Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 95
Chợ đêm Thành Đông náo nhiệt đèn đuốc sáng như ban ngày đường phố Thành Tây xa hoa thì trống trải rũ bỏ hết vẻ phồn hoa ban ngày chỉ còn mờ mịt vắng vẻ
Dưới màn đêm ánh trăng nhàn nhạt phủ dọc theo con đường đá xanh
Bên cạnh phủ Hàm Vân quận chúa tiểu đội tuần tra nhịp bước chỉnh tề qua đợi đến khi bốn phía còn tiếng động một bóng đen lướt qua bức tường cao
Người thân hình gầy guộc dùng miếng vải đen che nửa mặt chỉ lộ cặp mắt phượng dài
Đôi mắt sáng lạnh thấu xương thâm thúy như đáy biển đen dường như thời gian đã lắng đọng trong đó
Diêu Đình Ngọc
Hắn lắc vụt qua nóc hành lang dài hướng về phía lầu các đèn đóm rực rỡ như bóng ma phục ngoài cửa sổ
Trăng non từ từ lướt qua vóc dáng cường tráng của yếu ớt tạo thành quầng sáng nhạt quanh trang phục hành đen
Nghe tiếng nỉ non trong phòng hô hấp của chậm cực lực trấn tĩnh cảm xúc
Ở Tây Sơn truy đuổi một ngày một đêm từ né tránh đuổi giết lấy tinh thần dùng tên độc tiêu diệt sát thủ và Thám Hoa Lang của Hộ Vân Tê cướp loan đao của Nhạn tộc giết chết tử tù Từ Thịnh trăn trở tìm
Hắn dùng máu của bôi lên chỗ tay chân gãy của đối phương tạo thành hiện trường hai bên ác chiến đó lấy mạng đổi mạng giả mạo hầu của tổ tôn Từ gia ẩn thân bên ngoài thành chờ tin tức truyền
như dự đoán tin đồn liên quan đến “thống lĩnh trẻ tuổi trong phủ Quận chúa dị tộc giết chết” chỉ hai ngày ngắn ngủi đã lan truyền khắp kinh thành
Kết quả điều tra là ẩu đả vì ân oán cá nhân
Hàm Vân quận chúa phẫn nộ hạ lệnh điều tra kỹ nhưng gián điệp Nhạn tộc nấp trong thành đã sớm lẩn trốn
Diêu Đình Ngọc vốn nên thừa dịp rối loạn cầm tiền bạc giấy thông hành trang phục phu thê Từ Tham Vi đã chuẩn lập tức lên đường xuống phía Nam dùng thân phận mới trốn xa khỏi giang hồ an hưởng cuộc đời còn
câu Hạ Tiêm Lạc “ thai” của Từ thái phu nhân như câu thần chú quanh quẩn trong lòng
Trước khi rời quyết định vòng về thành một chút
Lén lút… nàng lần cuối
Cho tới giờ vẫn tin chắc rằng vô tình
Người quyền cao chức trọng như Hộ Vân Tê đã từng thề thốt chung thủy suốt đời với
khi mất Băng Liên dám lấy tính mạng đánh cuộc
Sau đó trốn tránh hơn ba mươi năm từng chấp nhận tình yêu của một nữ tử trong tộc nhỏ ở nơi sơn thôn
Tiếc là… đối phương hoài thai cốt nhục của đó khó sinh miễn cưỡng nhặt mạng thương tâm thương thân hao tổn tinh thần
Lang trung thai nhi trời sinh đã mang hàn khí khó sống sót trong bụng mẹ
Diêu Đình Ngọc ý thức trời xanh đang trừng phạt hành vi phản bội của
Cuộc đời sẽ thể sống bình thường cô độc nốt quãng đường còn
Hắn nhịn đau từ biệt nữ tử thiện lương đã cùng sống chung hai năm để tất cả những đồ vật đáng giá bôn ba ngàn dặm tham sống sợ chết quyết tâm thể liên lụy bất kỳ ai nữa
Hắn thể để tên thể Hộ Vân Tê để mắt tới
Với tính tình của nữ vương Nhạn tộc ắt bà sẽ dùng lực đối phó
nàng xuất hiện
Hắn ẩn núp hơn ba mươi năm gặp Hạ Tiêm Lạc là chuyện ngoài ý
Mới đầu nghĩ sẽ động tâm với một nữ tử lẳng lơ chay mặn kiêng như
Hạ Tiêm Lạc thủ đoạn cực kỳ quỷ dị nhiều lần mượn cớ nhào ngực khiến càng lúc càng dở dở nhịn quan tâm đến nàng hơn
Tiếp xúc lâu mới hiểu vị quận chúa hoàng gia cũng từng đủ loại thi thư ưu nhã khéo léo cũng từng ngây thơ lãng mạn lòng mang mộng
Một cuộc hôn nhân tan vỡ khiến nàng trống rỗng trở nên điên cuồng mê loạn
Hằng đêm sênh ca buông thả phóng túng đó nàng cô độc liếm láp vết thương lòng lành quật cường rơi nước mắt
Từ “chú ý” dần chuyển thành “quan tâm”
Nếu Hạ Tiêm Lạc hôn yêu cầu dùng “bảo kiếm” tùy thân bảo vệ trực tiếp “rút kiếm” quậy khiến thể nhịn nữa… chắc sẽ cố gắng quan tâm yên lặng ở bên cạnh nàng
Củi khô gặp lửa kiềm chế nhiều năm gặp lão luyện gió trăng như nàng từ đó về thành đôi thành cặp sớm tối hành lạc
Khi còn đang cực lực tránh cho nàng mang thai nàng tuyên bố đã sớm uống thuốc gì kiêng kỵ
Hạ Tiêm Lạc vì mà giải tán đám nam nữ trong hậu viện
Dù ở ngoài nàng vốn cũng biểu hiện gì càn rỡ lúc là làm bộ làm tịch lúc chỉ bàng quan quan sát
Tìm ấm áp thiếu thốn đã lâu Diêu Đình Ngọc đã thật lòng nghĩ đến chuyện so đo danh phận yên bảo vệ nàng một đời
Mộng bao lâu đã tỉnh
*
Ánh đèn lẻ loi chập chờn một đôi nam nữ trẻ tuổi dây dưa xong cuộn tròn ôm ngủ sàn
Mà sớm đã hết hứng thú thưởng thức Hạ Tiêm Lạc lười biếng dựa giường gỗ tử đàn khắc hoa trong tay ôm một chiếc mũ giáp màu bạc hai mắt nhắm nghiền nước mắt đã khô
Xác nhận bên trong động tĩnh Diêu Đình Ngọc vén rèm cửa sổ nhảy rón rén tới cạnh nàng
Không danh phận nàng cần vì thể hiện bất kỳ hành động thương tiếc nào vẫn mang trang sức đầy đầu váy áo hoa mỹ
chiếc mũ nàng ôm là của
Bởi vì sợ Nhạn tộc nhận cố ý quấn thêm một lớp lưới mũ che đậy khuôn mặt
Thế nhân đều cho rằng hành động là khác chú ý quá nhiều đến dung mạo tuấn mỹ dường như cả Hạ Tiêm Lạc cũng nghĩ như
Diêu Đình Ngọc thấy quận chúa giờ vẫn mạnh mẽ bởi vì chết mà đành lòng cúi xuống ôm nàng lên giường kéo chăn gấm nhẹ nhàng đắp lên nàng
Tay chân Hạ Tiêm Lạc lạnh như băng ngủ sâu biết chút nào
Tiếng thở dài vấn vương trong lòng Diêu Đình Ngọc kéo dài mãi ngừng
Hắn và nàng đều là những kẻ lừa đảo
Hắn lặng lẽ rút từ trong búi tóc của nàng một chiếc châu hoa đá quý thuận tay bỏ ngực ngắm khuôn mặt quyến rũ của nàng vén khăn che mặt cúi đầu hôn lên má nàng
Không phát tiết bá đạo kịch liệt… đây là cái hôn ôn nhu nhất từ tới nay
Có lẽ cũng là lần cuối cùng
Hắn biết khi tỉnh giấc nàng quên cũng xác định thai nhi trong bụng nàng thể bình an sinh chỉ cầu xin một điều là băng liên trong cơ thể đã hết hiệu lực đừng tạo thành tổn thương quá lớn với nàng
Kiên quyết dứt rời vòng qua từng lớp canh phòng nhanh chóng bay vút tới tường viện
Hai đại trạch viện lớn từng do đích thân bảo vệ giờ đây tựa như chốn với
Nhẹ nhàng bay qua đầu tường lấy chiếc bọc giấu cây đang rút lui từ con hẻm nhỏ chợt lưng tiếng thở cực kỳ nhẹ… Là tiếng thở của chó sói
Dưới ánh trăng như nước năm con chó trắng đen lớn lao tới như tia chớp
Kế hoạch của đã phát hiện
Diêu Đình Ngọc nhảy lên giữa trung đạp tường chạy như điên
Vừa né tránh ám khí từ phía bay tới thầm hô
Vì lừa gạt cái mũi của Thám Hoa Lang mà đã tốn ít máu chiếc nỏ nhỏ quen dùng cũng đã bỏ ở hiện trường giả chết
Dùng tay bắt lấy ám khí mai hoa tiêu dính độc dựa tiếng động phán đoán số trình độ võ công Hắn đợi thu số lượng ám khí nhất định liền dùng sức ném
Chỉ mấy tiếng “A a a” trong số bảy tám vây bắt ba ngã xuống nhưng những khác đã đề phòng tiếp tục đánh lén sẽ càng thêm khó khăn
Người Diêu Đình Ngọc quen ở kinh thành nhiều lắm hiện giờ dù cầu cứu ai nữa cũng sẽ liên lụy đến họ
Hắn cắn răng thân tựa như mũi tên vọt về hướng Thành Bắc rẽ đông rẽ tây mượn ngõ nhỏ để ẩn núp
Phải nghĩ cách diệt trừ đám và súc sinh
Nếu … và phu thê Từ Tham Vi sẽ hậu họa vô cùng lớn
Khi đám sát thủ và Thám Hoa Lang theo dấu vết tới gần ánh mắt lạnh lẽo trong trẻo như nước mùa đông thân như hắc nhạn bay thẳng lên trời cao cướp lấy đao băng cúi đánh xuống
Loan đao móc sương lạnh cắt rời bóng đêm xé trời mà xuống
Khi Diêu Đình Ngọc giết liền bảy và bốn con chó hung mãnh đang dùng loan đao dây dưa với địch một con Thám Hoa Lang phi lên
Hắn nâng tay ý dùng chưởng đập bể đầu chó chợt cảm giác lòng bàn tay đau nhói đó cảm giác đau lập tức biến mất
… Không xong
Mấy chục năm qua bao giờ quên thân cây băng liên khi mài thành phấn sẽ trở thành thuốc tê liệt cực mạnh…
Trong chớp mắt loan đao cắt đứt yết hầu của sát thủ còn con Thám Hoa Lang cuối cùng cũng chưởng lực của đánh liệt
Diêu Đình Ngọc cảm thấy trời đất cuồng qua loa rút chiếc kim cắm trong lòng bàn tay gắng gượng chống đỡ một lảo đảo chạy góc tối
Cảm giác chết lặng lan từ bàn tay tới cánh tay bả vai ngực bụng… thậm chí cả hai chân
Hắn ngã sấp đất môi cắn bật máu tươi
Dùng chút sức lực còn lật nghiêng qua một bên nhích từng tấc từng tấc một dường như đã dùng hết sức cả đời
Trong lúc choáng váng hoa mắt kêu nhưng thành tiếng
Kinh thành lớn như ngàn gia vạn hộ bỗng chốc im bặt
Vạn vật trời đất rơi bóng tối
*
Đầu giờ Tỵ những căn nhà gạch xanh bùn trắng trong kinh thành đều tưới đẫm ánh sáng mặt trời
Được tin Từ gia vội vàng chạy đến cửa nghênh đón Từ Hách và Từ Thịnh phong trần mệt mỏi trở về
Thấy dáng vẻ hai tổ tôn vẫn như thường còn nháy mắt hiệu Nguyễn Thời Ý đoán vụ án “thống lĩnh hộ vệ phủ Quận chúa bỏ mạng” đang truyền khắp kinh thành là do hai bọn họ trợ lực làm
Trái tim đang lơ lửng rốt cuộc cũng rơi về chỗ cũ
Trước mắt hầu nàng tiện hỏi nhiều đưa mắt bảo Vu Nhàn bưng canh và cháo tới cho hai dặn dò hầu chuẩn nước nóng trang phục sạch sẽ để họ rửa mặt nghỉ ngơi
Sau khi hầu lui xuống Từ Thịnh hai ba hớp đã uống xong cháo tự trở về phòng nghỉ ngơi để Từ Hách uống canh giải thích đơn giản cho Nguyễn Thời Ý quá trình
Nguyễn Thời Ý hai bọn họ từng chạy ngoài giao thủ với Nhạn tộc Diêu Đình Ngọc tiếc lấy máu tạo dấu vết tử vong cố ý thả mấy chạy về báo tin nhất thời toát mồ hôi thay họ
May là tổ tôn Từ gia đã tiễn Diêu Đình Ngọc còn cố ý vẽ một vài bức họa mới nghênh ngang trở về thành
Theo lý hầu như ai hoài nghi việc “phụng thánh mệnh xuất hành”
“Hai việc gì chứ”
Ánh mắt lo lắng của Nguyễn Thời Ý quét về phía y phục tạm coi là chỉnh tề của Từ Hách
“Thịnh Nhi ” Từ Hách toét miệng “Còn bằng … nàng kiểm tra thân một lần”
Nguyễn Thời Ý liếc : “Chàng thể đắn một lúc Có tự giác của trưởng bối ”
“Ta sợ chờ đến tối tắt lửa tối đèn rõ ràng…” Hắn áp sát thở ấm áp phả tai nàng “Dĩ nhiên nàng thể dùng cách khác để kiểm nghiệm”
Nguyễn Thời Ý bực trêu chọc đúng chỗ đẩy một cái: “Mau ngủ bù một giấc ”
“Sao ngủ bù Sợ ‘thể lực’ của ” Từ Hách vòng tay đặt lên eo nàng giọng mang ý nghiền ngẫm “Rõ ràng chính nàng mới… yếu ớt khó chống đỡ”
Nguyễn Thời Ý cắn môi nghiêng đầu tránh khỏi đôi môi đang xích tới gần của : “Ban ngày ban mặt đừng lời thô tục”
“Ta rời nhà mấy ngày nhớ ” Hắn bằng lòng buông tha hôn lên tai nàng một cái
“Không nhớ” nàng cố tình trưng vẻ mặt nghiêm túc “Chàng ở nhà lâu ngày lắm ”
“Cuối cùng vẫn trách ” Từ Hách mạnh mẽ ôm nàng lên đùi “Chính nàng đồng ý với tên họ Diêu …”
Thấy cửa đã sớm Từ Thịnh đóng Nguyễn Thời Ý kháng cự nữa cánh tay ngó sen vòng qua bả vai
“Hắn tìm tới cửa chân tướng chẳng lẽ chúng từ chối ”
“Ừ chỉ mong sóng gió lắng xuống thuận lợi lãng quên giang hồ”
Vẻ buồn bã nơi đáy mắt Từ Hách hóa thành ngàm dặm núi sông xa xăm
Trong sảnh hương canh gà hòa với nỗi nhớ nhung quyến luyến chậm rãi tan trong khí
Hai dùng tư thế kỳ lạ ôm gì
Hồi lâu Từ Hách dường như cam lòng hỏi: “Thật sự nhớ ”
Nguyễn Thời Ý tính khí trẻ con thi thoảng lộ của chọc nhưng nàng thừa nhận nỗi nhớ dành cho nàng thể thành lời
Thấy nàng im lặng khẽ đặt chóp mũi lên cái gáy nhỏ của nàng lẩm bẩm: “Cũng nhớ… Tiểu Tam Lang”
Toàn thân Nguyễn Thời Ý nóng lên vội vàng thoát khỏi cái ôm của khi động tác tiếp theo
“Chàng chớ bậy bạ Mau mau mau tắm Thối chết”
Nụ môi Từ Hách giãn : “Được tắm rửa sạch sẽ yên chờ thái phu nhân nhà hưởng thụ thật ”
“Im miệng”
Nguyễn Thời Ý bước thoăn thoắt chạy như bay
*
Tổ tôn Từ gia thu xếp xong cũng đã đến trưa
Nhân dịp Từ Minh Lễ quyết định sớm Từ Minh Dụ dẫn Tần đại phu đến phủ thủ phụ cùng với cha mẹ tẩu trưởng tôn thương lượng nên chữa trị cổ độc của Tĩnh Ảnh và một đồng liêu khác như thế nào
Có Tần đại phu ở đây phu thê Từ Hách xuống ghế những biết rõ tình hình chia giải thích
Lúc Từ Thịnh cứu trừ Tĩnh Ảnh tên lừa Tĩnh Ảnh xuống thành ngầm A Húc còn một nội vệ khác
Tĩnh Ảnh tuân theo lệnh của Từ Minh Dụ giả trang là nha hầu hạ Nguyễn Thời Ý thực chất là đảm đương tùy tùng kiêm ám vệ
Còn tên làm phản A Húc đoán chừng lúc theo Từ Hạo làm ăn đã ở thành ngầm nhận lặng lẽ đưa hạ cổ một lần nữa đó mới chuyện dụ Tĩnh Ảnh xuống hầm ngầm tổ tôn Từ Hách liều chết cứu mạng
Người thứ ba công khai lộ diện vì trúng cổ nghiêm trọng nhất nên từ đầu tới cuối đều cho rằng ma ma ở nhà Từ Minh Dụ là chủ tử lúc nào cũng cung kính hầu hạ
Từ Minh Dụ nhịn gần hai năm làm xong một đống chuyện mới quyết tâm đưa vấn đề ánh sáng
Tần đại phu năm nay năm mươi tuổi xuất thân từ đảo nhỏ ở Đông Hải thời trẻ từng du ngoạn các tộc giỏi chữa bệnh nhưng giải cổ độc sở trường của ông
Ông trì hoãn chút thời gian hỏi thăm khắp nơi mới từ chỗ các lang trung tộc nhỏ ở Tây Nam biết một số loại kỳ pháp đưa cho Từ gia to gan thử một lần
“Cho nên… Rốt cuộc chư vị làm loại thí nghiệm nào”
Từ Thịnh thấp thỏm xoa tay
Từ Minh Dụ đảo mắt mọi thần sắc ngưng trọng: “Trình Chỉ huy sứ và Chúc nội vệ đều hôn phối đồng bệnh tương liên*… Để bọn họ ở chung xem hợp …”
(*) Cùng cảnh ngộ thì thông cảm lẫn
Lời mập mờ nhưng ai cũng cũng hiểu ẩn ý trong đó
Ý của Từ Minh Dụ và Tần đại phu là tác hợp Tĩnh Ảnh và một tên thuộc hạ khác trúng cổ
“Không Chuyện chuyện ” Từ Thịnh lập tức bác bỏ ý của thúc phụ
“Thịnh Nhi bọn họ đã quên bản thân còn cách nào khả thi nữa thể mạo hiểm… Chẳng lẽ cháu trơ mắt họ làm hầu ở Từ gia cả đời” Từ Minh Dụ khuyên vài câu đổi hướng nhờ trưởng giúp đỡ
Từ Minh Lễ đã sớm biết nỗi ưu tư của nhi tử thể vạch trần mặt mọi do dự hồi lâu: “Chuyện bàn bạc kỹ hơn”
Xưa nay Từ Thịnh đều răm rắp lời phụ thân thế nhưng lúc kiềm chế
“Phụ thân Tĩnh Ảnh nàng … hiện giờ bất kể ai khen nàng mấy câu cho nàng đồ ăn ngon để cho Nhị thúc dỗ dành một chút nàng sẽ liền nàng sẽ liền… chấp nhận Nói cách khác Chúc đại ca cũng thế Chuyện thì gì mà hợp ”
“ đây là biện pháp trực tiếp nhất” Từ Minh Dụ nhíu mày lấy trong ngực một xấp giấy “Ngoài đã chọn vài khác”
Từ Thịnh nhận lấy đưa cho Từ Minh Lễ mà tự xem qua
Phu thê Từ Minh Lễ biết làm cả hai đều lên tiếng
“Nhị thúc bây giờ chỉ cần thúc yêu cầu bọn họ sẽ từ chối; nhưng khi giải cổ họ hối hận thì nên làm thế nào cho ”
“Cháu vì bọn họ hối hận nên để cho họ nửa đời chẳng biết gì ăn khép nép với khác”
“ mọi biết rõ nàng và … chỉ là tình cảm đồng liêu thôi”
“Thịnh Nhi sớm ngày bình phục thì bọn họ sẽ càng nhiều cơ hội lựa chọn chính xác”
Thúc cháu hai ai cũng cho là đúng bầu khí chút cứng nhắc
Từ Thịnh tổ mẫu luôn cưng chiều nhất
Nguyễn Thời Ý rũ đôi mắt trong veo như nước xuống dung mạo thanh lệ lộ vẻ nhàn nhạt im lặng gì
Từ Minh Dụ thấy khách khí mời Tần đại phu đến tiền viện thưởng thức điểm tâm đợi mọi bàn bạc xong sẽ cho ông câu trả lời
Sau khi cánh cửa gỗ khắc hoa đóng lần nữa phu thê Từ Minh Lễ nhường ghế chủ vị cho Từ Hách và Nguyễn Thời Ý Mọi thay đổi vị trí theo lớn nhỏ
“Phụ thân mẫu thân hai thấy thế nào” Từ Minh Dụ mở miệng
Từ Hách trả lời Từ Thịnh đột nhiên phịch một cái quỳ gối mặt tổ phụ tổ mẫu
“… Tại quỳ” Từ Hách chẳng hiểu
“Tổ phụ tổ mẫu phụ thân mẫu thân Nhị thúc…” Từ Thịnh giống như bờ kè gặp lũ cuốn phát tiết từng nỗi uất nghẹn lâu ngày “Cháu sẽ tự thú nhận với mọi Cháu cháu tự chăm sóc Tĩnh Ảnh”
Lời thông báo cũng dẫn tới phản ứng bất ngờ nào
Tất cả mọi đã sớm hiểu rõ chuyện mà
Từ Thịnh : “Có vài chuyện cháu mặt mũi để … Lúc cháu huấn luyện trong Vệ phủ Tĩnh Ảnh… Trình Chỉ huy sứ từng hướng dẫn cháu miễn 30 côn phạt cháu; khi phân Nội Đình Tư cháu từng cùng các mật vệ tham gia nhiệm vụ bất ngờ trong lúc cấp bách nàng đã đánh rơi mũi tên giúp cháu… Nàng ân với cháu nhưng vì nghĩ cho mặt mũi của cháu nên bao giờ bên ngoài”
Hắn biết Tĩnh Ảnh trời sinh ít chuyện giúp đỡ nhỏ nhặt tốn sức nàng căn bản sẽ để trong lòng
một thiếu nữ tuổi tác xấp xỉ võ công cao cường trợ giúp đối với đại công tử kiêu ngạo của Từ gia chính là ký ức phức tạp khó tả
Từng hổ sợ hãi phấn chấn thương xót đấu tranh… cuối cùng Từ Thịnh vẫn thể nào phân biệt tình cảm của dành cho Trình Chỉ huy sứ là gì
mặc kệ là loại tình cảm nào thì vẫn biết rõ một chuyện – Hắn tuyệt đối nàng nối quan hệ với nam tử khác một cách tùy tiện như
Phải biết rằng đối với hình tượng năng thận trọng mặt lạnh tay độc ác của Trình Chỉ huy sứ ngày xưa những nam thanh niên đồng liêu khác kính trọng sợ hãi há sẽ tình nguyện cùng nàng như chim liền cành
Suy nghĩ cân nhắc mấy ngày Từ Thịnh quyết định
*
Trong căn phòng vắng Từ Thịnh một thân áo đen quỳ gối dậy yêu cầu phụ trách Tĩnh Ảnh
Nguyễn Thời Ý gương mặt thiếu niên tuổi trẻ khí thịnh mắt khỏi nhớ hơn hai mươi năm Từ Minh Lễ cũng từng giống như
Dù nàng biết rõ tính chất hai chuyện khác nhưng vẫn cách nào kiềm chế sự chán ghét và bực bội trong lòng
Nàng đã khuyên đứa nhỏ nhưng lọt tai
Nhịn xuống cơn giận Nguyễn Thời Ý lãnh đạm : “Thịnh Nhi nếu Tĩnh Ảnh thể chuyển biến lên Từ gia tuyệt đối sẽ vứt bỏ nàng; nhưng nếu nàng bình phục cháu và nàng sẽ thể ở chung Cháu tội gì ném nhân duyên cả đời ”
“Người cũng đồng ý với cách của Nhị thúc” Giữa hàng lông mày của Từ Thịnh tràn đầy vẻ đành lòng
Nguyễn Thời Ý thương tiếc Tĩnh Ảnh nhưng để cho cháu trai nàng yêu thương nhất rơi khó khăn thì nàng vạn lần đồng ý
Nàng Từ Thịnh tình nghĩa với Tĩnh Ảnh kính phục cảm mến thương tiếc nhưng tới mức khắc cốt ghi tâm sinh tử gắn bó
Nàng càng biết rõ Từ Minh Dụ đã tính toán kỹ càng chọn cách trực tiếp nhất thứ nhất quan tâm đến cảm nhận của nàng thứ hai liên lụy đến và việc khác
Trong yên lặng Nguyễn Thời Ý chậm rãi gật đầu ý là nàng đồng ý với cách làm của Từ Minh Dụ
Từ Thịnh từ nhỏ tới lớn hề làm trái ý nàng mặc dù khi nàng lấy dung mạo thanh xuân trêu ghẹo vài câu nhưng một khi đối mặt với vấn đề quan trọng vẫn ngoan ngoãn lời tuyệt đối phản kháng
Hắn tuyệt vọng giương mắt về phía phụ mẫu khẩn cầu song thân thay vài lời
Sắc mặt Từ Minh Lễ lộ vẻ khó xử hiểu lựa chọn của nhi tử nhưng thể làm trái ý của mẫu thân và ; Chu thị thương con nhưng dám tùy tiện phản đối ý kiến của mẹ chồng
Nguyễn Thời Ý quét mắt biểu cảm mặt mọi ôn nhu : “Thịnh Nhi biết cháu trọng tình trọng nghĩa nếu như cháu báo đáp ân đức của Trình Chỉ huy sứ lần mạo hiểm thân phận tiến thành ngầm cứu giúp… đã coi là trả nợ Thật sự cần dùng tương lai mấy chục năm của cháu đánh cuộc”
“Tổ mẫu nếu vì báo ân thì ” khuôn mặt Từ Thịnh lộ vẻ thống khổ hỏi ngược
“Cháu là… cháu cháu…”
Khuôn mặt tuấn tú của Từ Thịnh đỏ bừng cắn răng : “Cháu biết rõ trong mắt mọi thuở nhỏ cháu bao bọc cưng chiều sống uổng thời gian vẫn trưởng thành tùy hứng càn quấy càng thích hợp chuyện yêu đương… lúc đây cháu cháu chăm sóc nàng ”
Nguyễn Thời Ý cau mày chăm chú khuôn mặt khí bức mắt đang khuyên thêm vài câu ngờ bên cạnh đã lâu lên tiếng Từ Hách bỗng nhiên chen lời
“Thịnh Nhi đã qua hai mươi nếu trưởng bối từng định hôn ước cho nó nó quyền lựa chọn… Đây là quy củ liệt tổ liệt tông Từ gia đề ”
Sau khi nhận con cháu từng hỏi tới chuyện trong phủ
Mỗi khi Nguyễn Thời Ý và nhi tử con dâu bàn bạc hơn phân nửa thời gian đều rảnh rỗi một bên nhấm nháp hạt dưa uống trà vẽ vời một chút nhiều
Cho tới hôm nay mở miệng những phản đối quan điểm của Nguyễn Thời Ý mà còn bày “liệt tổ liệt tông Từ gia”
Nguyễn Thời Ý chỉ cảm thấy trong lòng ngọn lửa cháy bùng bùng nhưng biết nên đốt chỗ nào
Đối mặt với ánh mắt ngạc nhiên vui mừng của Từ Thịnh phu thê Từ Minh Lễ thầm thở phào khiến nàng bực càng thêm bực
Dường như mấy chục năm trả giá cho cái nhà dốc lòng bồi dưỡng con cháu cũng thắng nổi một câu bâng quơ của Từ Hách
Ánh mắt Nguyễn Thời Ý lạc đến bên cửa nhàn nhạt lên tiếng: “Nếu tổ phụ cháu đã mở miệng cháu thế nào thì làm thế ”
Dứt lời nàng thẫn thờ dậy hất tay Từ Hách thẳng qua Từ Thịnh đang quỳ đất
Mái tóc nàng đen như gỗ thanh y bay bay tựa như mưa bụi rừng xuân bước như hoa rơi liễu rủ
Vẫn như nhưng khiến lòng chợt lạnh toát
Tác giả lời :
Nguyễn Nguyễn: Hừ Thịnh Nhi ông nội nên cần Cáu cáu cáu
Thịnh Thịnh: Rõ ràng là tướng công cần cháu Ô ô ô ~