Tân Sinh Viên Chỉnh Đốn Phân Biệt Giới Tính Khi Phát Cơm - Chương 1
1
Ngày đầu tiên học quân sự, tôi đói như quỷ đói đầu thai, chạy thẳng đến nhà ăn.
“Cho em hai lạng cơm, cảm ơn ạ.”
Tôi đưa thẻ cơm quẹt vào máy.
Tít —
Màn hình hiện trừ 3 tệ.
Tôi ngớ ra.
Cơm gì đắt thế?
Dì phát cơm phía sau quầy cau mày giục: “Nhanh lên, người tiếp theo.”
Tôi đành ôm khay cơm tránh sang một bên.
Người phía sau tôi cũng là một cô bạn mặc đồng phục quân sự: “Cho em một lạng.”
Tít — máy chỉ trừ 1 tệ.
Gì vậy?
Chẳng phải 1 lạng là 1 tệ rưỡi sao?
Sao giờ chỉ còn 1 tệ?
Tôi hơi do dự.
Thôi, đông người quá, chắc bận quá nên nhầm lẫn.
Nhưng khi tôi vừa định quay đi, một nam sinh không mặc quân phục lên tiếng: “Ba lạng. Ba lạng sao đủ?”
Dì phát cơm khi nãy còn khó chịu, giờ lập tức nở nụ cười hiền hậu.
Xúc cho cậu ta hẳn bốn muôi cơm đầy.
Máy quẹt hiển thị: 0.75 tệ.
“Ăn nhiều vào nhé, không đủ thì lại lấy thêm.”
Tôi sững người nhìn cảnh trước mắt.
Lập tức tiến lên hỏi nhỏ: “Anh ơi, cơm bao nhiêu tiền một lạng vậy?”
“Hai hào rưỡi chứ sao, trước giờ vẫn thế.”
Trước giờ vẫn thế…
Tôi nén cơn giận, đứng một góc quan sát.
Chỉ cần là nữ sinh mặc quân phục, giá cơm đều bị tính lung tung.
Nam sinh thì giá đúng, còn được múc nhiều hơn.
Đây rõ ràng là bắt nạt nữ sinh năm nhất còn gì!
Tôi không nhịn nổi, bước tới hỏi thẳng: “Cơm một lạng rõ ràng là hai hào rưỡi, em mua hai lạng mà sao chị trừ em ba tệ?!”
2
Mấy bạn đang xếp hàng gần đó đều quay đầu nhìn.
Dì phát cơm khựng tay, hơi ngạc nhiên nhìn tôi, dường như không ngờ lại có một sinh viên mới — mà còn là nữ — dám đứng ra vạch mặt bà ta.
Dì ta liếc mắt đánh giá tôi từ đầu đến chân, rồi lớn tiếng nói: “Em có bằng chứng gì nói tôi trừ tiền sai? Tôi phát cơm bao nhiêu năm nay chưa từng sai sót, một đứa mới vào như em biết gì mà la lối?”
Dì ta bực bội phẩy tay: “Tránh ra tránh ra, không thấy còn bao nhiêu người xếp hàng phía sau hả?”
Các bạn phía sau chưa rõ chuyện gì, bắt đầu xì xào bàn tán.
Nếu là người khác nhút nhát, chắc sẽ chỉ biết nuốt giận.
Nhưng tôi thì không.
Từ nhỏ ba mẹ đã dạy tôi: không gây chuyện, nhưng cũng không sợ chuyện.
Tôi giơ thẻ cơm lên: “Trong thẻ có lịch sử giao dịch. Trừ bao nhiêu tiền không phải do dì nói là xong.”
Sắc mặt dì ta lập tức khó coi.
Đúng lúc đó, một người đàn ông trung niên bước tới.
Bảng tên ghi rõ: Quản lý nhà ăn – Trương Minh.
Tôi vừa định kể lại đầu đuôi sự việc, ông ta đã kéo tôi sang một bên, hạ giọng cảnh cáo: “Giờ đang giờ ăn, em cũng không muốn làm ảnh hưởng các bạn khác chứ?”
Rồi quay sang các bạn đang nhìn tới đầy nghi hoặc, nói như mọi chuyện đã được xử lý xong:
“Thẻ cơm của bạn này gặp chút trục trặc. Không có gì to tát đâu, mọi người tiếp tục xếp hàng đi.”
…Thẻ cơm của tôi gặp trục trặc?
3
Trương Minh kéo tôi vào văn phòng phía sau.
Vừa mới kết thúc huấn luyện quân sự, còn chưa kịp ăn một miếng cơm.
Tôi đói đến mức không còn sức để vùng ra khỏi tay ông ta.
Vừa vào đến văn phòng, ông ta liền đóng cửa lại.
Ngồi xuống ghế da, châm một điếu thuốc, không nói lời nào, chỉ nhìn chằm chằm vào tôi.
Nhìn dáng vẻ đó, lòng tôi chùng xuống.
Từ lúc kéo tôi rời khỏi hiện trường một cách vội vàng, cho đến giờ dùng sự im lặng để gây áp lực.
Rõ ràng, đối phương không hề có ý định xử lý công bằng.
Nhưng chỉ như vậy mà muốn dọa tôi sao?
Tôi cười lạnh trong lòng.
Phải biết rằng, từ nhỏ tôi đã lớn lên trong đủ kiểu “áp bức” rồi.
Tên tiểu tốt như ông ta, còn chẳng bằng bảo vệ khu tôi ở.
Tôi vẫn giữ vẻ mặt bình thản, kể lại toàn bộ sự việc vừa rồi một lần nữa.
Chưa nói hết câu thì dì phát cơm đã bước vào.
Bà ta giật phăng chiếc tạp dề, ném mạnh lên bàn.
Dây buộc tạp dề sượt qua mặt tôi.
Tôi không nhịn được kêu lên một tiếng.
“Bị xước mặt rồi hả? Ôi trời, xin lỗi nha.”
Miệng thì nói xin lỗi, nhưng nét mặt lại đầy vẻ đắc ý.
Rõ ràng là cố ý.
Lúc này tôi mới nhìn rõ, trên thẻ tên của bà ta có ghi hai chữ “Vương Cầm”.
“Chuyện này, tôi cũng đã nắm rõ rồi.”
Trương Minh nhả ra một làn khói.
“Nhưng mà không thể chỉ nghe mỗi lời em nói, đúng không?”
Ông ta quay sang nhìn Vương Cầm.
“Vợ này, hay là em cũng kể xem, rốt cuộc là thế nào?”
Vợ!?
Tôi sững người.
Thảo nào khi nãy lại xuất hiện nhanh như thế.
Hóa ra là một ổ chuột cả!
4
“Ây da, cũng chẳng phải chuyện gì to tát.”
Vương Cầm ngồi phịch xuống sofa bên cạnh.
Vắt chéo chân, hờ hững nói.
“Chắc muốn ăn chùa chứ gì?”
Tôi tức đến bật cười.
Nhà tôi chỉ có mình tôi là con một.
Thêm nữa, trong đám họ hàng, tôi là cô gái duy nhất, từ nhỏ đã được bố mẹ và cả dòng họ cưng chiều.
Sợ tôi lên đại học bị đói, chỉ riêng đồ ăn vặt đã chuẩn bị cả mấy thùng lớn.
Tôi sẽ vì hai lạng cơm mà đi ăn chùa ư?
Nực cười thật!
Vương Cầm liếc nhìn đôi giày của tôi với vẻ khinh thường.
“Loại con gái như cô tôi gặp nhiều rồi.”
“Nhà nghèo rớt mùng tơi, vừa vào đại học đã đua đòi.”
“Bộ giày cô đang đi là đồ giả đúng không?”
Tôi vừa định mở miệng thì đã bị bà ta ngắt lời.
“Đừng có chối! Con trai tôi mấy hôm trước mới mua một đôi y hệt ở cửa hàng chính hãng, tận ba nghìn tệ đó!”
“Còn đôi giày giả của cô, ít nhất cũng phải trăm tệ nhỉ?”
“Tặc tặc, vì mua giày giả mà đến cơm cũng không có ăn? Tôi thấy thương thay cho bố mẹ cô đấy.”
Đôi giày tôi đang đi là của anh họ tôi – người đang làm nghiên cứu sinh ở nước ngoài – đặc biệt gửi về làm quà nhập học.
Là bản giới hạn, trong nước không bán, đã sớm hết hàng.
Tôi thật muốn hỏi xem con trai bà ta làm sao có thể mua ở cửa hàng chính hãng trong nước được.
Thấy tôi “câm nín” như vậy, Vương Cầm tưởng mình đoán đúng, tiếp tục lên giọng dạy dỗ.
“Như ở làng tôi ấy, con gái thì không được đi học đại học, toàn phải đi làm thuê, kiếm tiền cho em trai đóng học phí.”
“Nể tình cô lần đầu vi phạm, tôi cũng không muốn nói nhiều…”
Đúng là tam quan méo mó, trắng đen đảo lộn.
Tôi chẳng muốn phí lời với bà ta nữa.
“Ngừng ngay!”
Tôi dứt khoát đặt thẻ cơm lên bàn của Trương Minh.
“Chỉ cần in ra lịch sử giao dịch trong thẻ, sẽ biết ngay có trừ tiền quá tay hay không.”
Trương Minh nhả khói, lạnh nhạt buông ba chữ:
“Không in được.”
5
“In được không?”
“Không, không in được, máy in hỏng rồi.”
Trương Minh y như một tên lưu manh chính hiệu.
Tôi cố kìm nén cơn giận.
“Máy in hỏng, nhưng máy tính đâu có hỏng? Ít nhất cũng có thể xem lịch sử giao dịch chứ?”
“Xem thì xem được.”
Trương Minh chậm rãi nói.
“Nhưng mà tôi là dân thô kệch, không biết dùng máy tính.”
“Tôi biết xem.”
Tôi nghiến từng chữ.
“Thế nhưng không thể cho cô xem được đâu. Máy tính này chứa nhiều tài liệu mật lắm, nhỡ cô làm lộ bảng giá nhập hàng thì sao?”
Ông ta tỏ vẻ lì lợm, mặt dày, không chịu để tôi có bất kỳ cơ hội chứng minh nào.
Tôi siết chặt thẻ cơm trong tay.
Ngay từ đầu, bọn họ đã tự tin rằng tôi không làm gì được.
Rõ ràng là muốn ép tôi phải chịu thua.
Đúng lúc đó, cửa văn phòng bật mở.
Trương Minh thấy người bước vào, lập tức dập tắt điếu thuốc.
Thái độ thay đổi hẳn, cúi đầu khúm núm.
Cả Vương Cầm cũng đứng dậy, mặt nở nụ cười nịnh nọt.
“Chào lãnh đạo!”
Tôi quay đầu lại, trong lòng mừng rỡ.
Đến đúng lúc lắm, chú hai!
6
Chú Hai nhìn tôi với vẻ ngạc nhiên.
Tôi vội vàng nháy mắt ra hiệu, chú Hai lập tức hiểu ý, không nói gì.
“Lãnh đạo sao lại đến đột ngột thế ạ?”
Trương Minh vội tiến lên đón, còn Vương Cầm thì ghé sát bên tôi, thì thào đe dọa.
“Đừng có nói bừa! Nếu không sau này đừng mong ăn no ở đây!”
Quyền lực thật lớn quá nhỉ.
Tôi là sinh viên, đã trả tiền mà còn không được ăn no?
“Về vấn đề gia hạn hợp đồng, tôi muốn bàn bạc một chút. Nhưng mà xem ra các người đang bận…”
Chú Hai khéo léo chuyển chủ đề về phía tôi.
“Không, không có gì. Chỉ là cô bé tân sinh viên này gặp chút vấn đề với thẻ cơm, nhưng giờ đã giải quyết xong rồi.”
Trương Minh vội đáp.
Vương Cầm vừa đẩy tôi ra ngoài vừa cười nói:
“Hai người cứ từ từ bàn bạc.”
Tôi lập tức hất tay bà ta ra.
Nhanh như chớp, tôi lao tới ôm chặt chân chú Hai, vừa ôm vừa gào khóc:
“Nhà cháu nghèo rớt mùng tơi, giày cũng phải đi đồ giả, nhưng mắt cháu không mù đâu!”
“Rõ ràng dì ấy trừ cháu thêm hai đồng rưỡi! Đó là tiền ăn cả tuần của cháu đó!”
“Không có hai đồng rưỡi này, cháu không sống nổi nữa!”
Nếu các người đã muốn nói dối trắng trợn, thì đừng trách tôi làm ầm lên!
7
Vừa nghe xong, sắc mặt của Trương Minh và Vương Cầm lập tức biến đổi.
Chú Hai cúi đầu, nhìn tôi đầy ẩn ý.
Nhà nghèo rớt mùng tơi?
Giày là đồ giả?
Tiền ăn cả tuần chỉ có hai đồng rưỡi?
Tôi đứng quay lưng về phía vợ chồng Trương Minh, nháy mắt cười tươi với chú Hai.
May mà chú Hai vẫn chịu phối hợp với tôi diễn kịch.
“Cháu là sinh viên năm nhất à?”
Tôi ngoan ngoãn gật đầu.
Đúng thế, hôm qua chính chú Hai còn lái xe đưa tôi đến trường cơ mà.
Chú Hai tặc lưỡi một cái.
“Năm nay công tác tuyển sinh của trường không được tốt lắm, sinh viên đều bảo đồ ăn ở căng tin không ngon.”
“Giờ lại có tân sinh viên khiếu nại, thế này việc gia hạn hợp đồng, khó xử lý rồi.”
Ha, rõ ràng tối qua lúc ăn cơm còn than phiền là năm nay tuyển sinh quá tải, công việc bận rộn làm không xuể mà.
Đúng là gừng càng già càng cay, chú Hai đánh trúng ngay điểm yếu.
Trương Minh nghe vậy thì lập tức hoảng loạn.
“Lãnh đạo, nghe tôi giải thích…”
“Thôi, trước hết xử lý chuyện này đã.”
Chú Hai bất lực gỡ tay tôi ra, tiện thể kéo tôi đứng dậy.
“Không thể để sinh viên chết đói trong trường được, đúng không?”
Tôi gãi mũi, không nói gì.
Chú Hai cầm lấy thẻ cơm của tôi.
“Phần mềm quản lý có thể xem lịch sử giao dịch chứ?”
Sắc mặt Trương Minh cứng đờ, ngượng ngùng đáp:
“Xem được, xem được.”
“Không xem được!”
Mọi người đồng loạt quay sang nhìn tôi.
Tôi làm ra vẻ nghiêm trọng, đứng chắn trước chú Hai.
“Thưa thầy, lúc nãy ông ta nói máy tính có tài liệu mật, không thể để người ngoài xem.”
“Lỡ thầy nhìn thấy thứ không nên thấy, rồi bị hắn giết người diệt khẩu thì sao?”
“Bọn họ ngay cả hai đồng rưỡi còn tham, biết đâu trước giờ đã tham nhiều hơn nữa!”