Tân Nương Sát Phá Hầu Môn - Chương 2
mới rời giường mang theo bạc vụn bên
Làm bây giờ Cũng thể ê ngươi chờ một chút về phòng lấy chứ
Lý thái y còn ở đây thật mất mặt
Nghĩ nghĩ chuyển ánh mắt đến cổ tay ở đó đeo một chiếc vòng vàng to chà bá
Ta từ đến nay tay hào phóng ban đầu thứ vốn là định dùng để hối lộ Bùi Tô Tô
Thật khéo chứ
“Tố Tố đây vốn là tặng cho Tô Tô đáng tiếc kịp” Ta nhét vòng tay tay Tố Tố: “Các ngươi tuổi tác tương tự ngay cả tên cũng giống như đây là duyên phận nhận lấy ”
Không ngờ tới Tố Tố lùi một bước sự tin tưởng trong mắt đột nhiên biến mất
“Người còn chuẩn quà cho Tẩu… phu nhân Ta hổ thẹn…” Đồng tử Tố Tố run rẩy vẻ mặt hối hận và áy náy: “Ta… đáng chết”
Ta: “”
Chỉ là một chiếc vòng vàng thôi mà đứa trẻ ngốc gì
Cuối cùng quy hết cho việc từ nhỏ nhà nàng nghèo từng thấy thứ gì
Hôm ngủ dậy kinh ngạc phát hiện bàn đầy một đĩa bánh lê chua
Ngoài còn ít các loại điểm tâm hoa văn khác
“A phu nhân tỉnh ạ”
Tiểu Thúy tươi đưa bánh ngọt cho : “Tiểu thư Tố Tố dạo ăn vô đặc biệt chuẩn ít điểm tâm cho đấy ạ”
“Bánh lê chua …”
Dường như sớm biết sẽ hỏi như Tiểu Thúy : “Nói cũng khéo tiểu thư Tố Tố đến nhà bếp thì vô tình phát hiện công thức làm bánh lê chua mà tiểu thư Tô Tô giấu”
Ta nếm thử một miếng ngẩng đầu lên kinh ngạc
Mùi vị Giống hệt như Tô Tô làm
3
Có Tố Tố làm điểm tâm cho khẩu vị của hơn nhiều chứng nôn nghén dần thuyên giảm ban đêm ngủ cũng an hơn nhiều
Chỉ là khi ngủ vẫn luôn đến từ đường thăm viếng một chuyến
từ khi ám sát từ đường hiện tại chỉ còn là một đống đổ nát bất đắc dĩ chỉ thể tạm thời bái bái ở thiên phòng phòng ngủ
Ta bước thiên phòng nhỏ hẹp những bài vị vàng óng khiến chút mở nổi mắt
Không chỉ tiểu Hầu gia bài vị của những khác trong Hầu phủ đều đối xử bình đẳng bên trong đều mạ vàng
Cho nên từ đường sụp đổ nhưng bài vị vẫn còn
Ta quỳ bồ đoàn chắp tay
“Các vị tổ tiên của Hầu phủ nhất định phù hộ đứa trẻ bình an đời”
“Phu quân nếu linh thiêng trời nhất định chăm sóc nhiều hơn cho đứa nhỏ của chúng
“Mẫu thân thích trẻ con nhất …”
Ta lẩm bẩm nửa ngày nến bài vị đã cháy gần hết
Thấy thời gian còn nhiều dậy cánh tay vô tình va tủ bên cạnh
“A” Va thì đau nhưng khiến chút bực bội xoa xoa cánh tay lẩm bẩm
“Xem nhanh chóng xây dựng từ đường cả ngày chen chúc ở chỗ nhỏ hẹp mọi cho dù biến thành quỷ chắc chắn ngay cả thắt lưng cũng cúi xuống ”
Vừa dứt lời đỉnh đầu truyền đến một tiếng nhạo
Ta kinh ngạc ngẩng đầu vặn đối diện với một đôi mắt đào hoa đẽ
Người đàn ông che mặt xà nhà
Đây đây là thích khách hôm đó——
Ta hoàng sợ
Ít nhất cũng để mang theo bài vị của phu quân
“Kết quả đầu tiên nghĩ đến vẫn là bài vị ” Thích khách gầm lên nhảy xuống giữ chặt vai
Chạy chạy thoát
“Ngươi ngươi… ngươi ai thuê” Ta run rẩy lau nước mắt: “Bên cho ngươi bao nhiêu tiền Ta cho ngươi gấp đôi”
Thích khách : “Xin là thích khách đạo đức nghề nghiệp đã nhận đơn thì sẽ phản bội chủ thuê huống hồ——”
Hắn vẻ như vô tình liếc bài vị: “Ở đây nhiều vàng như Đủ ”
Thật thật sự chuyện như
Ta kinh ngạc trợn tròn mắt nhưng lý
Ta co ro một cục chít chít: “Vậy thì ngươi làm mới giết Thuận tiện một câu phát tài chết là đúng”
Thích khách gì chằm chằm nửa ngày
lúc tưởng đang ngẩn thì đột nhiên :
“ ngươi cũng cần lo lắng mặc dù nhận đơn nhưng sẽ vi phạm nguyên tắc giết phụ nữ và trẻ em”
Ta sửng sốt: “Không nửa tháng ngươi còn giết ”
Ý gì bình thường chú ý đến tiểu tiết một chút nhưng cũng đến mức giống phụ nữ chứ
“Bởi vì bây giờ ngươi mới là phụ nữ và trẻ em” Thích khách nghiêm túc : “Không phụ nữ và trẻ em”
Ta ngây nửa ngày sờ sờ bụng mới vỡ lẽ
Thật thật sự chuyện như
Ta kinh ngạc trợn tròn mắt nhưng lý
Thấy tin sái cổ thích khách hiếm khi im lặng một chút
Sau đó lưng đấm mạnh tường
“Phục thế mà nghi ngờ chỉ số thông minh như sẽ là thám tử…”
“Cái gì tấm thảm” Ta cẩn thận từng li từng tí mở miệng: “Ngươi đã định giết thì tối nay đến đây làm gì”
Thích khách hắng giọng một tiếng: “Ta đã giết ngươi đơn hàng coi như hỏng bây giờ dám về hơn nữa ngươi trông vẻ giàu bằng theo ngươi”
Theo…
“Ngươi nghĩ cho kỹ tìm hộ vệ như dễ ” Thích khách trầm giọng dường như còn khẩn trương”
Ta trừng mắt lập tức chút kinh hỉ
Ta đương nhiên biết là sự thật
Trước đó đã thấy qua thân thủ của thị trường làm tìm hộ vệ như
Huống hồ cả kinh thành tránh như rắn rết làm gì ai nguyện ý theo
Vụ ám sát đó xảy thêm nhiều lần nữa
“Được” Ta gật đầu như giã tỏi: “Nếu ngươi thể bảo vệ thật bao nhiêu tiền cũng đúng còn biết ngươi xưng hô thế nào”
Thích khách dường như thở phào nhẹ nhõm ngay cả khí thế căng thẳng cũng thả lỏng ít
Hắn dựa tường mặc dù che mặt khiến rõ dung nhan nhưng cử chỉ hành động đều mang theo khí chất khó thể bỏ qua
“Gọi là Lý Xuân là phu nhân”
Lý… Xuân
Ta sửng sốt đầu bài vị của Tiểu hầu gia
Chữ “Tam thế hầu Bùi Lâm Xuân chi vị” đó vô cùng bắt mắt
4
Lý Xuân nếu đã bảo vệ tận tình cần cố ý chuẩn phòng cho canh giữ ở cửa là
khá ân cần lúc nào cũng bưng nước rót trà còn gắp thức ăn dọn cơm cho
Ta nghĩ là vì mấy ngày đó đã thưởng cho một túi lá vàng
Bỗng dưng thêm một hộ vệ Tố Tố cũng mấy ngạc nhiên
Chỉ là Lý Xuân ánh mắt luôn mang theo vài phần chán ghét
Hôm đó Tố Tố đang bắt mạch cho Tiểu Thúy
“Phu nhân thợ thủ công đồ đã đưa tới bây giờ xem luôn ”
Tố Tố khựng tiếp tục lặng lẽ bắt mạch cho
Ta xong vui mừng hét lớn: “Xem Mau bảo họ mang đồ lên”
Tiểu Thúy vội vàng đáp lời rời
“Thợ thủ công” Lý Xuân nhướng mày: “Ngươi đặt gì”
Ta mỉm
Không từ đường để bái tế khiến thể yên nên việc tu sửa từ đường đã tiến hành từ lâu bây giờ đã thành
khi tu sửa xong đặt bài vị lên cảm thấy chút
Cảnh tượng gần như lấp đầy bàn thờ và tường từng giây từng phút đều với họ đã trở thành những bài vị lạnh lẽo
Ký ức của con sẽ dần phai mờ theo thời gian khi đưa con đến e rằng đã sớm quên hết họ
Nếu nó nắm lấy váy giọng non nớt hỏi ông bà cô dì chú bác còn cha trông như thế nào trả lời
Không Cứ nghĩ đến cảnh đó đau lòng
Thợ thủ công đến còn mang theo hơn mười chiếc hộp gỗ
Tố Tố ngoảnh đầu nỡ nữa
Ánh mắt nghi hoặc của Lý Xuân rời khỏi Tố Tố về phía những chiếc hộp gỗ
Ta tiến lên mở hộp gỗ để lộ những chiếc đầu của hơn mười trong Hầu phủ do thợ thủ công dùng vàng điêu khắc tinh xảo
Lý Xuân: “”
“Chính là cái ” Ta kinh hỉ tiến lên nâng đầu của công công
Xem tỷ lệ Xem đường vân Xem độ tinh xảo
Sống động y như thật đúng là sinh động y như thật Nói là mới chặt từ cổ xuống cũng tin
Chỉ cần đặt những cái đầu lên bài vị mỗi khi con cúng bái một nhà nó sẽ biết đó trông như thế nào
Mà cũng thể khắc sâu hình ảnh của họ trong đầu
Như cũng coi như họ đã ở bên cạnh theo một cách khác
Nghĩ đến đây chảy xuống nước mắt cảm động
Lý Xuân Lý Xuân trầm mặc Tố Tố cũng trầm mặc
“… Phu nhân” Lý Xuân gian nan mơ miệng: “Thợ thủ công từ biết tướng mạo của cả nhà Hầu phủ”
Ta hiểu ý nhà Hầu phủ thường dân dễ dàng gặp ngay cả quan viên ngũ phẩm trở xuống cũng khó thể diện kiến
Ta kéo Tố Tố dịu dàng vỗ tay nàng
“Lúc đầu cũng đau đầu Tố Tố thấy khó chịu như liền đề nghị chúng thể đến thư phòng của Trọng Minh tìm chân dung”
Bùi Trọng Minh là em trai ruột của Tiểu hầu gia vì thân thể yếu nên thường ngoài cả ngày chỉ lo mày mò nghiên cứu văn chương
Nghĩ đến cũng từng vẽ chân dung cho nhà Hầu phủ
Ta vui mừng : “Không ngờ chúng tìm thật Đều nhờ công của Tố Tố”
Lý Xuân tin Tố Tố Tố Tố cúi đầu : “Phu nhân thích đương nhiên nghĩ cách giúp ”
Ta nhét đầu của công công cho Lý Xuân: “Ngươi mau xem làm ”
Lão hầu gia là chủ gia đình nên đầu của ông là đắt nhất chỗ mắt còn cố ý dùng hồng bảo thạch quý giá
Để thể hiện sự thân thiết dùng bạch ngọc khảm cho ông tám chiếc răng trắng khiến nụ của ông càng thêm chân thực
Lý Xuân run rẩy nâng đầu của lão hầu gia chỉ một cái nhanh chóng nhắm trong cổ họng phát âm thanh vỡ vụn:
“… Quả thực là… giống y như đúc”
Ta hài lòng vội vàng gọi hầu mang đầu đến từ đường
Dưới đầu vàng làm một khe cắm bài vị lần lượt cố định chúng nhưng nhanh đã phát hiện vấn đề
Bài vị là dẹt đầu là hình khối vị trí ban đầu đủ dùng
Lý Xuân và Tố Tố dường như thở phào nhẹ nhõm đều đến an ủi :
“Không phu nhân chúng biết là vì hài tử nhưng chỉ cần lòng là …”
Hai nụ chậm rãi của giọng ngày càng nhỏ
Điều làm khó
Mặc dù tường chỗ nhưng trần nhà vẫn còn
Hơn nữa ngẩng đầu nhiều một chút cũng cho đốt sống cổ
Rất nhanh sự chỉ huy của hơn mười cái đầu vàng rực của nhà Hầu phủ treo trần nhà từ đường
Họ mỉm khuôn mặt từ bi xuống mặt đất từ trần nhà
Cảnh tượng ngay cả Lý thái y cũng nhắm mắt
Ta hỏi Lý Xuân: “Ngươi thấy thế nào”
Lý Xuân mấy lần định thôi
Cuối cùng dường như hạ quyết tâm hít một thật sâu ánh mắt lóe lên một tia tuyệt tình
“Phu nhân như căn bản là hồ—”
“Phụ nữ mang thai nhất nên giữ tâm trạng vui vẻ nên lên xuống thất thường” Tố Tố ở bên cạnh đột nhiên một câu đầu đuôi
“Hồ đồ—” Lý Xuân mặt biểu cảm: “Thật là quá tuyệt”
5
Có lẽ vì gần đến tháng hai Lý Xuân và Tố Tố xin nghỉ một tháng
Ta tỏ vẻ thông cảm ai mà về quê ăn Tết cùng gia đình cuối năm chứ
Mặc dù nhà đều đã mất nhưng cũng thể vì mà cản trở khác về nhà
May là vết thương của Ôn bá đã khỏi trở về bên hầu hạ
Lúc lo lắng một chuyện khác
Mặc dù đang mang thai nhưng tiệc tất niên trong cung là thể trốn hơn nữa với tư cách là phu nhân Hầu phủ chỗ của chắc chắn gần Đế hậu
Ta từng tham gia yến tiệc của quan quý tộc lỡ như gây chuyện thì làm
Ta kéo Tiểu Thúy tâm sự bàn bạc nửa đêm Tiểu Thúy :
“Cho dù là quan quyền quý cũng thích đồ quý giá”
Ta lắc đầu: “Ngươi bảo bối gì mà từng thấy qua chứ Cũng thấy những đó vì bảo thạch gì mà đạp vỡ ngưỡng cửa nhà ”
Ngược bọn thể vì một bức tranh chữ mà tiêu tốn ngàn vạn hoàng kim
Thế nhưng khi cha tặng họ hoàng kim thấy mắt họ cong thành một đường chỉ
Ta kết luận: “Họ thích những thứ ý nghĩa nhưng vẫn đắt đỏ”