Thái Bình Thịnh Thế - Chương 1
1
Thẩm Liên quả thực da trắng như tuyết khuôn mặt nhỏ nhắn chỉ bằng bàn tay đôi mắt to long lanh như chứa nước khiến lòng mềm nhũn Nàng biết dùng loại phấn hương gì luôn phảng phất một mùi thơm ngọt ngào dáng điệu uyển chuyển như cành liễu yếu đuối gió
Đừng là Cố Thanh Nhượng ngay cả cũng thấy yêu thích
Xuân Lan theo ý bưng một chén trà tới cho nàng Không biết do tay nàng trơn thế nào Thẩm Liên cầm chắc chén trà liền đổ hết lên tay và nàng
Trà chỉ ấm đủ nóng để làm bỏng Thẩm Liên cũng chỉ giật kêu lên một tiếng
Cố Thanh Nhượng lập tức bật dậy nửa quỳ mặt nàng cẩn thận nâng tay nàng lên giọng tràn đầy lo lắng: “Liên nhi bỏng Có Người mau mời đại phu”
Rồi liếc mắt qua giọng tràn đầy giá lạnh và thất vọng: “Ta ngờ nữ nhi của Triệu gia độc ác và ghen tuông đến như ”
Ta Xuân Lan sắc mặt nàng tái nhợt Vừa nãy thấy rõ là nàng cố ý cầm chắc chén trà làm trà đổ lên Thẩm Liên
Nàng thay xả giận dạy Thẩm Liên một bài học Ta định trách phạt nàng nhưng nàng đầy hối “phịch” một tiếng quỳ xuống: “Là nô tỳ cẩn thận là của nô tỳ liên quan đến phu nhân”
Cố Thanh Nhượng lạnh lùng hừ một tiếng tin lời Xuân Lan: “Một ả nô tỳ lệnh của chủ nhân mà dám to gan như thế ”
“Cố Tri Nhượng…” Hắn còn định trách móc thêm nhưng Thẩm Liên ngắt lời
“Hầu gia hiểu lầm là cầm chắc liên quan đến vị tỷ tỷ và phu nhân” Giọng nàng dịu dàng mềm mại như chính con nàng thứ dịu dàng giả tạo mà là nét dịu dàng bẩm sinh
Cố Thanh Nhượng: “Liên nhi nàng thật hiền lành cần giúp phu nhân Nàng chắc chắn là ghen ghét nàng…”
“Hầu gia” Thẩm Liên đột nhiên lớn tiếng giọng dịu dàng thường ngày cũng thay đổi hẳn
“Ta đã là cẩn thận là tự cẩn thận Sao cứ nhất định đổ cho phu nhân Lại phu nhân ghen ghét Phu nhân đoan trang xuất thân cao quý Nếu ai ghen thì chính là ghen với nàng Chàng đừng tự dưng gây chuyện khiến và phu nhân bất hòa”
Đại sảnh chìm yên lặng
Cố Thanh Nhượng há miệng nàng nét mặt ngây ngốc
Nhận thấy ánh mắt mọi đều đổ dồn về phía Thẩm Liên chột ngượng ngùng nở nụ yếu ớt nhanh nhẹn dậy tự tay rót một chén trà khác
Nàng quỳ xuống hai tay dâng trà lên : “Phu nhân xin mời dùng trà”
Đôi mắt long lanh đầy nhiệt thành giọng trở về mềm mại như
Ta: “…”
Sau khi uống trà thỉnh an của Thẩm Liên ban cho nàng một chiếc vòng tay vàng Đang định dặn dò vài câu thì đại chất tử của xông tay cầm thanh kiếm sắc bén tỏa ánh hàn quang
Ta là tiểu nữ nhi sinh khi cha mẹ đã lớn tuổi đại ca hơn hơn mười tuổi còn đại chất tử chỉ nhỏ hơn hai tuổi
Mũi kiếm của chỉ thẳng Cố Thanh Nhượng lớn tiếng mắng: “Cố Thanh Nhượng Tiểu cô cô đã ở Hầu phủ đợi ngươi suốt năm năm ngươi trở về đã mang theo một hồ ly tinh để khiến nàng khó chịu Ngươi còn là Ngươi biết hai năm Lưu Quý phi cấu kết với Ninh Vương mưu phản để ép Hầu phủ trung thành với Ninh Vương đã giữ lấy lương thảo của Binh Bộ để uy hiếp tiểu cô cô
“Nếu nhờ tiểu cô cô cùng Thường Phượng công chúa phối hợp bên trong bên ngoài giết chết Ninh Vương ngươi và các tướng sĩ của ngươi đã chết đói chiến trường làm gì còn ngày hôm nay phong quang trở về Nếu ngươi còn chút lòng nghĩ đến nàng ngươi nên làm tổn thương nàng như ”
Cố Thanh Nhượng kinh ngạc
Hắn biết chuyện Ninh Vương mưu phản nhưng biết chi tiết càng biết đã đóng góp gì trong đó
“Thừa Tắc hạ kiếm xuống” Ta nhíu mày dậy nhàn nhạt “Ta đã thể mang thai sớm muộn gì cũng để Hầu gia nạp ”
“Người chủ động để nạp và tự ý nạp là hai chuyện khác ” Mắt Thừa Tắc đỏ hoe nhưng vẫn lời thu kiếm
Cố Thanh Nhượng càng thêm ngạc nhiên: “Sao… thể như ”
“Trận chiến với Ninh Vương đã trải qua cửu tử nhất sinh tổn thương thân thể” Giọng chút gợn sóng như đang kể một chuyện liên quan
Cổ họng Cố Thanh Nhượng nghẹn đầy hối hận lời nào
Thừa Tắc cuối cùng cũng chém Cố Thanh Nhượng Dẫu ngăn cũng sẽ thực sự chém Hắn chỉ đến bênh vực nhắc nhở Cố Thanh Nhượng rằng dù thể sinh con vẫn là nữ nhi của Triệu gia là của Hoàng hậu đương triều là lập công lớn cho xã tắc Không ai thể lay chuyển vị trí Hầu phu nhân của
Tiễn Thừa Tắc dẫn Thẩm Liên về chính viện để nàng tạm thời ở căn phòng phía đông
Nàng ngoan gì nấy Chỉ là khi chuẩn rời nàng bất ngờ kéo tay áo nghiêm túc : “Phu nhân đừng lo sẽ sinh cho một nhi tử”
Ta: “…”
“Ta cũng sẽ tranh sủng với phu nhân Chỉ cần phu nhân cho ăn no mặc ấm là đủ”
Buổi tối Cố Thanh Nhượng đến phòng
Đám nha vui sướng lén thay chăn thành chăn uyên ương màu hồng
Ta thả tóc ánh đèn sách Cố Thanh Nhượng ngắm góc nghiêng của hồi lâu cuối cùng cất lời: “Chuyện kính trà lúc sáng đã hiểu lầm nàng Nàng đừng giận”
Ta ngẩng đầu khỏi trang sách Trong phòng chỉ còn hai chúng đám nha đã khéo léo lui Hắn tắm xong mặc trung y màu trắng mùi xà phòng thoang thoảng
“Ta giận”
“Những năm qua nàng đã vất vả nhiều”
“Đó là điều nên làm” Ta đáp
Không lời khách sáo
Cố gia cả nhà trung liệt công công và đại bá đều hy sinh chiến trường Cố Thanh Nhượng một chống đỡ cả gia tộc Đêm tân hôn nhận lệnh xuất chinh cũng từng oán trách nửa lời So với cuộc sống dãi nắng dầm sương sinh tử chiến trường của những ngày tháng của dễ chịu hơn nhiều
Ánh mắt Cố Thanh Nhượng dần trở nên dịu dàng: “Ta biết nàng là hiểu chuyện nhất Nàng yên tâm đợi Liên nhi sinh nhi tử sẽ đem nó về cho nàng nuôi ghi danh nghĩa của nàng”
Hắn vươn tay định vuốt má
Ta nghiêng đầu tránh những lọn tóc nhẹ nhàng lướt qua cổ tay
3
Hắn kinh ngạc
Hôn sự của là do Hoàng hậu định đoạt
Hoàng hậu tỷ tỷ hơn mười tuổi nữ nhi duy nhất của tỷ Thường Phượng công chúa còn lớn hơn một tuổi Từ nhỏ và Thừa Tắc thường đưa cung sống cùng Thường Phượng sự nuôi dưỡng của Hoàng hậu
Ta và Cố Thanh Nhượng tuy quen biết nhưng tình cảm sâu sắc Chỉ một lần vô tình thấy khi phụ thân nạp phàn nàn với bằng hữu rằng mẫu thân vui
“Sau nếu thành thân nhất định sẽ một lòng một với nàng tuyệt để những nữ nhân khác khiến nàng khó chịu”
Ta nhiều hơn vài lần
Vì khi tỷ tỷ hỏi gả cho Cố gia nhị lang gật đầu mang theo chút hy vọng và chờ mong
đời như ý năm năm phòng gối chiếc vài phong thư nhàm chán thất cửa cuối cùng cũng làm mài mòn hết chút mong chờ nhỏ bé
Ta nghĩ rốt cuộc cũng khác gì những nam nhân khác thế gian
“Ta đã thể thai Hầu gia cũng cần đến phòng nữa Cố gia nhân khẩu thưa thớt Hầu gia nên sớm nạp thêm để khai chi tán diệp” Ta ánh mắt lạnh lùng
Thực cần thẳng thừng như nhẹ nhàng hơn chút thì ai cũng giữ thể diện nghĩ hôm nay nếu nhẹ nhàng lần đối phó thật phiền phức chi bằng thẳng một lần cho xong
Hắn tưởng ghen tuông gương mặt phong sương vì chiến trận hiện lên nụ cưng chiều an ủi : “Ta ngoài chinh chiến bên cạnh luôn cần một chăm sóc Liên nhi lòng nhưng dù thế nào nàng vẫn là thê tử duy nhất của ai vượt qua nàng”
Ta hiểu nổi tâm tư của nam nhân Họ thể cái cái nhưng nữ nhân thì thể nữ nhân trung thành đến chết
Ta cũng thể hóa thân thành một thê tử mẫu mực nhưng
Hắn đã thể cho tình yêu ngay cả hài tử cũng thể vì còn chung giường với
Ánh mắt chút ngượng ngùng tức giận chỉ bình tĩnh Hắn bỗng nhận là thật lòng ban đầu dám tin đó tức giận đến mất mặt
“Triệu Tri Ý nàng đừng hối hận”
Hắn vung tay áo rời thấy tiếng cửa phòng Thẩm Liên đập mạnh âm thanh vang vọng
Xuân Lan và Xuân Yến thay chăn Xuân Lan thở dài: “Phu nhân hà tất như Phải Hầu gia yêu thương mới vững trong phủ”
Xuân Yến lạnh: “Phu nhân đã vững từ lâu ”
Năm năm qua Hầu phủ từ xuống đều trong tay Đây cũng là lý do dám đối đầu với Cố Thanh Nhượng
Đông sương phòng nhanh chóng truyền đến tiếng động bảo ai giám sát Thẩm Liên nhưng nha tự giác đến báo
Thẩm Liên chịu hầu hạ Cố Thanh Nhượng khuyên đến phòng Cố Thanh Nhượng tiện từ chối liền nổi trận lôi đình đập vỡ ba cái chén trà cuối cùng tức giận đến thư phòng
Ta gọi Thẩm Liên đến nàng đã chuẩn nghỉ ngơi tóc buông xõa khuôn mặt mộc mạc ngoan ngoãn bên
Ta cầm lược chải tóc cho nàng: “Không sẽ sinh cho một nhi tử Sao làm Hầu gia tức giận bỏ ”
Nàng chu môi: “Hầu gia biết quy củ ngày đầu tiên trở về lẽ nghỉ tại phòng phu nhân”
Ta : “Ta hầu hạ vẫn làm phiền Liên nhi hao tâm nhiều hơn”
Nàng ngẩng đầu hiểu nhưng vẫn gật đầu: “Ta biết ”
Tiếng sấm ầm ầm trời sắp mưa
Thẩm Liên chui lòng : “Phu nhân sợ sấm nhất thể ngủ cùng ”
Ai thể từ chối một thơm mềm như chứ
Vì đêm đầu tiên Cố Thanh Nhượng trở về ngủ với Hầu phu nhân cũng ngủ với tiểu
Hầu phu nhân và tiểu ngủ chung