Thẩm Trầm Âm - Chương 6
19
Tôi vốn cho rằng bất kể là Thẩm gia Bùi gia cũng sẽ cùng xuất hiện nữa
khi mùa thu đến mẹ tìm tới cửa
“Giữa mẹ con nào thù chứ con thật đúng là tính toán cả đời để ý tới mẹ con nha”
Bà nồng nhiệt kéo tay :
“Mẹ đã sớm hỏi thăm gần đây nhà hàng hải sản danh tiếng tệ A Âm mẹ mời con”
Tôi và bà đối diện ở góc phòng ăn
Bà gọi đồ ăn cầm một ly rượu vang đỏ rót cho cả hai chúng
Sau đó bắt đầu nhớ quá khứ
Sau sáu tuổi bà đã rời xa ký ức sáu tuổi đối với mà ngoại trừ cuộc cãi vã long trời lở đất giữa bà và cha còn đều là một mớ mơ hồ
Thật sự thể đồng tình với cảnh tượng mẹ con dịu dàng trong miêu tả của bà đành hỏi:
“Bà ở Thẩm gia sống ”
“Nói cái gì Đứa nhỏ ”
“Sao đột nhiên bà đến tìm ăn cơm”
Bà oán trách trừng mắt một cái: “Hôm nay là sinh nhật con con thật sự cho rằng mẹ quên ”
Ngón tay nắm chặt ly rượu của bỗng nhiên run rẩy kịch liệt
Tôi tưởng bà quên
hy vọng bà còn nhớ
Cho nên khi đã còn hy vọng gì nữa đáng thương đồng ý cùng bà đến ăn cơm
Vì hôm nay là sinh nhật
Ngày hai mươi ba năm từ trong bụng bà chui
Huyết mạch giữa chúng vĩnh viễn chém đứt
“A Âm mặc kệ con nghĩ thế nào hận mẹ con vẫn là một miếng thịt từ mẹ rơi xuống”
Bà lau đôi mắt đỏ bừng của và đến để chạm cốc với
Tôi uống một cạn sạch rượu vang đỏ trong ly lột cho một con tôm
Râu tôm đâm thủng một chút ngón tay nhưng cảm thấy đau
Sau khi nhận điều đó cơn buồn ngủ kéo đến gần như khiến mí mắt nặng nề
Tôi há miệng nhưng âm thanh gì cũng phát đầu liền đập mặt bàn
năm giác quan mất
Mơ mơ màng màng thanh âm của bà : “Phục vụ tính tiền”
“Đồ ăn của bà còn nhiều lên…”
“Không cần lui con gái của uống say đưa nó về nhà ”
“Đây là… con gái bà bà chắc là cô say ”
“ cùng lớn lên giống như ”
……
Mẹ ơi
Khuôn mặt tương tự thể là chứng minh huyết mạch
Bà bước loạng choạng đỡ trong xe
Tài xế lái xe bà ở ghế vỗ về mặt một chút một chút
“A Âm thể trách mẹ đúng ”
Bà thì thầm:
“Em gái con chạy tới quán bar chơi đắc tội Bây giờ Thẩm gia đã còn như nữa ”
“Họ ép chú Thẩm con giao cũng thể thật sự giao em gái con ngoài đúng ”
Có lẽ là thuốc làm đỡ một chút tuy rằng cả đủ sức nhưng khôi phục một phần tâm trí
Tôi biết là thương tâm là tác dụng sinh lý do thuốc mang đến chảy nước mắt
Tôi khó khăn phun câu đứt đoạn:
“Mẹ tại là con… tại nhất định là con”
“Con là thịt từ mẹ rơi xuống A Âm chẳng lẽ con nên vì hạnh phúc của mẹ mà hy sinh một chút ”
Tôi thể nữa
Chỉ nhớ một cách mơ hồ
Ngày đó cùng thi thể bà cô ở cùng một chỗ cũng là hôm sinh nhật
Sinh nhật lần thứ 12
Tôi sợ tới mức cả phát run lóc đập cửa
Gai gỗ khảm lòng bàn tay máu chảy xuống một tầng một tầng chà khô tay
Đến cuối cùng cổ họng phát âm thanh tay cũng đau đến chết lặng
ai đến
“Đồ điên”
Thanh âm hoảng hốt của mẹ đột nhiên truyền đến: “Nó sống nữa thì chúng dừng xe ”
Sau đó là tiếng phanh gấp tiếng còi cảnh sát từ xa đến gần
Tất cả những thứ đều giống như cách một tầng sương mù dày đặc xa xôi vang lên bên tai
“A Âm”
Cho đến tiếng động rõ ràng lọt tai
Giống như ánh mặt trời xuyên qua tầng mây xua tan tất cả sương mù
Tiếp theo thân thể nhẹ nhàng rơi một cái ôm mang theo mùi hương quen thuộc
Khác biệt duy nhất mười năm
Lần mở cửa đến cứu
20
Có cảm giác ướt át lành lạnh như băng rơi trán đó là ánh mắt cùng khóe môi
Tôi gian nan mở mắt thấy ánh mắt lo lắng của Bùi Lâm Sâm
Một mực dừng ở mặt
“A Âm bây giờ đưa em bệnh viện”
Cả đều nóng lên giống như nhẹ nhàng giẫm lên mây
Bùi Lâm Sâm dùng khăn giấy thấm nước đá lau từng chút từng chút gò má nóng bỏng của
“Nếu thật sự ngủ thì hãy chuyện với ”
“Cảnh sát đã đưa mẹ em còn Thẩm gia bên bọn họ đã bắt ở nơi khác”
“Anh sẽ mời luật sư cố gắng giữ bọn họ ở bên trong lâu một chút”
“… Có lẽ cũng cần nữa lúc đây Thẩm Nguyệt đắc tội với thể rõ đã liên lạc với bên Hiện tại tay chân cô còn ở đây cũng khó ”
Bùi Lâm Sâm từng một nhiều như
Tôi há miệng: “Làm ở chỗ ”
Động tác lau má dừng
“Hôm nay là sinh nhật của em”
“Vốn định chờ kết thúc công việc xong mới chuyên tâm tới tìm em nhưng gặp em”
“Rất cùng em trải qua sinh nhật cho nên đã tới”
Nương theo nụ hôn ấm áp rơi mặt tựa hồ còn chất lỏng lạnh lẽo
Như là nước mắt
Có vì mà
Tôi thật may mắn vì đã tới
Tiếng còi xe cứu thương vang lên Bùi Lâm Sâm cùng trong xe
Từng giọt chất lỏng chảy mạch máu cả đều tỉnh táo
Chờ cảnh sát đến bệnh viện ghi chép xong tất cả đều kết thúc
Đêm đã khuya
Bùi Lâm Sâm nắm chặt tay cùng trở về nhà
“Vốn định mua cho em một cái bánh ngọt đáng tiếc nửa đường thấy xe Thẩm gia một đường đuổi theo nên quên mất chuyện ”
Bùi Lâm Sâm xong chung quanh một vòng
Vô cùng tự nhiên tháo tạp dề treo bên tường phòng ăn xuống thắt cho
“Nấu cho em bát mì trường thọ nha A Âm”
Sợi mì dài nhỏ cuộn tròn trong nước sôi chờ gõ một quả trứng bưng mì
Mới phát hiện bàn ăn đặt một cái bánh ngọt dâu tây nhỏ
Bùi Lâm Sâm sửng sốt: “Ở ”
“Ngày hôm qua tan tầm cửa hàng tiện lợi giảm giá nên mua một cái”
Tôi cắm cây nến nhỏ duy nhất chiếc bánh và châm lửa bằng que diêm
Mỳ trường thọ cũng đặt mặt khói nóng cuồn cuộn bốc lên
Tôi khoanh tay và nhắm mắt
“Trầm Âm sinh nhật vui vẻ”
“Đạt mong ”
Tôi vẫn thích chuyện
Bùi Lâm Sâm cùng chút trầm mặc ăn xong bánh ngọt cùng mỳ trường thọ cầm hai ly nước cam câu câu cùng uống
Bùi thị và Hải Thành kết nối một hạng mục lớn một năm kế tiếp đều ở đây
“A Âm nếu chuyện gì cần hỗ trợ thể liên lạc với bất cứ lúc nào”
Trong căn phòng yên tĩnh bốn phía dừng một lát lên
“Trợ lý giúp đặt khách sạn nếu sinh nhật đã cùng em đón ”
Hắn xong cảm xúc quen thuộc trong ánh mắt triền miên đan xen rơi mặt
Mang theo ý tứ thôi bí ẩn dụ dỗ
“Nghỉ ngơi sớm một chút A Âm”
Ánh mắt của va chạm với trong khí đan xen cảm xúc dung hợp giống như một nụ hôn quấn quanh nào đó
Lúc kịp phản ứng Bùi Lâm Sâm đã
Nâng mặt lên hôn lên
“ xem em tựa hồ để cho ”
Tôi gì cũng kháng cự chỉ nắm chặt vạt áo của vò cà vạt và áo sơ mi càng nhăn hơn một chút
Nhiệt độ trong phòng tăng cao thở của Bùi Lâm Sâm cũng dồn dập theo
Hắn chống lên trán giọng dính :
“A Âm giúp cởi ”
Tôi chậm rãi nới lỏng cà vạt của cởi từng nút áo sơ mi
Đến phía rốt cuộc Bùi Lâm Sâm thể nhịn nữa một tay nắm lấy tay
“Là cố ý Tiểu Âm”
Tôi chớp mắt phủ nhận
“Vậy kế tiếp đổi qua ”
Tôi khó nhịn thở hổn hển ấn đỉnh tóc xù của đẩy một chút khí lực cũng
“Bùi Bùi Lâm Sâm……”
Hắn chút nương tay: “Anh đã dạy em A Âm”
Xúc cảm mềm mại ấm áp giống như gió thổi cành cây mùa xuân
Ánh đèn rơi trong mắt một mảnh sáng bóng như nước
Tôi há miệng: “…… Anh trai”
“Anh trai để em…”
Trước mắt giống như pháo hoa rực rỡ đột nhiên nổ tung mạnh mẽ cúi xuống một ngụm cắn đầu vai
“Rất A Âm làm ”
Bùi Lâm Sâm vuốt tóc như trấn an:
“Tựa như lời gì cứ cho cần lo lắng sẽ ai đáp ”
21
Đợi đến khi hết thảy gió ngừng sóng nghỉ đã là đêm khuya
Tôi ôm đầu gối ở đầu giường do dự một chút vẫn :
“Em cho rằng ngày đó chúng sẽ kết thúc”
“Kết thúc với Chuyện đó trong phạm vi suy nghĩ của ”
Bùi Lâm Sâm :
“Em tin thêm vài lần cũng ”
“A Âm yêu em”
“ tại ”
Tôi ngẩng đầu lên :
“Hai chúng hình như từng chuyện em biết vì thích em”
Thật giống như ảo mộng một hồi
Không biết khi nào sẽ tỉnh
Bùi Lâm Sâm im lặng một lát đó đưa tay ôm lòng :
“Bởi vì thấy ”
“Yến hội ngày đó khi Bùi Lăng Xuyên giúp em thắt nơ bướm thoạt em cũng vui vẻ”
“Bữa tiệc một nửa em rời sớm lên lầu thay váy cắt thấy ”
Nói tới đây dừng một chút trong giọng mang theo chút cảm xúc đồng cảm kỳ dị:
“Bùi Lăng Xuyên ngu ngốc cho tới bây giờ cũng thật sự hiểu rõ em cái gì”
“Từ ý nào đó mà và em mới là đồng loại A Âm”
“Có cảnh ngộ giống còn thể ý nghĩ giống ”
Cái đêm tình cảm đến cực hạn vui sướng quá mức
Hắn bóp chặt eo như
“Nếu hôm đó là ở đây lẽ sẽ thắt nơ cho em”
“A Âm sẽ trực tiếp dẫn em ”
Tôi ở trong thế giới hoan nghênh cưỡng ép biến thành bộ dáng phù hợp với quy củ của bọn họ
Tôi chỉ
Trước đó còn tưởng rằng ý nghĩ vĩnh viễn vĩnh viễn sẽ ai biết
“Đây là cho em biết bí mật ”
Tôi hỏi
“Xem như ”
“Vậy em cũng nên trả cho một cái”
Tôi tựa vòng tay nhẹ nhàng :
“Em biết khi đó Bùi Lăng Xuyên dẫn em đến tủ đồ ăn vặt lấy đồ ăn vặt đều là mua Chocolate và điểm tâm đều là khẩu vị em thích Bùi Lâm Sâm chuyên chọn đồ em thích mà mua”
“Vậy bây giờ cao hơn 60 điểm ”
Không đợi trả lời tự :
“ ở chỗ em vĩnh viễn đều là điểm tối đa”
“Có”
Cánh tay ôm đột nhiên siết chặt như là thể tin khi đột nhiên khẳng định
Bùi Lâm Sâm chống cằm lên đỉnh tóc ngón tay lướt qua mái tóc ẩm ướt của :
“Năm sinh nhật em thể làm bánh ngọt cho em ”
Ánh trăng sáng trong suốt xuyên thấu qua cửa sổ chiếu rèm lụa nhu hòa thành một mảnh mập mờ
Tôi dần dần cảm thấy chút mệt mỏi ở trong lòng điều chỉnh một tư thế thoải mái
Nhẹ nhàng nhắm mắt
“Được”
(Hết)