Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 91
“Nguyễn Nguyễn…”
Trong bóng tối Từ Hách rúc băng ghế hoa lê bên mép giường nhỏ giọng
Nguyễn Thời Ý xác nhận tới là trái tim đang nhảy loạn lập tức an tĩnh Nàng dùng giọng nhẹ như lông vũ đáp : “Vâng”
“Nàng tỉnh ” Hắn lén lút thăm dò dường như còn cần xác nhận “Nàng… tỉnh lúc nào”
“Từ đầu tới cuối đều nửa mê nửa tỉnh…”
Nàng dịch bên trong dành chỗ trống cho
Hắn chần chờ một lát kinh ngạc thấy nàng giận dỗi rón rén leo về chỗ cũ: “Chẳng lẽ nàng đã… sớm phát hiện”
Nguyễn Thời Ý thừa nhận: “Ừ”
“Nàng cho Hại … giống như kẻ gian”
Hắn bực bội ôm nàng ngực kiếm trò đùa mới cọ râu mới mọc bên tai nàng chọc nàng ngừng né tránh
Nguyễn Thời Ý vẫn luôn giả bộ biết mặc tự do đến dĩ nhiên sẽ nghĩ đủ cách quấn nàng như như
Nàng thể hưởng thụ sự mát mẻ của thể ngủ thật ngon một công đôi việc
Hôm nay mới ý thức nàng liên tục cho phép… Cuộc sống đại khái cách nào vượt qua
Ánh trăng lấp ló ngoài cửa sổ ngọn đèn trơ trọi bên trong phòng thu hút thiêu thân lao cửa sổ kêu lách tách
Nhân lúc nàng mới tỉnh mộng hoảng sợ tan hết Từ Hách nhẹ liếm lớp mồ hôi mỏng rịn bên thái dương nàng ôn nhu hỏi: “Vừa nãy gặp ác mộng ư”
Nguyễn Thời Ý gối lên cánh tay thấp giọng giải thích: “Hôm nay chơi với Tiểu Điềm Cao ở Thúy Hồ…”
Lời hết Từ Hách đã cúi dùng thân thể nặng nề và đôi mắt kiêu ngạo đè ép nàng cúi đầu ngậm lấy lỗ tai nàng giọng mang vẻ uy hiếp
“Thừa dịp ở đây hẹn hò với nam tử khác”
Nguyễn Thời Ý vại dấm bất ngờ của làm cho phì
“Lại mượn cớ làm bậy Đứa nhỏ sắp thành cháu rể ngoại của chúng Bình dấm mà cũng ăn…”
“Hả” Từ Hách tò mò mặt vẫn chôn ở cổ và vai nàng mở miệng nhấm nháp
Nhiệt độ cơ thể mát lạnh của xua tan nóng khiến Nguyễn Thời Ý đột nhiên nhớ tới một chuyện – áo ngủ… hình như mỏng quá mức
Để dời sự chú ý của nàng cực lực kiềm chế hứng thú nghiêm mặt : “Nghe Diêu thống lĩnh bỗng nhiên mất tích… Dựa theo cách của ngoài đó là làm khiêm tốn luôn lấy mũ giáp che đậy khuôn mặt tuấn mỹ… A”
Bốn chữ “khuôn mặt tuấn mỹ” khỏi miệng cổ nhỏ đã cắn một cái Nàng nhịn hô đau
“Nói ai ‘khuôn mặt tuấn mỹ’”
“Ta chỉ sự thật thôi mà” Nàng quả thật nghĩ chuyện gì đáng để chú ý
Diêu Đình Ngọc Hồng Hiên Lam Dự Lập Tề Vương… Người đều tuấn bất phàm gia hỏa thể ăn hết dấm của các mỹ nam tử trong thiên hạ chứ
“Ở cạnh mà khen khác biết hậu quả là gì ”
“Ấu trĩ” Nguyễn Thời Ý đã sớm cảm nhận Tiểu Tam Lang ngẩng cao đầu vội cắn răng “Nói chuyện nghiêm túc đừng nháo”
Một tay Từ Hách chống lên giường một tay khác khẽ vuốt vùng đồi núi của nàng môi mỏng lướt qua từng tấc da thịt hừ hừ
“Nàng chuyện nghiêm túc của nàng nghiêm túc làm chuyện của chúng can thiệp chuyện của ”
Nguyễn Thời Ý biết chống cự vô tác dụng khẽ cắn môi thơm tập trung tinh thần tiếp: “Lần Tiểu Điềm Cao … hai dị tộc hỏi chuyện chiếc nỏ Chưa đến mấy ngày vụ án thành ngầm xảy thành giới nghiêm… Nói chừng… Ừm chừng… Người truy tìm còn ở trong thành đang để mắt đến hành tung của Diêu thống lĩnh”
Nàng hình thức quân tử lẫn với tiểu nhân của giày vò mồ hôi mỏng đã ướt áo lụa chút thể thành lời
Dưới ánh sáng mờ nhạt mái tóc dài trút xuống gối giống như thác nước thơm hương nổi bật lên gương mặt đỏ ửng như phù dung
Mặt mày tinh xảo gợi lên hứng thú giọng bởi vì càn rỡ mà càng thêm run rẩy
Từ Hách vén lụa mỏng lên vẫn quên đúng lúc đưa nghi vấn: “Quận chúa phản ứng ”
“Ta… hỏi”
“Gã họ Diêu giảo hoạt Nếu nghi ngờ nàng và … Chúng cần quan tâm đến ”
“…Trầm Bích ngủ ở phòng ngoài cái như thế ”
“Lúc nhảy từ cửa sổ đã thuận tay cài then cửa chính ”
Giọng trầm thấp khàn khàn của ghé sát tim nàng mơ hồ ngậm ý
Nguyễn Thời Ý biết rõ càng khước từ sẽ càng khiến tùy tiện hơn dứt khoát nhắm mắt khống chế hô hấp dồn dập của
“Diêu thống lĩnh biết thuần phục Thám Hoa Lang cũng từng hoài nghi hức… Nhỡ mà nhỡ mà vì thoát tội khai hai chúng …”
Từ Hách đáp lấy ngón tay làm bút khẽ cong chậm rãi vẽ như tô lan như điểm thạch ung dung hạ bút
Hoa lá đơn giản nở rộ ngòi bút xinh mà mất vẻ hoang dại
Gò má nàng càng thêm hồng nàng run giọng : “Nếu thì chờ vẽ xong Tình Lam Đồ chúng rời kinh thành thể tìm mảnh tranh cuối cùng thuận tiện tránh nơi đầu sóng ngọn gió”
Giọng trầm thấp của Từ Hách đã trở nên mơ hồ: “Thê tử của thế mà tình nguyện du ngoạn với thật khiến vui mừng khôn xiết”
“Chàng đồng ý Vậy… Ta nhờ các giúp chuẩn dắt theo A Lục và đám chó Ta còn đến Nghi Kinh một chuyến…”
Từ Hách ngắt lời nàng: “Nguyễn Nguyễn nàng càng nghiêm túc càng khiến làm chuyện để xem thái phu nhân nhà thể đắn đến mức nào”
“Chàng quá hư hỏng ”
“Vẫn thể hư hơn chút nữa”
Nguyễn Thời Ý thừa dịp lùi kiềm chế hít một ngụm khí lạnh
Đủ loại kế hoạch tị nạn chỉ thể nuốt trong họng
Choáng váng xưa nay từng khiến nàng nghiêng đầu cắn móng tay dám lén xuống thứ đang nhô lên lớp chăn mỏng càng dám phát tiếng kêu mềm nhũn
Đêm hè tiếng sấm nổ vang gió ào ạt thổi qua hạt mưa rào rạt đập lòng rối loạn
Ngọn gió buồn bực thể xua tan nóng nhưng dư sức lay động ánh nến trong phòng
Đôi mắt nàng mông lung bàn tay mềm gắt gao túm chăn dục vọng khi xưa nay càng thêm rạo rực hoa thơm mặc dạy dỗ từ trong ngoài mặc sức nước chảy
Trong ánh đèn chập chờn tiện tay kéo màn lụa mặc kệ bên ngoài là mưa gió đông hè độc chiếm cảnh xuân đêm nay
Đóa hoa nở rộ tầng tầng lớp lớp mỹ lệ vô tận
*
Bóng đêm mưa gió xé mở
Tâm hồn thiếu nữ sợ hãi lúc hoảng hốt khi sát gần thẹn thùng rút lui
So với sự đờ đẫn ở Li Khê Nguyễn Thời Ý cuối cùng cũng đạt đến cảnh tươi của chuyện vận động nông sâu
Mưa tạnh mây tan dư âm trào dâng chậm rãi tản thành thở dốc
Mồ hôi thơm như châu ngọc hai vai kề vai bình tĩnh mềm mại ấm áp thoải mái
“Nguyễn Nguyễn…” Từ Hách lười để ý đến cảnh hỗn độn xung quanh “Trước đây là ai ‘bộ xương già chịu nổi lăn lộn’ nhỉ”
“Nhắm mắt im miệng” Nguyễn Thời Ý thở rối loạn trừng mắt liếc
“Việc vẽ tranh ở Hàn Lâm Họa Viện còn phân nửa nhất thời thể rời ” Từ Hách ôm chặt nàng “Nàng đừng động tới Nghĩa Thiện Đường và việc làm ăn giao cho nhà xử lí an tâm nghỉ ngơi Chờ xong việc hai lặng lẽ khỏi thành Nam Quốc cũng Bắc Liệt cũng phàm là nơi ngôn ngữ tương thông hoa nở khắp chốn đều một lần… Hai chúng nàng vẽ tranh huân hương pha trà ‘cắm hoa’”
Nguyễn Thời Ý bùng nổ tức giận bấm một cái
Nàng dĩ nhiên nhớ ‘hoa’ là chỉ cái gì
‘Hoa và cứt trâu’ khiến Từ Hách chợt nhớ đến một chuyện vốn định cho nàng lão già chết vì sĩ diện Hồng Lãng Nhiên cuối cùng cũng nhịn xuôi nam tìm thê tử khi để cho con trai tới báo nếu việc cần cứ đến tìm Hồng gia
Lúc Hồng Hiên gặp thái độ cung kính khách khí dáng vẻ vãn bối cần
một chút cũng ngay lúc tình ý nhắc tới tình địch và tiểu tình địch Hồng gia quyết định ngày khác
Nguyễn Thời Ý kéo áo lụa qua ngờ Từ Hách chợt nắm lấy cổ tay nàng
“Ngủ xong liền chạy cần buộc ”
Hắn kéo ngọc đái* sang một bên
(*) Đai ngọc thắt lưng
Nguyễn Thời Ý mệt đến mức chút sức lực để giãy giụa cũng khi rơi giấc ngủ trong đầu chỉ sót ý niệm duy nhất
—— Hôn phu là nàng chọn thời niên thiếu vô tri dù cũng nhận trốn
Có lẽ do ở đây những giấc mộng quỷ dị còn quấy nhiễu nàng nữa
Thẳng đến khi mưa ngoài cửa ngừng rơi mơ hồ truyền tới một hai tiếng mèo hoang kêu nàng chợt thấy lành lạnh mơ màng định đẩy nhưng nhớ tay đã trói
Mở đôi mắt ngái ngủ ánh mặt trời nhàn nhạt phác họa gương mặt tuấn lãng của
Đối mặt với ánh mắt cháy bỏng nàng tự chủ nghiêng đầu: “Ta còn ngủ”
“Nàng cứ ngủ cũng ‘ngủ’ can thiệp ”
Nguyễn Thời Ý đang dỗ ngừng một chút ngờ trong viện ho nhẹ một tiếng
Trầm tháp rõ ràng là nam tử
Lần chỉ Nguyễn Thời Ý kinh hồn táng đởm Từ Hách cũng đông cứng
Phu thê đối mặt trong chốc lát đều kinh hãi thời gian trôi qua như đã nửa đời
Tú Nguyệt Cư nhiều hầu hạ giờ khắc thể qua mặt lỗ tai nhạy bén của Tĩnh Ảnh xông thẳng phòng ngủ
Đáy lòng hai hẹn mà cùng hiện một cái tên cảm giác khả năng
Nguyễn Thời Ý giãy giãy ánh mắt tỏ ý Từ Hách cởi trói
Từ Hách cởi bỏ dây buộc tay chân luống cuống mặc quần áo lên cho nàng đó tự khoác áo
Nhất thời trong phòng chỉ tiếng soạt loạt quần áo
Sắc trời càng ngày càng sáng tỏ một bóng hình thon dài màu xám hiện bên ngoài mành cửa sổ trắng
“Xin quấy rầy hứng thú của hai vị Diêu mỗ cực kì áy náy”
Diêu Đình Ngọc như giọng xuyên qua cửa sổ trong phòng nửa điểm áy náy cũng
Thậm chí còn chút hài hước
Trong nháy mắt Từ Hách thể nào tỉ mỉ nghiên cứu làm nọ sáng sớm đã xuất hiện ở ngoài viện phủ thủ phụ thẳng tới cửa phòng ngủ thê tử
Đôi mắt dài bốc cháy hừng hực nắm đấm căng chặt
Nếu đánh giết diệt khẩu
*
Sau nửa nén hương phu thê Từ Hách che giấu tai mắt cùng đến thư phòng ở Tú Nguyệt Cư
Đừng tắm gội ngay cả rửa mặt chải đầu cũng chỉ thể qua loa quần áo miễn cưỡng coi là chỉnh tề đến nỗi chê
Bên trong phòng thắp đèn hai bên tường bày trí bốn kệ sách cao bằng gỗ lê vàng chứa đầy những quyển trục đan xen tao nhã
Nắng sớm chiếu rọi giữa phòng một nghênh ngang ở ghế dành cho khách hai chân bắt chéo chóp chép ăn bánh đậu xanh
Người độ mũ quả dưa một thân áo suông màu xám tro tà vẽ hoa lan chính là trang phục hầu ở Từ phủ
kỹ khuôn mặt dài mắt phượng khí mà mất vẻ âm trầm dù cho bôi phấn dán lông mày giả cũng khó giấu vẻ tuấn lãng
Chính là đột nhiên biến mất như lời Lam Dự Lập Diêu Đình Ngọc
Phu thê bọn họ đã gặp mặt mấy lần ít ỏi từng hợp tác bất ngờ đối chọi gay gắt cũng từng dò xét lẫn nhưng tuyệt đối thể xưng là ‘ quen’
Bất ngờ biến mất tự dưng đến thăm sợ là… chuyện
“Diêu thống lĩnh đại giá quang lâm xin hỏi việc gì ”
Từ Hách vốn khi rời khỏi nhà ôn tồn một phen với thê tử Diêu Đình Ngọc cực kỳ lễ phép cắt đứt lửa bực nghẹn ở trong lòng chỗ phát tiết ngay cả đường cũng che giấu khí thế hừng hực của vật nào đó
Thấy đối phương chẳng chút kiêng nể nào bực tức trong lòng cần cũng biết
Diêu Đình Ngọc tự nhiên nhấm nháp điểm tâm đảo khách thành chủ bày tư thế mời hai xuống chuyện
Nguyễn Thời Ý chịu đựng cơ thể đau nhức và bụng đói kêu vang Từ Hách đỡ bước về phía chủ vị xuống
Từ lần đó ở Lan Hiên Từ Hách phẫn nộ ngăn cánh tay chạm đến Nguyễn Thời Ý của đã tuyên cáo hai là một đôi; lần bắt cả đêm chung chăn gối trực giác của Nguyễn Thời Ý cảm thấy nếu đối phương thể làm chuyện bậy bạ với quận chúa ngay lúc ban ngày ban mặt hiển nhiên tuân thủ lễ giáo cũng chẳng sợ nhạo
Nàng kiềm chế khuôn mặt đang đỏ lên dùng ánh mắt nhàn nhạt liếc Diêu Đình Ngọc lời lạnh như băng
“Diêu thống lĩnh ở trong phủ Quận chúa làm nhiệm vụ tới Từ phủ chịu thiệt thòi làm hầu hành sự lạ lùng thể tưởng tượng nổi”
Diêu Đình Ngọc vỗ vỗ mảnh vụn bánh tay nửa híp mắt đánh giá hai đang buồn ngủ nụ ý vị thâm trường
“Thứ cho tại hạ ánh mắt vụng về quen biết đã lâu nhận hai vị”
Phu thê hai ý nghĩ kỳ quái nào đó như sương khói lướt qua tựa như dấu vết nhưng vẫn tồn tại
Đôi mắt hẹp dài của nọ phát ánh sáng lạnh lùng tiếng như gió thổi trong trời đông giá rét làm lạnh mà run
“Diêu mỗ ngưỡng mộ đại danh Tham Vi và Từ thái phu nhân đã lâu từng nghĩ đến… vinh hạnh bái kiến”