Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 90
Nguyễn Thời Ý hết lời thánh dụ biết nên đau lòng thay cho Từ Hách giờ bận bịu chạy đông chạy tây
Trước đây lúc nào cũng thận trọng tốn công tốn sức đổi lấy vật trân quý của hoàng đế phu thê hai còn lo lắng đề phòng phát giác
Người ngoài Từ Hách đã dốc hết sức lực Nguyễn Thời Ý thể thấy sự mệt mỏi sâu trong đáy mắt
Thấy Từ Hách chỉ đơn giản thuật an bài của hoàng đế lập tức về Ỷ Đồng Uyển Nguyễn Thời Ý yên lòng sợ kìm nén uất ức trong lòng Nàng mượn cớ bưng canh gà lặng lẽ theo
Giữa vườn trúc đồng đung đưa hạnh đào điểm xuyết lầu cửa sổ mở rộng ánh mặt trời rám hồng tràn
Trong ao cá nhảy đớp bèo bên đình núi giả trùng điệp phàm là vật thể chơi thưởng thức đều tinh nhã hết sức
Từ Hách Tễ Lâm Đình ngắm hoa sen nở đầu thấy Nguyễn Thời Ý dẫn Trầm Bích cùng tới ngạc nhiên vui mừng: “Nguyễn Nguyễn”
Nhắc đến thật buồn vì tránh hiềm nghi mà gần một tháng nay nàng đã chính thức bước tiểu viện
“Nấu canh gà nhiều quá chia một ít cho ”
Lúc con cháu ở bên nàng bỏ vẻ nghiêm túc thường ngày giọng điệu cũng mềm mại thêm ba phần
Từ Hách đã lâu cảm nhận sự dịu dàng của nàng nháy mắt nụ lưu luyến mời nàng đình
Trầm Bích nhanh nhẹn múc canh từ chung hầm chiếc chén nhỏ rắc lên mấy hạt muối thức thời lui ngoài cửa viện tạo gian riêng tư cho đôi ‘tình nhân nhỏ’
Từ Hách giống như sợ uống canh xong sẽ giữ vợ yêu mỗi một muỗng đều ưu nhã dè dặt như uống quỳnh tương ngọc lộ
Nguyễn Thời Ý ôn tồn hỏi: “Thánh thượng sai vẽ năm bức Tình Lam Đồ nhưng quy định thời gian ”
Hắn bất đắc dĩ: “Không nhưng cần vẽ khác để tránh khác phát hiện Lăn lộn … Năm nay tiếp tục lặp năm cũ…”
Nguyễn Thời Ý mềm giọng khuyên nhủ: “Nếu tới Hàn Lâm Họa Viện lẽ thánh thượng càng cảm thấy ‘Tham Vi ’ là thể thay thế sẽ luyến tiếc trả Tình Lam Đồ cho Từ gia Hiện giờ rốt cuộc đã buông bỏ chấp niệm với ‘Từ Tham Vi’ ngược coi trọng ‘Từ đãi chiếu’ nên con đường từng bức từng bức họa đều uổng phí”
Trong lòng Từ Hách như dòng nước ấm kích động chảy qua cầm tay trái của nàng : “Nguyễn Nguyễn nàng sợ tâm trạng nên mới cố ý tới an ủi Thông minh như nàng nên biết ‘an ủi’ như thế nào đúng ”
“Chàng”
Nguyễn Thời Ý đang trầm tư lời của xoay chuyển kéo đến loại chuyện
Đã nhiều ngày trôi qua nhưng nàng những quên mà còn nhớ rõ từng chi tiết nhỏ
May mà Từ Hách chỉ trêu nàng chứ tiến thêm bước nữa
Hắn ôn nhu giải thích: “Yên tâm ngây thơ dễ xúc động dễ giận dữ như nàng nghĩ Ngược thậm chí còn lo nàng vì quận chúa trêu đùa mà vui Cũng may Nguyễn Nguyễn của tấm lòng rộng rãi tính toán chi li”
Sắc mặt Nguyễn Thời Ý hòa hoãn mắt hạnh tủm tỉm nửa đùa: “Ta đã sớm thánh thượng yêu nhất yêu Tham Vi bây giờ yêu… Á…”
Nói một nửa cổ lạnh đôi môi khẽ nhếch đột nhiên lấp kín
Từ ôn nhu biến thành cướp đoạt tham lam dồn hết nỗi nhớ nhung lâu ngày nụ hôn
Thực tế là hầu như hàng đêm Từ Hách đều nhảy từ cửa sổ phòng ngủ của nàng ngang ở bên ngoài chờ nàng say ngủ chủ động lăn tới gần chỗ mát
Hắn nỡ đánh thức nàng dám hôn nàng chỉ ôm một chút đợi trời sáng tỏ đã trở Ỷ Đồng Uyển ngủ bù
Hôm nay thật khó khăn mới chốc lát ở một mượn cớ hôn nàng đến trời đất cuồng
Hơi thở dồn dập hòa với hương thơm hoa cỏ môi lưỡi trao đổi canh gà ngon ngọt lộ vẻ cám dỗ vô hình
Nguyễn Thời Ý mê loạn nhắm mắt từ động chuyển thành vụng về đón nhận
Cái gì mà ‘tâm như nước lặng’ ‘đoan trang dè dặt’… đã sớm ném đến nơi nào
Thật lâu hai bờ môi tách chóp mũi cọ mũi thở quấn quít cả hai đều xốc xếch
Từ Hách cảm giác một năm thê tử từ kháng cự chuyển thành chết lặng bây giờ là nhiệt tình đón nhận Hắn chợt cảm thấy thân như chìm trong hũ mật ngọt ngào thỏa mãn
Mơ hồ thấy tiếng từ xa đến đoán là hầu nhỏ tuổi tới bưng trà rót nước do dự giây lát
Vừa buông kiều thê trong ngực tiện càn quấy trong lúc cửa viện đang mở rộng
Thừa dịp Nguyễn Thời Ý mềm nhũn thành một đống do dự nữa dậy ôm nàng chạy thẳng tới thư phòng Hắn dùng một chân đá văng cửa phòng khắc hoa đem nàng giấu chậm rãi ăn bụng
đã quên cửa phòng khóa đạp mạnh một cái ván cửa đã đá thủng một lỗ chân mắc ở bên trong chật vật chịu nổi
Nguyễn Thời Ý lấy tinh thần thấy cửa viện truyền tới tiếng động lạ liền lập tức cảnh giác sang
Bên ngoài sân một thân ảnh màu đen tiếng phi thân tiến thấy Từ Hách ôm Nguyễn Thời Ý gấp chờ nổi đá cửa phòng thì lập tức đỏ mặt xoay tránh vấp ở ngưỡng cửa lảo đảo chạy trốn cũng quên rống lên một câu
“Cháu cái gì cháu cũng thấy Thật”
Nơi bạc* giấu đầu hở đuôi Khiến suy nghĩ lung tung
(*) Chuyện kể rằng một tên là Trương Tam chôn bạc đất sợ khác tới trộm nên lên phía dòng chữ: “Nơi bạc” Hàng xóm Vương Nhị trộm bạc cũng để dòng chữ: “Vương nhị nhà bên bao giờ trộm”
Nguyễn Thời Ý hận thể kéo cái tên tiểu tử hấp tấp bộp chộp đánh cho một trận ném ao làm mồi cho cá
*
Từ Thịnh Lam Dự Lập mời cố ý kéo tổ phụ tổ mẫu cùng du hồ
Nào ngờ đụng đúng lúc hai đang dục hỏa thiêu đốt
Nguyễn Thời Ý ba ngày để ý đến Từ Hách vì thành nhiệm vụ hoàng đế giao phó nên dời Hàn Lâm Họa Viện lần nữa hại Từ Thịnh hết đường xoay xở
May Thu Trừng và Tĩnh Ảnh cùng Nguyễn Thời Ý cuối cùng cũng đồng ý hẹn ở Thúy Hồ
Vì tránh đông đúc như năm ngoái năm cố ý chọn du ngoạn ngắm hoa sen nửa tháng
Trời xanh mây trắng sen xanh lớp lớp thấy mặt hồ; hương sen quẩn quanh tươi mới xinh xẻo như giai nhân xinh
Nam nữ trẻ tuổi cùng bầu bạn Nguyễn Thời Ý Thu Trừng và Tĩnh Ảnh chung một thuyền Từ Thịnh Lam Dự Lập một thuyền Người hầu lấy sào trúc chống đẩy thuyền nhẹ lướt giữa những phiến lá sen lay động
Bởi vì Tĩnh Ảnh liên quan trong vụ án thành ngầm khi cứu nàng đã Thu Trừng nghiêm mật bảo vệ do Tần đại phu thử mổ cổ độc một lần nữa nên đã gần hai tháng lộ mặt
Lúc đột nhiên gặp Nguyễn Thời Ý Tĩnh Ảnh vui vẻ mặt nhưng dường như biết gì nên chỉ ngoan ngoãn lưng nàng ngây ngô
Nguyễn Thời Ý thấy nàng tròn trịa hơn một chút vẫn mang bộ dáng buồn lo cảm giác trong lòng phức tạp khó tả
Tán gẫu một lúc hai chiếc thuyền đã kéo giãn cách thuyền phía hoa lá che khuất chỉ thấy thấp thoáng mui thuyền thấy bóng
Nguyễn Thời Ý lấy bếp nhỏ và nồi đất nấu chín củ ấu mới cắt vớt lên để nguội ý bảo Tĩnh Ảnh đưa tới cho Từ Thịnh
Tĩnh Ảnh vui vẻ đồng ý tay cầm chiếc giỏ nhỏ nhẹ nhàng nhảy một cái váy lụa hồng nhạt như hoa đào trong sương lướt qua lá sen xanh
Thân nàng nhẹ như chim yến hoa lá sen nàng từng đặt chân qua cong gãy chẳng mảy may hư hại chút nào
Thu Trừng lần thứ hai thân thủ của nàng khuất phục thở dài : “Lúc nào mới võ công cao cường như chứ”
Nguyễn Thời Ý nhạt: “Không hiệp nữ lưu lạc giang hồ cần gì yêu cầu cao”
Thu Trừng chu cái miệng nhỏ: “Như thì ai dám bắt nạt ”
“Cô đường đường là công chúa một nước ai dám bắt nạt cô”
Gò má Thu Trừng ửng đỏ sửa lời : “ Tần đại phu cổ độc của Tĩnh Ảnh thể giải trong chốc lát hỏi chúng nàng từng hủy hôn xứng với hiền lành nên sớm thành thân… Tỷ tỷ lời ý gì”
“Hai câu cùng lúc”
Thu Trừng gật đầu
Nguyễn Thời Ý tự nhiên nhớ tới một số chuyện chỉ thể làm khi thành thân
Hả Chẳng lẽ… giải cổ độc còn cần trượng phu làm thuốc dẫn
Trong chốc lát tìm cho nàng thích hợp đây
Từ Thịnh để tâm đến nàng nhưng giao phó hạnh phúc cả đời của trưởng tôn nhà cho một trúng cổ độc chẳng biết thể bình phục trong lòng Nguyễn Thời Ý cực kỳ mâu thuẫn
Nếu Tĩnh Ảnh cách nào khôi phục trí nhớ đoán chừng nửa đời cũng sẽ như thế uổng cả một thân võ công
Nếu như nàng trở thành Chỉ Huy Sứ lạnh nhạt vô tình đặt Từ Thịnh mắt chẳng sẽ làm thương tâm Từ gia
Đang nghĩ nên uyển chuyển giải thích cho Thu Trừng như thế nào một bóng đã nhảy khỏi chiếc thuyền vững vàng ở đầu thuyền bên
Mặc võ phục màu lam dáng như chim bằng khuôn mặt mang vẻ khí của thiếu niên là Lam Dự Lập
Đôi mắt Thu Trừng ánh lên lửa giận tức : “Tại là ngươi”
“Ta …” Lam Dự Lập ánh mắt ghét bỏ của nàng lướt qua nhất thời biết nên làm
Nguyễn Thời Ý đoán Tiểu Điềm Cao tìm Thu Trừng cũng tạo cơ hội cho của ở chung với Tĩnh Ảnh bèn vội đón xuống cúi đầu nấu củ ấu
Không ngờ hai trẻ tuổi mặt mũi đẽ thay đổi thái độ hăm hở xưa nay bẽn lẽn chuyện mặc cho thuyền nhỏ lướt giữa biển hoa lá chen chúc
Nguyễn Thời Ý thi thoảng trộm về phía bọn họ nhớ lúc trẻ nàng ở chung với Từ Hách ngầm hiểu một tiếng
Năm đó Từ Hách chuẩn mới tới lấy thái độ của sư mà chiếu cố nàng nhiều vì nàng vẽ tranh cùng nàng sách dạo thuận lí thành chương chiếm lấy thời gian rảnh rỗi của nàng cũng chiếm trái tim nàng
Tất cả những vui đùa và giúp đỡ đã dấu vết ăn nhập trong lời cử chỉ chọc nàng kiềm chế cắn móng tay do dự tâm phiền ý loạn ăn ngủ yên
Người học vẽ phần lớn vui buồn mừng giận đều trút ngòi bút giống hai đứa trẻ tập võ mắt… động một tí là hiện lên mặt
Trầm mặc hồi lâu Nguyễn Thời Ý thể nào lảng tránh chỉ thể giả bộ chăm chú khuấy nồi nước sôi cố ý cắt đứt câu chuyện
Lam Dự Lập ngây ngốc dám trêu chọc Thu Trừng đầu với Nguyễn Thời Ý: “Nguyễn cô nương…”
Sắc mặt Thu Trừng khẽ thay đổi bỗng nhiên lên: “Hai vị cứ chậm rãi trò chuyện tìm đại biểu ca”
Dứt lời nàng nhún nhẹ ở mạn thuyền váy trắng lất phất bay như gió vút hạ xuống chiếc thuyền
Lam Dự Lập Thu Trừng đổi sắc mặt phủi tay bỏ làm cho mờ mịt
Ngây ngô nàng biến mất trong tầng tầng lớp lớp lá sen xoay mặt Nguyễn Thời Ý vẻ mặt ngưng trọng xác nhận lái thuyền chú ý mới nhỏ giọng hỏi
“Cô nương đã biết Diêu thống lĩnh vô duyên vô cớ mất tích”
Nguyễn Thời Ý ngẩn : “Cái gì”
Lam Dự Lập hạ thấp giọng: “Đã ba ngày tìm khắp phủ quận chúa mà bóng dáng Cô là…”
Nguyễn Thời Ý biết ý
Chiếc nỏ giữ đến từ tay Diêu Đình Ngọc đã khiến đám dị tộc chú ý; Nguyễn Thời Ý tận mắt thấy một đôi nam nữ chằm chằm Diêu Đình Ngọc và tuổi tác xấp xỉ Hồng Hiên phù hợp với tin đồn Nhạn tộc ‘ tìm thanh niên tuấn hút máu’… Hai nọ chỉ tìm đã ăn băng liên Diêu Đình Ngọc càng làm chuyện bất lợi đối với
Nguyễn Thời Ý và Diêu Đình Ngọc giao tình gì mấy nhưng đều là liên quan đến băng liên nàng hi vọng đối phương xảy chuyện ngoài ý
Đặc biệt là… nếu Nhạn tộc theo dấu vết lần Từ Hách phát hiện trong Từ phủ giấu Thám hoa lang hậu quả thật sự dám nghĩ
“Lam đại công tử” Nguyễn Thời Ý nhỏ giọng hỏi “Có dị tộc tra hỏi chuyện chiếc nỏ ngươi chuyện với Diêu thống lĩnh ”
Lam Dự Lập lắc đầu: “Kể từ khi đó đã nghi ngờ theo dõi nên thu hút sự chú ý Thừa dịp trong nhà làm nhiều bánh ngọt bèn cùng đám khắp nơi tặng quà trong đó mấy phần cho bằng hữu là hộ vệ phủ quận chúa cũng tung tin – mấy ngày gần đây kinh thành đông đúc thời tiết nóng nực ngoài cảm nắng Theo lý… khó để bắt ”
“Ừ ngươi loanh quanh một vòng lớn lẽ chỉ tiếng gió ngoài tránh nơi đầu sóng ngọn gió… Phải biết rằng võ công của cực cao dù cả nhóm cao thủ đuổi bắt cũng thể nào một chút tin tức cũng ”
“Chỉ mong như ” Vẻ u sầu của Lam Dự Lập giảm bớt một chút
Nguyễn Thời Ý quyết định yên lặng theo dõi chuyện đổi đề tài khác: “Sao mà ngươi chọc giận tiểu Thu Trừng nhà ”
Vẻ mặt Lam Dự Lập vô tội: “Không mà Ta… mọi chuyện đều thuận theo nàng biết làm sai cái gì”
“Hai … gần mà”
“Cũng cũng ” mỉa “Ngày diễn thịnh hội thư họa Thu Trừng tặng cây phất trần lông chim đó mới biết đó là lông đuôi chim hiếm ở Xích Nguyệt quốc Ta thể cầm nên hẹn nàng đến cửa hàng binh khí định chế một cây trường tiên (roi) mới tặng nàng”
“Tiểu công chúa qua gần hai năm nay A Thịnh sống chết chịu cùng nàng luyện võ nàng ở kinh thành nhàm chán Ta liền mời nàng đến luyện với bốn của …”
“Ha ha khó trách thật nhiều ngày thấy nàng Hóa là ngươi lừa ”
“Không như cô nghĩ Cháu chắt Lam gia chúng đều tập võ tuổi tác cũng xấp xỉ với nàng Hi Vân lâu lâu về nhà mẹ đẻ mọi cùng so tài náo nhiệt”
Nguyễn Thời Ý biết công vụ bận rộn hơn phân nửa thời gian là con cháu Lam gia chơi với Thu Trừng chế nhạo nữa
“Mấy ngày nàng chơi thuyền ngắm sen…”
“Chờ một chút” Nguyễn Thời Ý chen ngang “Nói mặt mọi là riêng”
“Ờm…” Lam Dự Lập gãi đầu “Chắc là riêng Lúc đưa nàng khỏi Lam phủ nàng thuận miệng như đó xoay lên ngựa chạy Ta biết nàng thích náo nhiệt nên gọi thêm nhưng bọn họ đều cáo bận mới đổi thành hẹn cô và A Thịnh…”
“Tiểu tử ngốc” Nguyễn Thời Ý xoa trán “Tiểu nha đầu với ngươi ngươi kéo thêm một đám tới làm chi Nàng giận ngươi mới là lạ”
Lam Dự Lập trợn mắt há mồm tựa như một miếng bánh ngọt lớn từ trời rơi trúng
Một lát ngây ngô chỉ mặt : “Ý cô nương là nàng chỉ hẹn… ”
Nguyễn Thời Ý nở nụ hiền hòa: “Nếu ngươi chỉ đơn giản ngốc nghếch hẹn bạn cùng bởi vì hổ nên chung thuyền với nàng thì cũng thôi Ngươi nhảy đến mặt nàng mà chuyện còn lôi kéo tâm sự chuyện “Diêu thống lính” gì đó”
Hầy… Trưởng bối dễ làm Vì nhân duyên của tiểu bối mà rầu thối ruột
“Vậy còn thể cứu vãn ” Lam Dự Lập sờ lỗ tai đỏ ửng của ngượng ngùng
“Theo như biết nữ nhi Xích Nguyệt quốc chủ động mời nam tử du sơn ngoạn thủy là chuyện Sau khi về nam tử sẽ tặng lễ vật đính ước… Ừ đừng trách nhắc nhở ngươi”
Nụ của Nguyễn Thời Ý mang theo vẻ giảo hoạt trực giác Tiểu Điềm Cao trở thành cháu rể ngoại của
Đương lúc Lam Dự Lập lục lọi khắp cố tìm một miếng ngọc bội hai chiếc thuyền vặn khỏi vùng hoa sen rậm rạp
Liếc thấy Nguyễn Thời Ý và Lam Dự Lập cùng với Thu Trừng tiện tay ngắt hoa sen Từ Thịnh và Tĩnh Ảnh đang im lặng bóc củ đều sửng sốt
Hai bận thu dọn đồ ăn thuyền nên để ý trong con mắt sáng của Thu Trừng thoáng hiện một chút bực bội
Xuống thuyền đợi Lam Dự Lập thu xếp trà bánh trong đình Thu Trừng bỗng nhiên nhét trả Tĩnh Ảnh cho Nguyễn Thời Ý tuyên bố việc tự cưỡi ngựa rời
Mắt thấy Lam Dự Lập luống cuống Nguyễn Thời Ý ném bông hoa sen mới hái giục: “Còn thất thần làm gì”
Lam Dự Lập kịp dắt ngựa chân chạy như điên đuổi theo
*
Bởi vì thiếu chủ trì đoán kết cục của hai thành bại Nguyễn Thời Ý và Từ Thịnh phiền phức dứt khoát mang theo hầu trở về Từ phủ
Tuy là du ngoạn cả một ngày nhưng Nguyễn Thời Ý chuyện Diêu Đình Ngọc mất tích và cổ độc của Tĩnh Ảnh ảnh hưởng trong lòng mây đen xám xịt ít
Từ Hách rời nhà mấy ngày về ban đêm Nguyễn Thời Ý nóng ngủ đành sai đặt thêm băng trong phòng đổi áo lụa mỏng như cánh ve mới khó khăn yên giấc
Tâm trạng yên lúc đang mơ mơ màng màng giống như mơ nhiều khi thì là Diêu Đình Ngọc bắt lúc là Từ Hách bắt còn cả ba bọn họ cùng đưa tới bên cạnh nữ vương Nhạn tộc trích máu uống
Tuổi tác của nữ vương khó nhận thần thái thì trầm như trưởng giả lớn tuổi vóc dáng và ngũ quan như bốn mươi năm mươi tuổi Rõ ràng dáng lười nhác tao nhã nhưng ánh mắt sắc như dao
Nguyễn Thời Ý sợ hãi trong lòng chỉ cảm thấy gương mặt đó quen nhưng nhớ nổi gặp ở chỗ nào
Nóng nực chịu nổi đang lúc lòng tràn đầy sợ hãi lưng cảm giác mát mẻ bao vây
Nàng run rẩy nhỏ giọng ngập ngừng: “Tam Lang”
Sau lưng đột nhiên trống rỗng mát lạnh biến mất ngay đó tiếng rơi xuống đất
Ừm… nào đó tật giật đã lăn xuống giường nhanh như chớp