Thẩm Trầm Âm - Chương 5
16
Tôi ngẩng đầu lên về phía Bùi Lâm Sâm
Phía ánh mặt trời chiếu từ bên ngoài cửa sổ sát đất
Bùi Lâm Sâm ngược ánh sáng hơn nửa khuôn mặt chìm trong bóng tối
Mọi nơi yên tĩnh cuồng chỉ vài giây Bùi Lâm Sâm liền đè mặt chậm rãi rộ lên:
“ chết ở biển hoặc là sớm hơn một chút chết ở trong bụng mẹ — mẹ vẫn luôn nghĩ như ”
Thân hình cao lớn thẳng so với dì Bùi cao hơn một cái đầu
Khi cụp mắt bà mang theo một loại ngạo mạn từ cao xuống
“ thật đáng tiếc sống đến bây giờ còn sống hơn đứa con thứ hai và đứa con vô dụng chết sớm ”
Dì Bùi tức giận đến ngực phập phồng kịch liệt Bùi Lăng Xuyên nhanh chóng tiến lên một bước đỡ lấy bà
Tiếp theo liền chuyển hướng : “A Âm em đừng lừa”
“Anh biết lúc đã làm sai nhưng sẽ sửa sẽ dùng nửa đời bồi đắp cho em vẫn sẽ yêu em”
“Em biết Bùi Lâm Sâm vẫn luôn hận hận tất cả mọi trong nhà ngay từ đầu đã vì…”
“Tôi biết”
Tôi ngắt lời
Giọng nhẹ lúc khỏi miệng phảng phất lực nặng nề nện trong gian
Ngay cả tiếng gió như như cũng im lặng
Bỗng nhiên Bùi Lâm Sâm
Tôi nắm chặt ly nước chanh trong tay: “Ngày đó hai ở ngoài cửa chuyện đã ”
“Tôi cũng… ngu ngốc như nghĩ ngu ngốc như những chuyện dễ đoán Anh chán ghét các khống chế bộ Bùi thị vẫn đủ còn dùng thủ đoạn tương tự để trả thù bằng tình cảm”
“Anh thể ngoại tình cùng Diêu Bối Bối thể cũng thích như ”
Bùi Lăng Xuyên ngơ ngác
“A Âm……”
“ ”
Tôi hít một thật sâu và dậy
“Bởi vì đây là tự nguyện hoặc là vẫn đối với Thẩm gia như chỉ là cho tới bây giờ cũng cơ hội”
“Bùi Lăng Xuyên ngoại tình là giấu diếm là ngay từ đầu đã ở bên là tự tay hủy hoại tất cả gì để trách cứ khác”
“Tôi cũng sẽ thích nữa chúng khả năng”
Tôi từng ở mặt Bùi Lăng Xuyên biểu đạt rõ ràng sự chán ghét của đối với Thẩm gia như thế
Hay cách khác đã từng biểu đạt
Chỉ là vẫn phớt lờ
Trong cảm nhận của Bùi Lăng Xuyên mãi mãi nên giống như lúc mười sáu tuổi cái gì cũng hiểu cái gì cũng làm
Chỉ chờ cứu bằng tình yêu
“…… Anh Bùi”
Tôi dừng một chút
Đưa mắt Bùi Lâm Sâm
Ánh sáng chuông gió cửa sổ cắt rơi giữa chúng gió thổi qua nó cũng nhẹ nhàng lắc lư giống như bươm bướm vỗ cánh bay
“Lúc em cứu một lần biết tính là em trả hết nợ ”
“Em đầu quân cho Bùi thị bởi vì ngay từ đầu em đã ý định ở nơi — đề nghị thích hợp em đã chọn ngày mai khi lễ nghiệp kết thúc em sẽ Hải Thành làm việc”
Bùi Lâm Sâm mở miệng ngay
Hắn về phía một bước
Đứng ở ánh sáng cặp mắt xinh bày cảm xúc càng kịch liệt
Tôi nhẹ nhàng cúi lên lầu kéo vali của
Lúc xuống rốt cuộc Bùi Lâm Sâm cũng mở miệng
Hắn : “60 điểm là điểm em cho đúng ”
Tôi đầu
“A Âm và em giống nhưng em chịu tin ”
“Em tin ”
Câu cuối cùng cơ hồ mang theo yếu ớt cùng đau đớn như cầu xin
dừng
Giống như ba năm kiên quyết đêm khuya rời khỏi Thẩm gia
Nhất định dừng
Lần ai trừ điểm rốt cuộc chỉ là chu chuẩn hết thảy để rời khỏi vũng lầy quá khứ
17
Mùa đông ba năm
Tôi mẹ lấy cớ sinh bệnh gọi về Thẩm gia
Sau khi trở về mới biết bọn họ sắp xếp cho một hôn sự
“Hiện tại Bùi gia cầm quyền là Bùi Lâm Sâm đừng những chúng quen thuộc ngay cả trưởng bối cũng chen ”
Cha Thẩm Nguyệt – Thẩm Hoành hung hăng hút một thuốc Ông dự án ở chỗ thể thực hiện chấm dứt hợp tác
Vì họ chọn một nhà đầu tư nhiều tiền
Chuẩn gả dùng để giúp Thẩm thị vượt qua cửa ải khó khăn
Thẩm Nguyệt ý : “Cô ăn cơm nhà nhiều năm như cũng đến lúc nên báo đáp ”
“Hơn nữa già một chút cũng tiền dù so với ở nông thôn gả cho trồng trọt thì hơn Cô còn cảm ơn chúng đấy”
Mẹ ở bên cạnh : “ A Âm nhà chúng đây là phúc đức”
“Gả sẽ trực tiếp làm giàu”
Bà lấy khuỷu tay chọc chọc eo : “A Âm còn mau lời cảm ơn với chú Thẩm ”
Tôi đầu bà
Bảng điểm trong lòng rốt cuộc giờ phúc đã rõ con số 0 con số đỏ tươi giống như quả bom hẹn giờ trong phim rốt cuộc đếm ngược đến giây cuối cùng
Tiếp theo là ầm ầm một tiếng máu thịt bay tứ tung
Tôi bà rõ ràng : “Không”
“Con sẽ cảm ơn cũng sẽ lập gia đình nếu các cảm thấy đó là một nơi để cho Thẩm Nguyệt ”
Người Thẩm gia ở đây trong nháy mắt giận kìm bọn họ chỉ huy hầu đè tay chân trói trực tiếp đưa đến trong nhà
Điện thoại di động của Thẩm Hoành đúng lúc vang lên
Hắn nhận điện thoại thần sắc dần dần trở nên chút kỳ quái
Vài phút điện thoại cúp
Dây thừng thô ráp đã trói cổ tay và mắt cá chân của Thẩm Hoành đột nhiên biến thành khác
“Được nếu đứa nhỏ coi như xong”
Ông ôn hòa :
“Bùi tổng gọi điện thoại tới là để tâm đến tình cảm hợp tác nhiều năm thể hợp tác thêm hai kỳ hạng mục — A Âm tình cảm của con và Bùi gia tiểu thiếu gia vẫn đây là bày mưu đặt kế ”
Tôi gắt gao mím môi một lời đem dây thừng quấn quanh cởi xuống hất
Mẹ chút mất hứng: “Đứa nhỏ chú Thẩm của con đang hỏi con đấy ”
Tôi dậy một lời lên lầu
Phòng của ở cuối hành lang là phòng chứa đồ sửa hẹp nhỏ trống rỗng
Tôi lấy hai cái túi nilon ném vài bộ quần áo ít ỏi xách xuống lầu
Mẹ hét lên:
“Trầm Âm con bỏ Mẹ hỏi con con vì cái gì mà lời nào ”
Tôi hất bà chằm chằm mắt bà gằn từng chữ: “Bởi vì bà và cả Thẩm gia đều khiến cảm thấy ghê tởm”
“Tôi còn với các thêm một câu nào nữa là nôn ”
Ngày đó ánh trăng sáng tỏ
Tôi xách theo túi nilon rách nát con đường yên tĩnh của khu biệt thự
Lấy di động hỏi Bùi Lăng Xuyên giúp
mở wechat thấy nhóm bạn bè mới đăng
Là ở một quán bar ánh đèn mê ly
“Có ai đến uống ”
Đổi mới một chút nhóm bạn bè sẽ thấy nữa
Tôi chằm chằm ảnh chân dung của ba giây rời khỏi wechat cất điện thoại di động túi
Ngày hôm đột nhiên tìm : “A Âm hộ chiếu và visa đã làm xong em cứ rảnh năm nay thể đến đón Giáng sinh với ”
Tôi im lặng hai giây đó : “Được”
18
Tôi đã tham dự lễ nghiệp một cách suôn sẻ
Sau khi làm đại biểu học sinh ưu tú xong bứt bông xuống đài
Có bạn học đưa tới một bó hoa hồng trắng lớn: “Trầm Âm nặc danh tặng hoa cho ”
Không thẻ chữ ký
còn nhớ đêm ba ngày
Tôi và Bùi Lâm Sâm sân thượng gió đêm thổi qua
Hắn quấn mái tóc ướt của : “A Âm ngày nghiệp em làm đại biểu sinh viên ưu tú diễn thuyết ”
“Vậy thể làm theo đuổi đại biểu học sinh ưu tú lên sân khấu tặng hoa cho em ”
Tôi chút buồn ngủ nhắm mắt : “Có thể sẽ chút rêu rao”
“Vậy chờ em xuống đài tặng cho em”
Tôi ôm bó hoa rời khỏi trường học lên tàu cao tốc Hải Thành
Mùa hè ở thành phố ven biển oi bức và ẩm ướt trong gió thổi tới đều ẩn ẩn mang theo mùi đại dương
Thời tiết tính là thoải mái cả đều giãn
Đồng nghiệp trong công ty đều cho dù thói quen trầm mặc ít các cô cũng sẽ cùng mọi chuyện
Bó hoa hồng trắng cắm trong bình hoa đại khái hai tuần héo rũ thì vứt bỏ nó
Bùi Lâm Sâm liên lạc với nữa
Tôi thể từ trong miệng khác tin tức về
“Nghe Chuyện nội chiến của Bùi thị”
Đồng nghiệp cùng đặt ly trà sữa của lên bàn thuận thế tựa lưng ghế bắt đầu bàn tán:
“Anh em bất hòa chậc chậc Nghe Bùi thị còn một bộ phận cổ phần phân ở trong tay ông Bùi cùng con trai thứ hai ông thiên vị con út vẫn để cho con út tiếp quản Bùi thị kết quả con cả tính kế Dưới cơn nóng giận dĩ nhiên làm cho động tay động chân cho con cả xảy chuyện ngoài ý ”
Tôi nhịn ấn ống hút trong tay
“Cùng quá Bùi tổng cũng đèn cạn dầu ngược đem sự thật phơi bày ánh sáng”
“Hiện tại ông Bùi đưa trại tạm giam tiểu thiếu gia cũng giam lỏng ở nhà đưa nước ngoài gì đó”
“Ha là lưu đày ”
Một đồng nghiệp khác gần cảm khái:
“Cô tiền là giống với bình thường chúng ha đấu đến mày chết tao sống một chút tình cảm em cũng ”
Tôi nhịn nở nụ : “Người bình thường cũng giống như ”