Thái Tử Thọt - Chương 1
01
Ta binh lính kéo sống chết nắm chặt ống tay áo Thẩm Trạm
“Thái tử điện hạ biết thân phận thấp hèn xin làm vợ Thái tử nhưng nó là cốt nhục của Thái tử”
“Xin Thái tử niệm tình đứa con chào đời th-a…”
Lời còn dứt gã đã moi con ngoài:
“Một con nô tỳ hầu ngủ cũng cốt nhục của bản Thái tử”
“Cô hận ngươi Ngươi đã chữa trị cho Cô chịu chữa cho đàng hoàng”
“Tất cả là tại ngươi Cô mới thành Thái tử thọt”
Bụng ngừng chảy máu nhuộm đỏ mặt đất
Ta trơ mắt gã bỏ thai nhi lồng hấp làm thành thịt băm nhét miệng
Một khắc khi ngất gã đánh gãy hai chân lệnh cho quân y qua loa may bụng
Gã lệnh cho binh lính trướng nào lều của sẽ lãnh một xâu tiền
Ta ném doanh trại quân đội cổ quấn quanh mấy tầng xiềng xích
Không biết đã qua bao lâu cũng biết bao nhiêu lều
Mãi cho đến khi làn váy nhuốm đỏ còn thở
Bọn binh lính ném đồi xác châm lửa hoả thiêu hài cốt
Ta chết nhắm mắt hồn phách bay tới Đông cung
Thấy Thái tử ôm một nữ tử áo đỏ vui sướng giao hợp với ả
Nữ tử đó dùng ngón tay sơn sửa cẩn thận đút một trái vải miệng Thái tử
“ là cách của Trương đạo sĩ ”
“Ông nếu đem nghiệp chướng đó hấp lên làm thịt băm vết thương ở chân của Thái tử ca ca sẽ khỏi hẳn”
“Đám đó ca ca xứng kế thừa đế vị bây giờ thể chặn cái miệng thối của bọn họ”
Nghe mấy chữ xứng kế thừa đế vị trong mắt Thái tử lóe lên một tia hung ác nhưng cũng chỉ trong giây lát
Nữ tử váy đỏ nhận tự huyên thuyên:
“Cái con tiện nhân nó là thê tử kết tóc của Thái tử ca ca Một đứa mồ côi thấp hèn cũng vọng tưởng làm chủ Đông cung”
“Thái tử ca ca thích con tiện nhân đó thật chứ”
Thái tử lạnh lùng bên cạnh thấy tên trong mắt đã tia chán ghét:
“Cô Cô cũng giống con chó con mèo Cô nuôi lúc buồn chán thôi”
“Cô cổ hủ đắn nếu danh nghĩa phu thê thể tình nguyện làm ấm giường cho Cô ”
Những lời nhạo báng của bọn họ lọt tai sót chữ nào
Thì tất cả những quấn quýt si mê ngày đều là hoa trong gương trăng trong nước mà thôi
Ta hận hận…
Ta quên giờ chỉ là một linh hồn hét to một tiếng phẫn nộ lao đến mặt cẩu thái tử
Giây tiếp theo mất ý thức
Lần thứ hai mở mắt sống ngay ngày cứu gã
02
Trong ký ức vẫn còn văng vẳng tiếng nỉ non của đứa con chào đời
Bọn binh lính cả chua hôi xé rách quần áo xông về phía
Mọi thứ cứ như một cơn ác mộng giờ phút đã biến mất
Bên trong tiểu viện gió thổi xào xạc qua hàng trúc xanh
Mấy tia nắng đậu bên bờ tường như trong mộng
Lúc nhận đã sống
Ta vốn là một cô nhi cha mẹ lúc nhỏ lăn lộn theo mấy ăn mày kiếm ăn
Tống bà bà ở cuối ngõ tội nghiệp nên dạy lên núi hái thuốc làm kế sinh nhai
Đời hái thuốc xong đang đường trở về nhà thì bắt gặp một nam tử áo trắng cả đầy máu
Thị vệ áo đen bên cạnh thấy thì cầu xin chữa trị cho công tử nhà
Ta quan tâm cái khác nhanh chóng đưa gã về nhà trị thương
Lão đại phu cho dù mời lang trung nổi danh đến thì cái chân thương của gã cũng thể hồi phục
Gã sẽ trở thành một khập khiễng
Thấy gã hôn mê bất tỉnh ngày nào cũng tận tình chăm sóc
Mãi đến khi gã tỉnh cũng dần cảm mến vị công tử tuấn tú như ngọc một bụng thi thư
Hôm đó trời tối đen như mực ánh trăng dìu dịu đang chuẩn đám thảo dược
Thái tử vẫn một thân áo trắng dịu dàng như ngọc
Gã nhẹ nhàng ôm lấy eo nhu tình lưu luyến nơi đáy mắt
“Nguyệt Nương trong lòng nàng là nữ tử xinh lương thiện nhất thế gian ở bên nàng mãi mãi lìa xa”
“Ta lấy nàng”
Khi đó ngây thơ đến mức biết tình yêu cũng thể làm giả
Giây tiếp theo trong mắt ngập tràn sát khí xách dao tìm đến chân núi
Thấy thị vệ áo đen bên cạnh gã lòng chợt lạnh
Ta đã tới chậm một bước
03
giết gã
Đời gã chỉ để bọn binh lính ti tiện làm nhục
Còn tin tà thuật tự tay giết chết con ruột của hòng chữa lành cái chân què của gã
Đời nhất định bắt gã nợ máu trả bằng máu
Thấy tên thị vệ kè kè thanh kiếm bên tự biết thể tới gần vội giận
Ban đầu định đến cắt cổ gã khi thị vệ tìm đến
vẫn chậm một bước thị vệ đang bảo vệ gã một tấc rời
đột nhiên nghĩ
Nếu thể sống lỡ như cẩu thái tử cũng sống thì làm
Ta trốn trong bụi cỏ cấp tốc tự hỏi
Đầu tiên tuyệt đối để thị vệ phát hiện
Ở đây hoang vắng một bóng lỡ như tên thị vệ thấy dao của sẽ nghĩ là thích khách mà giết chết
Tiếp theo thấy thị vệ thả một câu bồ câu đưa tin
Nếu bây giờ giả vờ đến chữa trị cho gã thì khi những thị vệ khác tới đây cũng vô phương manh động
Thứ ba nếu cẩu thái tử cũng sống cuộc sống của chắc chắn sẽ bi thảm hơn đời nữa
Nghĩ tới đây lưng khỏi ớn lạnh một phen hàng ngàn hàng vạn suy nghĩ cứ thế lướt qua trong đầu
Trong lúc rối như tơ vò nghĩ đến một
Một thể giúp lật đổ Thẩm Trạm
Thừa dịp Thẩm Trạm vẫn còn hôn mê lặng lẽ rời khỏi chạy về nhà lấy tiền
Sau đó mướn một chiếc xe ngựa bảo xa phu ngày đêm ngừng chạy
Ba ngày xa phu kêu một tiếng xe ngựa dừng bánh
Xốc mành xe lên thấy mấy chữ to bảng hiệu sơn son thếp vàng nhẹ nhàng thở
Thành Vương phủ
04
Lúc Thành vương bước đang khấu đầu mặt đất từng ngẩng lên
Y mặc một cây đen cả phát sát khí
Thành vương ghế gỗ chạm trổ hoa văn tinh xảo từ từ thưởng một tách trà
Không gian vắng lặng đến mức thể tiếng kim rơi
Ta biết hôm nay một là chết hai là sống
Ta cố nhịn cơn đau nơi đầu gối dám mảy may nhúc nhích
Thành vương thong thả uống xong ly trà tay cầm một cây quạt nâng mặt lên
Ta ép ngẩng đầu
Chỉ thấy một tuấn tú như tranh uy nghiêm như tiên thánh
Thấy mặt trong mắt y hiện lên một tia kinh ngạc nhanh chóng trở bình thường
Hương tùng mộc u nhã chiếc quạt ngừng xông mũi
“Là ngươi với gia nhân bổn vương ám sát Thái tử”
“Hử”
Ta ép ngẩng đầu lúc thẳng mới thấy rõ mặt y
Trước mặt là một thân hình cao lớn mày kiếm mắt sáng nhưng sắc mặt tái nhợt Thành vương điện hạ
Người nọ khí thế uy nghiêm hàn khí chạy dọc khắp tạo thành mấy chữ “Bổn vương dễ chọc”
Áo đen như mực càng làm nổi bật khuôn mặt tái nhợt như tuyết của y
Y nhẹ nhàng lên tiếng giọng lạnh lùng như tuyết liên ngàn năm:
“Là ai cho ngươi lá gan đó”
“Thế nhưng dám ngang nhiên vu khống bổn vương”
Ta lập tức dập đầu dám thốt lên một chữ
Giây tiếp theo mở quạt thản nhiên phe phẩy làn gió mát
Cặp mắt hoa đào thừa phong tình khoé miệng cong:
“Cơ mà…”
“Nói lắm bổn vương thích”
Sau khi xong mừng thầm
Việc thành công
05
Ta thẳng thắn lên đối mặt với con ngươi sâu thẳm của nọ:
“Dân nữ thâm thù đại hận với Thái tử để diệt trừ Thái tử thể tiếc giá nào”
“Dân nữ vô tình biết Thành vương phái ám sát Thái tử lúc mới Thành vương và dân nữ tâm nguyện như ”
“Chỉ tiếc dân nữ chỉ là một cô nhi thế đơn lực bạc cách nào Dân nữ nguyện đem hết sức phụng sự Thành vương”
“Chỉ cầu ngày Thái tử đền mạng hãy cho tự tay giết gã”
Sau khi xong một trận sảng khoái vang lên như trăng núi cao:
“Ngươi cũng thật lớn gan”
“Quả thật thích Thái tử hoàng nhưng bổn vương cũng phái ám sát Là một vị hoàng khác của thừa dịp Thái tử săn thú tay tiếc là tính sai ”
“Nếu ngươi đã tìm đến nơi chứng tỏ Thái tử chết tránh một kiếp Hơn nữa lời đồn thích khách là do phái đến e là xuất phát từ miệng của ”
“Thái tử nhất định trừ”
Giây tiếp theo hai mắt tối đen như vực lạnh lùng :
“Thuyết phục rằng gian tế do Đông cung phái tới”