Tám Năm Hóa Thành Không - Chương 4
ai ngờ Trình Dật Thần càng ngày càng kén ăn khẩu phần cũng giảm dần
Chuyện đó thì thôi cũng nhưng càng về tính khí càng trở nên kỳ quặc
Có lần ở lì trong kho chứa đồ suốt một ngày chỉ để tìm một món đồ từ thời cấp ba
Không tìm liền nổi giận lôi đình mắng mỏ tất cả giúp việc quản lý đồ cũ
Mấy hôm ngay mặt mọi Trình Dật Thần còn đuổi thẳng Trình Tĩnh khỏi phòng ngủ chỉ vì cô tự tiện đó
Hai cãi to một trận Trình Tĩnh đến mức thở cẩn thận trượt chân ngã cầu thang mắt cá gãy vụn suýt chút nữa là hủy cả khuôn mặt
Lão phu nhân nhà họ Trình vì chỉ trích là phá hỏng hôn nhân của con trai tức giận đến mức phát bệnh tim đêm hôm đó xe cấp cứu đưa cả hai bệnh viện
Tới giờ vẫn xuất viện
Còn Trình Dật Thần… bộ dạng tiều tụy thất thần hiện tại của đoán chắc đã lâu một giấc ngủ yên lành
Cũng giống như khi mất đứa con năm xưa
6
Trình Dật Thần mở miệng đã : “Xin ”
Anh bản thân đã suy nghĩ nhiều
Cuối cùng cũng hiểu vì ly hôn
Tám năm kết hôn tiếng luôn nhún nhường luôn chịu đựng đến cạn kiệt
“Anh biết em đã thất vọng với ”
Nghe lắc đầu:
“Thất vọng là cảm xúc của hai năm Việc ly hôn là quyết định khi đã cân nhắc kỹ càng”
Thất vọng đáng sợ đáng sợ là khi còn cảm xúc nào nữa Là tuyệt vọng
Và tuyệt vọng là buông bỏ
Dù cũng từng là vợ chồng suy nghĩ một lúc :
“Trình Dật Thần em đã bắt đầu thử sống một cuộc sống mới Anh cũng nên sắp xếp tâm trạng bắt đầu cuộc sống của riêng ”
Trình Dật Thần khắp phòng khách gượng:
“Em còn nhớ năm xưa đến nơi đưa em khỏi đó thế nào Dù đã tám năm trôi qua nhưng vẫn thường mơ thấy em khi Tâm Niệm thừa nhận đã từng phớt lờ em từng phản bội Cả đời chỉ một phụ nữ chính là em”
Tôi hỏi thế nào mới gọi là phản bội
“Anh cạnh em nhưng chỉ cần một cuộc gọi từ khác liền lập tức rời
Anh thích ánh mắt ngưỡng mộ từ phụ nữ khác nhưng khi về nhà em luôn chuẩn cơm canh nóng hổi
Anh biết rõ như là công bằng cũng gọi là yêu
Anh và em đều biết yêu một lẽ là như thế nào”
Trình Dật Thần như nhớ điều gì mắt đỏ hoe trầm giọng :
“Anh biết tất cả là của Xin em cho thêm một cơ hội… Tâm Niệm thật sự cam lòng van em đấy ”
Anh hỏi còn nhớ đã gì bên linh đường cha năm đó
“Em em sẽ luôn bên chúng sẽ già cùng chết cùng một ngày chôn cùng một huyệt Em sẽ bao giờ rời bỏ … Chẳng lẽ em đã quên sạch ”
Lời thề non hẹn biển mật ngọt ân tình ai mà chẳng từng bằng tất cả chân thành
sai ở thời gian mà là con
Bởi vì thay đổi nên cũng buộc thay đổi
lúc chuông cửa vang lên
Tôi dậy mở tới là hàng xóm trẻ tuổi
Cậu trong thấy Trình Dật Thần ánh mắt mang theo ẩn ý:
“Chị cần em giúp gì ”
Chưa kịp để trả lời Trình Dật Thần đã đột ngột kéo phía tung một cú đấm mặt đối phương
Xem Trình Dật Thần đã từng thấy và hàng xóm cùng xuất hiện
Không lạ khi từng chất vấn đã quen đàn ông mới
Hai đàn ông chẳng thèm hỏi han gì liền lao đánh
Đấm đá loạn xạ bên cạnh bực bội khuyên can một hồi mà ăn thua đành buông một câu:
“Muốn đánh thì ngoài mà đánh nhé liên quan gì đến Có thương cũng đừng tìm ”
“Rầm” một tiếng đóng sầm cửa
Cụ thể vụ đánh giải quyết thế nào rõ
Tôi chỉ biết rằng từ đó về Trình Dật Thần còn đến làm phiền nữa
Khoảng hai tháng lão phu nhân nhà họ Trình xuất viện thì chủ động liên lạc với
Khác hẳn với đây bà rằng cháu trai bà nhớ hỏi lúc nào rảnh thể đến thăm một chút
Tôi cưỡi chiếc Harley mới mua mặc đồ da mô tô cực chất xuất hiện ở cổng trường học
Hôm đó ở cổng trường chắc chắn từng bà mẹ đơn thân nào trông ngầu như
Trẻ con thật dễ dụ lắm
Chỉ cần thứ gì khiến chúng thấy mới mẻ và “cool ngầu” là thể đổi lấy ánh mắt đầy ngưỡng mộ của chúng
Tôi dẫn con trai ăn bữa fast food kiểu Mỹ mà thằng bé thích nhưng nhà họ Trình bao giờ cho ăn
Ăn xong thằng bé hỏi : “Tuần mẹ còn thể đến đón con nữa ”
Tôi bật đội mũ bảo hiểm cho nó đưa nó về biệt thự nhà họ Trình
Tôi vốn định nhà nhưng lão phu nhân cùng dì Ngô đón sẵn ngoài cửa ánh mắt phức tạp mời uống tách trà hãy
Con trai cũng kéo tay rủ lên phòng chơi cùng
Tôi từng thấy căn phòng riêng của con cũng nỡ từ chối nên đành theo nó lên lầu
Ở tầng ba vô tình thấy Trình Dật Thần đang ở trong thư phòng mặc đồ ở nhà họp trực tuyến
Tôi sững tại chỗ biết bao lâu cho đến khi con trai kéo tay áo mới giật theo nó phòng
Tâm trạng tập trung chơi với thằng bé một lúc xem đồng hồ với con:
“Mẹ về Nếu tuần mẹ rảnh mẹ sẽ đến thăm con”
“Con thể về nhà của mẹ Cả ba cùng về với mẹ nha”
Huyết thống là thứ thể cắt đứt
Tôi biết những lời do nhà họ Trình dạy nó nhưng cảm nhận sự chân thành của con
“Nếu cơ hội tất nhiên là chỉ con thôi mẹ rủ ba con ”
Ngay cả khi đối mặt với trẻ con cũng dối
Tôi sợ con hy vọng thất vọng vô ích
Bước khỏi phòng Trình Dật Thần đã chờ ở gần đó
Anh mỉm : “Em đói ”
Tôi ăn xong đến hai tiếng nhưng thấy vết nhăn nơi khóe mắt ngập ngừng một chút từ chối lời mời đầy ngụ ý : “Cũng đói Sao thế Anh định nấu cơm ”
“Ừ nấu cho em”
Chúng cùng xuống khu bếp và phòng ăn ở tầng một của biệt thự
Nơi đó chẳng lấy một bóng
Trình Dật Thần hỏi ăn gì
Nghe đáp “gì cũng ” liền lấy một chiếc nồi đất trắng sạch sẽ
Anh bắt đầu vo gạo nấu cháo
Thực tay nghề nấu ăn của Trình Dật Thần còn giỏi hơn
Hồi ở nước ngoài nũng nịu đòi ăn món Trung Khi chúng tiền để nhà hàng
Anh làm hai công việc mỗi ngày đến tám chín giờ tối vẫn quên ghé siêu thị Trung Quốc mua mấy món rau thịt giảm giá nấu cho ăn mỗi bữa một kiểu
Cháo là món mấy khi nấu
Chỉ những khi ốm ăn uống kém mới nấu
Nghĩ về những ngày xưa khóe môi bất giác hiện lên một nụ nhàn nhạt
Tôi hối thúc Trình Dật Thần
Anh cũng tán gẫu chuyện phiếm
Anh chăm chú nấu cháo yên lặng chờ ăn
Có một khoảnh khắc tưởng như giữa chúng chẳng gì thay đổi
Lần nấu cháo là lần Trình Dật Thần nấu lâu nhất
Không biết là do lửa quá to vì để quá lâu trong bếp bắt đầu bốc mùi khét
Trình Dật Thần chẳng buồn quan tâm
Cuối cùng nâng cả nồi lên thèm tắt bếp bê thẳng đến mặt múc một bát đầy ắp
Khoảng cách gần như thể chắc chắn nồi cháo đã cháy khét đáy
gì cứ thế cúi đầu ăn món cháo “ngon nhất mà cũng là cuối cùng”
“Ngon ”
Trình Dật Thần nôn nóng biết thích
Thấy khẽ gật đầu vẫn tin liền cầm thìa múc một miếng từ bát của nếm thử
Đắng nghét
Không nêm nếm gì cả cháy đen ở đáy còn tệ hơn cả món dở tệ
“Sao thành thế …”
Tôi thấy lẩm bẩm
Anh rõ ràng là đã bỏ đường mà
“Em đừng ăn nữa để làm bát khác”
Anh đưa tay định lấy bát cháo từ tay nhưng vẻ quên mất cháo múc xong còn nóng
Bàn tay là da thịt bỏng là chuyện hiển nhiên kết quả là buông tay theo phản xạ làm đổ đầy lên mặt bàn
Tôi cau mày: “Trình Dật Thần đừng nấu nữa em no ”
“Không Cháo ngon Em đợi một chút nấu nhanh thôi”
Vừa dùng tay trần thu dọn mớ hỗn độn bàn…
Tôi trơ mắt bàn tay đỏ lên nhanh chóng sưng tấy chẳng bao lâu lớp da thịt bỏng đến tróc
Tôi lạnh lùng mở miệng: “Đừng diễn nữa chẳng thấy đau lòng chút nào”
Tôi hề dối
Giây phút đàn ông mặt đã bạc hơn nửa mái đầu trong lòng chỉ tràn đầy cảm giác khoái trá vặn vẹo khi thấy báo ứng đến đúng lúc
Tự làm tự chịu
Tất cả là do đáng đời
Trình Dật Thần thất thần lâu một lời
Anh mãi mãi hiểu vì đã yêu là thật sự còn yêu nữa
Sau khi rời Trình Dật Thần một chết lặng trong bếp suốt cả đêm
Không bao lâu phát bệnh ban đầu là viêm phổi cấp cơ thể gầy rộc đến đáng sợ
Chữa khỏi xuất viện bắt đầu mất ngủ triền miên cả đêm
Về phụ thuộc thuốc ngủ mới gượng gạo chợp mắt chút ít
Lão phu nhân nhà họ Trình đành hạ thấp thể diện cầu xin đến thăm nhiều hơn
Tôi chẳng buồn để tâm
Người nhà họ Trình chửi máu lạnh vô tình bảo cháu trai họ nên gặp mẹ như nữa
họ quên mất trẻ con búp bê gỗ đá đúng sai thị phi thằng bé tự cách của
Đa phần thời gian Trình Dật Thần đều mắt nhắm mắt mở can thiệp chuyện lén đưa con trai ngoài cho nó tận hưởng niềm vui mà đúng tuổi của nó nên
Một tháng… ba tháng… nửa năm…
Cuối cùng Trình Dật Thần cũng hiểu — giữa và thật sự còn khả năng đầu nữa
Thế nhưng cho dù như Trình Dật Thần vẫn lựa chọn trốn tránh
Trong thế giới tinh thần do tự dựng nên vẫn còn ở trong căn hộ nhỏ nơi đất khách quê
Đợi uống thuốc cùng tiếp tục cuộc sống hạnh phúc trong mơ
Cuối cùng buộc khởi kiện ly hôn
Lần đầu tiên thành công
Lần thứ hai vì bằng chứng ly thân rõ ràng còn tình cảm tòa phán ly hôn
Ly hôn chính thức biến thành một “phú bà độc thân” danh chính ngôn thuận
Tôi mua nhà mới chỉ đơn giản là sửa sang căn nhà cũ khiến bản thân sống thoải mái hơn
Cậu sinh viên nuôi chó từng tỏ tình với khi từ chối tinh tế mà tự động biến mất
Không yêu nữa
Thực tế là khi thật sự trở làm độc thân với những đàn ông chất lượng khiến cảm tình đều từ chối
Chỉ là còn đặt cái gọi là tình yêu ở vị trí trung tâm cuộc đời nữa
Niềm vui và cảm xúc của chính — mới là điều quan trọng nhất
Tại phòng chờ sân bay và hai cô bạn thân tụ giơ gậy selfie thật dài đổi đủ mọi góc chụp một mạch bấm cả trăm kiểu ảnh
Vừa chê chụp thành thạo mở app chỉnh ảnh chọn chọn lọc lọc
Trong tiếng rôm rả một trai nho nhã bước ngang qua
Cả bọn lập tức thẳng lưng nghiêm túc giả vờ đoan trang
Tiếc là đầy một phút siết bụng ngẩng ngực đã tiếng gọi to:
“Ê hai bà đói Bên phát mì ly miễn phí nè”
Ba đứa liếc ăn ý hét lên: “Búa – Bao – Kéo”
Ai thua thì lấy
Bóng phản chiếu từ tấm kính mờ ảo là hình ảnh những phụ nữ đang rạng rỡ bên
Ngoài cửa kính cao rộng tự do – nền trời xanh trong đang từ từ cất cánh bay lên
【Hết】