôn mặt biểu cảm Ngài mặc mỏng manh tà áo phất phơ lưng gầy nhô lên hai bả vai như đôi cánh gầy guộc trông như chỉ cần một cơn gió là sẽ bay
Khi mở miệng giọng ngài khàn đặc Ta cứ nghĩ rằng ngài sẽ gì đó ngờ ngài chỉ thốt lên: “ giờ ”
Cứ thế chúng tiễn biệt phu nhân
Từ đó phủ họ Nguỵ rộng lớn chỉ còn ba : đại thiếu gia Kiếm Như và
Trong phủ trống trải đến mức đáng sợ
Ta về bếp xắn tay áo dọn dẹp bát đũa kịp thu dọn từ sáng Cơn đau lưng kỳ lạ ập đến chắc là do đêm qua cúi trông nồi cháo kê mà ngủ Ta dùng tay xoa lưng tự nhủ tối nay nhất định ngủ sớm hơn
Trong lúc đó Kiếm Như vén rèm bước Huynh truyền lời của đại thiếu gia: kể từ nay nhà chỉ còn ba mọi sẽ cùng ăn chung cần làm riêng cho đại thiếu gia nữa
Đối với đây là tin vì đỡ nhiều việc nhưng chút hợp quy củ Đến trưa nấu bốn món ăn nhỏ đặt lên khay mang đến viện của đại thiếu gia
Đây là lần đầu tiên bước viện của ngài Trước giờ chỉ để đồ ở cửa Kiếm Như lấy
Lúc đại thiếu gia xe lăn của mà Kiếm Như dìu đang tập
Trước đây mỗi lần thấy đại thiếu gia ngài hoặc hoặc Bây giờ ngài lên mới nhận ngài cao cao hơn Kiếm Như nửa cái đầu ngài khó khăn đôi môi mím chặt trán lấm tấm mồ hôi
Ta dám làm phiền chỉ cúi đầu lấy thức ăn bày lên bàn trong lòng thầm trách mang cơm trong hộp giữ nhiệt — biết đại thiếu gia sẽ tập bao lâu đồ ăn e rằng sẽ nguội mất
Ý nghĩ đó thoáng qua chợt Kiếm Như kêu lên một tiếng kinh hãi
Ta đầu kịp thấy đại thiếu gia khuỵu hai gối ngã thẳng xuống Kiếm Như kéo theo hai ngã lộn nhào đất làm chiếc bình hoa giá đổ xuống vỡ tan mảnh vỡ bay tung tóe
Ta sợ đến ngây vô thức chạy phía họ
Đại thiếu gia vội : “Cẩn thận”
Lúc mới rõ đất là mảnh vỡ vụn Kiếm Như mảnh vỡ bắn trúng trán rách một đường m//áu chảy Đại thiếu gia vẻ nhưng dậy khó khăn nhờ và Kiếm Như dìu lên
Ta cẩn thận phủi áo cho ngài chắc chắn còn mảnh vỡ dính để Kiếm Như đỡ ngài xuống
Loay hoay một lúc m//áu trán Kiếm Như đã chảy dài xuống cằm Đại thiếu gia bảo lui xuống xử lý vết thương
Ta tự giác lấy chổi cúi quét những mảnh vỡ đất
Ánh nắng những mảnh sứ lấp lánh ánh sáng làm thoáng hoa mắt Ta chợt nhận váy vết m//áu
Phản ứng đầu tiên của là nghĩ đó là m//áu của Kiếm Như ngẫm m//áu của Kiếm Như làm bẩn quần áo thì làm bẩn váy
Thế là nghĩ đó là m//áu của lạ thay hề thấy đau ở cả
Ta cẩn thận tìm kiếm khắp phần thân nhưng thấy vết thương nào Nhìn xuống phía vì đại thiếu gia còn ở đó tiện vén váy lên xem
Đại thiếu gia nhận sự khác lạ hỏi: “Ngươi đang tìm gì ”
Ta kéo một góc váy lên chỉ vết bẩn: “Nô tỳ hình như thương nhưng kỳ lạ là thấy đau ở cả”
Bốn mắt đại thiếu gia vốn biểu lộ cảm xúc khi tiễn phu nhân lúc vành tai bỗng đỏ
Ngài ho khẽ hỏi: “Ngươi năm nay bao nhiêu tuổi”
“Ừm… mười ba”
Bụng bất ngờ quặn thắt váy chậm rãi thấm một vết đỏ như bông hoa nở rộ
Không gian trở nên tĩnh lặng đáng sợ Sau đó đại thiếu gia khẽ giọng trầm thấp:
“Ngươi… lẽ là… đến kỳ kinh nguyệt”
Ta… lẽ là… đến kỳ kinh nguyệt
Đầu lúc ong ong hổ bối rối nguyên tại chỗ ngơ ngác đại thiếu gia lắp bắp hỏi: “Vậy… làm thế nào bây giờ”
Đại thiếu gia của — từng vang danh văn võ mười chín tuổi đã liên tiếp đỗ đầu ba kỳ thi lớn — lúc cũng bối rối kém Ngài lắp: “Chuyện… chuyện … ngươi ngươi biết Mẹ ngươi dạy ngươi ”
“Mẹ nô tỳ mất sớm kịp dạy nô tỳ”
Mẹ kế thì từng qua về kỳ kinh nguyệt nhưng bà chỉ lo tính toán chờ kinh nguyệt thì tìm cách đưa nhà Vương viên ngoại để “qua mắt”
Bà cũng từng dạy làm gì khi đến kỳ Hơn nữa cũng chuẩn sẵn thứ gì
Phu nhân và Châu Nhi tỷ đều đã trong phủ chẳng còn một nữ nhân nào
Cơn đau âm ỉ bụng bỗng trở nên bỏng rát nặng nề như đá đè Trong mười ba năm qua bao giờ thấy cô đơn và bất lực như lúc Hai mắt đỏ hoe nước mắt rưng rưng
Ta cắn môi định xin lui để thay bộ đồ khác tìm vài mảnh vải vụn để lót mắt bỗng tối sầm một mùi hương gỗ đàn hương nhẹ nhàng bao quanh
Một tấm áo khoác còn vương ấm của đại thiếu gia phủ xuống Ngẩng đầu lên đại thiếu gia ho khan một tiếng
Ngài đầu sang chỗ khác: “Ngươi… ngươi cứ mặc ”
Kiếm Như đã cầm m//áu ở trán đẩy cửa bước liền thấy cảnh tượng như thế :
Đại thiếu gia chỉ mặc trung y vành tai đỏ bừng
Ta khoác áo ngoài của ngài mắt rưng rưng lệ
Kiếm Như đưa tay dụi mắt vẻ mặt đầy khó tin tay còn đang che vết thương trán lẩm bẩm: “Ta… chấn thương não ”
Đại thiếu gia giật giật thái dương gân xanh nổi rõ ho khù khụ dường như ho đến thở nổi
Ngài phất tay hiệu cho Kiếm Như lui
Ta thấy bước chân của Kiếm Như khi rời phần loạng choạng như còn đang trong mơ
Sau đó đại thiếu gia lên xe lăn bảo đẩy ngài ngoài
Ta hỏi: “Ngài ”
“Đến bếp”
“Bếp việc gì đại thiếu gia cứ sai bảo nô tỳ là … Để… để nô tỳ về thay bộ đồ đã…”
Đại thiếu gia đã bình tĩnh giọng trầm như thể chỉ đang bàn chuyện thời tiết khiến cũng còn hoảng loạn như
“Đến bếp lấy chút tro cây cỏ đến phòng của Châu Nhi”
“Châu Nhi tỷ để quên thứ gì đại thiếu gia”
“…Ngươi tìm thử xem trong phòng Châu Nhi … Có lẽ mang hết… Ngươi xem mẫu làm một cái”
Mặt lập tức đỏ bừng tay đẩy xe của đại thiếu gia càng thêm siết chặt Một lúc khẽ đáp: “…Vâng”