Tạm Biệt - Chương 2
4
Lục An đuổi theo thất hồn lạc phách lái xe về nhà
Tôi đóng gói tất cả hành lý của dắt theo con chó của rời khỏi ngôi nhà mà chúng đã sống bảy năm
Nói thì buồn mặc dù ở bên bảy năm nhưng những thứ thuộc về trong căn nhà chỉ vài chiếc hộp lớn
Tôi tìm Từ Dương chị là bạn thân nhất của vì ghét thành phố nên đã chạy đến thảo nguyên sống thoải mái mấy năm nay
Khi gọi điện cho chị chị đang chăn cừu thảo nguyên
“Từ Dương em lái xe đến tìm chị nhé em vẫn luôn ngắm thảo nguyên”
“Em Ninh Kỳ”
“Không Từ Dương em đã lên đường ”
Một đường chạy như bay khi Từ Dương đón ở trạm dịch vụ chị đã cho một cái ôm thật chặt:
“Ninh Kỳ em gầy nhiều thế Chỉ còn da bọc xương”
Tôi thành thật kể : “Từ Dương lẽ em sắp chết ”
Từ Dương trợn tròn mắt: “Em đừng đùa may mắn ”
Sau đó ôm chặt lấy cô : “Ung thư xương giai đoạn cuối sống bao lâu nữa”
Từ Dương như phát điên đẩy lên xe: “Mẹ kiếp chị lái xe đưa em đến bệnh viện chữa trị”
Tôi lắc đầu: “A Dương em mệt em ngắm thảo nguyên ngắm đàn cừu của chị em vật lộn nữa em một cách xinh hối tiếc”
Tôi để xe ở khu dịch vụ lên xe bán tải của Từ Dương
Tôi ôm Nguyên Bảo tựa ghế nghỉ ngơi
Điện thoại của Lục An gọi đến lấy thẻ sim ném ngoài cửa sổ
Từ Dương: “Lục An biết ”
“Anh xứng biết
“Thế còn mẹ và trai em thì ”
“Có lẽ từ lâu họ chỉ là mẹ và trai của khác”
Xe dừng lều của chị đúng lúc bình minh mặt trời từ từ mọc lên ở phía xa ánh sáng yếu ớt xé tan bóng tối
Nguyên Bảo lần đầu tiên thấy thảo nguyên rộng lớn như nó chạy như điên nhảy nhót thè lưỡi thân tỏa niềm vui
Tôi nghĩ nếu khi chết chú chó nhỏ ở thảo nguyên cũng nơi đây thể cho nó chạy nhảy vô tư
Từ Dương châm một điếu thuốc làn khói theo gió bay đôi mắt chị vẻ đỏ
Cuối cùng chị vẫn dập tắt điếu thuốc giẫm chân giẫm mạnh mấy lần: “Chết tiệt chết tiệt chết tiệt Ninh Kỳ em đồ ngốc ”
Tôi nên lời nhưng chị vẫn kéo lều lưng về phía nức nở:
“Ninh Kỳ Lục An đã hứa với chị là sẽ chăm sóc cho em đây là kết quả của sự chăm sóc của nó ”
Tôi cẩn thận kéo tay áo cô : “A Dương chúng đừng nhắc đến nữa ”
5
Khi cùng Từ Dương tay chị vẫn nắm chặt tay
Lòng bàn tay chị trở nên thô ráp xoa xoa lòng bàn tay cho cảm giác an tâm nhất
Tôi dựa vai chị : “A Dương em yếu đuối em chọn cách trốn tránh thấy họ nữa”
“Không Ninh Kỳ em mãi mãi thể đánh thức một giả vờ ngủ cũng như thể dùng sự phản kháng để thay đổi sự thiên vị của mẹ và trai em còn bằng trốn ”
Cơn đau một lần nữa ập đến thân mặt tái nhợt lấy thuốc giảm đau từ trong túi
Nguyên Bảo ở một bên khẽ rên rỉ
Khi Từ Dương đút thuốc cho lòng bàn tay chị run rẩy
Tôi cố nở một nụ : “A Dương em còn một chuyện nữa nhờ chị giúp
“A Dương mẹ em vẫn luôn em đã tiêu nhiều tiền của chú Cố từ nhỏ đến lớn tiền học hành còn tiền học đại học và nghiên cứu sinh những năm qua em đã tiết kiệm ít tiền năm mươi vạn chị giúp em chuyển tài khoản của họ ”
“A Dương chị là bạn thân nhất của em khi chết em làm phiền chị như em thực sự áy náy trong thẻ đó còn mười lăm vạn coi như là món quà cuối cùng em để cho chị ”
Từ Dương thở dài nặng nề: “Ninh Kỳ số tiền em giữ để chữa bệnh cho tử tế ”
Tôi lắc đầu: “A Dương em còn thời gian nữa ”
Chị thêm gì nữa chỉ lưng về phía ngừng lau nước mắt ôm chị từ phía : “A Dương xin nhé thực sự làm khó chị chị là bạn thân nhất của em nếu chị thấy may mắn em thể tự chết xa một chút”
“Ninh Kỳ em khốn nạn chị cũng tiền chị nhiều đàn cừu còn đàn bò chị thể bỏ tiền trả viện phí cho em chúng cùng chữa bệnh ”
Tôi đỏ hoe mắt xoa đầu cô : “A Dương chị biết bây giờ ngay cả việc thẳng cũng là đau đớn đối với em em chết một cách xinh em hóa trị rụng tóc càng chết ở thành phố họ”
6
Từ Dương còn ép khám bệnh nữa
Hôm đó chị cầm tờ giấy xét nghiệm của thảo nguyên lâu
Khi trong lều thể thấy tiếng chị nức nở
Chị đã thay chuyển tiền trong thẻ thẻ của chú Cố
Mẹ hiếm khi gọi điện cho chị : “Đứa trẻ Ninh Kỳ vẫn đang giận dỗi Nó đến tìm cháu đúng Vậy thì dì yên tâm cháu với nó một tiếng chúng đã nhận tiền vặn thể dùng để chữa bệnh cho Chi chi”
Từ Dương nhịn chế giễu: “Dì ơi nếu Ninh Kỳ sắp chết dì ở bên cạnh chăm sóc Ninh Kỳ như ở bên cạnh Đoàn Chi chi ”
Giọng mẹ trở nên gay gắt và sắc nhọn: “Từ Dương cháu bảo Ninh Kỳ đừng so đo tính toán với Chi chi nữa”
Từ Dương nhịn khẩy: “Dì ơi một quả thận của Ninh Kỳ đủ để trả ơn nuôi dưỡng của những năm qua ”
Mẹ khựng trả lời bà cúp điện thoại
Tôi biết hiểu bà quá rõ khi đối mặt với Đoàn Chi chi bà mới là một mẹ thực sự yêu thương và cưng chiều; khi đối mặt với ngoài việc ép sớm hiểu chuyện đừng so đo tính toán với em gái bà bao giờ với điều gì khác
Ngay cả khi thi đỗ trường danh tiếng bà cũng chỉ lơ đễnh tờ giấy báo trúng tuyển biểu hiện gì khác
Chỉ vì điểm số của Đoàn Chi chi thậm chí đỗ trường đại học loại ba
Bà sợ kích thích đến Đoàn Chi chi
Không đã quen
Từ Dương lái xe đưa dạo khắp nơi thảo nguyên cỏ xanh mướt xe dừng chúng đều ở phía xe bán tải Nguyên Bảo chạy nhảy xung quanh dựa lòng Từ Dương: “A Dương khi em chết hãy rải tro cốt của em ở đây nhé sang năm thảo nguyên nhất định sẽ xanh tươi hơn”
Từ Dương trả lời chị lấy một viên kẹo trong túi nhét miệng : “Được chúng đừng những chuyện đó nữa ”
Từ Dương vẫn : “Chị đã hỏi bác sĩ nếu bệnh nhân ý chí cầu sinh mãnh liệt bệnh tình sẽ tiến triển nhanh… Nửa năm em còn hiến thận… em mới bệnh mấy tháng nay đúng ”
Tôi vỗ vai chị : “A Dương em thực sự còn sức lực nữa ”
Từ Dương ôm chặt đột nhiên nhớ đến nhiều chuyện thời thơ ấu
“A Dương chị còn nhớ Hồi nhỏ bố em mất nhiều bắt nạt em em là đứa trẻ bố chỉ chị bảo vệ che chở cho em”
Từ Dương gì chỉ nức nở nước mắt chị rơi trán vẫn tự tiếp:
“Trước đây chị che chở cho em khi chết em còn một món quà tặng chị
“A Dương thụ hưởng bảo hiểm bệnh hiểm nghèo của em đã điền tên chị chị nhất định sống thật ”
Từ Dương suy sụp: “Ninh Kỳ em ngay cả chuyện khi chết cũng đã nghĩ đến ”
Tôi lau nước mắt cho chị : “Ngốc ạ chị thích nhất thảo nguyên Sau chị đến đây nhất định sẽ thấy em còn cả cún con của em Nguyên Bảo là một chú cún ngoan ngoan chỉ là kén ăn thích ăn thức ăn cho chó chỉ thích ăn cơm do em nấu mấy ngày nay em sẽ dạy chị thật Nguyên Bảo theo chị em yên tâm ở đây nó cũng sẽ vui vẻ”
Tôi thấy Nguyên Bảo cách đó xa đang thè lưỡi với thật cứ ở đây ngoan lắm
Từ Dương ôm chặt tha thiết cầu xin : “Ninh Kỳ đừng như đừng như chúng chữa bệnh chị cần tiền của em chị đưa em chữa bệnh Em còn thì chị lấy số tiền đó để làm gì em còn thì chị cũng thể một chăm sóc chú chó của em ”