Tân Nương Sát Phá Hầu Môn - Chương 3
Tranh chữ nội hàm nhưng bản thân nó đáng giá vì họ sẵn sàng bỏ một số tiền lớn để biến nó trở nên đắt tiền
Tiểu Thúy thấy đạo lý đôi mắt sáng lấp lánh
“Phu nhân thì…”
Ta tà mị một tiếng gọi Tiểu Thúy mang đến cho tất cả những chiếc vòng tay bằng vàng nạm kim cương của
Năm mươi chiếc vòng tay bằng vàng nạm kim cương lớn đeo đầy hai cánh tay của khoác áo choàng che hết chúng
Cánh tay áo choàng che phủ vô cùng thô kệch như thể đeo lốp xe Michelin
Ta hỏi Tiểu Thúy: “Thế nào như kín đáo đắt tiền ”
Tiểu Thúy vẻ đờ đẫn: “Vâng phu nhân nhưng vẫn thấy gì đó …”
“Ngươi thấy là bình thường vì ngươi quen” Ta tràn đầy tự tin : “ những quan quý tộc thì khác họ chắc chắn thể ngay sự tôn quý của ”
Để chuẩn tiệc tất niên đã nhận lời mời dự tiệc ngắm hoa mai của trưởng công chúa
Trưởng công chúa sống ẩn dật tính tình nhưng đây là duy nhất thể tiếp xúc công khai với quan quý tộc
Ngày dự tiệc ngắm hoa mai mặc áo bông dày nhất bọc bên ngoài năm mươi chiếc vòng tay vàng
Ngoài việc cồng kềnh hầu như gì
Ta đã gặp trưởng công chúa vài lần năm nay nàng đã ngoài ba mươi bảo dưỡng trông cũng chỉ mười bảy mười tám tuổi
“Là phu nhân Định Viễn hầu Ngồi ”
Giọng của trưởng công chúa vẻ nhạt nhẽo mấy quan tâm đến sự xuất hiện của
Có lẽ vì nàng quy củ nghiêm khắc tiệc thưởng mai phần buồn tẻ
Tiệc của những quyền quý chán hơn tưởng bưng tách trà nóng nhấp từng ngụm bỗng cảm thấy một ánh mắt nóng bỏng dừng
Ta ngẩng đầu thấy đài cao giữa mi tâm một nốt ruồi son giống như Quan Âm Bồ Tát từ bi – mưu sĩ của thái tử
Đối phương mặt lạnh tanh thấy từ từ dời tầm mắt khỏi
Ai
Ta đang thắc mắc thì thấy thái tử nhấp một ngụm rượu với trưởng công chúa:
“Hoàng tỷ quy củ như khiến yến hội vài phần nhàm chán”
Trưởng công chúa kiên nhẫn với : “Vậy thì cút bản cung mời ngươi đến”
Thái tử như dường như tập mãi thành quen tùy ý vung tay mưu sĩ lưng
“Hoàng tỷ đối với luôn lạnh nhạt như cũng khiến hoàng chút buồn lòng” Thái tử cụp mắt: “Thôi bỏ những lời mất hứng nữa hoàng mới nhận một mưu sĩ tâm tư tinh tế giỏi vẽ tranh
“Tái Hoa ngươi hãy vung bút ba lần vẽ một bức tranh ngắm hoa mai giúp mọi vui vẻ nào”
Bút mực dâng lên mưu sĩ áo trắng vung bút ba lần một vốc tuyết tan bức tranh thực sự trở thành một bức tranh hoa mai khá thú vị
Mọi trầm trồ khen ngợi ngay cả biết vẽ tranh cũng thấy lợi hại
Có bức tranh của tiệc tùng vốn ảm đạm cuối cùng cũng dịu một chút
Rượu qua ba tuần thấy no bèn cáo lui với trưởng công chúa để tiêu thực
Vườn mai lớn cây mai trồng dày
Vì lạc cũng là điều đương nhiên
Ta đang tìm thấy đường thì đột nhiên liếc thấy giữa những cây mai lùn đỏ thắm một bóng mặc đồ trắng đang dường như đang chuyện với ai đó
“… Không thể chủ quan…
“Ngươi chẳng lẽ biết đó là lợi dụng đứa trẻ để các ngươi mất cảnh giác ”
“Việc tự quyết đoán bệ hạ hiện tại…
“Thư mật…”
Ta để ý giẫm cành mai mặt đất bóng vụt qua mưu sĩ áo trắng cảnh giác đầu chạm mắt với
Trong mắt lóe lên một tia sát khí đó nhanh chóng che giấu
“Hóa là phu nhân Định Viễn hầu quý an”
Ta cũng vội vàng gật đầu: “Tiên sinh Tái Hoa cần đa lễ”
Mưu sĩ của thái tử vẫn chú ý nhiều hơn
Nam nữ Tấn quốc phòng nghiêm ngặt nhưng hai chúng là nam nữ đơn độc ở riêng với cũng lắm
Ta chỉ cho một con đường về nhưng cứ lạc như thì vẻ ngu ngốc
Bất đắc dĩ đành làm thân
“Vừa xem Tái Hoa vẽ tranh vô cùng kinh ngạc” Ta : “Nói đến đứa trẻ Trọng Minh vẽ tranh cũng khá”
Bùi Trọng Minh khi gả hầu phủ đã chút tiếng tăm Tái Hoa nếu thường xuyên ở kinh thành thì hẳn cũng đã qua tên
ngoài dự đoán của Tái Hoa ánh mắt tối sầm đối với thêm hai phần cảnh giác
Hắn lạnh lùng dường như dây dưa nhiều với
“Thiếu gia Trọng Minh tạo nghệ cao tiểu nhân dám so sánh với ”
Bộ dạng khó chơi của khiến chút khó xử
Ta đang sầu biết mở lời thế nào thì đột nhiên thấy một tiếng động bên cạnh trưởng công chúa và thái tử từ trong rừng
“Tái Hoa Phu nhân Định Viễn hầu Các ngươi đây là…”
Trưởng công chúa nhíu mày ngược thái tử giữa chúng một cái hòa nhã:
“Tái Hoa còn với vườn mai của hoàng tỷ là do tiên hoàng hậu để ngay cả ngự hoa viên cũng kém xa nhiều đến xem cho kỹ
“Chắc hẳn là Hầu phu nhân tình cờ gặp thôi”
Trưởng công chúa tin cũng tin ánh mắt dò xét lướt mặt
Ta hiểu tại thái tử giúp giải vây cũng vội vàng : “Thần phụ đúng là lạc đường ở đây gặp Hoa ”
Tái Hoa cũng cúi coi như thừa nhận lời
Trưởng công chúa cuối cùng cũng gì nữa chậm rãi gật đầu coi như chấp nhận
Sau đó đó thì còn gì nữa
Bốn chúng thành một hình vuông trong gió lạnh ánh mắt tiến hành một cuộc so tài tiếng động
Ta: “”
Đây là đang làm gì
lúc đang ngơ ngác thái tử đột nhiên cong môi đột ngột rút kiếm dài bên hông đâm về phía Tái Hoa
Tái Hoa hề nao núng né dùng ngọc bội đỡ đòn tấn công
Hắn nhưng giật một tiếng hét chói tai che khuất tầm
ai ngờ ngọc bội vỡ làm đôi thanh kiếm mềm nảy bắn ngược lao thẳng về phía
Lúc chỉ ba còn cũng biến sắc mặt
“Phu nhân”
Tái Hoa là đầu tiên lao về phía nhưng thái tử chặn mặt tốc độ của buộc chậm
Ngọc bội lao về phía theo bản năng giơ cánh tay lên đỡ
Xoẹt——
Ngọc bội xé rách tay áo lộ một cánh tay đầy những chiếc vòng vàng nạm kim cương
Ta kinh hãi: “Xong lộ của ”
Tái Hoa: “”
Trưởng công chúa: “”
Thái tử: “”
Nói nhưng cơ thể tự chủ ngã về phía may mà Tái Hoa đã chạy đến
Hắn dang hai tay động tác lấy thân làm đệm làm xong thì đã bay lòng
Ngay lập tức hai mươi lăm chiếc vòng vàng lớn như vòng sắt của La Hán đập mạnh ngực
Tái Hoa nhắm mắt phun một ngụm máu: “Khụ”
Ta ngã xuống đất cũng ngã xuống đất
“Phu nhân” Công chúa sắc mặt thay đổi vội vàng tiến lên đỡ : “Người chứ”
6
Vì mặc nhiều là tuyết còn Tái Hoa giúp đỡ nên cả
Thái y chỉ để nghỉ ngơi thật mấy ngày là
Biết trưởng công chúa mới giãn mày
Thái tử hướng xin chỉ vì lúc đó khí thích hợp để rút kiếm so tài ngờ hậu quả như
Kết quả đương nhiên là trưởng công chúa mắng một trận
Ta thể làm gì túm tóc bắt dập đầu cho
Tất nhiên là chọn cho qua chuyện
Hôm nay quá kinh sợ về đến nhà liền phát sốt
Lý thái y sắc thuốc cho uống xong nhanh đã ngủ
Nửa đêm nửa tỉnh nửa mê bên tai mơ hồ truyền đến tiếng của Tố Tố và Lý Xuân
“Nàng …”
“Chậc tại cả nếu như thể sớm giải quyết…”
“… thám tử… vẫn tìm thấy…”
“Còn nghi ngờ nàng ”
“Trọng Minh với nàng xuất hiện ở đó thật quá khéo thái tử và trưởng công chúa đều ở đó dễ phán đoán…”
“Trong phủ đã lật tung lên … sợ là đã…”
“Bên cha mẹ tin tức gì …”
Ta mơ màng mở mắt bóng dáng cao lớn của Lý Xuân bên giường
Dường như cảm nhận ánh mắt đầu bàn tay to nhẹ nhàng cẩn thận vuốt trán
“Ngủ ”
Cơn buồn ngủ ập đến ngủ
7
Có Lý thái y tận tình chăm sóc ăn ngon uống béo thêm một vòng
Cuộc sống trong phủ trở bình lặng như thể đã trở về lúc mới mang thai
Chỉ là luôn một cảm giác gió mưa sắp đến
Ngày cung yến cũng đổ tuyết nhỏ Tiểu Thúy khoác áo lông chồn cho đưa lên xe ngựa
Là phu nhân hầu phủ bên cạnh chỉ một thị nữ theo khó coi
khi cung thị vệ bên trong cung nhân hầu hạ cần mang theo thị nữ
Ta bất đắc dĩ chỉ thể để nàng về chờ
Không ngoài dự đoán của vị trí của gần như ngay bên hoàng hậu
Thực bụng đã lớn cũng bất tiện để tránh giống như lần phát sinh chuyện ngoài ý dám ăn uống gì chỉ sợ đường tiêu thực lạc
Lão hoàng đế mệt mỏi thái tử và hoàng hậu bên trái bên ông hai mắt mỉm
Tới gần nửa đêm đã khó chịu lão hoàng đế càng mệt mỏi hơn
Trưởng công chúa lo lắng liên tục thuận theo về phía ánh mắt nàng nhưng bất ngờ chạm ánh mắt thái tử
Đáy lòng hiểu chùng xuống trong đám đột nhiên tiếng hoảng loạn
Ngay đó các vũ cơ rút kiếm mềm từ thắt lưng
“Không ai nhúc nhích”
Thái tử dậy quát lớn cửa cung điện đóng mấy viên quan gần phía cắt cổ ngay lập tức
Máu nhuộm đỏ một vùng
Hoàng hậu và thái tử soán ngôi
Lão hoàng đế đã bọn họ khống chế từ mấy tháng
Trưởng công chúa tin nổi: “Ngươi đang làm gì Ngươi đã là thái tử ngôi vị sớm muộn gì cũng là của ngươi”
Trên khuôn mặt từ bi như Bồ Tát của thái tử lộ một tia chế giễu thản nhiên vuốt tay áo: “Lê vương”
Lê vương là con của quý phi đã mất hoàng đế tự thấy nên luôn cưng chiều
“ đã đuổi đến biên ải phong vương ” Trưởng công chúa thấy thể hiểu nổi: “Ở biên ải làm một vương gia nhàn rỗi ngươi hiểu là ý gì ”
Thái tử giật giật khóe miệng trả lời
Gần đây trong kinh đồn rằng hoàng đế thực ý đổi thái tử đưa đến biên ải là ý để tiếp quản binh quyền
Trưởng công chúa cảm thấy thật hoang đường thái tử quan tâm nàng nghĩ gì vung tay lệnh cho thị vệ giết nàng