Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 99
Lúc đội sính lễ gồm tranh chữ sách vẽ trang sức y phục… từng hòm từng hòm khiêng bằng đòn sơn son vàng do một đội nhân mã dài dằng dặc gánh phủ thủ phụ ở Thành Tây bá tánh trong thành liên tục thán phục
Dân chúng thành đều kinh ngạc cảm thán Từ đãi chiếu lúc giống họa sư nghèo thế mà giấu nhiều của quý như
Đối với màn cự phú số một Từ Minh Dụ vuốt râu nhạt – dĩ nhiên đứa con hiếu thuận là tận hết sức lực chuẩn sính lễ cho cha ruột
Đạo lý cũng giống để chuẩn của hồi môn cho mẫu thân thủ phụ đại nhân cũng phí hết tâm tư
Phụ mẫu một lần nữa thành hôn trong khi hai sinh đôi bận rộn chơi trò trao đổi lễ vật phân cao thấp Từ Minh Sơ cũng rảnh rỗi
Cả ngày nàng hưng phấn chọn lựa vàng bạc châu báu giám sát tú nương làm giá y tỉ mỉ sàng lọc son phấn lôi kéo Nguyễn Thời Ý dưỡng nhan… Lần ‘gả’ mẫu thân còn long trọng hơn gả nữ nhi
Phu thê Từ Hách thấy đám con chơi vui vẻ vô cùng còn tích cực hơn so với đương sự thì thoáng cảm giác đóng gói đưa cửa
So mà đám cháu chắt ngược trở nên bận bịu
Từ Thịnh thường Lam Dự Lập bắt điều tra cái chết của Diêu Đình Ngọc sớm về trễ ngầm che giấu dấu vết Từ gia nhúng tay
Từ Hạo dốc sức thay phụ thân xử lý chuyện làm ăn ngày càng quen tay
Thu Trừng vì buồn bực mà tới Lam gia nữa tránh trong nhà chăm chỉ vẽ tranh thi thoảng theo mẫu thân đến nhà Đại cữu cữu để cho ‘’ bình tranh
Một ngày Từ phủ sắp xếp những đồ vật Từ Minh Dụ đưa tới
Từ Minh Sơ thì cùng với Chu thị thu xếp giường nệm một ít đồ dùng thường ngày an bài để đưa sang nhà mới của Từ Hách
Ánh nắng rực rỡ cuối hè xuyên qua nhánh cây cổ thụ cao vút trong đình viện điểm thêm sự sống động cho cảnh trí trong nhà
Người hầu tới lui
Nguyễn Thời Ý rảnh rỗi ở nơi bóng mát vốn làm bộ khuê nữ đợi gả thẹn thùng đỏ mặt nhưng nàng lười diễn trò chỉ yên lặng quan sát
Thấy nữ nhi và trưởng tức nghiêm túc thảo luận nàng liên tục thất thần thầm nghĩ rõ ràng đường đã phát hiện gì đó nhưng từng tới cửa thăm hỏi cũng từng tỏ cởi mở rốt cuộc chuyện gì đã xảy
Chẳng lẽ… nhận hai phu thê nhưng nghĩ bọn họ khác biết mới ‘tri kỷ’ làm bộ biết gì
Đang suy nghĩ thì tiếng chân vội vã bước tới
“Vương hậu phu nhân cô nương…” Một quản sự của Từ phủ chạy “Đại nhân đã về Còn mời quốc vương Xích Nguyệt Quốc tới”
Nguyễn Thời Ý và Chu thị hẹn mà cùng về phía Từ Minh Sơ đang nghịch vạt áo thêu hoa hành lang hoặc ít hoặc nhiều lộ vẻ kinh hãi
Khiếp sợ vì tốc độ thần tốc của quốc vương Xích Nguyệt kinh ngạc vì vị vương hậu Từ Minh Sơ hề dẫn tới nghênh đón
Mọi đều biết Xích Nguyệt Quốc do Xích Nguyệt tộc lập nên
Mấy trăm năm họ đã từng xích mích với Tống Tuyên thậm chí còn phái ám sát hoàng tộc lúc đó
Sau đó gia tộc Hạ Nhược chấp chính liên kết các bộ tộc lớn nhỏ xung quanh thành Xích Nguyệt Quốc đoàn kết một lòng cùng với Đại Tuyên Nam Quốc Bắc Liệt tạo thành bốn nước cùng tồn tại duy trì quan hệ với
Nơi đó phong tục khác Đại Tuyên thủ lĩnh bộ tộc cũng thể là nữ nhân cũng tồn tại quy củ “thê tử khom lưng uốn gối với trượng phu”
Cẩn thận nghĩ Từ Minh Sơ mượn cớ “làm tròn chữ hiếu” kinh thành mấy tháng liền từng dùng thân phận “vương hậu” tham dự bất kỳ dịp công khai nào trừ khi thăm hai vị trưởng dò hỏi nhà ở Lan Viên và Li Khê hầu như hề chỗ khác
Ngay cả Xích Nguyệt hành quán cũng từng đến
Nếu thấy nàng suốt ngày hi hi ha ha nhân sĩ trong kinh hơn phân nửa đã nghi ngờ hôn nhân giữa nàng và Xích Nguyệt vương tan vỡ
Nghe trượng phu đến thăm đối diện với ánh mắt kinh ngạc của mẫu thân và trưởng tẩu con ngươi Từ Minh Sơ sáng lên Nàng khoát tay sai lui đó nhạt: “Hai gặp một lần ”
Lại là thái độ thờ ơ
“Minh Sơ con làm ” Nguyễn Thời Ý nhíu mày lên “Mau tự nghênh đón ”
“Mẫu thân chuyện biết” Từ Minh Sơ mỉm “Con và từng thề với ở Xích Nguyệt Quốc con ; trở về Đại Tuyên con Con ở trong nhà của trưởng tương đương với trở về nhà mẹ đẻ Chàng là con rể của chứ quốc vương gì đó Người thích gặp thì gặp thấy khuôn mặt già nua râu ria xồm xoàm thì chúng tiếp tục chọn hoa văn”
“Không Thế … quá vô lễ chậm trễ” Nguyễn Thời Ý nghiêm nghị thấp giọng “Chuyện truyền chẳng là Từ gia tôn ti lề lối Từ nhỏ con đã tùy hứng ngờ lập gia đình nhiều năm mà vẫn tùy ý làm bậy y hệt lúc ”
“Người xem phụ thân ở đây dạy dỗ con”
Từ Minh Sơ vốn làm nũng ngờ ngoài cửa viện tiếng đến gần loáng thoáng là giọng khách sáo của nam tử
*
Người là Từ Minh Lễ Quan bào của cởi mặt treo nụ ôn hòa chút lúng túng
Bên cạnh là một nam tử cường tráng mặc bộ áo gấm màu lam cổ áo điểm hoa văn phức tạp mày râu vài sợi bạc hai mắt mạnh mẽ uy phong
Nguyễn Thời Ý liếc thấy con rể khóe môi nhếch thầm than già so với trong trí nhớ ít
Hạ Nhược Chiêu lớn hơn thê tử mười mấy tuổi năm nay hơn bốn mươi chín nhưng trải qua phong sương cần chính khắc khổ qua lớn hơn tuổi thật sáu bảy tuổi
Trời sinh Từ Minh Sơ bảo dưỡng một tiếng nhăn mày một cái cũng yêu kiều quyến rũ cạnh trượng phu trông giống như phụ thân và con gái
Hạ Nhược Chiêu thấy Từ Minh Sơ liền lập tức vòng qua đại cữu tử ( rể) chạy thẳng tới kéo tay nàng ngắm nghía từ xuống cau mày : “A Sơ nàng gầy ”
Từ Minh Sơ mắng: “Nói bậy Ta ở nhà mẹ đẻ ăn ngon mặc gầy là gầy thế nào Chàng kinh cũng chạy tới nhà ca ca Chàng hiểu quy củ ”
Những khác trợn mắt há mồm đoạn đối thoại như những đôi phu thê bình dân của họ
Nguyễn Thời Ý sửng sốt trong chốc lát vội vàng kéo Chu thị và đám hầu cùng hành lễ: “Bái kiến Xích Nguyệt Vương”
“Người trong nhà cần đa lễ”
Hạ Nhược Chiêu phóng khoáng lúc ánh mắt lướt qua Nguyễn Thời Ý tỏ khiếp sợ và lo lắng yên
Hắn định thần với Từ Minh Sơ: “Tiểu nha đầu Thu Trừng của Hai mẹ con nàng… rốt cuộc ngốc đến bao giờ mới chịu về nhà Nhất định tự tới mời đúng ”
Từ Minh Sơ nghiêm túc trả lời: “Không biết thích ở bao lâu thì ở bấy lâu đây là Đại Tuyên quản ”
Xích Nguyệt Vương giờ luôn uy phong lẫm liệt mặt thê tử hết sức mềm mỏng ngay cả giọng thô kệch cũng mang theo ý dỗ dành: “Từ lúc hai rời nhà đến nay đã gần nửa năm nên sớm cân nhắc ngày về”
“Ta ở đây ai chằm chằm cần chịu đựng cái khí dơ bẩn … Còn Thu Trừng chừng gả đến Đại Tuyên…”
“Chuyện chuyện Con bé là công chúa Xích Nguyệt Quốc Chúng tinh vờn quanh*” Đôi mày rậm của Hạ Nhược Chiêu nhướn lên giọng mang vẻ uy nghiêm “Há thể gả là gả”
(*) Trăng vây quanh mọi vây quanh ủng hộ
Từ Minh Sơ châm biếm: “Năm đó lúc gả cho cũng gả liền gả Ta còn là vương hậu Xích Nguyệt Quốc của đấy”
Nàng rõ ràng là lí
Hạ Nhược Chiêu vốn “Nàng gả đến mới thành vương hậu” dám tranh cãi mặt mọi ở nhà mẹ đẻ nàng chỉ thể gượng: “Vậy thì nàng cũng nên bàn bạc với một chút… Chúng đừng để cho tẩu nhạo trở về hành quán với đã”
“A” Từ Minh Sơ nổi giận “Ta còn thật tình tới thăm tẩu Hóa … chỉ là bắt về”
“Nghe nàng kìa Hôm nay sáng sớm đã kinh Hồng Lư Tự Khanh mời tới yến hội đã trò chuyện với thủ phụ hồi lâu…”
“À đến dự yến hội gặp ca ca mới nhớ tới mẹ con chúng ”
Hạ Nhược Chiêu suýt nữa nàng chọc tức chết: “Ta ngàn dặm xa xôi tới nơi đây vì đón thê tử về Xích Nguyệt Quốc…”
“Vậy tuyên bố bên ngoài ‘Ngưỡng mộ văn hóa Đại Tuyên’ ‘theo lễ tiết tới thăm’ là gì Đường đường quân chủ một nước trợn mắt dối”
“Một hai làm mất mặt nhà mẹ đẻ nàng Được Vương hậu định đoạt”
Hạ Nhược Chiêu dỗi hai ba lượt vẫn nhẫn nại giọng mang ý lấy lòng cưng chiều
Từ Minh Sơ liếc một cái chút đắc ý xoay rót cho một chén trà
Hạ Nhược Chiêu tiếp lấy uống ực một cái cạn chén
Rõ ràng là trà tâm sen thanh hỏa trừ độc đắng chát nhưng khóe mắt chân mày của đều giống như là uống mật
Đôi chồng già vợ trẻ đối mặt trong nháy mắt sóng mắt lóe lên sáng rực cả ngân hà
Nguyễn Thời Ý Từ Minh Lễ Chu thị bật cũng yên tâm vì những hành động nhỏ ấm áp của họ
Năm xưa Từ Minh Sơ dùng thủ đoạn đặc biệt tiếp cận Hạ Nhược Chiêu cũng quản Cố gia phản đối dứt khoát gả xa Từ đó Từ gia trừ Từ Minh Dụ hằng năm bôn ba bên ngoài thì ít tiếp xúc với Xích Nguyệt Vương và Vương Hậu
Nguyễn Thời Ý ngại con rể chỉ nhỏ hơn vài tuổi cảm giác hai tương xứng nên trong lòng thoải mái Sau đó mặc dù tiếp nhận nhưng cũng từng kết luận kiếp duyên tận mắt thấy nữ nhi và con rể ở chung
Chưa từng đoán một ngày sắt mài thành kim* tận mắt thấy đôi vợ chồng son khác thường
(*) Câu gốc: “Đá nhọn hóa thành đường”
Sớm Xích Nguyệt Vương yêu Vương Hậu quả thật sai
*
Từ Minh Lễ thấy bầu khí giữa hai hòa hoãn ít bận rộn mời mọi đến chính sảnh
Hạ Nhược Chiêu ở nơi khác còn dáng vẻ quân vương nhưng từ khi tiến Từ phủ nháy mắt đã thu hết kiêu căng hiền lành y như thân thích nhà
Hắn kiên trì mọi coi là một nhà đừng nên khách khí vân vân
Hai bên đang nhường chợt ngoài viện tiếng ồn ào lẫn với giọng thanh thúy “Phụ vương tới Mau dẫn bái kiến”
Hạ Nhược Chiêu tiếng êm tai của nữ nhi đến lộ cả nếp nhăn
Hắn sốt ruột mấy lần lên đón
Ngay đó ngoài cửa bóng trắng nhoáng lên cả Thu Trừng áo trắng như mây bay trong sảnh do dự chút nào đã quỳ mặt
“Phụ vương Hài nhi chúc ngài phúc thọ an khang”
Hạ Nhược Chiêu vội vàng tiến lên đỡ: “Con gái ngoan Con cũng gầy ”
Xem Xích Nguyệt Vương thấy ai cũng cảm giác ‘gầy’
Lúc Thu Trừng mới giận dữ chạy khỏi đô thành Xích Nguyệt Quốc nàng từng oán giận phụ thân công bằng
tính khí nàng giận mau mà hết giận cũng mau cộng thêm thời gian xa cách nhớ nhung đã bào mòn hết bực tức Lúc xa cách gặp vui mừng hiện lên sót chút nào
Phụ thân và nữ nhi gặp tất nhiên thắm thiết một hồi
Hạ Nhược Chiêu vỗ vai Thu Trừng giọng ôn nhu trịnh trọng: “Thu Trừng phụ vương để con chịu uất ức … Phụ vương đồng ý với con chờ khi trở về Xích Nguyệt Quốc con sẽ cạnh tranh công bằng với ca ca con tuyệt đối thiên vị”
Ánh mắt Nguyễn Thời Ý và Từ Minh Lễ chạm đều nghĩ Từ Minh Dụ đã bố trí ở Xích Nguyệt Quốc hơn nửa năm cho dù thể đảm bảo Thu Trừng giành ngôi vị trữ quân thì ít nhất cũng thể bảo vệ mẹ con hai bình an
Cho dù đành thì trong lòng cũng rõ ràng đã sắp tới lúc biệt ly
Thu Trừng tới bầu khí khách sáo ban đầu lập tức sống động lên
Nàng ríu rít tỉ mỉ từng chuyện xảy còn bưng một đống tranh vẽ sơn thủy hỏi ‘’ lúc nào về mời xem qua
Hạ Nhược Chiêu mới hỏi “Tiên sinh là phương nào” Từ Hách đã ngoài cửa
Hôm nay dán râu loạn lên mặt ngược với ánh mặt trời rực rỡ bên ngoài dáng hình tỏa sáng lấp lánh khiến thể dời mắt
Từ Minh Lễ Chu thị Từ Minh Sơ theo bản năng lên chào đón nhưng ánh mắt khác thường của cha con Hạ Nhược Chiêu mấy đành chỗ cũ mỉm gật đầu hỏi thăm Từ Hách
Từ Hách nam tử mặt là con rể của lơ đãng nhíu nhíu mày chắp tay thi lễ khi hỏi thăm khách sáo vài câu thì xuống bên cạnh Nguyễn Thời Ý
Thu Trừng vui vẻ đưa cho một chồng tranh mới vẽ
Khiến vui mừng chính là tuy đứa nhỏ Thu Trừng hấp tấp nhưng lúc vẽ họa tác của ngoại tổ phụ tâm bình khí hòa bút pháp độ
Trúc thạch gỗ khô dùng cách vẽ đơn giản phong cách thiên chân u đạm ý cảnh tản mạn siêu dật tự chút ý đồ riêng
Mọi tranh truyền tay xem bức họa cuộn tròn nghị luận sôi nổi Từ Hách lặng lẽ tới gần Nguyễn Thời Ý bằng âm lượng chỉ hai : “Con rể giống như nghĩ”
Nguyễn Thời Ý nhếch môi nhạt đáp lời
Từ Hách đè thấp giọng: “Không đầy năm mươi ư Sao cảm giác… khác lão Hồng là mấy”
Nguyễn Thời Ý : “Không là do chọn nữ nhi luôn luôn một một phách nó thích nó định đoạt Lại lúc nó gả qua cũng khá Cháu ngoại cũng đã lớn như còn chuyện làm gì Có bản lãnh thì năm đó tỉnh dậy sớm một chút tự chọn con rể ”
Từ Hách nàng giận dỗi phát hoảng yên lặng ăn bánh xốp làm từng miếng như đang trút giận
khi chuyện với thầm cảm thấy Xích Nguyệt Vương phong độ của đế vương một nước luôn luôn biểu lộ sự sủng ái với thê tử Cái chuyện “già” hình như cũng quan trọng
Như Nguyễn Thời Ý nữ nhi thích nàng định đoạt
Đang chuyện vui vẻ chợt bên ngoài tiếng đón chào “Đại công tử Lam đại công tử hai vị mạnh khỏe”
Thu Trừng thuận tay sửa sang váy nhướn mày: “Tên chạy tới đây làm gì”
Người Từ gia biết nàng và Lam Dự Lập ý hí hửng trộm
Lam đại công tử tới thật đúng lúc Chọn lúc nhạc phụ tương lai đến nhà làm khách xuất hiện chính thức tạo hảo cảm Cao minh
Không mất bao lâu hai tiểu thanh niên phong độ tuấn mỹ cùng bước thi lễ với các vị tôn giả
Ngay mặt trưởng bối Lam Dự Lập hổ dám nhiều với Thu Trừng chỉ khẽ gật đầu ngượng ngùng
Lúc Thu Trừng giận vì tới Từ phủ biết rõ nàng ở đó nhưng cũng chờ; đó bực chỉ sai mang bánh ngọt qua chậm chạp xuất hiện; lần thật vất vả mới thấy mà ngay cả một lời cũng chịu
Từ Thịnh và Lam Dự Lập dường như vô cùng sốt ruột yên luôn luôn nháy mắt với đối phương len lén liếc Nguyễn Thời Ý ngay cả động tác uống trà ăn điểm tâm cũng nhanh hơn thường ngày nhiều
Nguyễn Thời Ý cảm giác chuyện nhưng đoán là vấn đề gì
Nghĩa Thiện Đường hoạt động vấn đề Cổ độc của Tĩnh Ảnh tiến triển mới Chuyện giả chết của Diêu Đình Ngọc lộ đầu mối Người Nhạn tộc trở Truy tìm kẻ trộm “Vạn Sơn Tình Lam Đồ” đã kết quả
Hoặc là… chuyện nào đó ngoài dự liệu của nàng
Cuối cùng mắt mày với Từ Thịnh một hồi lâu Lam Dự Lập mới đủ dũng khí ôm quyền với Nguyễn Thời Ý
“Nguyễn cô nương tại hạ chuyện thương lượng cùng với mời dịch bước một chút ”
Nguyễn Thời Ý thầm than trong lòng
Tiểm Điềm Cao ơi là Tiểu Điềm Cao ngươi thật sự biến thành Tiểu Lạnh Cao* nên mới dám làm trò mặt gia đình ý trung nhân công khai mời một ‘thiếu nữ thanh xuân’ khác chỗ riêng chuyện
(*) Tiểu Điềm Cao là bánh ngọt suy Tiểu Lạnh Cao là cục bánh lạnh ngắt :v
*
Cũng may Lam Dự Lập đến nỗi ngốc như heo
Lúc ‘thương lượng’ còn gọi theo Từ Thịnh
Ba dời bước tới thiên thính phía đông xung quanh bàn bát tiên khảm đá cẩm thạch đuổi lui chỉ chừa một bình trà một dĩa bánh
Nguyễn Thời Ý hướng mắt về phía mấy đài sen khô cắm trong bình hoa xiêu xiêu vẹo vẹo tạo thành các loại ký hiệu tựa như tra hỏi cái gì
Uống một ngụm trà ngon nàng cố hết sức dùng giọng hòa nhã hỏi
“Có thể làm cho hai để ý khách quý còn ở đây cưỡng ép kéo đến đây nhất định là chuyện quan trọng Nói đừng lãng phí thời gian”
Lam Dự Lập xoa tay đôi mắt chăm chú nàng giọng ngưng trọng: “Ta nghi ngờ Diêu thống lĩnh chết”
Nguyễn Thời Ý thầm thở phào một cái
Nếu chỉ là chuyện thì gì ghê gớm
ngẫm thấy đúng việc do Từ Thịnh gây nên vì tiểu tử cũng nghiêm túc như
Có chuyện khác
Từ Thịnh thấu nghi ngờ của nàng mở miệng : “Chúng phát hiện vết máu che giấu ngoài phủ quận chúa …”
“Phủ quận chúa” Nguyễn Thời Ý cảm giác
Dựa theo kế hoạch khi giải quyết vấn đề khó khăn Diêu Đình Ngọc đã sớm nên tiêu dao xuôi nam trải qua cuộc sống bình yên…
Lam Dự Lập bổ sung lời của : “Trong ngõ hẹp lưu ít dấu chân chó Hai chúng lần theo dấu vết thì tìm lông màu trắng đen ở ngõ Bắc Hành từ dấu vết phán đoán… Ít nhất năm sáu con chó hai màu dị vực; ngoài dọc đường dấu vết đánh còn mảnh vải vụn của thi thể di chuyển rơi …”
“Ý của Lam đại công tử là…”
Lam Dự Lập trầm giọng đáp: “Ta cho rằng thi thể hủy mặt ở Tây Sơn là Diêu thống lĩnh Kiểm tra kĩ càng tay đích xác nổi lên lớp chai luyện võ thường tay trái sáng bóng cũng dấu vết thương khi Diêu thống lĩnh táy máy mô hình nhỏ”
“Vả thi thể giống tử tù nhiễm ôn dịch ở Đại Lý Tự từ tuổi tác đến dáng chỗ hình xăm cắt … Khó tránh khỏi khiến nghi ngờ”
Nguyễn Thời Ý biết chuyện do một tay Từ Thịnh dựng nên mượn danh nghĩa tới thăm Đại Lý Tự Khanh mà động tay chân đưa tử tù hôn mê dời chôn cất đó bí mật đào
Nếu khác điều tra lẽ sẽ qua mặt
đụng Lam Dự Lập làm việc thận trọng quan sát tỉ mỉ cuối cùng đã lộ dấu vết
“Cho nên Lam đại công tử kết luận là Diêu thống lĩnh giả chết Vậy dấu vết đánh bên ngoài phủ quận chúa là chuyện gì”
Hàng mi Lam Dự Lập nhíu: “So sánh với tình trạng tử vong ở nơi hoang vu hẻo lánh Tây Sơn chỉ sợ khác thấy vụ đánh bên ngoài phủ quận chúa rõ ràng đã nhiều cố ý che dấu Theo như thấy Nhạn tộc giết Diêu thống lĩnh mà bắt bên ngoài phủ”
Nếu như thường ngày Nguyễn Thời Ý sẽ khuyên Diêu Đình Ngọc võ công cao thể tưởng tượng nổi đừng nghĩ nhiều
nàng từng Từ Hách qua lúc Diêu Đình Ngọc cáo biệt với bọn họ đã mất máu nhiều yếu ớt xưa nay từng
Cộng thêm việc khi đưa ngân phiếu và hành lí cho Diêu Đình Ngọc nàng đã đến chuyện Hạ Tiêm Lạc thai
Xem phản ứng của Diêu Đình Ngọc lúc đó ngạc nhiên vui mừng đó lo lắng rõ ràng chẳng biết gì
Nhất là nàng đành lòng thuật rằng Quận chúa giữ đứa trẻ còn hỏi nếu thể qua mặt nữ vương thì thể ở kinh thành
Lúc Diêu Đình Ngọc gì chỉ sợ… Thấy việc giả chết qua mắt khác liền vòng về phủ quận chúa chừng
Nói như thì… nàng nhân từ nương tay tưởng thể tranh thủ hạnh phúc cho Hạ Tiêm Lạc kết quả ngược hại Diêu Đình Ngọc
Sau khi vắt óc suy nghĩ rõ ràng Nguyễn Thời Ý : “Nhạn tộc nhiều cao thủ tới ư Đủ để yên lặng một tiếng động đưa Diêu thống lĩnh ”
“Nếu ám khí thoa độc hoặc thuốc tê nhiều hợp lực lẽ là việc khó”
Lam Dự Lập khỏi lo âu
Nguyễn Thời Ý toát mồ hôi lanh
Nàng nhớ rõ Diêu Đình Ngọc từng tới một loại thuốc tê cực mạnh từ thân băng liên
“Nhiều hợp lực ở mà đến” nàng vẫn tin tưởng
Từ Thịnh trù trừ : “Người đừng quên… tiền thể sai khiến cả ma quỷ Huống hồ đám lưu manh ở thành ngầm đã chạy trốn tứ tán đến nay vẫn tung tích”
“Ngươi ngươi là… Nhạn tộc và ở thành ngầm cấu kết với ”
“Người ở thành ngầm phức tạp dị thường sự càn quét mạnh mẽ của chúng nếu chi viện lớn mạnh thì khó mà việc Cũng như vật Nhạn tộc ở kinh thành tất nhiên thế lực ngầm ủng hộ nếu … dám đến làm xằng bậy bên ngoài phủ quận chúa”
Nguyễn Thời Ý nhíu mày
Nàng và Diêu Đình Ngọc đã lập ước định khi từ biệt sẽ liên quan tới
Lúc nàng vốn nên hỏi đến chuyện
nếu Diêu Đình Ngọc thật sự nữ vương Nhạn tộc bắt liệu nguy hiểm đến tính mạng Có liên lụy đến nàng và Từ Hách Thậm chí liên lụy đến bộ Từ gia
Sau khi quen biết với Nguyễn Thời Ý Lam Dự Lập coi nàng là bạn thân đã quen chuyện lớn nhỏ đều bàn bạc với nàng Vì hôm nay màng Xích Nguyệt Vương Vương hậu và Công chúa đến làm khách Từ phủ vẫn cố ý làm cử chỉ vô lễ gọi ba cùng thương nghị
Nguyễn Thời Ý một là năng lực điều tra hai là quyết đoán dũng cảm ba quyền thế chỉ thể suy đoán từ những chi tiết nhỏ
Hàn huyên hơn nửa canh giờ nàng ôn tồn khuyên nhủ: “Lam đại công tử tạm thời đừng nghi ngờ vụ án … lẽ nên hỏi thăm quận chúa một chút tình huống mới đúng”
Lam Dự Lập lúng túng: “Ta… tiện”
“Vòng một vòng lớn là làm chuyện ” Nguyễn Thời Ý “Thành thật mà Quận chúa từng chọn trúng ngươi”
Lam Dự Lập lập tức buông tay lắc đầu: “Không Không tới mức đó Chính là…”
“Chính là trêu chọc”
Lam Dự Lập ậm ừ: “Trò chuyện một chút”
Nguyễn Thời Ý dùng giọng điệu từ ái an ủi: “Thay ngươi phủ quận chúa một chuyến cũng nhưng mà chuyện … ngươi cần xử lý cho ”
“Chuyện gì”
“Đương nhiên là lập tức giải thích cho Tiểu Thu Trừng nhà Ngươi rõ ràng lặp lặp tìm nhiều lần còn đặt nàng sang một bên… Chậc chậc chậc ngươi còn nàng tới chơi nữa ”
Lam Dự Lập gãi đầu: “Nữ nhi giang hồ… Lửa nước đến…”
“Ai là nữ nhi giang hồ với ngươi Người là công chúa Công chúa yêu kiều sủng ái Việc nhỏ mà cũng cần nhắc nhở thật sự buồn thối ruột Ngươi cũng cháu ”
Nguyễn Thời Ý vô cùng tức giận nhất thời nhịn thốt lên câu oán giận
Cũng may Lam Dự Lập so đo ngượng ngùng đồng ý
Ba lập tức trở về chính sảnh lấy cớ xem cún con mới sinh định gọi Thu Trừng ngoài
Thu Trừng chính khí đặt lên đầu yên lặng thu dọn tranh vẽ
Từ Minh Sơ biết mẫu thân hành động như vật nhất định chuyện quan trọng tùy tiện tìm cớ: “Đi Thay chọn hai con chó mang về Xích Nguyệt Quốc”
Thu Trừng vẻ mặt tình nguyện cái miệng nhỏ bĩu
Từ Hách đang chuyện về phong cảnh khắp nơi giống với Xích Nguyệt Vương thấy thê tử trở nhưng hề để ý đến chút nào nhịn tò mò quanh
Thê tử của bây giờ là vị hôn thê bỏ mà lăn lộn với đám trẻ giữ mặt mũi nha
Ừ sai
Dù ban đên nhiều thời gian sẽ ‘hỏi’ thật kỹ
Nhớ tới chuyện mặt Từ Hách hiện nụ sung sướng