Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 93
Từ Hách vẽ vẽ tác phẩm của đã thành ngựa quen đường cũ
Kỹ năng và mắt của đã sớm tăng lên khi du ngoạn lần cảm kích Gia Nguyên Đế dìu dắt tất nhiên liền tận hết sức lực vẽ núi sông càng khí thế cuồn cuộn
Vách đá hiểm trở cỏ lạ um tùm; điểm cây thành rừng thác nước chảy nghiêng; bến đò vắng vẻ lưa thưa; mây mờ đằng xa nước và trời nhập ; Danh Sơn Tự mây khói quẩn quanh… Ngàn dặm giang sơn cô đọng nơi
Sau khi vẽ xong một đám quan viên trong Hàn Lâm Họa Viện khỏi thán phục nhịn khen ngợi bản chép của Từ đãi chiếu xuất sắc kém gì Tham Vi
Gia Nguyên Đế khi xem thì mặt rồng vui mừng đề bạt Từ Hách làm phó sử của Hàn Lâm Họa Viện
Trong khi tất cả mọi đều mong đợi thì Từ Hách quỳ xuống kiên quyết cự tuyệt tuyên bố đây là vẽ kiệt tác của tiền nhân nếu chỉ bằng việc mà thăng quan tiến chức thì sẽ bất kính với “Tham Vi ” bất công với đồng liêu
Gia Nguyên Đế suy nghĩ trong chốc lát quyết định ban cho một tòa nhà ở Thành Tây
Hiện tại kinh thành chia làm Tây quý Đông phú nhà ở Thành Tây vạn kim khó cầu ngự ban là ân sủng chí cao vô thượng
“Trẫm vương công tử cả thành đều đến phủ thủ phụ cầu hôn ngươi độc chiếm ưu ái sắp thân càng thêm thân với Từ thủ phụ Ngay cả ruột của trẫm cũng bằng ngươi…” Gia Nguyên Đế vui hớn hở ngắm nghía Từ Hách đột nhiên cảm thán “Tiểu tử Tề Vương quả thực ăn chơi trác táng một chút”
Từ Hách ngẩn đáy lòng hoang mang khó tả
Đang êm tại hoàng đế nhắc đến thiếu sót của Tề Vương mặt mọi
Tề Vương can thiệp triều chính tranh công chỉ quan tâm đến thú vui linh tinh bên ngoài là vị thân vương đế vương yên tâm nhất
Hắn lúng túng : “Bệ hạ chê vi thần là đom đóm lập lòe nhỏ nhặt đáng kể nhỏ nhặt đáng kể…”
Hoàng đế vuốt râu : “Thôi trẫm biết ngươi đã vất vả mấy ngày liên tiếp cho phép ngươi nghỉ ngơi nửa tháng ngoài giải sầu”
Từ Hách cung kính tạ ơn cảm ơn từng đồng liêu đến chúc mừng gật đầu hỏi thăm Nguyễn Tư Ngạn đang một bên
Sau vụ án Thành Ngầm Nguyễn Tư Ngạn bởi vì Đại Lý tự kiểm tra phủ mà hao tổn mặt mũi
Người ngoài đều hoàng đế cố ý đào tạo Từ đãi chiếu trở thành đầu tiếp theo của Hàn Lâm Họa Viện
Mỗi lần Từ Hách gặp vị sư đầy tiên khí cũng đều duy trì tôn kính và khiêm nhường; mà Nguyễn Tư Ngạn thì hơn phân nửa thời gian đều nhàn nhạt mặt mày tỏ vẻ xa cách
Hai ở trong Thư Họa Viện đều hết sức khiêm tốn ít lời kiệm chữ vẽ nhiều hiếm khi thấy trao đổi với
Từ Hách dần dần hiểu vì Nguyễn Thời Ý cho đường chân tướng đơn giản là vì mâu thuẫn ban đầu hoặc quan điểm hợp
Có vài thật tình ngay thẳng vài thập niên cũng thay đổi như Hồng Lãng Nhiên như Tiêu Đồng
Có vài như
Ngôi nhà hoàng đế ngự ban chỉ cách phủ thủ phụ hai con phố Ba lối và ba lối tương tự như sân nhỏ ở Ly Khê của Từ Hách một hoa viên lớn trong động tĩnh
Bởi vì đang sửa chữa nốt nên Từ Hách công khai dọn về Ỷ Đồng Uyển trong nhà trưởng tử
Ban ngày tỏ như thường giữ vẻ đàng hoàng nghiêm túc tương kính như tân với Nguyễn Thời Ý
Ban đêm vẫn như thường lệ lặng lẽ vòng qua hồ sen lẻn Tú Nguyệt Cư
Bên trong Tú Nguyệt Cư vốn nhiều hầu hạ buổi đêm vắng lặng bóng
Vừa lúc gặp Nguyễn Thời Ý đến kì nguyệt sự đang giường ôm túi sưởi nhét dược liệu cuộn tròn bọc chăn kín mít
Bị thở lành lạnh của bao vây nàng tránh giọng vẻ ghét bỏ: “Mấy ngày nên cảm lạnh ngủ ở giường trúc ”
Từ Hách hết sức bực lùi một chút về bất bình: “Hừ Xem lần tới nỗ lực hơn”
Nguyễn Thời Ý vốn đang đau âm ỉ nên bực bội ẩn ý trong lời của tức khắc bùng nổ
“Ta cần Cực cực khổ khổ mới nuôi ba đứa nhỏ lớn lên Chàng còn …”
“ … cơ hội bọn chúng lớn lên…”
“Chàng trẻ con Tiểu Mao Đầu Còn nữa Thịnh Nhi Hạo Nhi Viện Viện sớm muộn sẽ sinh chắt cho Chàng thích chăm mấy đứa đều ”
Từ Hách biết chuyện chốc lát thể khiến nàng đổi ý chỉ đành ngậm miệng ngoan ngoãn giường trúc
Đêm khuya thấy tiếng hô hấp đều đặn Nguyễn Thời Ý nhỏ giọng hỏi: “Còn ngủ”
“Giường trúc cứng còn nhỏ ngủ ” Hắn thành thật trả lời
“Hiện giờ nhiệm vụ đã thành nhưng … chuyện làm chuyện ‘du sơn ngoạn thủy’ đã bàn bạc lúc sợ khó mà thực hiện”
Từ Hách biết nàng ám chỉ việc che chở cho Diêu Đình Ngọc đột nhiên nghi ngờ khi nào cái tên gia hỏa hành động như ma quỷ đang ở ngoài trộm Hắn kiềm nhíu mày vểnh tai lắng
Nguyễn Thời Ý thấy yên lặng bất thường cảnh giác : “Sao ”
“Suỵt”
“Ai đến”
“Không xác định”
Nguyễn Thời Ý rụt rè nhích về : “Nếu ngại khó chịu là… ngủ ở đây ”
Từ Hách trong bóng tối nghẹn nghĩ thầm nếu thê tử cho lên giường sẽ dùng cách hù nàng
Rón rén trở bên nàng đang vòng tay ôm lấy bất thình lình nàng đẩy tay
“Không ôm”
“Này… hôn một cái” Hắn dí môi sát nàng
“Không cho phép hôn” nàng nghiêng đầu tránh “Hôn làm gì khác”
“Suy nghĩ một chút thôi làm chuyện gì khác”
“Chàng sẽ nghĩ cách để cho làm chuyện khác”
Nàng bối rối xoay ánh đèn lẻ loi chiếu rõ hai má đỏ ửng của nàng nhưng lỗ tai hồng hồng vẫn tiết lộ
Từ Hách thay nàng đắp chăn kín
Nguyễn Nguyễn của quả nhiên hiểu nhất
Từ trong ngoài từ xuống
*
Gia Nguyên Đế mở 《 vạn sơn tình lam đồ 》cho các tông thân (gia tộc) thưởng thức bày di tác của “Tham Vi ” để so sánh Uy danh của ‘Từ đãi chiếu’ một lần nữa chấn động giới thi họa kinh thành
Người đều Tham Vi đã kế tục Từ gia nối nghiệp
Trò giỏi hơn thầy chỉ trong tầm tay
Ngại vì Từ đãi chiếu ngoài cũng dọn ngôi nhà ngự ban mọi cách nào đến bái kiến dám phủ thủ phụ chỉ thể náo nhiệt bàn tàn thám thính hướng của
Ngẫu nhiên mấy vị quý nhân giao hảo với Từ Minh Lễ mượn việc tới nhà tặng hậu lễ khẩn thiết tranh của Từ đãi chiếu đều Từ gia ngăn
Nhất thời tin đồn ‘Từ đãi chiếu họa tác khó cầu’ lan rộng mấy bức họa lúc vì kiếm sống mà vẽ và những bức họa hoa điểu ở Thư Họa Viện Thành Nam đều mọi tranh cất giữ
Ở giữa còn một rước lấy nghị luận đó chính là vị hôn thê tương truyền của Từ đãi chiếu – Nguyễn cô nương
“Nguyễn cô nương” chỉ thay Từ thái phu nhân giữ những danh tác giá trị liên thành của “Tham Vi ” mà còn gả cho Từ đãi chiếu danh vọng đang lên quả thực là để giới thi họa ca tụng
Cộng thêm việc nàng theo họ của Từ thái phu nhân họ hàng với đầu Hàn Lâm Họa Viện Nguyễn Tư Ngạn đại nhân thể là chiếm hết phong cảnh
Chẳng qua trong cuộc để ý chút nào mỗi ngày ở Từ phủ xử lí Nghĩa Thiện Đường và việc làm ăn của “Từ thái phu nhân” rảnh rỗi thì vẽ hoa điểu một chút chơi với Mao Đầu cuộc sống bình thản mà ý vị riêng
Hoàng đến cho Từ Hách nghỉ nửa tháng để hồi phục
Hắn bằng mặt bằng lòng mượn cớ tránh trong nhà hết lần tới lần khác thấy bóng dáng ngay cả con gái đến thăm cũng hiện thân
Sau giờ Ngọ Nguyễn Thời Ý Chu thị và Từ Minh Sơ rảnh rỗi ở tiểu viện thanh tĩnh hóng mát
Khắp nơi tường vi đua sắc mái lầu lục giác cong vút như cánh chim sóng gợn lăn tăn quanh đình cảnh vật vui vẻ bậc nhất
Từ Minh Sơ lắc nhẹ quạt lông dõi mắt xung quanh: “Huynh trưởng và Thịnh Nhi đang làm nhiệm vụ nhưng con phụ thân ở nhà… Vì mất dạng thế”
“Hai ngày nay thần thần bí bí…” Nguyễn Thời Ý mắng “Không biết đang tính toán gì”
“Người bắt nạt ông Nên ngay cả cơm ông cũng ăn”
Nguyễn Thời Ý giận: “Làm thể bắt nạt cha con”
Rõ ràng giỏi bắt nạt khác nhất là
Từ Minh Sơ luôn đúng lúc bắt ý thẹn thùng trong con ngươi rũ xuống của mẹ khỏi mừng rỡ
Nàng từng cảm thấy Nguyễn Thời Ý quá nghiêm khắc đoan trang xa cách mười mấy năm cảm giác mẫu thân trẻ tuổi hoạt bát dịu dàng hơn nhiều Nàng thở dài : “Nếu phụ thân vẫn luôn ở bên lúc nhất định sẽ bình dị gần gũi dịu dàng săn sóc như bây giờ”
“Chê hung dữ”
“Trước thật sự đáng sợ” Từ Minh Sơ hài hước
“Cái đứa nhỏ Đừng tưởng rằng lập gia đình làm vương hậu thì quản con”
“Người vẫn y như miệng cứng ruột mềm” Từ Minh Sơ kéo tay nàng “Tiếc rằng lúc đầu con biết tính của đó … mong chờ thể ngoài miệng khoan dung cho con một lần trời sinh hai mẹ con khắc khẩu ai nhường ai”
“Sau khi con làm mẹ Thu Trừng chọc giận mới hiểu nỗi khổ của Con tự hỏi trượng phu yêu thương hưởng hết phú quý còn bực bội như huống chi là … Không trượng phu chăm sóc còn nuôi lớn ba chúng con trong nghịch cảnh”
Nguyễn Thời Ý con gái bỗng nhiên tới chuyện cũ nhạt: “Chẳng đều qua Vì còn treo bên miệng mãi”
“Khó khi con chân chính tỉnh ngộ thương cảm một hồi cho con tự nhiên ”
Dường như nàng trút bầu tâm sự những chuyện mấy chục năm qua cũng gỡ bỏ hết sự kiêu ngạo và bướng bỉnh trong quá khứ mặt mẫu thân
Chu thị thấy đôi mẹ con đã xóa bỏ hiềm khích xưa mỉm
Đang lúc chuyện phiếm thì một trận gió thổi hương thơm phức tới
Mọi chuyển mắt về hướng cửa viện mọc đầy hoa mộc xanh bao lâu Từ Hách mặc một thân áo màu xám nhạt bước nhanh trong sảnh
Hai tay bưng một khay trúc tự chế bên năm cái đĩa bạc bày điểm tâm
Hình dáng tròn trịa màu sắc vàng óng mùi thơm tỏa bốn phía
“Phụ thân mất tích một ngày là mua điểm tâm” Từ Minh Dụ nhỏ giọng hỏi
Chu thị rảnh rỗi bên cạnh tấm tắc ngạc nhiên: “Đây chẳng là bánh xốp Lật Dung của tiệm Hưng Phong ư Kinh thành còn bán”
Từ Hách thần bí: “Đậu đỏ hạt sen cơm dừa mè đen và hoa hồng Năm vị mọi nếm thử xem cái nào ngon”
Hắn cẩn thận đặt cái đĩa nhỏ lên bàn bát tiên trong mắt giấu mong đợi
Từ thời con gái Nguyễn Thời Ý dăm ngày ba bữa ăn loại điểm tâm đây là sự thật cả nhà đều biết
Từ khi cửa hàng bánh xảy chuyện lão đại nương về quê tuy nàng đã công thức nhưng rảnh rỗi để thử nghiệm cũng dần quen với việc bánh xốp ăn
Bây giờ Từ Hách đột nhiên bưng tới một mâm lớn tiêu hồ dầu ngấy xem bề ngoài đã thấy giống với bánh Lật Dung trong cửa hàng
Nguyễn Thời Ý mở đầu gắp một viên nhẹ nhàng cắn
Bánh xốp giòn tan từng tầng bánh xếp chồng âm ấm ngon miệng tỏa hương thơm ngát; vỏ hạt sen ngọt mềm trong veo chút nào béo ngậy
Từ Hách đợi nàng ăn xong đã gấp gáp hỏi: “Thế nào”
“Rất ngon thể liều mạng so với tay nghề của lão đại nương càng giòn hơn bánh Vu ma ma thử làm lần Đây là cửa hàng nhà nào mới mở”
Từ Hách ngạc nhiên: “Cái đây là làm”
“A” Từ Minh Sơ và Chu thị khiếp sợ vội vàng gắp một viên
Nguyễn Thời Ý sẵng giọng: “Đang êm lăn lộn làm cái Định mở cửa hàng bánh”
Từ Hách nàng hỏi đến mù mờ: “Không nàng thích ăn Ta vất vả lắm mới nghỉ dùng hai ngày làm cho nàng chút đồ ăn vặt thôi”
Câu trả lời tự nhiên bật thốt
Từ Minh Sơ và Chu thị chợt cảm thấy miếng bánh ngọt đến phát sợ
Không thể nào tưởng tượng “Tham Vi ” đầu giới thư họa ‘Từ đãi chiếu’ hoàng đế sủng ái nhất trong lúc mọi tranh mua tranh vén áo xuống bếp dùng đôi tay đặt bút như thần làm bánh xốp 5 vị cho thê tử
Chỉ vì đối phương ‘thích ăn’
Nguyễn Thời Ý thấy góc áo và cằm dính chút bột mì tiện sửa sang cho mặt tiểu bối liền nháy mắt
Từ Hách hiểu ý lấy tay quẹt hai cái cẩn thận quẹt bột kéo dài tới hai bên má
Nguyễn Thời Ý cong mi nhịn nâng bàn tay trắng nhỏ nhắn lên thay lau sạch sẽ
Trong lúc đó ai chuyện chỉ một ánh mắt ẩn ý một động tác nhỏ ăn ý nồng nàn lấp đầy bộ đình viện
Từ Minh Sơ và Chu thị khi cưới cũng trượng phu hết mực cưng chiều nhưng vẫn cảm giác nhu tình mật ý mắt khiến hàm răng ê ẩm cắn một miếng đường hận thể biến mất tại chỗ
*
Những ngày nghỉ phép Từ Hách trừ việc làm chút điểm tâm cho Nguyễn Thời Ý thì còn nước lấn tới cùng nàng vẽ tranh trồng hoa còn quên chơi đùa với đám Mao Đầu A Lục và bầy chó
Thỉnh thoảng sẽ luyện kiếm với Từ Thịnh ông cháu hai vẫn thường mật nghị
Khi trưởng tử hưu mộc thư phòng thủ phụ cùng phẩm trà hỏi han khó khăn; cũng từng đồng ý lời mời của Từ Minh Dụ đến Trường Hưng Lâu tụ tập thử món ăn mới bình rượu ngon
Biết hai phu thê bọn họ kế hoạch xa đám con cháu càng lưu luyến rời
Mười mấy ngày ngắn ngủi mọi tựa hồ đều hẹn cùng nắm chặt thời cơ đền bù những năm tháng đã bỏ lỡ
Tuy Từ Hách cha già ông nội nghiêm túc cơ trí cũng mỹ như năm xưa Nguyễn Thời Ý phóng đại nhưng dùng tính cách thật thà tuổi trẻ trở thành của con cháu
Ban ngày bận bịu quan tâm con cháu buổi tối thì bận bịu ‘quan tâm’ thê tử
Chỉ đơn giản thân thề kề sát mặt ngọc dựa nghiêng miệng thơm quấn quít tinh thần như gió cuốn rặng liễu hình thể như cao su dẻo dai
Đợi cho tiếng tin dồn dập chậm mây mưa tiêu tán thở quyến luyến vẫn quanh quẩn
Từ Hách ôm ôn hương ngực tay xoa nhuyễn ngọc hì hì : “Nguyễn Nguyễn nhớ lần đánh cuộc giữa với nàng một năm Nhìn dáng vẻ thế là tính nhỉ”
Nguyễn Thời Ý từ trong cuồng triều bình tĩnh vẫn chết vì sĩ diện: “Sao tính Hai hiện nay đánh ngang tay Chờ thắng vẫn ”
Từ Hách đến phát run: “Được coi như nàng chơi trò đổi trang phục hoa nhài cắm bãi phân trâu cũng sẽ nàng chứ”
“Còn lấy chuyện đó nhạo ” Nguyễn Thời Ý giận dỗi gặm cánh tay
Từ Hách đau lùi thì triều tiếp tục dâng buồn bực uy hiếp: “Nguyễn Nguyễn ép … bù đắp cho nàng mấy thập niên thiếu thốn”
“Đừng nháo” Nguyễn Thời Ý mệt mỏi vô cùng phá lệ vươn tay ôm chặt “Chàng … cho thêm chút thời gian”
Nàng từng vì con cháu làm lụng vất vả hơn nửa đời cũng vì cái tên ‘gọi là tình lang nhưng thật là trượng phu’ làm mệt chết
Từ Hách biết làm vốn định dỗ nàng cùng tắm sợ kinh động đến nha gác đêm bên ngoài chỉ thể tự bưng nước cho nàng lau rửa
Thân là trượng phu tình lang hộ vệ hầu bếp… đại khái gì thể làm
Nhà mới ngự ban đang bố trí theo ý hoa viên an tĩnh quấy nhiễu phòng vẽ giường rộng xây với phòng ngủ bên cạnh hồ nước nóng… Cái gì cần đều
Ừ chỉ cần ráng nhịn chút nữa sẽ thôi
*
Ban đêm khói hương lượn lờ trong lư hoa sen ở thư phòng thủ phụ mờ ảo bay lên
Sách đặt giá đủ để cho sách khắp kinh thành hổ và điên cuồng
Từ nhỏ Từ Thịnh đã học văn hôm nay chạy đến thư phòng phụ thân khêu đèn quả thực hiếm thấy
Từ Minh Lễ giả bộ lững thững về phía trưởng tử phát giác quyển sách đang vùi đầu xem tỉ mỉ là một cuốn tạp văn liên quan đến cổ độc
“Còn tốn sức vì cô nương ”
Từ Thịnh lúng túng gãi đầu: “Con chỉ tùy tiện thôi”
“A biết con bằng cha” Từ Minh Lễ “Nếu đến chút tâm tư nhỏ của con mà cũng đoán uổng công làm cha cũng uổng công đầu nội các”
Từ Thịnh phụ thân giáp mặt vạch trần dám thừa nhận cũng thể phủ nhận đánh trống lảng : “Phụ thân sách … cho con mượn mấy ngày ”
“Mượn hai ngày con thể làm gì”
“Con…”
Từ Minh Lễ thở dài: “Tới nước chuyện cần thương lượng thật kỹ”
Dung nhan khí của Từ Thịnh tràn đầy ảm đạm
Hắn bao giờ quên tổ mẫu từng nhắc nhở – Đừng quên cháu là Từ đại công tử
Là trưởng tôn của Tham Vi trưởng tử của Từ thủ phụ lương phối của thể nghi ngờ là vương công quý tộc nữ tử thế gia
Cho dù Tĩnh Ảnh cứu cũng là nhiều năm qua nỗ lực noi gương nhưng đối với ‘ngày xưa sư tỷ hôm nay nha ’ vạn lần thể nghĩ nhiều
yên tâm
Từ Minh Lễ thấy yên lặng giải thích: “Tần đại phu nghiên cứu đã lâu đoán rằng… cổ độc của Trình Chỉ huy sứ cách nào giải hết nhưng một cách thể thử một lần”
“Cách gì” Từ Thịnh vui mừng
“Con đừng cao hứng quá sớm” Từ Minh Lễ cau mày
“Người ”
“Đa số cổ độc đều thuần âm hoặc thuần dương ý của Tần đại phu là… thể cân nhắc điều hòa âm dương”
Ánh mắt Từ Thịnh hoang mang: “Vậy thì điều hòa thôi”
Dừng một chút dường như nhớ cái gì trợn mắt há hốc miệng: “Không là chỉ… Cái cái cái loại chuyện chứ”
Lời còn dứt tuấn nhan đã đỏ lên
Từ Minh Lễ ngậm bên môi: “Phản ứng của con so với tưởng tượng của phụ thân còn nhanh hơn xem … Thịnh Nhi nhà chúng đã trưởng thành”
“Không con con con còn nhỏ Thật… còn nhỏ”
Từ Thịnh tay chân luống cuống lắc đầu như trống bỏi
Từ Minh Lễ nhớ đến chuyện hoang đường khi còn trẻ nụ nhạt : “Không con giữ là ”
Đang quẫn bách lùi bước Từ Thịnh đột nhiên căng thẳng: “Cho nên và nhị thúc định an bài thế nào cho nàng”
Hắn biết rõ với đầu óc của Tĩnh Ảnh hiện giờ nàng tùy tiện gả chồng hoặc trực tiếp ‘nhượng bộ’ nàng sẽ cự tuyệt
Chuyện tới phiên cũng dám mơ tưởng đến đó
“Có thể an bài thế nào Đương nhiên tôn trọng ý nguyện của nàng”
“ nàng…” môi Từ Thịnh run run “Trước mắt nàng chỉ là… hài tử lớn kẹo chi phối”
“Vì mới bàn bạc thật kỹ” Từ Minh Lễ than thở “Dĩ nhiên gấp gáp trong ngay tối nay cũng giới hạn chỉ phụ tử chúng ”
Chợt tiếng bước chân thật khẽ ngoài cửa viện đoán thống lĩnh hộ vệ đang chờ ho nhẹ một tiếng ngừng đề tài
Sau khi vụ án thành ngẩm xảy dù là ban ngày ban đêm Từ phủ đều tăng cường tuần tra
“Tạ thống lĩnh mọi việc trong phủ thỏa chứ”
“Đại nhân đều bình yên” ngoài cửa giọng trầm thấp đáp “Đã qua giờ Hợi ngài …”
“Ừ nên nghỉ ngơi”
Từ Minh Lễ và con trai cùng khỏi thư phòng sự hộ tống của mọi trở về phòng ngủ
Từ Thịnh lễ phép từ biệt phụ thân xoay nhập ánh trăng mờ
Lại Từ Minh Lễ thấp giọng hỏi Tạ thống lĩnh “Ỷ Đồng Uyển hôm nay vẫn ”
Tạ thống lĩnh đáp: “Vâng chỉ một ngọn đèn Thuộc hạ đã tuân theo phân phó của ngài tuần tra như thường”
Từ Thịnh tâm tình nặng nề bỗng nhiên thêm mấy phần sung sướng
Hóa chỉ phát hiện bí mật ‘tổ phụ hàng đêm chạy tới giường nhỏ của tổ mẫu’ âm thầm dặn dò Tĩnh Ảnh chớ để ý chuyện linh tinh ngay cả phụ thân cũng rõ như lòng bàn tay
Càng ngờ ngay cả đám phủ vệ cũng mở một mắt nhắm một mắt làm bộ biết gì
Nhớ Từ Hách và Nguyễn Thời Ý ngày thường nghiêm trang nhưng giấu nổi mật ngọt lan tràn Từ Thịnh xoa khuôn mặt đang nóng lên nội tâm kêu gào
– Cầu xin hai lập tức lập tức nhanh lên mau mau… thành thân luôn