Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 89
Nghe khi càn quét hết rượu và thức ăn ở Li Khê Hồng Lãng Nhiên mãi chờ Từ Hách trở về đành xụ mặt phủ tướng quân
Từ Hách vẽ xong tình lam đồ đúng hạn trả cho Tề Vương bắt đầu về Hàn Lâm Họa Viện một ngày cách ngày ở Ỷ Đồng Uyển vẽ tranh
Đối với lời đồn đại linh tinh bên ngoài đều để ý ít gây chuyện
Nguyễn Thời Ý cả ngày bận việc sắp xếp xuống thành ngầm giải cứu đám cô nhi cũng tìm kiếm cha mẹ của những đứa trẻ khuyết tật
Hai đều bận việc riêng thường ngày gần như cơ hội chuyện chỉ duy trì điệu bộ đoan chính ngay ngắn làm cho Từ Minh Lễ Chu thị Từ Thịnh âm thầm nghi ngờ – hai vị trưởng bối trẻ tuổi đang cãi
Tiết đoan ngọ qua trời bớt nóng một chút
Một ngày Từ Minh Lễ hạ triều thấy Nguyễn Thời Ý khó dịp ngoài Từ Hách cũng lúc ở nhà Hắn rảnh lo đang nóng nực lập tức phái gọi tới mới tắm rửa thay quần áo bầu bạn với cha mẹ
Từ Minh Dụ và Từ Minh Sơ cha mẹ cùng ở đây liền lập tức bỏ sự vụ trong tay chạy thẳng đến Từ phủ
Để tránh hạ nhân manh mối Từ Minh Lễ sắp xếp riêng một tiểu viện lịch sự tao nhã chỉ để Vu Nhàn
Đóng cửa viện bọn họ câu nệ lễ nghi thật sự là một nhà
Nguyễn Thời Ý và con cái gì giấu hòa thuận vui vẻ
Từ Hách thấy đứa con gái sành sỏi địa vị cao quý thói quen nhiều lời của phần lớn thời gian đều chỉ mỉm lắng đề bút vẽ tranh ngẫu nhiên chen một hai câu
“Minh Sơ” Nguyễn Thời Ý đẩy khay bạc tinh xảo đựng bánh mơ chua tới tay con gái “Mẫu tử các con ngốc ở Đại Tuyên đã lâu Xích Nguyệt Vương thúc giục con trở về ư”
“Thúc giục Sao thúc giục ” Từ Minh Sơ cầm miếng điểm tâm lên cắn một ngụm chậm rãi nhai xong mới “Lâu lâu sai tới giục con hết giận vả con còn chơi với nhị lão thêm nữa”
Nói xong hì hì bổ sung một câu: “Tuy rằng hai tuyệt đối bất lão”
Mỗi lần Nguyễn Thời Ý nàng nhắc tới hai chữ ‘bất lão’ liền nhớ câu ‘Hùng phong diệt gươm quý cùn’ đó tự chủ liên tưởng đến chuyện trong phòng nháy mắt cảm thấy thẹn thùng
Thấy nàng hé miệng đôi mắt của Từ Minh Sơ xoay chuyển: “Người hỏi chuyện lẽ nào đuổi con và Thu Trừng trở về Thật vất vả mới cha con đồng ý Người đuổi cũng ”
Nguyễn Thời Ý mắng: “Cái đứa nhỏ Nghĩ nhiều ”
“Nhắc đến trở về lo… để Thu Trừng biết nội tình” Đáy mắt Từ Minh Sơ mang theo trông chờ “Dù con bé cũng yêu ngoại tổ mẫu cực kỳ sùng bái ngoại tổ phụ”
Nguyễn Thời Ý thở dài: “Ta thiên vị Thu Trừng đã sớm ý định tính tình con bé thẳng thắn giỏi giả vờ; gặp trận tranh đoạt ngôi vị là chú ý; là con gái nhân duyên định Trước mắt kinh thành nhiều hỗn tạp thêm một chuyện bằng bớt một chuyện miễn lộ dấu vết”
Một năm đầu tiên là ba gã mật thám của Nhạn tộc theo ‘Thám hoa lang’ tìm Từ Hách chết mũi tên của Diêu Đình Ngọc; đó ba ở Bắc Sơn tay với Từ Hách mùa gặt Lam Dự Lập bắn ngất Từ Thịnh âm thầm diệt khẩu
Nhạn tộc liên tục tổn thất sáu tất nhiên sẽ từ bỏ ý đồ
Trực giác của nàng cho rằng từ khi thịnh hội thi họa diễn đã ít Nhạn tộc mượn cớ giao lưu để trà trộn kinh
Đại cục bước đầu đã định cần cẩn thận hơn tuyệt đối làm quá
Từ Minh Lễ và Từ Minh Dụ hàn huyên vài câu việc nhà thấy Từ Hách đơn độc một góc lúc cúi đầu lúc ngẩng lên mọi
Hai sợ lạnh nhạt cha ruột hẹn mà cùng dậy bước đến thử trò chuyện với tăng thêm tình cảm
Đến gần mới biết bên môi ngậm hết sức chăm chú cầm bút nhỏ vẽ phác lên quyển sổ trong tay
Giữa tranh một nữ tử ngay ngắn ghế tay nâng chén trà thần thái thanh nhã lịch sự
Vóc tinh tế con mắt sáng lưu chuyển sống mũi thẳng tắp môi như đào đúng là Nguyễn Thời Ý đang chuyện phiếm
Chỉ mới vẽ vài nét mà động tác biểu tình vô cùng giống
Mà cha ruột đang vẽ tranh phát hiện đám con tới gần thần bí với hai đôi mắt sáng lấp lánh hòa lẫn sự ngọt ngào
Huynh Từ gia liếc một cái quyết định tạm thời nên làm phiền phụ thân ‘gia tăng tình cảm’
Giờ khắc trong đầu ‘lão nhân gia’ trong mắt ngòi bút trong tim chỉ mẫu thân bọn họ chứa nổi mấy đứa con
Tâm lấp đầy
*
Vụ án thành ngầm tìm chủ mưu phía nhưng bắt một đám biết chuyện báo lẫn cả quan viên và phú thương trong đó cũng xem như bình loạn lạc
Từ gia Lam gia Hồng gia tán dương nhất ân thưởng cực kỳ phong phú
Như Nguyễn Thời Ý đoán Gia Nguyên Đế rảnh rỗi nghĩ đến chuyện tình lam đồ ngay mặt mọi sai Từ Minh Lễ cầm bức tình lam đồ đang cất trong nhà đến để đánh giá
Từ Minh Lễ biết Từ Hách đã sử dụng mực cũ vẽ tranh tâm tư đều đặt lên việc thiện chi tiết làm cũ đã đạt tới mức độ cũ mới khó phân biệt cần lo
Hắn làm bộ do dự một chút đồng ý
Hôm mang đến bản chép bức tình lam đồ thứ hai thứ năm và thứ sáu
Gia Nguyên Đế sai mở luôn tại chỗ sơn thủy lọt trong tầm mắt hai con ngươi nhất thời lóe sáng
Cẩn thận xem xét gần một canh giờ yêu thích buông tay cảm thán một phen mượn
Từ Minh Lễ bày bộ dáng khó xử lời khẩn thiết trình bày một đống lời miễn cưỡng đại ý nguyện vọng của mẫu thân là con cháu Từ gia dốc lòng bảo quản tranh bảo tồn cho hậu nhân xin bệ hạ thứ vân vân
Gia Nguyên Đế chút kiên nhẫn cho lệ: “Trẫm là mượn Ngươi sợ trẫm lừa ngươi ”
Ngoài mặt Từ Minh Lễ cung kính trong lòng chửi thầm: Ngài mượn Lam gia bức họa đến mười mấy năm trả ai biết ngài ‘mượn’ bao lâu
lời vạn lần thể
Vốn tưởng rằng buông tay bức tranh là xong chuyện ai ngờ đó hoàng đế bãi giá tới Hàn Lâm Họa Viện còn kéo cùng
Nguyễn Tư Ngạn đang chủ trì một buổi hội nghị thấy quan nội thị tuyên Thánh Thượng giá lâm đã thấy Gia Nguyên Đế và thủ phụ đại nhân qua sân rộng lát bạch ngọc Ông vội dẫn đám họa quan nghênh đón
Gia Nguyên Đế khoát tay tỏ ý mọi miễn lễ nghênh ngang tiến trong Điêu Lương Điện đài cao khắc Cửu Long
Những khác hai bên mười tám cột trụ đỏ khắc rồng ánh mắt chỉ dám chằm chằm tấm thảm đỏ thêu chỉ vàng đất Họ đều thấp thỏm suy đoán tại hoàng đế đột nhiên đến đây
Gia Nguyên Đế quét mắt mười mấy tên họa sư bên nhàn nhạt hỏi: “Từ đãi chiếu hôm nay ở đây ”
Sau khi Từ Hách cạo râu nhận thân sợ Nguyễn Thời Ý chê rát cho hôn thì nuôi râu nữa chỉ khi cửa mới dán lên mép hai cọng râu cá trê
Hôm nay sợ khiến Nguyễn Tư Ngạn chú ý nên vẫn luôn cúi đầu
Liếc thấy con trai trưởng theo thánh giá đến đã cảm thấy là lạ hoàng đế mở miệng đã hỏi thầm kêu
Sẽ là… chép tranh cái vị sùng ái số một phát hiện chứ
Hắn rảnh lo thái dương đang mơ hồ chảy mồ hôi lạnh tiến lên nửa bước hành lễ: “Có vi thần”
Gia Nguyên Đế cau mày quan sát khá khen cho một con mắt nhạy bén nhanh đã phát hiện trắng hơn hai phần râu lớn
“Nhiều ngày gặp Từ đãi chiếu giống như trẻ mấy tuổi”
Từ Hách lúng túng: “Bệ hạ chê đây mấy ngày vi thần trúng phong hàn lâu nắng uống ít thuốc bổ”
Gia Nguyên Đế trang nghiêm cao quý an ủi hai câu còn dặn nên rèn luyện thân thể sang ngắm nghía Từ Minh Lễ : “Hai ngươi cùng một chỗ cho trẫm xem”
Phụ tử cả kinh Từ Hách giành : “Làm vi thần dám sánh vai cùng thủ phụ đại nhân”
Ấn đường Gia Nguyên Đế chau lộ vẻ vui
“Thần tuân chỉ” Từ Minh Lễ vội vàng tới bên cạnh phụ thân
Hai cạnh cùng dung nhan xuất chúng ngũ quan giống như đúc
Chỉ một thoáng trong điện liên tiếp vang lên âm thanh thán phục ngừng
Đặc điểm nhỏ để phân biệt hai là thủ phụ tuấn mỹ gần bốn mươi tuổi khí phách trầm độc nhất của nam tử tráng niên; Từ đãi chiếu tuổi chừng hai lăm hai sáu mặt mũi sáng sủa khí chất thư họa càng làm lộ vẻ tuấn dật câu nệ
Một đỏ một đen hòa hợp tỏa sáng như tranh vẽ
Hoàng đế mỉm : “Từ khanh nếu trẫm biết thái phu nhân nhà ngươi đoan trang thủ lễ bản thân ngươi cũng giữ trong sạch hẳn sẽ hoài nghi ngươi và Từ đãi chiếu là em hoặc cha con”
Từ Minh Lễ vuốt râu yếu ớt rũ mắt che giấu sự kinh hãi
“Trẫm đùa thôi Các ngươi chớ để ý”
Phụ tử Từ gia đều vái : “Thần dám”
Từ Hách nhịn xuống lau mồ hôi bên tóc mai đang rịn lui về hai bước tránh bất kính với ‘thủ phụ đại nhân’ đáy lòng tiếp tục hồ nghi
Tuy hoàng đế hồ nháo phóng túng nhưng chắc chắn sẽ vì xem độ giống giữa hai mà cố ý kéo Từ Minh Lễ đến Hàn Lâm Họa Viện
Mọi đang nghi ngờ Gia Nguyên Đế thở dài sâu xa
“Lần trẫm tới một chuyện quan trọng cần tuyên bố”
Hắn sai quan nội thị quản lý màu vẽ bưng mấy bức họa
Lõi ống quen thuộc cả về gỗ lẫn màu sắc trong lòng Từ Hách rơi lộp bộp – tất cả đều là những bức tình lam đồ mới vẽ
Gia Nguyên Đế Từ Hách: “Từ đãi chiếu cũng biết đây là vật gì chứ”
Từ Hách cật lực trấn định ứng đối: “Xin thứ cho vi thần mắt kém dám vọng ngôn”
“Đây là tác phẩm của Tham Vi truyền đời – “Vạn Sơn Tình Lam Đồ” trừ bỏ một bức ở giữa thiếu trẫm mượn của Lam gia một bức Hàm Vân quận chúa ngẫu nhiên một bức cùng với ba bức thủ phụ cất giữ đều ở đây”
Lời những họa sư còn trong lòng rung động rối rít tán dương
“Chúc mừng bệ hạ Chúc mừng bệ hạ”
“Thật là chuyện trọng đại trong giới thư họa”
“Ngàn lần thể ngờ lúc còn sống thể thấy năm mảnh Tình Lam Đồ…”
Trong mắt Gia Nguyên Đế thoáng qua vẻ đắc ý mơ hồ mất mát
“Trẫm cố ý mang kiệt tác tới Họa Viện thứ nhất là vì các khanh cùng thưởng thức thứ hai là… lệnh cho Từ đãi chiếu vẽ bộ năm bức Tình Lam Đồ để hoàng gia cất giữ vật quý”
Những khác khỏi lộ vẻ vui mừng chỉ Từ Hách khựng
Sao thế Lại vẽ Hắn run sợ một năm qua chép từng bức một sắp vẽ đến hộc máu… Không thể để vẽ cái khác
Gia Nguyên Đế thấy bất ngờ mừng rỡ cho lắm ngạc nhiên : “Từ đãi chiếu lo lắng chuyện gì”
Nụ của Từ Hách chua xót: “Vi thần bệ hạ thưởng thức sủng mà lo sợ tự biết tài hèn học ít Bệ hạ lấy những bức họa cần gì vi thần vẽ phỏng múa rìu qua mắt thợ”
Gia Nguyên Đế chỉ coi vì thua cuộc tỷ thí ở Thịnh hội thư họa mà canh cánh trong lòng khuyên: “Ngươi chớ tự coi nhẹ Ngày đó trẫm trao cho ngươi hạng nhì vì sợ ngươi trẻ tuổi nông nổi ảnh hưởng đến tiếng tăm mới chèn ép để ngươi vững vàng hơn một lần nữa thăng hoa
“Về phần ngươi vẽ tranh là bởi vì… Trẫm thật sự yêu thích những bức tranh nhưng cũng nên cả ngày lẩm bẩm làm phiền Từ gia Sau khi ngươi chép xong trẫm sẽ ban trả năm bức Tham Vi tự tay vẽ cho Từ gia chỉ giữ bản ngươi vẽ Ngươi cần phấn chấn lên đừng phụ kỳ vọng của trẫm Nhớ kỹ việc thể mắc sai lầm”
Mọi ở đây đều kinh hãi
Hoàng đế yêu thích họa tác của Tham Vi coi Tình Lam Đồ như chí bảo thế mà cam tâm lấy bản chép của Từ đãi chiếu thay thế cho bản gốc Chuyện đó là vinh quang bậc nào dành cho vị họa sư trẻ tuổi tuấn lãng
Ánh mắt Từ Minh Lễ và Từ Hách yên lặng giao rõ ý đồ của hoàng đế
Chờ tiếng thảo luận của mọi tạm ngưng đôi mày của Gia Nguyên Đế chậm rãi giãn cảm khái
“Trẫm cũng luyến tiếc trẫm biết Từ thái phu nhân và Tham Vi phu thê tình thâm vì ông mà thủ tiết cả đời Trẫm kính trọng coi là thầy há thể làm trái mong của thái phu nhân Tham Vi đã mất sớm trẫm chỉ hận sinh thời gặp mặt chuyện thể làm vì ông nhiều lắm càng thể phụ lòng hai vị trưởng giả”
Hắn sang Nguyễn Tư Ngạn đang bên cạnh hạ lệnh: “Nguyễn khanh biết tất cả bảy tộc danh sư của tứ quốc lẫn sưu tầm tranh trẫm lệnh cho ngươi mau chóng tìm mảnh Tình Lam Đồ mất để cho Từ đãi chiếu vẽ xong trả cho Từ gia Đương nhiên… đó đưa cho trẫm thưởng thức đã”
“Thần nhất định phụ lòng bệ hạ gửi gắm” Nguyễn Tư Ngạn mỉm khom lĩnh mệnh “Tham Vi suối vàng nếu biết bệ hạ tri kỉ như nhất định sẽ cảm tạ”
Từ Hách biết nên
Năm ngoái Nguyễn Thời Ý đòi tranh từ Bình thị Hồng Lãng Nhiên cũng khó lắm; khổ tâm tiếp cận hoàng đế mạo hiểm tội khi quân treo đầu dê bán thịt chó vắt hết óc mà lao nguy hiểm; còn bởi vì ‘mượn’ bức họa của quận chúa mà bằng bất cứ giá nào cùng Nguyễn Thời Ý làm chút việc ngốc nghếch mới cố lấy năm bức
Kết quả là… Hoàng đế sai vẽ mấy bức ‘nguyên tác’ giả dễ như trở bàn tay đem ‘nguyên tác’ trả cho Từ gia Không chiếm làm của riêng
Không sớm Rõ ràng là dằn vặt
cẩn thận nghĩ nếu gây nhiều chuyện như và Nguyễn Thời Ý thể ở tình cảnh chia cách 35 năm mà từng bước phá vỡ cục diện bế tắc hòa hợp ở chung với bao dung và thậm chí lần thứ hai trở thành một nhà
Nếu những chuyện Nguyễn Thời Ý chắc đã giải hòa với Tiêu Đồng mà và Hồng Lãng Nhiên chắc một lần nữa trở thành bạn
So với việc thu hoạch tình yêu tình thân tình bạn chịu đựng một chút vẽ thêm mấy lần ngại gì
Có thánh chỉ của hoàng đế bức Tình Lam Đồ cuối cùng lẽ sắp xuất hiện
Lúc đồng liêu của đầy trong điện mấy chục đôi mắt kính phục đều rơi Từ Hách nhưng ai thể thấy là ơn tri ngộ với Gia Nguyên Đế ‘Từ Tham Vi’ đến từ ‘Suối vàng’ cũng là ‘Từ đãi chiếu’ trọng dụng
Trên thể báo đáp cha mẹ tẩu neo đơn thể an ủi vợ con cháu chắt cô quạnh còn hiểu lầm nơi ăn chốn nghỉ dãi gió dầm sương
Hết thảy năm tháng đó đã hóa thành sự thong dong chắc chắn bây giờ
Hắn mừng vì còn sống tận mắt chứng kiến khi bản thân ‘qua đời’ mấy chục năm vô số yêu thích và giữ gìn họa tác của sùng bái kỹ năng của thậm chí bảo vệ nhà càng khắc sâu hào quang ngắn ngủi một đời của
Vậy đủ
Tác giả lời : Anh ~ quả nhiên hoàng đế mới là thích Xích Xích nhất đời