Tân Nương Sát Phá Hầu Môn - Chương 1
1
Ta thay Tiểu Hầu gia tổ chức tang lễ phủ tiêu điều khỏi thở dài
Giờ đây cái danh Thiên Sát Cô Tinh của một lần nữa truyền khắp phố phường đều tránh xa
Hầu phủ to lớn cũng chỉ còn và mấy lão bộc
Về phần những gia nhân khác đều sợ danh tiếng của lần lượt xin từ chức rời
Theo lẽ thường giờ đây ở Hầu phủ gì nấy đáng lẽ vui mừng mới
Cho dù là xung hỉ nhưng với thân phận là nữ nhi thương nhân thể gả cho Tiểu Hầu gia chiến công hiển hách làm chính thê cũng coi như may mắn lắm
ngờ Hầu phủ quá nhiều kẻ thù đêm hôm đã gặp thích khách tới ám sát
Lúc đó đang bàn xem sổ sách giây tiếp theo liền mấy tên áo đen phá cửa sổ xông
Chúng giơ bức họa trong tay chỉ : “Chính là ả Chính là ả khắc chết cả nhà Hầu gia”
Ta kinh hãi: “Các ngươi là ai”
Hắc y nhân rút kiếm lạnh: “Ngươi cần biết dù thì bây giờ ngươi kêu to đến khản cổ cũng sẽ ai đến cứu ngươi ”
Ta hoảng sợ lùi gào lên xé lòng: “Có thích khách Có thích khách”
Hắc y nhân: “…”
Chết tiệt bây giờ là lúc chơi trò đùa nhạt nhẽo
Ta đá lật bàn cản đường tiến của hắc y nhân cũng nhờ thế mà tranh thủ thời gian cho lão bộc bên ngoài
Một nhà Hầu gia đều chiến công hiển hách ngay cả hạ nhân cũng chút võ công
Ôn bá mặt : “Phu nhân Nơi giao cho lão nô mau chạy trốn ”
Ta vội vàng chạy ngoài nhưng Ôn bá song quyền khó địch nổi bốn tay vẫn để một tên thích khách chạy thoát đuổi theo
Thấy lưỡi dao ngày càng gần toát mồ hôi lạnh đến khi hồn thì đã chạy đến từ đường của Hầu phủ
Trong từ đường tối đen như mực thắp đèn những tấm bài vị tường trông thê lương quỷ dị ánh trăng
“Cam chịu số phận ngươi còn đường thoát nữa ”
Giọng của thích khách truyền đến từ phía lòng lạnh ngắt lưng về phía dám ngoảnh chỉ biết cầu khẩn bài vị của Tiểu Hầu gia:
“Hu hu hu phu quân ơi sợ lắm cứu cứu với cứu với cứu với cứu với”
Thích khách dữ tợn to: “Ha ha ha ha Cầu xin bài vị của chết thì ích gì Còn bằng dập đầu lạy hai cái đảm bảo sẽ cho ngươi chết thống khoái một chút”
Tiếng bước chân ngày càng gần qua cái bóng của đã thấy lưỡi đao dài đang giơ lên
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc túm lấy bài vị của Tiểu Hầu gia đột ngột
Ta là con gái út của cha từ nhỏ nuông chiều tuy rành việc nhà nhưng bao giờ thiếu tiền
Ta từng chủ trì tang lễ nhưng biết dùng đồ đắt nhất thì chắc chắn sai
Bài vị của Tiểu Hầu gia là đã cẩn thận lựa chọn để đảm bảo sự sang trọng bên trong mạ vàng vô cùng chắc chắn một chiếc thể nặng tới mấy chục cân
Rầm——
Thích khách kịp trở tay bài vị tát bay lăn ba vòng đập khung cửa
Hắn phun một ngụm máu qua lớp mặt nạ trong mắt lộ vẻ thể tin nổi ngay cả giọng cũng mang theo chút yếu ớt:
“Ngươi ngươi cho … bài vị ngươi làm bằng đá ”
Còn thì ôm bài vị thút thít: “Hu hu hu ôi phu quân ơi biết thương cho dù đã chết vẫn sẽ bảo vệ ”
Biểu cảm của thích khách một lời khó hết kịp mở miệng thì Tiểu Hầu gia đã nứt ——
Không là bài vị của Tiểu Hầu gia nứt lộ lớp vàng ròng sáng chói bên trong
Ánh mắt của thích khách giấu sự kinh ngạc
Có lẽ cũng ngờ một hào phóng như sắp xếp cho phu quân của một bài vị giản dị nhưng vô cùng ý nghĩa như
thích khách đạo đức nghề nghiệp khó khăn dậy từ mặt đất vẫn tiếp tục giết
“Á Đừng” Ta lóc thảm thiết ôm bài vị chạy ngoài: “Phu quân cứu với cứu với cứu với cứu với——”
bài vị quá nặng ôm bài vị chạy mấy bước đã thở
“Hự hự… nặng quá a chết tiệt phu quân cứu…”
“Đã nặng như thì mau buông chạy trốn ” Thích khách nhịn nữa
Thích khách quá to giật để ý dẫm váy ngã về phía bài vị trong tay cũng lập tức văng
Bài vị nặng mười mấy cân như một con trâu rừng hung dữ lao ngoài đập thẳng cột từ đường
Vết nứt từ cột nhà kéo dài đến tận trần nhà từng mảng tro bụi bắt đầu rơi xuống
Răng rắc
Xà nhà bắt đầu gãy tường bắt đầu sụp đổ và thích khách đều há hốc mồm
“Không”
Mắt thấy từ đường sắp sụp đổ phản ứng xông lên bắt đầu dùng sức cạy bài vị đang khảm cột nhà
“Không Phu quân của ”
Thích khách tiến lên túm lấy : “Đừng mẹ nó phu quân phu quân nữa từ đường sắp sập tới nơi ”
“Không ” Ta nghẹn ngào rống: “Đến nước chẳng lẽ ngươi còn là một não yêu đương ”
“Nhìn ” Trán thích khách nổi lên một cây gân xanh: “ cũng đừng hướng về bài vị chứ”
Vừa lúc Ôn bá và những tên áo đen còn đã đánh đến đây trông vẻ đã kiệt sức
“Phu nhân cẩn thận” Ôn bá một thân xương cốt già nua chống đỡ nổi ngã xuống đất đưa tay : “Đừng sợ lão nô nhất định sẽ bảo vệ ”
“Vậy thì ông dậy ” Ta ôm cột nhà rơi nước mắt: “Ôn bá Nằm đất là bảo vệ mảnh đất ”
Ôn bá dậy chỉ thể bất lực hét lớn với :
“Phu nhân Mau chạy trốn”
Chạy trốn Ông võ công mà còn nông nỗi huống chi là một đóa hoa yếu đuối như
Ta lau nước mắt thích khách ở đằng xa và những tên áo đen trong sân
Trước sói hổ xem đêm nay chắc chắn sẽ bỏ mạng ở đây
Nghĩ đến đây hai mắt đẫm lệ mơ màng kiên quyết bám chặt lấy bài vị buông một bộ dạng thong dong chờ chết
“Phu quân nếu trời đã diệt sẽ cùng sinh tử ”
“Không Phu nhân” Ôn bá nước mắt lưng tròng khi ngất vẫn gào lên với : “Cho dù vì cũng nghĩ đến đứa bé trong bụng”
Rầm——
Thích khách tay run rẩy trường kiếm rơi xuống đất mà đồng tử rung chuyển
Tiếp theo những tên áo đen khác cũng run rẩy thân hít một thật sâu
“Đứa bé”
Một trong những tên áo đen mừng rỡ: “Ý là gì Ta sắp làm bà——”
Tên áo đen bên cạnh đẩy một cái lời của nàng đột ngột dừng
Không biết là ảo giác của nhưng luôn cảm thấy giọng của đối phương giống mẹ chồng
Mọi liếc ngay cả bước chân đuổi theo cũng dừng
“Ngươi ngươi ngươi thai …” Thích khách bên cạnh giọng run rẩy
Ta chẳng dùng chân cũng thể nghĩ
Gia sản tuyệt tự của đều nộp cho quan phủ Hầu phủ chỉ còn một phụ nữ ngoại lai tại hoàng đế vẫn động đến gia sản của Hầu phủ chẳng là vì đã mang thai
Vạn nhất đây là một tiểu thế tử chính là thừa kế của Hầu phủ tương lai sẽ là Hầu gia đời tiếp theo
Từ đường đã lung lay sắp đổ thích khách khựng ngón tay thon dài tùy ý đào một cái đào bài vị khỏi cột nhà bế ngang lên
Ta luôn cảm thấy động tác của dường như chút cẩn thận
Ngay khi chúng rời khỏi từ đường từ đường đột nhiên đổ sập trở thành một đống đổ nát
Bọn áo đen sửng sốt cuối cùng một tên cũng phản ứng trợn mắt từ đường
“Không—— Tổ từ——”
Ngay đó chân giẫm lên thành công im lặng
Còn tiện thể cẩn thận liếc
Ta sửng sốt đây đúng là tổ từ của Hầu phủ nhưng kích động như để làm gì
Thấy lộ vẻ nghi ngờ thích khách dừng tại chỗ khi đặt xuống thì lùi hai bước đột nhiên ho một ngụm máu
“Chết tiệt” Thích khách ôm bụng ánh mắt hung dữ: “Bài vị khiến thương nặng khụ Ta sắp chịu nổi ”
Ta kinh ngạc: “Ngươi đừng vu oan đánh mặt ngươi”
rõ ràng đối phương tiếp tục quên nôn máu một tên áo đen phản ứng cực nhanh bay lên phía
“Đại ca cố lên Ghê tởm Hầu phủ quả nhiên cao thủ như mây mà thể làm chúng thương nặng”
Nàng hung dữ : “Lần ngươi sẽ may mắn như nữa Người chúng ”
2
Hôm tỉnh đột nhiên bật dậy khỏi giường
“Phu quân Phu quân của ”
Bài vị vàng ròng đặt ở đầu giường của
Ta vội vàng kiểm tra khi xác nhận bài vị gì khác thường tảng đá lớn trong lòng mới vững vàng hạ xuống
Tiểu Thúy thấy tiếng xuống giường giúp chải đầu và đưa nước
“Phu nhân cảm thấy thế nào”
Ta lắc lắc cái đầu vẫn còn choáng váng: “Có chút chóng mặt”
“Vậy nô tỳ sẽ tìm thái y cho ” Tiểu Thúy định ngoài nhớ điều gì đó kéo tay áo nàng
“ Ôn bá ”
Tiểu Thúy : “Ôn bá đêm qua trẹo lưng giờ giường dậy nổi”
Nghe Tiểu Thúy thở phào nhẹ nhõm phất tay cho nàng tìm thái y
Hầu phủ hiện tại y sư trực hoàng đế thương xót cơ khổ đặc biệt cho phép Lý thái y tạm trú tại Hầu phủ để điều trị cho
Tiểu Thúy dẫn Lý thái y trở về bên cạnh còn theo một nữ tử thanh lãnh che mặt
“Phu nhân đây là cháu gái của hạ thần Tố Tố” Lý thái y giới thiệu với
“Chào phu nhân” Giọng của Tố Tố vẻ trầm trầm như cố tình hạ thấp
“Đừng nàng còn nhỏ nhưng y thuật thua gì hạ thần” Lý thái y giải thích: “Phu nhân dù cũng là nữ tử nhiều việc tiện hạ thần mới to gan tìm nàng đến hầu hạ còn mong phu nhân thành ”
Thì là xin cho cháu gái một chức vụ chậm rãi gật đầu đã là Lý thái y tiến cử đương nhiên tin tưởng
Địa vị của nữ tử ở Tấn quốc cao nếu nàng tâm tư cũng sẵn lòng giúp đỡ
Tố Tố tiến lên bắt mạch cho thần sắc trông khá nghiêm túc
Một lúc lâu nàng mới lộ vẻ tươi : “Phu nhân thân thể cường kiện đứa bé mấy ngày gần đây nên ăn uống thanh đạm ăn gì nhất định hỏi và Lý thái y ”
“Tự nhiên” Ta
Tuy nhưng dạo nôn nghén lợi hại ngay cả bánh đào tô mà ngày thường thích nhất cũng ăn nổi
Chỉ bánh lê chua do Bùi Tô Tô làm là khiến thèm chịu
Bùi Tô Tô là tiểu nữ nhi của lão Hầu gia cô em chồng của ngoại trừ cầm kỹ tuyệt đỉnh còn một tay nghề làm món bánh lê chua cực kỳ ngon
Lần đầu tiên ăn đã xin công thức nhưng nàng gì cũng chịu dạy
Hơn nữa dường như là chê quê mùa giống những tiểu thư khuê các tao nhã Bùi Tô Tô đối với luôn chút cảnh giác
Ta vốn nghĩ còn dài ai ngờ hôm nàng đã chết đuối
Thấy biểu lộ vẻ bi thương Tố Tố hiểu: “Phu nhân ”
Ta chảy xuống một giọt nước mắt
“Tên của ngươi quen tai khiến nhớ đến Tô Tô nhớ nàng ” làm bánh lê chua
Ta nắm tay Tố Tố trong lòng hối hận vô cùng
Biết nên đánh cô em chồng một trận để ép nàng giao công thức
Tố Tố mở to mắt ẩn chứa ba phần kinh ngạc còn hai phần tin
“Người cửa ngày thứ hai thì tiểu thư Tô Tô đã mất nhớ nàng ”
“Dù thì chúng cũng đã trở thành một nhà” Ta
Cho nên công thức bánh lê chua đưa cho thật sự là nàng nghĩa khí
“Đáng tiếc còn kịp thân thiết với nàng nàng đã ” Ta thở dài tiếc nuối: “Nếu nàng còn sống——”
Nếu nàng còn sống đã bánh lê chua để ăn
Không nhắc còn đỡ nghĩ đến còn ăn món ngon đó nữa nhịn bắt đầu rơi lệ
Ta rơi lệ chân thành tha thiết Tố Tố đồng tử run nắm chặt tay ý chí dường như dao động
“Ta ngờ nghĩ như …”
Cũng biết nàng đang nghĩ gì tại chỗ nhúc nhích
Ngay đó đã hiểu
Trong phủ hiện tại hầu đủ nàng chịu đến hầu hạ khẳng định là bày tỏ một chút