Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 94
Sau khi những cơn mưa mùa hạ trôi mấy ngày liên tiếp trời bớt nóng tiếng ve kêu dế kêu cũng làm con nóng nảy nữa
Nguyễn Thời Ý nghẹn ở nhà mấy ngày quyết tâm dẫn theo Tĩnh Ảnh Trầm Bích tới Lam gia thăm Thái phu nhân Tiêu Đồng
Trước đây tuy nàng đã gỡ bỏ khúc mắc với bạn cũ nhưng Tiêu Đồng vẫn luôn giật dây bắc cầu nàng với trưởng tôn của
Nàng biết Lam Dự Lập vô tình với nhưng bởi Tiêu Đồng ngang ngược mà phiền não ít
Gần đây ‘hôn ước’ của nàng và ‘Từ đãi chiếu’ huyên náo nhà nhà đều biết quan hệ của Lam Dự Lập và Thu Trừng ngày càng rõ ràng Nguyễn Thời Ý cho rằng đây là thời điểm tới an ủi lão bằng hữu xa cách lâu ngày
Một ngày đúng lúc Thu Trừng ở trong Lam phủ luyện võ mà theo một đám tỷ Lam gia du ngoạn
Tiêu Đồng đã lâu gặp vị ‘vãn bối’ Nguyễn Thời Ý thoáng chốc vẻ mặt trở nên ôn hòa kéo nàng tản bộ trong hoa viên Lam phủ
Tóc mai bạn đã bạc hơn mấy phần so với năm ngoái may mà tinh thần còn minh mẫn Nguyễn Thời Ý an tâm
“Tiểu Nguyễn cô tới đúng lúc lắm Cái vị biểu ca Đại tướng quân tính tình ngang bướng của biết phát điên cái gì bỗng nhiên xuôi Nam du ngoạn bỏ lão thái bà là quá nhàm chán”
Lúc Tiêu Đồng nếp nhăn giãn đáy mắt vết chân chim nhàn nhạt
Nguyễn Thời Ý tủm tỉm khuyên giải: “Đại tướng quân tĩnh tâm ở cùng tướng quân phu nhân là chuyện ; bọn nhỏ thích xông xáo ẩu tả cứ kệ bọn chúng Tuổi trẻ ai mà như ”
“Hầy…” Tiêu Đồng thở dài “Nghe cô đính hôn”
“Không ”
Mặt nàng tự dưng ửng đỏ
Đôi phu thê già chẳng ai nhớ tới đây là thời điểm dựa theo tam thư lục lễ làm theo trình tự chứ ban ngày giả bộ quen ban đêm ‘vụng trộm’
Tiêu Đồng nàng phủ nhận mặt lộ vẻ vui: “Nếu thái phu nhân nhà cô suối vàng biết nhất định sẽ tức chết Bà tuân thủ quy củ lễ chế thể để cho vãn bối nhà làm ẩu”
‘Từ thái phu nhân’ cảm thấy biết làm
Nàng thừa nhận nàng từng là nghiêm túc cứng nhắc nhất trong số các tỷ
Sau khi cùng trượng phu hồi xuân dáng vẻ nghiêm túc của nàng đã mài mòn Nàng còn nghĩ cho rõ ràng rốt cuộc là từ lúc nào đã giống còn biết hổ
Tiêu Đồng đại khái về việc tiểu công chúa Xích Nguyệt Quốc liên tục tới thăm chơi chung với cháu trai cháu gái của bà khiến bà vui mừng nhưng sợ con cháu Lam gia lặp quá khứ
Dù con trai thứ của bà từng yêu tha thiết Từ Minh Sơ mà Từ Minh Sơ dứt khoát gả xa trực tiếp dẫn tới xích mích giữa hai nhà hai vị thái phu nhân nhiều năm qua với
Nguyễn Thời Ý giọng bà lộ vẻ yêu thích Thu Trừng trong lòng vui mừng còn cả ghen tị
Tiểu nha đầu Thu Trừng bỏ ngoại tổ phụ tổ mẫu ở một bên Lại còn thân thiết với tổ mẫu nhà khác như
Nghĩ Thu Trừng tới giờ còn biết thân phận thực sự của ‘’ ‘tỷ tỷ’ cũng thể trách nàng
Dùng bữa trưa xong Nguyễn Thời Ý đợi tiểu bối Lam gia và Thu Trừng trở về tạm biệt Tiêu Đồng ý dạo một chút về phủ thủ phụ
Không ngờ mới khỏi cửa Lam gia còn kịp lên xe ngựa một thị tỳ áo đỏ đã bước tới nụ mềm mại đến tận xương
“Nguyễn cô nương Quận chúa mời tới quán trà Phượng Minh phía ”
Nguyễn Thời Ý cảm thấy bất ngờ
Từ buổi gặp gỡ Hạ Tiêm Lạc nửa thật nửa đùa giỡn Nguyễn Thời Ý vẽ hoa cho nàng và bốn mỹ nhân lệnh cho Từ Hách ghi chép… Nguyễn Thời Ý cảm thấy khuất nhục xong việc liền để Từ Hách một tới điểm hẹn cộng thêm việc Tề Vương ‘mượn’ Tình Lam Đồ nàng liền lười vẻ với Hạ Tiêm Lạc
Lúc đường đường Quận chúa mời nàng ven đường
Nếu Tình Lam Đồ trong tay Hạ Tiêm Lạc đã vị đường hoàng đế đoạt theo lý thuyết thể nào âm thầm tìm nàng đòi
Huống chi bức họa đó do hoàng đế giữ cũng chính thức trả cho Từ gia Hạ Tiêm Lạc càng lí do quấy rầy nàng
Nguyễn Thời Ý từ chối nhưng biết cách nào chỉ đành lên xe ngựa theo chỉ dẫn của thị tỳ áo đỏ tới quán trà ở cuối phố
*
Quán trà là sản nghiệp danh nghĩa của Hạ Tiêm Lạc bày biện lịch sự tao nhã; giống những quán trà khác bên trong nhà chỗ kể chuyện giao lưu kỳ nghệ chỉ tiếng đàn vang lên càng lộ vẻ cao quý phong nhã
Khách nhân phú thì quý ăn mặc hoa mỹ năng thú vị
Vòng qua mười hai bức bình phong mạ vàng Nguyễn Thời Ý mời nhã gian chữ Nhất lầu hai
Phòng bàn trà gỗ hương bồ thêu hoa trà cụ bằng sứ men xanh phong cách nho nhã cực kỳ khiến cho Hạ Tiêm Lạc ngay ngắn bàn vẻ diễm tục quá mức
Mùa hè nóng bức nàng chỉ mặc sa hồng thạch lựu mỏng như cánh ve tươi sáng chói mắt mơ hồ lộ làn da tuyết trắng trơn bóng
Mùa hoa đã trôi qua dung nhan kiều mị kịp già vẫn trang điểm đậm như cũ che dấu đơn giản là tuổi tác mà còn cả cảm xúc
“Nguyễn gia tử” Hạ Tiêm Lạc đầy mặt phơi phới “Ngươi ngươi xem lấy Tình Lam Đồ liền coi trọng nữa”
Nguyễn Thời Ý nghĩ vì nàng tới khách sáo : “Quận chúa quý nhân bận bịu tiểu nữ dám quấy rầy”
Hạ Tiêm Lạc khoát tay tỏ ý nàng xuống gọi mang trà vân vụ búp mập xanh mượt màu nước sáng ngời lên
Nguyễn Thời Ý bưng chén sứ men xanh lên uống một ngụm nhỏ hương vị đậm đà dần nhạt trong miệng Nàng nghiền ngẫm ý đồ của nàng nàng câu câu chăng chút chuyện vặt vãnh
Giống như oán giận Tình Lam Đồ khổ tâm tìm kiếm cứ thể buộc trả nhạo đường Tề Vương biết lượng sức vọng tưởng cưới Nguyễn Thời Ý làm vợ nhắc tới việc Từ Hách ở chỗ nàng vẽ tranh sơn thủy tự khen con mắt tinh đời vân vân
Nguyễn Thời Ý bình tĩnh Hạ Tiêm Lạc lải nhải mấy việc liên quan mơ hồ đoán rằng đối phương lòng vòng như lẽ bởi nàng bất ngờ
như dự đoán Hạ Tiêm Lạc đặt chén xuống vẻ bình tĩnh rũ đôi mắt xuống mím môi nhạt
“ Nguyễn gia tử ngươi… đã từng gặp Diêu thống lĩnh ”
Trà hương lượn lờ bàn đôi mắt Nguyễn Thời Ý khẽ run rẩy vẻ kinh ngạc còn là ngụy trang nữa
Đây mới là mục đích Hàm Vân quận chúa chặn nàng ở Lam phủ
Xem Quận chúa coi trọng Diêu Đình Ngọc vượt xa bình thường Không tiếc hạ thân vàng ngọc tới tìm nàng
tại Hạ Tiêm Lạc nghĩ đến nàng Chẳng lẽ… nàng đoán cái gì
“Tại quận chúa hỏi như ” Nguyễn Thời Ý dò xét “Diêu thống lĩnh là hộ vệ trong phủ của ngài mà”
“Hắn… gần đây bỗng dưng mất tích vô cớ chỉ… nhân tiện hỏi ngươi một chút”
Giọng Hạ Tiêm Lạc nhẹ nhàng tựa như chỉ thuận miệng hỏi
Vừa ánh mắt xuyên qua lớp khói mỏng chăm chú khuôn mặt chút phấn son của Nguyễn Thời Ý chốc lát rời
“Mất tích” Nguyễn Thời Ý đáp bằng ngữ điệu kinh ngạc “Diêu thống lĩnh võ nghệ cao cường trung thành tận tâm chắc là nguyên nhân khác”
“Hắn thật sự… tới tìm ngươi”
“Sợ là Quận chúa hiểu lầm và Diêu thống lĩnh quen biết căn bản chẳng giao tình gì”
Hạ Tiêm Lạc chăm chú nàng một lát giọng kiều vị vẫn mang theo chút đắng chát
“Ta đã quen biết hơn hai năm ngươi là cô nương duy nhất từng chú ý”
Nguyễn Thời Ý cách nào lí do cho nàng chỉ thể đáp bằng biểu cảm biết làm
Y theo kế hoạch Từ gia sẽ tìm một tên tử tù tuổi tác vóc dáng mặt ngoài tương tự như Diêu Đình Ngọc tới yểm hộ
Tham gia chuyện chỉ Từ Hách và Từ Thịnh tường thuật chi tiết với Nguyễn Thời Ý cũng hiện tại đã tiến hành đến bước nào
Hơi nóng từ chiếc chén men xanh dần biến mất trà ngon lặng lẽ lạnh dần
Hồi lâu trong mắt Hạ Tiêm Lạc hiện lên mất mát dáng vẻ Quận chúa hoàng gia nàng mang đã lâu dần dần sụp đổ
“Nguyễn cô nương … cảm giác sẽ tìm ngươi”
“Quận chúa giữa Diêu thống lĩnh và thật sự chút tình cảm nam nữ nào” Nguyễn Thời Ý khổ “Điểm dám thề với trời…”
“Ta mang thai” Hạ Tiêm Lạc bình tĩnh ngắt lời nàng “Ta mang thai hài tử của ”
Nguyễn Thời Ý ngây ngốc tự dưng sinh ảo giác kỳ lạ – thật giống như nàng đang… đoạt tình lang của Quận chúa
rõ ràng nàng làm cái gì mà
Lại nhiều năm qua Hạ Tiêm Lạc chơi trong bụi hoa nhưng dính lá rốt cuộc quậy thế nào mà thành
Có lẽ bởi Nguyễn Thời Ý chỉ kinh hãi và ngạc nhiên mà áy náy Hạ Tiêm Lạc tựa như nguyện tin bọn họ dây dưa
Uống một cạn sạch trà trong chén nàng bỏ vẻ kiêu ngạo ương ngạnh xưa nay ánh mắt ảm đạm
“Ta cho rằng đời sẽ giao trái tim cho càng sinh con dưỡng cái mà lần … hình như đã động tình giữ đứa bé”
Nguyễn Thời Ý hiểu đối phương là Quận chúa cao quý tại những lời hợp thân phận như thế với nàng
Hai ngay cả ‘bằng hữu’ cũng nhiều nhất chỉ là quan hệ ‘lợi ích’ mà thôi
Đối mặt với ánh mắt lo sợ yên của nàng Hạ Tiêm Lạc tiếp: “Ta quả thật từng đùa giỡn ngươi và Từ đại nhân nếu hai vị để tâm xin ”
“…”
Nguyễn Thời Ý hoài nghi nếu lỗ tai nàng vấn đề thì chính là đối phương đang uống say hồ ngôn loạn ngữ*
(*) Nói xằng bậy
“Thực lúc ngươi mở miệng mượn Tình Lam Đồ mới đồng ý với Tề Vương Tuy rằng tin mấy phần thật lòng với ngươi nhưng hứa hẹn nếu chuyện mượn tranh cầu hôn thành công các ngươi là một nhà lúc đó họa tác của Tham Vi mượn lấy đều thành vấn đề…”
Nguyễn Thời Ý : “Tề Vương điện hạ ăn lung tung ngài tin Chuyện quả thực giống ngài lắm”
“Tỷ chúng cùng lớn lên gối Tín An cô cô cũng mấy phần tình nghĩa Huống chi mượn một chút thời gian lấy nhỏ đánh lớn cũng thiệt”
Ánh mắt Hạ Tiêm Lạc sâu xa hoa văn tinh tế bàn đầu ngón tay trắng nõn dính vết trà thờ ơ vẽ vòng tròn
Hồi lâu nàng Nguyễn Thời Ý lần nữa vẫn từ bỏ ý định hỏi: “Hắn thật sự tới tìm ngươi”
Nguyễn Thời Ý sửng sốt nghĩ mới hiểu đối phương bất ngờ kịp đề phòng dời đề tài trở Diêu Đình Ngọc
Trái tim nàng mềm nhũn trong chớp mắt
Năm đó nàng cũng mang bầu nữ nhi vô cùng sốt ruột lo lắng chờ đợi Từ Hách trở về
Đó là một hồi chia lìa từng kéo dài tận 35 năm nàng đã từng già chết sống
Còn Diêu Đình Ngọc lẽ vĩnh viễn trở về
Nếu như Hạ Tiêm Lạc thủy tính dương hoa* chỉ coi là một mỹ nam tử để giải quyết lúc cô đơn thì
(*) Lả lơi ong bướm
xem dáng vẻ tôn quý mà cô độc mắt vị Quận chúa cao cao tại thượng phong lưu tùy ý đã từng cân nhắc đắn đo mới buông xuống tự ái tìm Nguyễn Thời Ý thực hiện cuộc đối thoại kết quả ý nghĩa
“Bẩm Quận chúa nếu tung tích của Diêu thống lĩnh Từ gia nhất định dám giấu diếm”
Cuối cùng Nguyễn Thời Ý vẫn gắng kiềm chế nội tâm đang dâng trào đồng cảm giữ vững bí mật
Theo bản năng nàng lén bụng nhỏ động tĩnh gì của Hạ Tiêm Lạc nữ tử mắt am hiểu ngụy trang và diễn kịch nhưng sự đau khổ cố nén nước mắt khiến nàng thấy quen thuộc
Đó là thần thái giả bộ kiên cường mạnh mẽ
Nàng hiểu
Bỗng nhiên nàng nhớ Diêu Đình Ngọc từng nếu hai bên nam nữ cùng ăn Băng Liên con nối dõi sinh phần lớn sống lâu…
Trái tim Nguyễn Thời Ý bỗng dưng đau xót nàng lặng lẽ cắn môi
*
Ba ngày mọi mặt đã chuẩn xong Diêu Đình Ngọc nhận tin bèn đến từ biệt Từ Hách
Hắn mặc y phục màu nâu tầm thường so với lần gầy một chút
Đứng bên cạnh Từ Hách càng thể so với sự ngang tàng lạc của
Kỳ quái là Nguyễn Thời Ý kiêng kỵ thậm chí còn ác cảm… Mà nay tới gặp ngược sinh cảm xúc khó
Vừa đồng tình thương tiếc còn chúc phúc
“Từ thái phu nhân” Diêu Đình Ngọc vốn cùng chiến tuyến với nàng chỉ ôm quyền theo lễ “Về hai con Thám hoa lang ý của là thể giết liền giết chớ lòng đàn bà hai vị kiên trì giữ ý định thì xin nhất định trông coi cho ”
“Hiện giờ Đại Mao Nhị Mao quấn khác gì những con chó hai màu trắng đen khác ngươi yên tâm”
Nguyễn Thời Ý trầm ngâm giây lát ôn nhu mở miệng: “Diêu thống lĩnh hai ngày Quận chúa tìm ”
Ánh mắt Diêu Đình Ngọc ngừng : “À”
“Để… thám thính hành tung của ngươi”
“Nàng nàng biết…”
“Nàng cảm giác ngươi sẽ đến tìm ” trong giọng Nguyễn Thời Ý tiếng thở dài “Chuyện nàng mang bầu ngươi biết chứ”
Trong đôi mắt phượng của Diêu Đình Ngọc hiện kinh hãi đó là vui vẻ và âm thầm lo lắng
Môi mỏng mấp máy hồi lâu mới hỏi: “… Thật sự”
“Nàng giữ đứa bé ”
“…”
Không gian trầm mặc thật lâu Nguyễn Thời Ý về phía Từ Hách đã lâu lời nào tay ngừng xoay vòng ngọc cổ tay trái thôi
“Diêu thống lĩnh nếu lần thể giấu diếm nữ vương ngươi… sẽ ở vì Quận chúa chứ”
Diêu Đình Ngọc mím chặt môi lên tiếng
*
Hôm Từ Hách và Từ Thịnh mượn cớ du sơn ngoạn thủy ngoài tìm kiếm phong cảnh thảnh thơi rời kinh thành
Nguyễn Thời Ý mặt ngoài mỉm tiễn đưa kỳ thật ngầm đổ mồ hôi
Có lẽ nụ trấn định hòa nhã của nàng làm nhi tử và con dâu ngộ nhận là biểu hiện cô đơn tới hai ngày Từ Minh Sơ đã kéo Thu Trừng đặc biệt tới Từ phủ làm khách
Đã qua ba tháng kể từ lần mẫu tử hai mượn cớ thưởng hoa xem xe hoa để dạo Lan Viên
Thời gian trôi nhanh trong lúc đó đã xảy nhiều việc thể tưởng tượng nổi
Như vụ án thành ngầm xảy giải quyết đến chuyện Từ Minh Sơ nhận cha mẹ Nguyễn Thời Ý và Từ Hách từ mập mờ rõ đến giao phó cả thể xác và tinh thần cho đám nóng đầu rối rít tới Từ gia cầu hôn Từ Hách công khai dọn phủ thủ phụ hoàng đế đồng ý trả 《 vạn sơn tình lam đồ 》 Diêu Đình Ngọc vạch trần bí mật của Băng Liên danh tiếng của Từ Hách ngày càng lớn trở thành nhân vật vang dội trong giới thư họa…
Những tình huống phức tạp giống như kíp nổ chôn sẵn đột nhiên nổ vang như pháo khiến trở tay kịp kinh hồn bạt vía kích động vạn phần
Lúc Nguyễn Thời Ý Từ Minh Sơ Thu Trừng ba chậm rãi dạo trong hoa viên phủ thủ phụ ăm mặc xinh trò chuyện vui vẻ như tỷ ruột thịt
Vô số lần hỏi Thu Trừng và Lam Dự Lập đã phát triển đến giai đoạn nào nhưng vì Từ Minh Sơ ở bên cạnh nên Nguyễn Thời Ý tiện nhiều
Ngoại tổ mẫu hiền lành săn sóc trở thành tỷ tri âm… cũng dễ dàng mà
Đương lúc gặp A Lục dắt Đại Mao Nhị Mao dò xét khắp nơi Đôi chó từ xa đã ngửi thấy Nguyễn Thời Ý hưng phấn vô cùng
Nguyễn Thời Ý nể tình Từ Hách đã ‘ ngoài’ gọi hai con chó lớn tới
Một năm hai con ‘Thám hoa lang’ sự nỗ lực của Từ Hách và A Lục đã thích ứng với cuộc sống ở kinh thành dần cho phép lạ tới gần vuốt ve
Bởi vì Từ Minh Sơ thường xuyên tới dáng dấp giống Nguyễn Thời Ý đến năm sáu phần Đại Mao thân thiết với nàng ngừng duỗi cái cổ dài gác đầu lên tay nàng mà cọ chọc nàng khanh khách
Thu Trừng hiếm thấy mẫu thân lộ vẻ hứng thú lặng lẽ kéo Nguyễn Thời Ý sang một bên nhỏ giọng xin
“Tỷ tỷ lần du hồ… Ta bỏ mọi mà chạy đó mặt mũi nào tạ với tỷ xin tỷ đừng trách”
Phát hiện thái độ hào sảng xưa nay của nàng thêm chút hổ Nguyễn Thời Ý hài hước : “Tiểu nha đầu chỗ nào mà mặt mũi Rõ ràng là thẹn thùng Ta còn bảo Lam đại công tử dỗ nửa tháng mà ”
“Suỵt… Tỷ chớ chuyện mặt mẫu thân ” Thu Trừng giậm chân một cái “Còn trưởng bối khác của Từ gia Cũng ”
Nguyễn Thời Ý thành tiếng – hài tử mặt con mới là lão tổ tông Từ gia đấy
Khuôn mặt nhỏ của Thu Trừng thoắt đỏ thoắng trắng mơ hồ ẩn giấu chuyện khó khăn: “Ài Ta và mẫu thân là vì chịu tang nên trở về Đại Tuyên bất tri bất giác đã ngây hai ba tháng phụ vương ngày ngày đều phái tới thúc giục…”
“Cũng biết mẫu thân thật sự giận dỗi thế nào ăn vạ chịu trở về Hiện giờ phụ vương vạn bất đắc dĩ quyết định tự lên đường tới kinh đô bắt hai mẫu tử chúng trở về”
Nguyễn Thời Ý đại khái đã đoán tâm tư của Từ Minh Sơ
Thứ nhất chờ mong nửa đời rốt cuộc đã thấy phụ thân ruột thịt giảng hòa với mẫu thân đã mất sống dĩ nhiên mong sống chung nhiều hơn; thứ hai là nếu thể khiến trượng phu quản ngàn dặm xa xôi tới đón tương đương tuyên bố với bộ thần dân Xích Nguyệt Quốc Từ Vương hậu nàng và Thu Trừng công chúa đều là chí bảo trong lòng quân vương lẽ ai dám bắt nạt các nàng nữa
Không đợi Nguyễn Thời Ý kịp phản ứng Thu Trừng giục giã : “Tỷ tỷ nếu phụ vương thật sự tới đây … nên làm thế nào bây giờ”
“Cái gì làm thế nào” bên môi Nguyễn Thời Ý treo ý nhàn nhạt “Tất nhiên là về ”
“ tên …”
“Đứa nhỏ ngốc nếu yêu ngươi chắc chắn sẽ năn nỉ trưởng bối tới cầu hôn Đến lúc đó ngươi ở kinh thành hoặc vứt bỏ mọi chuyện ở Đại Tuyên chuyện đấy; nếu như ngay cả can đảm mở miệng cũng tội gì phí tâm vì ”
Nguyễn Thời Ý đã quen biết Lam Dự Lập hơn một năm hiểu cách làm của biết đối với Thu Trừng là nhất thời chơi bời
giữa hai quá nhiều cách trở cần vượt qua ngoài thúc đẩy hoặc khích lệ thể khiến bọn họ dũng khí bất ngờ nhưng chắc đã đủ để duy trì tình cảm cả đời
*
Đang lúc Thu Trừng rơi trầm tư hạ nhân Từ phủ tới báo “Nguyễn cô nương Lam đại công tử đến thăm là chuyện quan trọng thương nghị với ngài”
A nhắc Tào Tháo là Tào Tháo tới
Nghe thấy mấy chữ ‘Lam đại công tử’ dung nhan mềm mại của Thu Trừng khó nén vẻ vui mừng rạo rực
tới đoạn tìm ‘Nguyễn tỷ tỷ’ ‘chuyện quan trọng cần thương nghị’ nàng chu miệng hừ nhẹ xoay sờ cái lưỡi đang le của Nhị Mao
Nguyễn Thời Ý đoán rằng Lam Dự Lập hề biết mẫu tử Từ Minh Sơ ở đây : “Ta xem một chút chuyện gì chừng là việc của Nghĩa Thiện Đường…”
Nàng theo lễ cúi chào Từ Minh Sơ để cho A Lục và Song Khuyển tiếp khách thì dẫn theo Tĩnh Ảnh và Trầm Bích nhanh về thiên thính tiền viện
Xuyên qua hành lang uốn lượn bước sân gạch xanh rộng rãi khiến nàng kinh ngạc chính là Lam Dự Lập trong mà đang qua chỗ bụi trúc
Hắn trực ở trong cung mũ giáp đã tháo xuống cả chỉ mặc võ phục màu xanh xám
Vừa thấy Nguyễn Thời Ý định bước tới dùng giọng lo âu hỏi: “Cô nương Cái tên A Thịnh … đang êm vì nghỉ hưu mộc Còn ở trong phủ”
“Xảy chuyện gì”
Lam Dự Lập do dự quanh vẻ giấu diếm cảnh giác hai mắt đỏ bừng
Nguyễn Thời Ý nghiêng đầu với bọn nha : “Tới Tú Nguyệt Cư lấy hai hộp bánh xốp tròn tới chiêu đãi Lam đại công tử”
Từ khi Từ Hách theo công thức của tiệm Hưng Phong thành công làm các loại bánh xốp giống như sợ thê tử đủ ăn cách vài ngày đổi món nghĩ nhiều kiểu mới
Nàng từng oán trách chắc chắn sẽ điểm tâm của và canh của Vu Nhàn nuôi thành mập mạp; Từ Hách đùa nàng còn gầy hơn năm xưa nuôi béo xúc cảm càng
Lập tức Nguyễn Thời Ý mượn chuyện mời điểm tâm để đuổi đám hầu Nàng ôn tồn hỏi: “Nói chuyện gì xảy ”
Lam Dự Lập hít một thật sâu trầm giọng nghẹn ngào: “Có tới báo ở Nam Lộc Tây Sơn… phát hiện một thi thể nam giới cắt thành tám mảnh tay chân lành lặn mặt mũi đã biến dạng nghi là… Diêu thống lĩnh đã mất tích”
Nguyễn Thời Ý tránh khỏi rùng một cái
Đó là Diêu Đình Ngọc thật là ông cháu Từ gia ngụy tạo
“Ai ai hạ độc thủ”
Đôi lông mày của Lam Dự Lập nhíu chặt: “Khi và các tiếng gió tới nơi hiện trường đã dọn dẹp qua chỗ bụi cỏ lầy lội để ít dấu chân chó lớn và lông màu đen trắng… Xem xét từ dấu vết của loan đao là chết ở tay… Nhạn tộc”
Nguyễn Thời Ý thể nào phân biệt thật giả nhưng nàng cách nào khiến Lam Dự Lập nghĩ về hướng
“Phủ quận chúa đã nhận tin tức ”
“Ta Quận chúa… tự xác nhận phần thân thể còn lúc thấy vết sẹo đùi đã té xỉu tại chỗ”
Trong lòng Nguyễn Thời Ý như đánh một đòn đau đớn mãnh liệt thấu tận xương
Mặc kệ chết Diêu Đình Ngọc Hạ Tiêm Lạc cũng đối mặt với bi thương bào mòn tự vượt qua
Y hệt nàng năm đó
Bỗng nhiên nàng vô cùng mong đợi tình nghĩa giữa Hạ Tiêm Lạc và Diêu Đình Ngọc chỉ là thoáng qua giống bông hoa xinh nhưng chóng tàn tiện tay thể bỏ
Lam Dự Lập siết chặt nắm tay: “Chuyện đã giao cho Đại Lý tự tra xét nhưng… mời A Thịnh cùng lén dò hỏi”
“Ông… bọn họ phụng mệnh tìm kiếm cảnh quan dự tính hai ba ngày nữa mới về”
Trong lòng Nguyễn Thời Ý thấp thỏm an ủi vài câu
Đợi đám nha lấy hộp thức ăn đem bánh xốp tới Nguyễn Thời Ý chần chờ trong chốc lát: “Thu Trừng và mẫu thân nàng đang ở trong hoa viên tản bộ ngươi …”
Lam Dự Lập rũ mắt y phục chẳng gì của xoa đôi mắt lộ rõ vẻ đau buồn: “Ngày khác … Bị vương hậu và tiểu công chúa thấy dáng vẻ thất thố của mặt cũng chỗ đặt”
Nguyễn Thời Ý bất ngờ nhớ Diêu Đình Ngọc đã – bằng hữu thật sự dám động tâm dám lưu tình như cái xác hồn
Hạ Tiêm Lạc nguyện dùng thân thể Quận chúa vì mà giữ bào thai trong bụng Lam Dự Lập bởi vì tin chết mà khổ sở nôn nóng… Có thể thấy cũng trắng tay
Mong thể chịu đựng qua kiếp nạn từ nay cảm nhận thế nào là tự do
Lam Dự Lập nhận lấy hộp thức ăn Trầm Bích đưa lên hấp tấp cảm tạ vội vã chia tay
Nguyễn Thời Ý đích thân tiễn khỏi phủ chờ đến khi xoay lên ngựa giơ roi thúc ngựa chạy mới thở dài một tiếng
Bỗng nhiên đầu bên cửa đã sớm thêm một bóng hình màu trắng
Mắt môi đỏ xinh rực rỡ khí sắc sáng sủa là Thu Trừng
“Hắn Tỷ … ở đây”
“Ừm…” Nguyễn Thời Ý trù trừ “Bằng hữu của xảy chuyện vội về xử lí”
Thu Trừng lạnh lùng nhạt phất tay áo xoay
Nguyễn Thời Ý đang định giải thích thì hài tử khinh công cao đã lướt qua như một cơn gió
Hoa mộc lan tím rơi lả tả đầy đất
Tiểm Điềm Cao… sợ là lạnh lùng