Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 82
Tận sâu trong rừng xanh Hồng Lãng Nhiên một thân áo bào đen dẫn theo hai tùy tùng đeo tương lung* vò rượu giục ngựa tới gần
[*] Tương tự cái mà ngày xưa các thí sinh đường xa đeo lưng khi thi hội á các bác =)) giải thích khó ghê
Từ Hách vốn hỏi tình hình gần đây của các nhưng thấy đối phương uy nghi giảm tươi rạng rỡ giận chỗ phát tiết lập tức trút bộ lửa giận do thê tử trốn lên lão tình địch
“Tên đầu than Ngươi đến làm gì”
Hồng Lãng Nhiên trừng mắt đáp: “Tiểu bạch kiểm Ta đến xem ngươi đánh thành cái dạng quỷ gì ”
Từ Hách cả giận : “Ta thể ăn thể uống thể thể nhảy Khiến Đại tướng quân thất vọng nhỉ”
“Tên gia hỏa Ăn thuốc nổ hả Lão tử bụng đến thăm ngươi…” Hồng Lãng Nhiên ghìm ngựa nhảy xuống
“Lão gia hỏa ” Từ Hách vén tay áo lên tiến thẳng tới “Ở mặt dám tự xưng ‘lão tử’ Ta đánh cho lão tử nhà ngươi nhận ngươi mới ”
“Ai sợ ai chứ” Hồng Lãng Nhiên quăng phong độ Đại tướng quân trấn quốc nên cất bước tiến lên
Không ngờ hai đại khuyển đều cho rằng Từ Hách bắt nạt vọt khỏi tiền viện như mũi tên lao Hồng Lãng Nhiên
Bóng dáng trắng đen mau lẹ linh hoạt nhe răng gào thét lực uy hiếp
Hồng Lãng Nhiên một bên né tránh một bên mắng: “Đám cẩu nhi tử từ ”
“Đại Mao Nhị Mao Dừng ” Từ Hách sợ hai con chó lớn biết nặng nhẹ vội vàng quát ngừng “A Lục Dắt lũ cẩu tử về mau”
Đợi cửa khôi phục thanh tịnh Hồng Lãng Nhiên trầm giọng : “Huynh ý mang rượu tới thăm ngươi mà ngươi đãi khách đấy”
Từ Hách cũng tự biết thái độ ban nãy chắp tay chấp lẽ: “Tâm tình nhất thời mạo phạm khẩn cầu thứ ”
Hồng Lãng Nhiên hiếm thấy ngữ khí hòa hoãn giơ tay vỗ vỗ bả vai : “Ngươi cũng lúc tâm tình cơ Sao thế Thê tử chạy trốn”
Bị một lời đâm trúng tim Từ Hách đột nhiên gạt tay Hồng Lãng Nhiên : “Biến”
“Ha ha ha Bị đoán trúng ” Hồng Lãng Nhiên to mấy tiếng “Đi thôi Hai bao nhiêu năm tụ tập Kim ngọc lộ thượng đẳng cho ngươi say rượu giải ngàn sầu”
Hắn hào phóng vẫy tay lệnh cho hầu mang hai vò rượu lớn
Sau khi gặp lần đầu tiên gặp mặt hai liền tay đánh ; đó vì để che giấu giao tình tránh gặp Mấy ngày kề vai chiến đấu thành ngầm tiện nhiều lời bên ngoài hàn huyên vài câu mặn nhạt
Chung quy là chơi đùa quen biết từ nhỏ Từ Hách xuất thân phủ tướng quân nho nhã mà kém thẳng thắn Hồng Lãng Nhiên là thẳng tính chính trực trăm năm bất biến Lần gặp quá thời gian nửa chén trà đã quen thuộc
Bên trong trạch viện thanh nhã đơn giản nhờ mấy chậu cảnh và bình hoa Nguyễn Thời Ý mua mà càng thêm khí sinh động
Hồng Lãng Nhiên dạo một vòng từ chối dùng trà ở thiên thính trực tiếp kéo Từ Hách đến hoa viên cho hầu lui mở vò rượu một tay cầm chân gà muối một tay nâng chén rượu
“Huyên Chi hãy thật xem ngươi biết tình hình cụ thể và bản đồ chi tiết thành ngầm” Hồng Lãng Nhiên uống sạch rượu trong chén
Từ Hách lập tức tăng ba phần cảnh giác: “Lão Hồng ngươi phụng mệnh điều tra ”
“Xem ngươi đề phòng ” Hồng Lãng Nhiên bất mãn “Nếu thật sự tra ngươi cần gì quanh co lòng vòng như Chuyện tra án do quản lý Ta chỉ thuận miệng hỏi thôi”
“Hiện nay tình huống bên ngoài thế nào”
“Đám hỗn đản Thật sự Phá nhà dân cướp đường mà chạy khi rút lui còn vây hai ba trăm lòng đất Nhờ nhi tử ngươi đối chiếu bản đồ phát hiện nhiều nơi còn thông phái cao thủ linh hoạt mở cơ quan cứu một đám trẻ nhỏ và nữ tử đang thoi thóp”
“Nữ tử” Lần Từ Hách đã thấy ít trẻ nhỏ nhốt nhưng từng thấy nữ tử
Đáy mắt Hồng Lãng Nhiên xẹt qua xem thường và phẫn hận: “Dưới đáy che giấu chừng gần hai ngàn Ngoại trừ cô nhi bắt làm việc vặt bọn chúng còn nhốt hơn trăm nữ tử trẻ tuổi dùng làm dụng cụ phát tiết… Thật sự đáng giận”
Từ Hách nhíu mày: “Gần hai ngàn Làm thể bảo đảm ăn uống”
“Trộm cướp lừa gạt Khó trách thi thoảng án treo giải của mấy nhà giàu trộm Đều chui xuống lòng đất ai mà thể tưởng tượng nổi Ngoài mấy chỗ rạp hát Quần Phương lâu khách xá Thuận An và giao tiếp bên ngoài đúng là bọn chúng mở…”
“Lại ngược thành ngầm đã kiểm tra nhanh bộ giao cho cấm vệ quân khống chế Hai ngày thành bỏ lệnh cấm… Nơi an chẳng bằng ngươi dọn đến trong phủ ”
Từ Hách đã lường bí mật của và Từ Thịnh sớm muộn sẽ phát hiện
Kẻ địch phòng thì dám tự ý hành động một khi nắm cơ hội tất nhiên nghĩ trăm phương ngàn kế trả thù những kẻ tham gia
Hắn vốn chuẩn tâm lý chờ vết thương trán và mặt khỏi vẽ xong xuôi Tình Lam đồ sẽ cùng Nguyễn Thời Ý trông nom việc nhà
Chưa từng nghĩ tới thê tử khi ăn sạch sẽ thừa dịp tôn tử tới thăm hỏi thì quăng chạy mất
Nếu truyền biết còn tưởng rằng … bất lực
Hiện giờ Nguyễn Thời Ý còn tức giận nếu tùy tiện về Từ gia chắc chắn sẽ ầm ĩ đến mức khó xử
Lệnh cấm bỏ liền tới phủ tướng quân tránh họa Thứ nhất dễ phê bình thứ hai khỏi hèn nhát một chút
Ở trong nhà lấy tĩnh chế động mới là thượng sách
Hồng Lãng Nhiên tự gặm chân gà đầu thấy im lặng lên tiếng: “Không vui Không nể mặt mũi”
“Đường đường là Đại tướng quân thu lưu nho nhỏ ở viện thư họa ngoài sẽ nghĩ ”
“Ngươi quản nhiều như làm gì Dài dòng văn tự”
“Người khác ngươi giải thích với vợ con thế nào”
Hồng Lãng Nhiên hai chữ ‘vợ con’ ánh mắt tối sầm sửa lời : “Vậy… Ta ở nhà ngươi Nhìn chằm chằm ngươi xem ai dám đến”
Từ Hách biết nên : “Ngươi coi là thần trấn cửa đấy Tùy tiện dán cửa là thể trừ yêu diệt ma”
“Có câu nào của ngươi tổn thương ” Hồng Lãng Nhiên tức giận thổi râu mép trừng mắt “Nói một câu Được là ”
“Ta cần ở nhà ngươi Ai kêu ngươi mơ ước tức phụ nhà nhiều năm” Từ Hách nhếch mắt giọng điệu mang ý khinh thường
“Muốn tính nợ cũ đúng Ta và Tiểu Nguyễn quen biết nếu ngươi dùng thủ đoạn nham hiểm tiếp cận nàng hoành đao đoạt ái* bọn đã sớm…”
[*] Hoành đao đoạt ái – 横刀夺爱 – héng dāo duó ài (cầm ngang đao đoạt ái tình – đại loại là chỉ thứ 3 vô duyên nhảy công nhiên cướp đoạt ái tình của khác) _st_
Lời còn dứt ngờ Từ Hách cầm một cái chân gà đĩa lên nhét thẳng miệng
Chiêu nhanh mà chuẩn rõ ràng là đánh úp kịp chuẩn
Hồng Lãng Nhiên suýt nữa lấp kín miệng tức giận cầm cái chân gà đang gặm dở tay đâm
“Ngươi thấy ghê ” Từ Hách đầu tránh “Tốt gì cũng cho ngươi một cái mới đấy”
Hồng Lãng Nhiên tha thứ ép Từ Hách nhảy khỏi ghế đá thi triển khinh công chạy
Đại Mao và Nhị Mao nhoài ở góc hoa viên chằm chằm chớp mắt ‘một già một trẻ’ cầm móng gà so chiêu ai cũng nghĩ cách nhét miệng đối phương
Nước miếng chảy ròng nhiều mà nghĩ mãi hiểu
*****
Truy đuổi đánh nửa ngày Từ Hách đuổi lão phong tử chỉ thể tự xuống bếp chặt thịt dê xắt rau hẹ nướng bánh trứng thịt dê rau hẹ
Hồng Lãng Nhiên uống một chút rượu hứng thú dạt dào câu câu quở trách Từ Hách oán giận đần độn bỏ Nguyễn Thời Ý và nhà
Lần đầu tiên trong đời Từ Hách đấu võ mồm với
Chuyện đuối lý
Thậm chí nghĩ nếu Hồng Lãng Nhiên mấy chục năm như một che chở Từ gia con cháu nhất định càng thêm nhiều đường vòng
Ngày cãi ‘băm đối phương thành tương’ thực như Từ Thịnh từng vì đối phương tức giận mới là chân chính để trong lòng
Hắn bỗng nhiên nghĩ nếu thực sự chết mùa đông năm 19 Kiến Phong nguyện ý giao thê tử cho nam tử khác chăm sóc
Tuy cam tình nguyện thậm chí lòng như đao cắt vẫn cứ hi vọng khi một trở thì Nguyễn Thời Ý thể mạnh mẽ che chở cần một đối mặt hơn ba mươi năm sóng gió
May mà đã về nàng vẫn ở đây
Làm nóng nồi sắt Từ Hách trải mặt bánh tiếng nhân bánh xèo xèo vì nhiệt thốt một câu đầu đuôi
“Lão Hồng cảm ơn ân huệ ngươi cuối cùng đoạt thê”
Hồng Lãng Nhiên sững sờ: “Hừ Ngươi tính cảm tạ thế nào”
Từ Hách lườm một cái: “Nhồi rau hẹ cho ngươi gấp đôi nhân bánh”
“Xùy Ai hiếm lạ gì cái thứ đồ hỏng của ngươi”
Hồng Lãng Nhiên tỏ rõ vẻ ghét bỏ nhưng tiện tay cầm một cái bánh rán lên để ý nóng đắc ý bắt đầu gặm
Chậc chậc chậc thật là thơm
Sau giờ ngọ hai rảnh rỗi tới luận bàn võ nghệ nghiên cứu khí lạnh trong nội lực của Từ Hách cuối cùng vẫn biện pháp
Hồng Lãng Nhiên an tâm nhưng cách nào trói Từ Hách mang về nhà dứt khoát mặt dày mày dạn canh giữ ở tiểu viện bên suối còn tuyên bố ở chực dăm ba bữa
Hai gã nô bộc tự giác thu dọn một sương phòng cho động tác nhanh nhẹn thu dọn ngăn nắp trong chớp mắt khiến Từ Hách thể làm gì
“Lão Hồng Ăn ngay thật là ngươi rời nhà trốn đấy chứ Cãi với tẩu tử”
Hồng Lãng Nhiên liếc mắt: “Nàng dám nháo với Cứ cho là nàng cãi với Ta cũng lười chấp nhặt nữ nhân gia”
Trò chuyện với nửa ngày Từ Hách ngừng khinh thường: “Cái tính mạnh miệng mềm lòng của ngươi giấu trong thiên hạ nhưng lừa Nói Ngươi thể vô duyên vô cớ trốn ở tiểu trạch bảo vệ chắc chắn là trong nhà chuyện”
Hắn suy tư ‘hắc hắc’ hai tiếng: “Chẳng lẽ… Tức phụ nhà ngươi cũng chạy trốn ”
Hồng Lãng Nhiên thẹn quá thành giận: “Không Năm ngày nàng giải sầu Kết quả hôm nay phái đưa tin Giang Nam du ngoạn Nàng nàng chạy trốn Tuyệt đối sẽ chạy trốn”
Lần đến lượt Từ Hách ôm bụng lớn: “Ha ha… Vì thế ngươi giận dỗi vì phòng gối chiếc ở nhà uống rượu Hồng Lãng Nhiên ngươi cũng ngày ”
“Cười Hai tám lạng nửa cân Ai hơn ai chứ”
“Theo thấy ngươi mau mau xuôi nam du sơn ngoạn thủy cùng nàng chẳng biết bao”
Hồng Lãng Nhiên bày vẻ mặt lạnh lùng: “Ai thì giờ du sơn ngoạn thủy với nàng Bận lắm”
“Chậc chậc chậc vội vàng chạy tới thăm cho ăn chân gà ăn bánh tự tay rán… Thật là thụ sủng nhược kinh”
“Ngươi giận thì sẽ chết ”
Hồng Lãng Nhiên cướp một chậu bánh rau hẹ lớn thở phì phò chạy nhanh về tiểu viện của
Từ Hách thấy lão già quá lục tuần mà còn thể hiện tính tình trẻ con lắc đầu
Mệt Nguyễn Thời Ý ấu trĩ Đầu Than còn ấu trĩ hơn nhiều
*****
Từ Minh Lễ khổ cực bôn ba vất vả nhiều ngày đúng lúc dịp nghỉ ở nhà thấy mẫu thân và nhi tử trở về kịp trở tay vội vàng chuẩn một viện trống thay đồ đạc
Nguyễn Thời Ý tự biết trong thời gian ngắn thích hợp sống một trong Lan viên vặn ở bên con cháu nhiều hơn
nàng quyết định hồi phủ quá hấp tấp chỉ vội vàng thu tập gương lược và mấy bộ váy thông thường còn bộ đồ dùng vẫn ở trong nhà Từ Hách khó tránh khỏi khiến suy nghĩ
Ba thế hệ ngay ngắn trong nội đường mắt mắt
Phu thê Từ Minh Lễ hỏi tình hình Nguyễn Thời Ý mấy ngày nay cảm giác giống như hỏi đời sống tình cảm của nàng và ‘tình lang’ quan tâm… thì dường như quá mức lạnh lùng
Từ Minh Lễ và Chu thị liếc mắt lia sang Từ Thịnh hiệu cho ‘còn nhỏ hiểu chuyện’ triển khai đề tài
Từ Thịnh đáng thương đầu tiên là làm bộ thấy khi phụ thân ho nhẹ hai tiếng nhắc nhở mới nhắm mắt mở miệng hỏi tổ mẫu
“Cái đó… Đồ mang cho đủ dùng ạ”
Nguyễn Thời Ý ngáp một cái: “Các con ngày nào cũng tặng đồ cái nhà kho nhỏ căn bản chứa nổi thể đủ dùng
Từ Thịnh thầm thở hắt ngờ thấy phụ thân nhướn mày vò đầu hỏi: “Vậy … Định khi nào chính thức giới thiệu”
Mặt Nguyễn Thời Ý lạnh trong nháy mắt: “Có gì mà giới thiệu Tất cả các ngươi đều gặp Nói ”
Từ Thịnh nháy mắt hiệu cho phụ thân ám chỉ tổ mẫu và tổ phụ tương lai cãi thích hợp hỏi nhiều
Từ Minh Lễ hiểu nhíu mày
Nguyễn Thời Ý nhàn nhạt : “Có vấn đề gì thể giáp mặt thẳng”
Từ Minh Lễ im lặng một lát Chu thị hiểu ý lấy cớ trông coi chuẩn tiểu viện lôi nhi tử ngoài
Nguyễn Thời Ý nhấp một ngụm trà nhỏ mí mắt cũng nâng ngữ điệu trầm tĩnh: “Minh Lễ về non nửa canh giờ con báo chuyện xử lý thành ngầm còn bóng gió hỏi thăm việc tư của ”
Từ Minh Lễ áy náy: “Người hiểu lầm hài nhi chỉ Thịnh Nhi thông báo cho ”
Ngay đó kể qua loa là đã đóng kín bộ mật đạo trong Từ phủ đã thể an tâm ở Hoàng đế hỏi lý do bản đồ vẽ thành ngầm thì dối ngẫu nhiên tìm trong di vật của ‘Từ Thái phu nhân’ dù là Nguyễn thái công ‘Từ Thái phu nhân’ cũng biết là vật gì tùy ý bỏ trong đống tạp vật
Hắn rằng quãng thời gian dọn dẹp đồ cũ trong nhà coi là chuyện đáng kể mãi đến khi ở thành ngầm xuất hiện tại thương phố thành Nam bắt thị tỳ Từ gia mới nghĩ tới ‘bản đồ kỳ quái vẽ kết cấu bí đạo lòng đất’
Hai nhà Hồng – Lam vốn là thế giao cùng Từ gia tất nhiên là phối hợp lực
Hắn lấy thân phận thủ phụ trịnh trọng công bố ẩn tình đẩy hết mọi nguyên nhân cho tổ tông Nguyễn gia xem như là rũ sạch can hệ của và Nguyễn gia hiện nay
Hoàng đế lập tức triệu Nguyễn Tư Ngạn tỉ mỉ hỏi qua một lần cũng sai điều tra Nguyễn phủ thấy gì khác thường mới hết nghi ngờ
Nguyễn Thời Ý thể kiểm soát mọi chuyện mà ảnh hưởng đến đường từ từ đặt xuống nỗi lòng lo lắng trong lòng
Từ Minh Lễ xong chuyện chính cuối cùng vẫn hỏi nghi vấn xoắn xuýt Hắn cảnh giác chung quanh xác nhận ai ở gần mới thấp giọng : “Mẫu thân cũng là hài nhi can thiệp chuyện của chỉ là… Người đã biết lai lịch vị Người biết bộ về chứ”
Nguyễn Thời Ý suýt thì bật thốt lên ‘’ đó chính là Từ Hách cũng là phụ thân thân sinh Từ gia
khi nàng rời khỏi tiểu trạch bên suối Từ Hách đã năng vô lễ chọc nàng tức giận
―― Tương lai còn dài ‘tiểu tam lang’ sẽ chơi cùng nàng đến khi hài lòng mới thôi
―― Ghét bỏ hầu hạ đủ ‘chu đáo’
Nàng thể thành thật với tôn tử gia hỏa tùy tiện treo lời bông đùa bên môi là phụ thân và tổ phụ chúng sùng bái cả đời
Từ Minh Lễ hiểu lầm mà lý giải do dự của Nguyễn Thời Ý thành phủ định
Hắn thể che giấu nỗi lo trong đôi mắt sáng giọng thầm mang chút nghẹn ngào: “Con con hỏi một vấn đề sinh ngày nào tháng gì tục danh phụ mẫu… Người biết ”
“Con lo lắng cái gì Sợ mắc mưu lừa Nghi ngờ thông đồng với cùng tộc… Kết luận ‘’ mưu đồ khác”
Nguyễn Thời Ý thầm cảm thấy thái độ trưởng tử khá là vi diệu
Từ Minh Lễ do dự hồi lâu như gặp vấn đề khó khăn đến tận trời giống như đụng tới việc khó mở miệng
Nguyễn Thời Ý nghĩ vì hết sức nghi ngờ lo lắng
Dưới sự ép hỏi của nàng cải biên năm sinh của công đa (cha chồng) và bà bà giúp Từ Hách thay đổi năm sinh thời đại phù hợp với (TH)
Từ Minh Lễ ậm ừ hết nghi ngờ trong mắt cuối cùng hỏi thêm nữa
*****
Nguyễn Thời Ý dùng xong ngọ thiện chơi cùng Mao Đầu một ly trà để ý gian phòng ngổn ngang đóng cửa ngủ
Đêm Từ Hách dằn vặt nàng đến hơn nửa đêm ngủ yên cộng thêm buổi sáng xe ngựa cũng đệm mềm thoải mái xóc nảy đau xương thân cả mỏi chịu nổi nhanh đã ngủ
Đáng chết là nàng mơ tháy Từ Hách
Mơ thấy ở nàng bụng kề sát nàng bắp thịt rắn chắc căng thẳng ánh đèn mồ hôi mỏng chảy
Mắt sáng của khẽ nheo thỏa mãn và vui mừng cúi xuống mút môi nàng
Ngay cả cảm giác liếm láp ướt át đều vô cùng chân thực
Rơi một hồi mộng cảnh kiều diễm nàng dỡ xuống phòng và trói buộc hai tay trắng muốt ôm lấy gáy tùy khởi lạc (lên xuống) phiêu phiêu đãng đãng
Sau khi tỉnh nàng nhịn đỡ trán
Đây là Lão thái bà nàng trống vắng mấy chục năm đối với chuyện cuối cùng là chờ mong là ghét bỏ
Càng ngày càng hiểu nổi trái tim của nghiêng về nơi nào
Thẳng thắn thành khẩn với nữ nhi hồi ức cũ khi xem tranh bút pháp kỳ diệu của chọc ghẹo tê dại trong lòng… Quả thực nàng động tình lẫn dục
thời gian trôi qua hơn nửa đời khiến nàng… Rất tự nhiên dù cho cực kỳ kiềm chế thậm chí xem kỹ phản ứng của nàng tùy thời tùy chỗ thay đổi biện pháp đùa giỡn nàng
Lúc ngứa lúc tê khi chua khi chát hổ là nhiều nhất
Giống như cá nước cạn chỉ thể hiện tư thế tiếp nhận chứ hưởng thụ cả tâm hồn lẫn thân thể
Nàng trách đường đột trái hổ vì thể hòa tan trong đó
Dù đã từng sống chung như một gia đình bình thường nàng ngày càng tiếp nhận hơn
Đối mặt với thời khắc về nhà nhận thân nàng càng hy vọng thể yêu một lần nữa đón nhận mặc dù thể ôn thuận như khi còn trẻ cũng đừng khiến khó xử…
Mà thực tế là nàng ngọc thạch chủ thân thể suy nhược khó cấm chịu đựng một hồi lửa nóng
Có lẽ ẩn nhẫn lâu ngày thất bại hơn cả nàng
Nguyễn Thời Ý ngủ quá giờ Thân nha Trầm Bích đã thu dọn vật dụng cho nàng kiểm tra bổ sung đồ còn thiếu
Vu Nhàn tự bưng lên một bát canh gà nàng khoác áo xuống giường : “Giờ còn uống canh Ngươi định cho dùng vãn thiện nữa hả”
Vu Nhàn đặt bát canh lên bàn vẻ mặt nghiêm túc
Nguyễn Thời Ý xua tay mệnh tiểu nha đầu lui nhỏ giọng hỏi: “Xảy chuyện gì ”
“Thật cũng chuyện lớn” Vu Nhàn úp úp mở mở “Người nhớ rõ… Mộ Thu ”
Mộ Thu là nha của Nguyễn Thời Ý 25 năm trục xuất khỏi Từ gia nguyên nhân là… Câu dẫn Từ đại công tử năm 14 tuổi dối châu thai ám kết* nhưng Vu Nhàn thấu
[*] châu thai ám kết: ý là tằng tịu với khác vụng trộm mang thai _st_
Từ đó Nguyễn Thời Ý quản đám tử nữ gắt gao cũng giục Từ Minh Lễ sớm ngày thành hôn với thiên kim Chu gia Từ nay về càng coi trọng hành vi thường ngày của tử tôn tuyệt cho tiểu nhân nham hiểm thừa cơ lợi dụng
Lại tên nha tâm cơ khóe môi Nguyễn Thời Ý cong lên nụ lạnh lẽo: “Ta còn già đến mức đãng trí Nàng làm chuyện gì ”
“Không thật khi nàng chết bệnh ở Nam quốc từng yêu cầu nhi tử đến tế điện ngài” Vẻ mặt trấn định của Vu Nhàn chút bất an
Nguyễn Thời Ý lạnh: “Nàng hầu hạ mấy năm biết rõ nàng ý đồ mưu lợi Nàng … Dùng phương thức rõ ràng tính dã chủng (con hoang) năm đó lên đầu Từ gia chúng lừa gạt chút tiền thôi”
“ nhất định nàng cảm thấy ngài còn ở nhân thế ma ma tất nhiên cũng cáo lão hồi hương biết chân tướng sự kiện thời trẻ bên đại nhân đã mất”
“Chết đến nơi còn nháo Năm đó nên niệm tình một thời chủ tớ mềm lòng tha mạng nàng còn cho phép nàng tiêu dao sung sướng hơn 20 năm Chuyện … Ngươi tự biết giải quyết để đứa con đó sinh từ thì về nơi đó Đừng kinh động hai phu thê Minh Lễ”
Vu Nhàn đáp
Nguyễn Thời Ý tranh cãi vô ích theo bản năng bỗng dưng nhớ tới ‘’ Từ Minh Lễ hỏi thì tâm tư ứ đọng thôi thần thái thiếu tự nhiên trong lòng đột nhiên căng thẳng
………
Không thể
Trưởng tử của nàng thủ phụ đại nhân khôn khéo thể đã… Hiểu nhầm