Tạm Biệt - Chương 1
1
Vào đêm ngày tổ chức hôn lễ mẹ quỳ xuống đất cầu xin : “Kỳ Kỳ đừng kết hôn để Lục An bầu bạn với Chi chi Chi chi trầm cảm nó biết tin hai đứa sắp kết hôn bệnh tình càng nặng hơn… mẹ cầu xin con mà”
Tôi trả lời ngay đó trai tát một cái thật mạnh giận dữ thậm chí gân xanh cổ cũng nổi lên vì quá tức giận
Tôi họ: “Có chỉ cần Đoạn Chi chi bất cứ thứ gì của các đều hy sinh Quả thận của bây giờ ngay cả chồng tương lai của cũng nhường cho nó đúng ”
Mẹ đỏ hoe mắt: “Chi chi còn nhỏ nó… nó thể Lục An mẹ hứa với con một khi bệnh tình của Chi chi chuyển biến sẽ để Lục An kết hôn với con ”
Anh trai bóp chặt cổ tay : “Ninh Kỳ em đừng vô lý chúng là một gia đình Chi chi sống chẳng lẽ ”
Lục An gõ cửa bước vẻ mặt tối tăm rõ vẫn mặc bộ vest cưới ngày mai
Tôi sự do dự ẩn trong đôi mắt của nhưng cuối cùng chỉ vỗ đầu : “Ninh Kỳ đợi về”
Ba họ vội vã rời
Chỉ còn một như một chú hề hoảng loạn giường vẫn còn đặt bộ sườn xám và váy cưới sẽ mặc ngày mai
Tôi hộp trang điểm tờ báo cáo kiểm tra sức khỏe mới lấy hôm qua
Nghĩ thầm cũng sắp chết chết thì mọi đều hài lòng
Cả quả thận hiến tặng nửa năm lẫn cả chồng tương lai của tất cả đều là của nó
2
Mẹ đã thay thông báo cho tất cả bạn bè và thân ngày mai cần đến dự hôn lễ đã hủy
Còn Lục An cũng đã thông báo cho họ hàng nhà trai hôn lễ hoãn
Là cô dâu chút quyền quyết định nào
Giống như nửa năm khi Đoạn Chi chi suy thận cần lọc máu và thay thận cả nhà đều yêu cầu xét nghiệm
Tôi vốn là chú ý nhất trong gia đình nhưng ngày kết quả xét nghiệm công bố mẹ cha dượng Đoạn cùng trai đã phá lệ ở bệnh viện bên cạnh Đoạn Chi chi mà ở nhà làm cho một bữa tối thịnh soạn
Từ nhỏ đến lớn từng đối xử như thậm chí còn chút thụ sủng nhược kinh
một ai nhớ rằng dị ứng hải sản
Mẹ lấy lòng mở lời: “Kỳ Kỳ kết quả xét nghiệm đã … Con và em gái phù hợp con thể cứu nó…”
Tôi chằm chằm đĩa hải sản bàn đột nhiên ngẩng đầu ba mặt: “Các còn nhớ dị ứng hải sản ”
Anh trai đập đôi đũa mặt mặt đầy vẻ giận dữ: “Ninh Kỳ em gái sắp chết bây giờ em còn tính toán chuyện em dị ứng hải sản ”
Mẹ nức nở: “Kỳ Kỳ con cứu nó con đừng quên từ nhỏ đến lớn học phí và tiền sinh hoạt của con đều do chú Đoạn trả con nên biết ơn báo đáp”
Hôm đó bên ngoài trời đổ mưa như trút nước mẹ quỳ xuống cầu xin trai đầy thù hận chú Đoạn cũng với ánh mắt khẩn cầu
Tôi : “Mẹ con hiến quả thận thể bắt con nhường đồ của con cho nó nữa ”
Mẹ do dự một lúc vẫn gật đầu như giã tỏi: “Mẹ hứa với con”
Tôi đồng ý ba họ cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm cơn mưa bên ngoài mẹ vội vàng ngoài
“Chi chi sợ sấm sét nhất mẹ nó sẽ sợ mẹ đến bệnh viện với nó”
Trong nhà chỉ còn một mâm cỗ hải sản đầy bàn bỗng nhớ đến lúc bố mất mẹ thương trai cưng chiều cả nhà đều cẩn thận nâng niu mọi chuyện từ khi nào bắt đầu thay đổi
Hình như là hai mươi năm bố mất mẹ dẫn và trai tái giá với chú Đoạn
Chú là hòa nhã con gái chú hoạt bát lanh lợi mọi yêu mến
Ngược vì mất bố chất lượng cuộc sống đột ngột giảm sút nên trở nên ít là đứa trẻ lòng lớn
Có lúc trai mẹ chú Đoạn cùng Đoạn Chi chi họ mới giống như một gia đình bốn
Tôi như thừa thãi nhất
Những thứ thích chỉ cần Đoạn Chi chi thích mẹ đều sẽ tặng cho nó
Ngay cả trai qua ngày tháng ở chung cũng càng thiên vị đứa em gái cùng huyết thống với hơn
Nó sẽ thân mật dựa vai sẽ chủ động nhảy lên xe đạp của lúc tan học mà để ý đến đang theo họ bồn chồn yên
Lúc đó Đoạn Chi chi với : “Chị mẹ và trai chị bây giờ là của em chị thật thừa thãi”
Khi ngẩn mắt đỏ hoe nó đã chạy đến mặt mẹ ôm bà nũng nịu làm mặt quỷ với
3
Nghĩ đến đây váy cưới giường
Cơ thể đột nhiên đau dữ dội cơn đau như xuyên tận xương tủy khiến nước mắt trào từng giọt lớn
Tôi co ro chiếc váy cưới mà đã chọn lâu như một chú chó con bỏ rơi
Ngày hôm thu dọn đồ đạc trở về tổ ấm nhỏ của và Lục An
Tôi nhắn tin cho Lục An: “Lục An em thấy chúng cần chuyện rõ ràng”
Rất nhanh tin nhắn của Lục An đã gửi đến đó là ảnh tự sướng của và Đoạn Chi chi
Anh như một đứa nhóc mới đại học năm nào mày giãn vẻ mặt thoải mái
Tôi biết đây là ảnh do Đoạn Chi chi gửi
Tôi gọi điện cho mẹ mẹ máy bà chỉ ậm ừ trả lời : “Lục An ở đây với Chi chi tình trạng của con bé đã định hơn nhiều thôi nữa mẹ nấu cháo cho Chi chi”
Tôi ném điện thoại sang một bên chú chó nhỏ đang ở bên cạnh
Nó nhảy lên ngửi ngửi xuống đùi biết chú chó nhỏ ngửi thấy mùi bệnh nó vẻ chán nản
Tôi xoa đầu nó: “Nguyên Bảo mẹ giải quyết chút việc về đón con”
Tôi lái xe đến bệnh viện
Chú Đoàn và mẹ với vẻ mặt từ ái bên cạnh gọt táo cho Đoàn Chi Chi còn trai và Lục An ở bên cạnh Đoàn Chi Chi chơi game với cô
Tôi cố chịu đựng sự khó chịu trong mở cửa
Sắc mặt Đoàn Chi Chi lập tức tối sầm cô lập tức vịn lấy Lục An đỏ hoe mắt giả vờ tủi thân: “Chị chị nhường Lục An cho em ”
Lục An vội vàng dậy hất tay cô : “Kỳ Kỳ định một lát nữa sẽ về nhà”
Chú Đoàn vẻ bối rối nhưng ông vẫn trừ: “Kỳ Kỳ bệnh của Chi Chi vẫn khỏi đợi Chi Chi khỏi bệnh cả nhà chúng sẽ dự đám cưới của con”
Lúc Đoàn Chi Chi như kích thích mạnh cô ôm đầu hét lên
Anh trai ôm cô kiên nhẫn dỗ dành: “Chi Chi đừng sợ Chi Chi đừng sợ ở đây vẫn luôn ở đây”
Mẹ đẩy khỏi cửa: “Con đến đây làm gì Con biết con bé thấy con sẽ kích thích ”
Tôi thẳng mắt mẹ: “Mẹ mẹ còn nhớ con mới là con gái ruột của mẹ ”
Ánh mắt bà thoáng chút do dự lạnh lùng đẩy : “Ninh Kỳ con đừng vô lý con học đại học nghiên cứu sinh đừng quên tất cả mọi chi phí đều là do chú Đoàn trả con biết ơn”
Tôi cam lòng nắm lấy tay mẹ: “Mẹ con thể trả tiền cho chú Đoàn mẹ thể…”
Bà đóng sầm cửa thèm
Còn ngây hết những lời : “Có thể đừng đối xử với con như …”
Lục An mở cửa trong mắt ẩn chứa sự áy náy:
“Kỳ Kỳ và Chi Chi gì cô trầm cảm nặng”
Tôi đàn ông mà yêu bảy năm trời từ năm nhất đến giờ cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm:
“Lục An kỳ nghỉ hè năm nhất nghiên cứu sinh Đoàn Chi Chi nhất quyết đến thành phố của chúng thực tập ở nhà camera giám sát ngày nào cũng thể cảnh hai làm gì”
Mặt tái mét ngón tay nắm chặt lấy tay áo :
“Kỳ Kỳ và cô làm gì cả”
Tôi gật đầu:
“ hai làm gì cả hai cùng chơi game cùng xem phim cùng dắt chó của dạo thậm chí khi nó lúc nó hôn trộm khi ngủ ghế sofa cũng đẩy nó ”
“Kỳ Kỳ chúng sắp kết hôn ”
“Lục An chúng sẽ kết hôn nữa ban đầu định giả ngốc nhưng vẻ như giả ngốc cũng thể che giấu một số sự thật Đoàn Chi Chi đúng là đáng yêu hơn mọi đều thích nó thể tiếp tục diễn nữa giống như những năm qua nó cứ động một tí gửi cho những bức ảnh tự sướng dễ thương đáng yêu mặc dù bao giờ trả lời nhưng đã động lòng ”
Khi rời Lục An đột nhiên ôm lấy : “Kỳ Kỳ về nhà với em tình cảm bảy năm của chúng bảy năm…”
Ngay lúc khuôn mặt Đoàn Chi Chi xuất hiện ở cửa sổ đó cô đột nhiên đập đầu tường
Phát một tiếng động dữ dội đầu cô đập chảy máu đó một cách dữ tợn: “Ninh Kỳ tại cái gì cô cũng giành với ”
Lục An do dự buông tay ánh mắt chút né tránh bắt đầu mở cửa
Tôi biết khoảnh khắc tình cảm bảy năm của chúng đã chấm dứt
Tiếng trách mắng của mẹ và trai xuất hiện bên tai những lời lẽ tục tĩu nhất lúc tức giận nhất đều thể dùng để mắng mỏ kẻ xâm nhập từ bên ngoài như
Anh trai thẳng thừng đẩy tường một cách tàn nhẫn: “Ninh Kỳ mày thể hiểu chuyện một chút mày đồ ngốc Nhất định khiến cả nhà gà bay chó sủa ”
Tôi với trai và mẹ: “Yên tâm Lục An bây giờ là của Chi Chi nhà các ”