Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 87
Chưa qua giờ Thân Từ Thịnh đến cửa nhà thúc phụ và cô cô đến thăm đến cả võ phục cũng lười thay chạy thẳng về tiền sảnh phía đông
Căn phòng nước chảy uốn quanh tiểu viện thanh tĩnh mát mẻ nhất chỉ dùng cho trong nhà tụ họp
Bên trong viện hộ vệ chỉ thấy Vu Nhàn một ở ghế đá bóng cây
Vừa thấy Từ Thịnh hùng hổ xông bà dậy ngăn thuận tay sửa sang cổ áo xộc xệch giúp nhỏ giọng nhắc nhở: “Đại công tử các trưởng bối đều ở đây chờ nhớ thận trọng từ lời đến việc làm đừng chọc cha mẹ vui”
Từ Thịnh từ nhỏ đã do bà chăm sóc lớn lên luôn luôn kính trọng thừa tuy rõ ý của bà nhưng vẫn trịnh trọng gật đầu: “Ta ít lời mà”
Đẩy cửa phòng tiếng bên trong chậm rãi ngừng
Thấy cha mẹ nhị thúc cô cô phía mà ghế chủ vị do tổ mẫu và ‘’ ngay ngắn vị trí cổ quái Từ Thịnh ngừng nhảy nhót lập tức đem lời dặn dò của Vu Nhàn vứt ót
Hắn vấn an cha mẹ thúc và cô cô đó hì hì quan sát Nguyễn Thời Ý và Từ Hách toét miệng : “Hôm nay thật sự náo nhiệt Hai vị đính hôn ư”
Vợ chồng Từ Minh Lễ đang ngăn Từ Thịnh đã hề hề nháy mắt với Từ Hách: “Sau nên gọi ngươi là ca là phu”
Từ Hách trả lời mặt Từ Minh Lễ đã giăng đầy mây đen lạnh giọng quát: “Không quy củ Quỳ xuống cho ”
Từ Thịnh sợ nhất là phụ thân tức giận tiếng chân như nhũn nơm nớp quỳ xuống vị cha thủ phụ của
“Cha Con sai ”
Vị đại nhân nhà giàu số một mặt càng đen hơn trong con ngươi như sấm sét ầm ầm nghiêm khắc: “Quỳ với tổ phụ tổ mẫu của ngươi”
Trong lòng Từ Thịnh rơi lộp bộp
Nhìn dáng vẻ thân phận của tổ mẫu bại lộ ư Không chỉ cô cô biết cả cũng…
Nếu định hôn ước kế tổ phụ tương lai nhanh sẽ trở thành kế tổ phụ chín bỏ làm mười gọi một tiếng ‘tổ phụ’ cũng quá đáng
Lại đã dốc lực cứu và Tĩnh Ảnh hành lễ với cũng là chuyện đương nhiên
Vì Từ Thịnh ngoan ngoãn chuyển hướng sang Từ Hách và Nguyễn Thời Ý nghiêm túc dập đầu
Hai ghế chủ vị thấy nửa phần kinh ngạc bình tĩnh tiếp thu sự thật mà khiếp sợ khỏi
Từ Hách chờ lạy đến cái thứ ba thì vội vàng lên tiếng: “Tốt lắm lắm mau xuống ”
“Vâng”
Từ Thịnh lời chỗ trống bên cạnh mẫu thân mím chặt môi quyết định lời Vu ma ma gì cũng
Vợ chồng Từ Minh Lễ Từ Minh Dụ thấy yên tĩnh bất thường thể dò hỏi mặt trưởng bối đành tiếp tục đề tài ban đầu
“Thân phận phụ thân và mẫu thân thể công khai mắt từng dùng thân phận mới kết hôn…” Từ Minh Lễ nửa ngày mới thích ứng với việc thêm một ông cha ruột giọng điệu tôn kính cũng mang ý dò xét “Ý của con là mời phụ thân tạm ở Ỷ Đồng Uyển thứ nhất lầu các rộng rãi thể vẽ tranh thứ hai bên ngoài bụi trúc lớn mát mẻ thoải mái tiện cho việc… hai qua Không biết ý phụ thân thế nào”
Nói là ‘qua ’ bằng … hẹn hò
Hai gò má Nguyễn Thời Ý nóng đôi mắt lơ đãng theo dõi phản ứng của Từ Hách
Trước khi tới Từ phủ Từ Hách vốn trông mong việc thể dọn ở chỉ tuyên bố với con cái cha bọn còn ở nhân thế đừng tùy tiện gả mẹ ngoài
thấy trưởng tử trưởng tức tâm cũng nảy lên ý nghĩ sống chung với nhà
Còn việc ở nơi nào thì dĩ nhiên vấn đề gì
“Mọi chuyện trong phủ các con an bài là ”
Hắn đảo mắt ngắm chiếc hộp dài trong tay Nguyễn Thời Ý: “Đây là tình lam đồ Tề Vương mang tới”
“ ” Nguyễn Thời Ý gật đầu như bổ sung một câu “Hôm qua ôm bức họa đến mục đích là… cầu hôn ”
Trong nháy mắt Từ Hách mất bình tĩnh hai tay nắm chặt: “Nàng… nàng …”
Giữ tín vật cầu hôn của Sẽ đồng ý yêu cầu gì chứ
Nguyễn Thời Ý thấy rõ ràng vẻ ghen tuông trong mắt sợ sẽ lộ vẻ ấu trĩ mặt con cháu trêu nữa: “Ta thể vì tìm về một bức họa cũ của mà ném cuộc sống vất vả lắm mới nhặt lần nữa…”
Không giống ai đó hy sinh nhan sắc mà chẳng lấy đồ
Nàng ưu nhã trợn mắt giải thích: “Ta thẳng thắn với trèo cao lên hoàng tộc nhưng cũng dùng ba bức họa của ‘Tham Vi ’ để mượn tình lam đồ một tháng chỉ để vẽ Bức họa mượn từ chỗ Hàm Vân quận chúa chuyển qua tay thể kiếm về ba bức họa của khôn khéo như thể vui”
Từ Hách chậm rãi mở tranh xác nhận là bút tích của nhíu mày hỏi: “Thế thôi Đơn giản như ”
Nguyễn Thời Ý khổ: “Ta cũng bất ngờ”
Nàng đảo mắt phản ứng của con cháu đối diện với ánh mắt của Từ Minh Sơ bỗng nhiên nhớ lúc đầu Tề Vương chú ý Thu Trừng mới chậm rãi hướng mắt về phía nàng
Có cảm giác … giống vô duyên vô cớ để ý đến con gái Từ gia
Ngay mặt Từ gia nàng cũng mở lời về chuyện cầu hôn một tiếng với Từ Hách: “Ta đang cầm đến Li Khê cho kết quả… Ta còn cửa đã đến”
“May mà nàng ” Từ Hách mỉm “Lão Hồng hụt mất cháu dâu buồn bực vui chết vì sĩ diện ăn vạ chỗ chốc xuống bếp lát uống rượu cùng nháo đến gà bay chó sủa làm ồn chết…”
Hắn nhạt than phiền mở túi bên lấy nguyên tác tình lam đồ và chế phẩm đã chép đến tám phần khoe nàng tiến độ gần đây: “Chỗ hai con dấu giá trị ‘Xử xử phong cao vô thản đồ’ và ‘ thúy’ đồ của là nàng rảnh rỗi đóng lên Nàng xem ở đây đỡ phí công khắc …”
Từ Minh Sơ liếc thấy năm bức tình lam đồ đồng thời xuất hiện lập tức đặt chung trà xuống dạt dào hứng thú ghé sát : “Bây giờ còn thiếu một đoạn”
“Không sai” Từ Hách cầm lên bức đã đánh tráo ở trong cung “Đây là mẹ con giao cho Lam gia bảo quản đó một đạo thánh chỉ của thánh thượng mượn Ta tốn công sức mới đổi bức vẽ đằng chính là bản đồ bí mật của thành phố ngầm”
Bức họa khi trộm khỏi cung đã cắt thành bốn mảnh cộng thêm vì xóa ngự bút của hoàng đế mà sửa đến rối tinh rối mù kém xa bức tranh chép cực kỳ phong phú
Từ Minh Sơ dè dặt đặt bức họa ở thảm hoa ánh mắt dán lấy rời hết sức vui mừng
Nguyễn Thời Ý cầm lên một bức khác: “Đây là bức thứ hai lấy về từ tay Bình di của con Lúc đầu còn lòng nào đòi về tình cờ nàng châm chọc khi chết tức giận mới để tẩu tẩu con mặt”
Trong bức chỉ ba chữ “Cổ Kỳ thành” thông tin gì khác
Nàng mở bức thứ ba do Hồng gia giữ cùng với bức đầu tiên đã cất trong kho mấy chục năm Phía hai bức ghi hai dòng chữ khác – mạch nước ngầm thạch long
Nàng kịp chờ Từ Hách công bố bức thứ ba Tề Vương để
Lấy năm bức họa bí mật bức thứ tư tạm thời tung tích lẽ quan trọng đến thế
*
Bức tranh sơn thủy mà các nhà sưu tầm thư pháp và hội họa điên cuồng truy lùng gồm năm mảnh chia thành hai hàng lần lượt nối tiếp dùng nét vẽ tinh xảo để họa kỳ quan tráng lệ
Bút pháp tả núi khi thì sắc sảo khi trùng điệp tầng tầng lớp lớp chồng lên
Cây cối triền núi nhà cửa nhịp cầu đình đài thôn xóm thuyền nhỏ… Vừa núi non trùng điệp vây quanh ý thơ mây núi xa xưa tinh xảo phức tạp kết hợp với xa xăm trống trải khí phách rộng lớn khiến ánh mắt lưu luyến thôi
Huynh Từ gia và Chu thị thán phục ngừng ánh mắt Từ Hách càng thêm kính trọng
Không ngờ một mực ngậm chặt miệng Từ Thịnh bỗng nhiên phịch một cái quỳ xuống mặt Từ Hách: “Tổ phụ Cháu sai ”
Hành động đột ngột ngoài dự đoán của mọi Từ Hách vội vàng duỗi tay dìu : “Đang yên lành quỳ”
Từ Thịnh sống chết chịu lên vẻ mặt đau khổ : “Người để cháu quỳ Thịnh Nhi mắt tròng đắc tội nhiều phạt thế nào cũng Không cần nể mặt”
Những khác đều đoán đứa nhỏ phạm sai lầm lật trời nào tự phạt quỳ
Từ Hách đầu xin Nguyễn Thời Ý giúp đỡ nàng giương môi hành động gì nháo đến mức chân tay luống cuống
Lúc nãy Từ Thịnh im lặng âm thầm quan sát mọi dần dần đoán sự thật khiến kinh hãi thôi
“Tổ phụ” trong miệng vị cha thủ phụ là ‘kế tổ phụ’ trong tưởng tượng của mà là từ nhỏ đến lớn lấy làm tự hào hàng năm hàng tháng cúng bái
Kí ức về quãng thời gian quen biết Từ Hách từng li từng tí ùa đầu
Lần đầu tiên bọn họ gặp mặt là lúc nào ở
– Ở trong phòng vẽ tranh của Xích Nguyệt hành quán dốt nát sợ vẽ một tác phẩm kinh hồn 《 vương bát và vương bát đản 》
Từ Thịnh nhớ đến cảnh tượng cả đều
A a a Hắn dám biết nặng nhẹ đùa giỡn tổ phụ
Mà tổ phụ đã phản ứng như thế nào Khen một hồi kiên nhẫn hướng dẫn vẽ song ngư thậm chí tự tay thêm cho mấy nét thậm chí còn giữ bức vẽ kém cỏi của
Xong chuyện đã làm gì
Ngay mặt tổ phụ khuyên tổ mẫu nuôi một sân tiểu lang quân kéo tay giả bộ ân ái với tổ mẫu
Khi biết hai là tình nhân từng nhạo tổ phụ ăn giấm của tổ phụ suýt nữa thốt câu ‘dã nam nhân*’ miệt thị thử nghiệm độ nhẫn nại của tổ phụ với trẻ nhỏ còn trù nghệ võ công và tửu lượng Sau khi rượu say càng ngăn miệng tổ phụ ở rể Từ gia còn xưng gọi
(*) Đàn ông quê mùa
Hắn mơ cũng ngờ ‘’ sẽ là tổ phụ ruột của Quả thực thể tưởng tượng nổi
Khó trách… ‘’ lúc nào cũng bao dung vì che chở mà cùng đến thành phố ngầm trong lúc hỏa hoạn còn liều đẩy và Hồng đại tướng quân
Trời ạ Xong xong … Khó trách tổ mẫu thường xuyên lộ ánh mắt chém
Bây giờ tự chém còn kịp
Mắt thấy Từ Thịnh quỳ chịu dậy Từ Hách đại khái đã hiểu tại hành động như
Chắc hẳn lúc nãy hành đại lễ đứa nhỏ mơ hồ nghĩ thông suốt nguyên do trong đó Lại sợ hỏi nhiều lớn mất vui Sau khi phát hiện thái độ của mọi thay đổi mới ý thức hơn một năm nay năng vô lễ chủ động quỳ xuống nhận sai
Nhớ đến đây Từ Hách bật dùng sức nâng trưởng tôn lên
Không ngờ buông tay Từ Thịnh đã lần hai phịch xuống quỳ
Từ Hách biết làm nửa xổm mặt ôn hòa : “Thịnh Nhi … Không giống tổ mẫu cháu Ta đã ngủ ba mươi năm trong trời băng đất tuyết thứ nhất từng cảm nhận tang thương thay đổi trong thế gian thứ hai khuyết thiếu thời gian ở chung với mọi ba là từng thành việc làm phụ thân làm tổ phụ cũng dáng vẻ nên của phụ thân tổ phụ…”
“Những lời đùa giữa cháu và đều bởi vì dấu diếm thân phận mà cháu biết tội Nếu cháu tin thể hỏi tổ mẫu cháu thường lén khen cháu thẳng thắn đáng yêu trách cháu vô tâm Thực tế là càng hi vọng cháu đừng ghét bỏ cũng tha thứ cho … chắc thể trở thành tổ phụ lý tưởng của cháu”
Từ Hách thẳng từng câu từng chữ đều khẩn thiết
Từ Thịnh nhận tuổi tác giữa phụ thân và tổ phụ đáy mắt ngấn lệ tự chủ
Từ Hách vỗ vai : “Đứng lên Người trong nhà quỳ tới quỳ lui làm gì Từ nay về sống chung còn dài Nếu cháu thật sự phạm sai làm thì quỳ tiếp muộn”
“Hu hu… Ông nội của cháu quả nhiên là giỏi nhất đời” Từ Thịnh giống như trẻ con bẹp bẹp miệng làm nũng với Nguyễn Thời Ý “Tổ mẫu ơi mà tìm tổ phụ như thế cho cháu chứ”
Nguyễn Thời Ý nhịn đỡ trán
Cái thằng nhóc thích gây sự Chưa đến nửa khắc đã bắt đầu mê sảng
*
Đêm đó Từ Hách trở về Li Khê
Nguyễn Thời Ý sai báo cho A Lục thằng bé thu dọn một chút ngày mai mang theo đàn chó lên xe ngựa dọn về phủ thủ phụ
Bởi vì trong nhà bỗng nhiên nhảy một vị trưởng bối nên vợ chồng Từ Minh Lễ khó thích ứng gấp bội mặt khác thể biểu hiện cung kính quá mức sợ sẽ làm chậm trễ Từ Hách
Xưa nay Từ Hách phong thái trưởng giả sợ trưởng tử trưởng tức khó xử bữa tối chỉ chơi với Mao Đầu một lúc mượn cớ khắc dấu và đồ tranh mà sớm trở về Ỷ Đồng Uyển
Dưới ánh hoàng hôn khóm trúc bụi tre xanh tươi cao vút bầu bạn với bích đào hồng hạnh Dưới tàng cây một hồ nước một ngôi đình đặt tên là Điểm Lục Tễ Lâm Cảnh trí thanh nhàn câu cối xum xuê tiên cảnh cực lạc cũng chỉ như
Với việc con cái tự tay bố trí viện Từ Hách cảm thấy ngạc nhiên vui mừng khôn xiết
Bởi vì cần chép 《 vạn sơn tình lam đồ 》 Từ Minh Lễ đã an bài cho hai hầu ở ngoài viện việc tự ý tiến Ỷ Đồng Uyển tránh quấy rầy vẽ tranh
Bên trong phòng vẽ họa án tinh giản rộng rãi giá đựng hai bên những hộp sơn đỏ từ tiền triều cổ đồng thủy vu cổ ấn trì cọ ngọc bỉnh quản bút trúc hoa ống đựng bút tử đàn tinh xảo dù là chất liệu hình thức phần lớn đều làm dựa theo thói quen của
Rõ ràng Nguyễn Thời Ý đã âm thầm liệt kê danh sách
Ban ngày mặt con cháu dám thân cận quá mức với Nguyễn Thời Ý
Mắt thấy đêm dần buông đoán rằng Nguyễn Thời Ý đã về tiểu viện trong lòng ngứa ngáy cất bức họa hòm khóa Sau đó lưu một ngọn đèn khép cửa phòng bất động thanh sắc tới xem Tú Nguyệt Cư
Chiếu theo tính tình thích yên tĩnh của Nguyễn Thời Ý cùng lắm nàng chỉ chừa hai ba thị tỳ hầu hạ hơn phân nửa còn là mấy trong Lan Viên quen biết chắc chắn sẽ kinh ngạc bịa đặt sinh chuyện
Hắn đánh giá phương hướng vòng qua hồ sen ánh trăng chợt thấy chỗ bóng cây phía lén lút về phía đông
Tối muộn… hành lang treo đầy đèn lưu li đường mòn rải đá cuội đèn đá chọn chỗ đèn đóm và ánh trăng chiếu tới chẳng lẽ là kẻ gian
Từ Hách lạnh tránh phía câu nín thở lặng lẽ đợi
Chờ nọ rón rén qua hàng cây ngọc lan tung nhảy cánh tay mang theo kình phong sắc bén chụp đối phương
Người nọ đầu bỏ chạy một tay túm chặt đè lên thân cây
Ồ ‘Kẻ trộm’ thấp hơn gần một cái đầu vóc tinh tế… Chỗ tay chạm mềm mại đẫy đà là nữ tử
Gió thổi mây bay ánh trăng chiếu rọi xuống dung nhan hổ buồn bực cùng xuất hiện hai hàng lông mày tựa như lá liễu môi đỏ thắm như đào chín là vợ của
“Nguyễn Nguyễn” lực tay Từ Hách thoáng thả lỏng nhưng rút khỏi vạt áo của nàng “Nàng ở trong nhà lén lén lút lút làm gì”
Nguyễn Thời Ý rõ ràng phát hiện móng vuốt của đắn giận : “Quản Chàng làm đau ”
“Này… xoa xoa”
Một tay cố định nàng ôm trọn eo thon khiến nàng thể nào tránh khỏi một tay khác thì ôn nhu ‘trấn an’ từ xuống một phen
Nguyễn Thời Ý giãy dụa theo bản năng cảm thấy vợ chồng cái gì cũng đều trải qua cần gì vẻ
Nàng nghiêng đầu khẽ cắn môi tùy làm bậy
Từ Hách hiếm khi thấy nàng thuận theo tay càng thêm càn rỡ môi dán bên tai nàng : “Nguyễn Nguyễn của nhớ lo cho đêm dài vắng vẻ… sợ con cháu nhạo lặng lẽ đường vòng tới tìm”
“Không ”
Giọng của Nguyễn Thời Ý vì làm càn tránh khỏi mềm nhũn ngọt như mật
Chân dài của Từ Hách ép về phía ép nàng giữa thân cây và cơ thể vươn tay nắm cằm nàng để nàng ngẩng đầu đối mặt với
“Nói một chút xem tối muộn dùng đèn mang theo tỳ nữ đường lớn mà một thân một về phía sân của ”
Nguyễn Thời Ý đúng là tránh tai mắt khác tự đưa con dấu đến cho nhân tiện… thám thính ở phủ quận chúa đã hành hạ kiểu gì
Ai ngờ tới nửa đường bắt
Thấy nàng mím chặt môi thơm nụ của Từ Hách càng sâu: “Ta hiểu chúng dùng quy củ cũ”
– Lấy lưỡi cạy môi
Dứt lời cúi đầu hướng đến cánh môi đã nhớ nhung mấy ngày nay
*
Triền miên dây dưa hôn môi và cắn nhẹ cộng thêm xoa bóp chậm rãi khiến cho cả Nguyễn Thời Ý mềm nhũn bắt dựa thân cây tùy ý làm gì thì làm
Không thể tránh khỏi nhớ đêm đó thân thể dán sát vuốt ve cực độ… Nàng như uống rượu ngon cảm giác lâng lâng rõ
Tạm chia xa mấy ngày hình như nàng cũng kháng cự mãnh liệt làm bậy khô khốc ẩm ướt choán chỗ
Hắn đã cạo râu khi hôn còn cảm giác đau nhói khiến nàng lén lút sinh chút vui mừng tê dại
Phát hiện nàng mềm mại dịu ngoan càng tùy ý hơn tận tình cướp lấy răng môi mềm ngọt của nàng
Khi nàng đã thở dốc đột nhiên khom lưng ôm ngang lấy nàng trong ngực xoay bước về Ỷ Đồng Uyển
“Đừng…”
Hai mảnh đất ngực Nguyễn Thời Ý dán chặt cơ thể rõ ràng cảm giác ngo ngoe rục rịch ý đồ đoán chừng ăn chay quá lâu đột nhiên nếm vị thịt chắc chắn sẽ khó thể tự kìm chế
Nàng thân mật quá mức ngay đêm dọn Từ gia vội vàng giãy dụa xuống đất
Từ Hách giận dỗi ôm nàng trong ngực gắt gao đè chặt nàng nhỏ giọng oán trách: “Nàng ngủ xong liền chạy đến cùng là xem thành cái gì”
Nguyễn Thời Ý tự biết ngày đó giận đùng đùng quyết định quá vô tình vốn mang lòng tự trách; nhưng mỗi khi nhớ đến lúc nàng ở đây chạy tới phủ quận chúa hưởng hết mị sắc nhân gian… trong lòng như cây kim đâm sâu
“Tam lang buông tay lời hỏi ”
Giọng mềm mại ẩn trong đó sự lạnh lẽo
Từ Hách ngẩn lưu luyến thả nàng cưỡng ép mười ngón tay của nàng đan
Nguyễn Thời Ý gỡ tay lạnh nhạt : “Hai dọn về Từ phủ mặt con cháu thu liễm đừng chằm chằm cả ngày ”
Từ Hách ủy khuất: “Ta với nàng chẳng lẽ xụ mặt”
“Ta là tuổi đã cao… ân ân ái ái ánh mắt trông mong của đám trẻ”
“Hiện tại ai thấy thể ân ân ái ái” Hắn cúi đầu ngậm lấy vành tai nàng lưỡi khẽ liếm
“Đừng nháo” Cả nàng mất tự nhiên cực kỳ khó chịu sợ thật sự làm xằng bậy bèn giọng nghiêm túc
Từ Hách tự làm mất mặt kéo tay nàng dời bước đến thủy tạ ven hồ sen
Nhà thủy tạ bốn trụ tứ phía bình phong khắc hoa và cửa sổ gỗ đan xen
Trong ánh trăng mờ ảo Từ Hách phát hiện đôi mày của thê tử chau phảng phất tâm trạng yên bèn ôn tồn khuyên nhủ: “Ta lời là chứ gì… nàng cũng biết hôm nay ở cầu đá nhị môn Minh Lễ hỏi nhi tử thất lạc nhiều năm của Lời thật bất thường…”
“Việc đã rõ với ”
“Ừ”
“Là do sơ sót để cho một nha đầu bất lương chui chỗ trống”
Nguyễn Thời Ý giản lược chuyện của Mộ Thu luôn dặn dò chuyện là sỉ nhục của trưởng tử cũng là khúc mắc của nàng đừng bao giờ nhắc tới
Từ Hách càng cảm động hơn – vợ của cuối cùng cũng coi là một nhà
Hai nhắc tới tình lam đồ thật sự ngờ hao hết sức lực mà Hạ Tiêm Lạc đồng ý đầu đã nhẹ nhàng ‘mượn’ tới tay
Từ Hách định giở tranh xem tình trạng mới quyết định chép
Nguyễn Thời Ý tỏ vẻ khó hiểu với ý cầu hôn của Tề Vương kiên trì cho rằng tiếp cận Từ gia ý đồ khác Từ Hách bao giờ tiếp xúc trực tiếp với dám đoán bừa
Cong cong lượn lượn mãi rốt cuộc Nguyễn Thời Ý mới nghi vấn trong lòng: “Tam Lang ở phủ quận chúa…”
Lời xong Từ Hách đã phẫn nộ : “Đừng nữa Nàng và Diêu thống lĩnh… quả thực đáng giận”
Nguyễn Thời Ý kinh ngạc đến ngây : “Hai bọn họ thế mà …”
“Tra tấn vài canh giờ làm sống bằng chết” Từ Hách nghiến răng nghiến lợi
Nguyễn Thời Ý lòng đau như cắt tránh khỏi đỏ bừng mặt: “Chàng vì lấy bí mật trong tranh mà tiếc hai bọn họ giày xéo… Chuyện cũng thật thật…”
Từ Hách như lạc mây mù cẩn thận ngẫm biết nên : “Nguyễn Nguyễn trong đầu nàng nghĩ bậy cái gì thế Nàng cho rằng… và hai cái biết liêm sỉ đó… làm chuyện Ta chẳng qua chỉ vẽ một bức họa sơn thủy vách tường”
“Vậy thì gọi là tra tấn”
Nguyễn Thời Ý bực bội khẽ gằn giọng tỏng lòng an tâm thở phào
“ trong quá trình vẽ tranh bọn họ… Bọn họ ở lầu lăn lộn Hại chỉ chắp cánh bay đến cạnh nàng Nào tâm tư vẽ tranh nữa”
Từ Hách hết sức tức giận bên tai vang lên tiếng động trong nhà nhỏ lúc đó âm thanh da thịt va chạm miệng vải chặn thốt lên tiếng nức nở tiếng hít thở dồn dập…
Nguyễn Thời Ý nhớ khi ở tửu tuyền trong cung trang trí lộng lẫy từng thấy âm thanh mĩ lệ giữa cầm sư và nữ tử thoáng chốc tim đập như nứt
Đêm hè gió mát thổi tan con tim nóng ran
Tử đằng rủ xuống bốn phía thủy tạ đung đưa ngớ như lòng phiêu diêu
Cá chép trong nước chìm nổi dập dìu phun nuốt bọt khí quấy loạn ánh trăng
Hai phu thê mỗi mang tâm sự riêng im chuyện đều thẹn thùng
Thật lâu Từ Hách liếm liếm khóe miệng thở mang theo khí lạnh tiến đến gần ép nàng đến góc bình phong
Hôm nay đến cửa Từ phủ vốn đã tỉ mỉ chăm chút dung nhan phong thái
Lúc ánh mắt đốt lửa lúm đồng tiền mê hoặc ngay cả giọng khàn trầm cũng lộ dụ dỗ
“Nguyễn Nguyễn vi phu ở bên ngoài chịu khuất nhục nàng là thê tử nên… an ủi thật ”