Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 80
Câu nhẹ nhàng ẩn chứa bi thương oán trách tuy qua như gió mát nhưng đối với Nguyễn Thời Ý nó tựa lôi điện trời giáng xuống lòng nàng đánh cho thần hồn nàng đều chấn động
Nhiều năm gặp Nguyễn Thời Ý vẫn nữ nhi trở thành vương hậu tôn quý sớm đã luyện thành ngôn hành cử chỉ ưu nhã khéo léo thần thái định vui giận trong lòng
Chưa kể lần gặp bất ngờ bên ngoài Lan viên lần lấy cớ xem xe hoa để dạo hoa viên hôm nay tới cửa viếng thăm chỗ ở Từ Hách tất cả những hành động hợp thân phận đều chứng tỏ nữ nhi nàng đã lòng nghi ngờ mà quan sát
Vào lúc Từ Minh Sơ công khai đổi xưng hô mặt “”
Chắc hẳn rằng ngay cả thân phận của Từ Hách nàng cũng đoán bảy tám phần
Nguyễn Thời Ý bất giác liếc sang Từ Hách Từ Hách cũng ngạc nhiên kém nàng bao nhiêu
Gương mặt xinh của Từ Minh Sơ đầy buồn bã mắt ậng nước lệ quang lã chã đôi môi khẽ mở hai hàng thanh lệ liền chảy xuống
“Hai … nhận con ”
Nguyễn Thời Ý run lẩy bẩy
Nữ nhi duy nhất của nàng từ nhỏ đến lớn vẫn luôn quật cường cao ngạo bao giờ chịu yếu thế
Sao hôm nay bỗng lộ vẻ tủi ức như đứa trẻ
Trong lòng Nguyễn Thời Ý lo sợ đau khổ môi hương mấp máy: “Minh Sơ con con nhận chúng …”
Cách mười bảy năm lúc miệng nàng thốt hai chữ “Minh Sơ” là lúc tình duyên mẫu nữ chia tách nửa đời nối
Từ Minh Sơ buồn thính vạt váy chuyển động như mây
Nguyễn Thời Ý và Từ Hách một cái vội vàng theo
Từ Minh Sơ mở một chiếc hộp cũ mà nàng mang đến lựa quyển trục lớn nhất trong đống lớn ngọc thủ run rẩy tháo dây buộc đó chậm rãi mở bức họa mặt hai
Bức họa miêu tả một góc hoa viên ngày xuân bằng lối vẽ màu tỉ mỉ cơn mưa hoa đào tán loạn tiểu phu thê trẻ tuổi dung mạo phi phàm vui vẻ
Có một cặp sinh đôi tầm hai tuổi đứa thì dựa trong ngực nữ tử chơi đùa với bông hoa linh lăng tay nàng; đứa khác thì kéo góc áo xanh nhạt của nam tử đòi bế; trong góc còn con mèo cái tròn vo đuổi bắt ong bướm cảnh tượng hài hòa mĩ mãn
Bức họa mang sắc thái tao nhã nhân vật giống thật y như đúc trông sống động đây chính là phu thê Từ Hách và cặp nhi tử sinh đôi ba mươi bảy năm
“Đây là…” Nguyễn Thời Ý trợn mắt há mồm
Nhìn kĩ Từ Hách trong đó ở mép vệt râu xanh khá nét trầm của một phụ thân hệt dáng vẻ khi nàng cạo râu mấy ngày
Từ Minh Sơ lấy bức họa như ở chứ
Khó trách nàng thấy hai bọn họ bên ngoài Lan viên liền lập tức thất thố
Ngoại hình và cách ăn mặc lúc đó của bọn họ ngoại trừ trang sức đầu Nguyễn Thời Ý hầu như khác với bức họa chút nào
Trường mâu của Từ Hách lộ kinh hãi: “Đây là thủ bút của Không Tịnh đại sư Lão nhân gia… thật sự vẽ bức nào Năm chỉ coi đó là lời đùa”
Không Tịnh đại sư giỏi vẽ sơn thủy vẽ nhân vật cũng cực kì tinh thông đối với Từ Hách thì là thầy là bạn là bạn vong niên
Sau khi danh tiếng “Tham Vi ” tăng lên chen tới bái sư học nghệ ông mới rời kinh thành ẩn cư mấy chục năm thì viên tịch ở chùa cổ nơi núi sâu
“ ” Từ Minh Sơ thở dài “Lão nhân gia hao tổn tâm huyết tốn hơn mấy tháng chăm chuốt tác phẩm định tặng cho hai vị trưởng làm quà sinh nhật nào ngờ khi vẽ xong thì biết mẫu thân mang thai chờ con sinh sẽ bổ sung tiếp nôi trẻ sơ sinh bên cạnh…”
“Chẳng nghĩ rằng ngày con đời cất tiếng đầu tiên thì tin dữ của phụ thân cũng ập tới… Không Tịnh đại sư đả kích sợ sẽ làm Từ gia kích động chuyện đành lở dở Nhiều năm qua lão nhân gia phái đưa tranh tới rõ ngọn nguồn Vu ma ma sợ mẫu thân vất vả lắm mới phấn chấn lên giờ tranh sẽ nhớ tạm thời giấu tranh giá cao”
Nàng mở hết những bức họa lớn nhỏ trong hộp miêu tả tỉ mỉ lác đác vài nét phác họa vẽ màu … Tất cả đều là ái thê Từ Hách đích thân đặt bút vẽ
Nguyễn Thời Ý xem qua trong tranh thể từ những đường nét trượng phu phác họa để hết từng khoảnh khắc tâm tình khác biệt của ái mộ hài hước ôn nhu ngọt ngào
Khi mới bắt đầu ở góa nàng đành lòng hồi tưởng bèn sai dọn một chỗ
Sau đó tưởng rằng đống tranh đã vứt lúc dọn dẹp nàng còn tiếc nuối một thời gian
“Là con trộm lúc sáu tuổi” Từ Minh Sơ cắn môi ba phần áy náy “Sau lớn lên con giấu hộp đồ cưới mang theo tha hương dị quốc Một thời gian con định cho vật về nguyên chủ quản ngàn dặm đưa về kinh thành đốt lễ tế trừ hiếu ngờ… vô tình gặp hai vị”
“Con thừa nhận khi bé ương bướng làm tổn thương tấm lòng của Thậm chí con còn cảm thấy sự đời của con mang điềm hại chết phụ thân Thấy bức họa Không Tịnh đại sư vẽ cả nhà đoàn viên con thưởng thức phong tư bất phàm của phụ mẫu hâm mộ hai vị trưởng hưởng thụ phụ mẫu yêu thương càng tin hơn… là một đứa trẻ dư thừa”
“Đại ca thuở nhỏ cần cù lệnh cho chuyên tâm học; nhị ca ham chơi chạy khắp nơi dặn dò để ý phố phường biến chuyển; đối với con thì… nghiêm nghị hà khắc yêu cầu từng lời từng hành động tuân theo lễ tiết khuê tú cập kê xong liền gả cho một Trên thực tế con học vẽ cũng tập võ con hi vọng trở nên xuất chúng như phụ thân cho nên mới đối nghịch với ”
“Cho nên con lén hỏi thăm tất cả các trưởng bối biết phụ thân từ Hồng bá phụ ngũ cữu cữu Đồng di Vu ma ma… ngay cả chỗ con cháu vương công trong giới thư họa cũng ngóng”
“Con tìm một quyển sổ nhỏ ghi chép từng chút về phụ thân trong trí nhớ của bọn họ từ lời thói quen sở thích của mà phát hiện phụ thân chỉ xuất thân tôn quý văn võ song tính tình cũng thoải mái câu nệ trong lòng con sùng bái… thể nào hơn”
Dưới cái chăm chú kinh ngạc ngại ngùng của Từ Hách Từ Minh Sơ lần đầu tiên biểu đạt sự sùng kính đối với phụ thân lúm đồng tiền ẩn chứa sự yên tâm và vui mừng
Nàng dừng một chút Nguyễn Thời Ý tiếp: “Con tự thấy con biết về phụ thân còn sâu sắc thấu triệt hơn hai vị trưởng nhiều Vậy mà phụ thân do miệng kể trái ngược hiểu biết của con”
“Có một lần càu nhàu với Đồng di đã sớm quên phụ thân khỏi đầu bảo Đồng di đừng thêm gì nữa Từ đó trở con cố chấp nhận định mẫu thân là kẻ lừa đảo rõ ràng thương tiếc gì phụ thân còn bịa đặt giả tưởng dối phụ thân mĩ để dỗ chúng con Trong cơn tức giận con đã trộm hết tất cả tranh… Con cực đoan cho rằng mẫu thân là kẻ lừa gạt xứng với vị phụ thân ưu tú của con vì lần nữa cùng trưởng ủng hộ tái giá”
“ Hồng bá phụ ngã ngựa gãy xương Cung Viễn hầu mắc bệnh sốt rét nhà phú thương cầu hôn với cháy một cách li kì… Ai nấy đều chùn bước mà đây là ý trời vốn lòng tái giá Rồi con dần lớn lên mơ hồ biết rằng suy nghĩ của lớn chắc đã đồng nhất với hành động mà tình nghĩa của và phụ thân lẽ… giống như con tưởng tượng”
*****
Nghe giọng con gái nhẹ dịu thôi thương cảm thủ thỉ tâm sự ba mươi năm kiềm chế trái tim Nguyễn Thời Ý vốn dần tan băng đá bởi Từ Hách giờ đã hóa thành dòng nước ấm
“Con ơi” Nàng nhẹ nhàng kéo tay Từ Minh Sơ nước mắt lăn qua gò má nhỏ xuống vạt áo như hoa tử đinh hương nở rộ “Lúc ban đầu… đúng là suy nghĩ đó đối với việc sinh con Chuyện là do đúng”
Từ Hách ủ rũ kéo một tay khác của nàng: “Nguyễn Nguyễn nên hối nhất là mới ”
Bị đôi mắt đẫm lệ của Nguyễn Thời Ý trừng ngượng ngùng rút tay về: “Vậy mẫu nữ hai cứ trò chuyện ”
Nguyễn Thời Ý ngắm Từ Minh Sơ áy náy: “Cả ngày chìm đắm trong đau buồn cố gắng làm mẫu thân … Đến khi con lớn lên chút nữa vì con ngoan ngoãn lời giống Minh Lễ Minh Dụ dần dần mất kiên nhẫn bao giờ nghĩ đến nguyên nhân ở ngược luôn áp đặt con ép con ngừng phản kháng một gả xa để thoát khỏi cái nhà ”
“Một khắc tỉnh ngộ mà vẫn oán giận con tự quyết định… liên lụy xích mích với Lam gia vẫn biết là sai ngay cả khi con tã đã bắt đầu sai…”
Từ Minh Sơ lần đầu thấy Nguyễn Thời Ý bỏ kiêu căng của chủ mẫu một nhà xuống nhẹ giọng lời an ủi giờ nàng chỉ là mẫu thân mà càng giống… một bạn
Nàng dang hai canh tay ôm mẫu thân trẻ hơn mười mấy tuổi thật chặt thành tiếng cố gắng áp chế bi thương khuất nhục tự trách thoáng chốc như sóng triều vỡ đê
“Người… Sao hai thể dung nhan thế Phụ thân vẫn luôn còn sống đúng ”
Từ Hách lần đầu nữ nhi gọi “phụ thân” đủ loại xa lạ và thương cảm hợp tạo thành sự cảm động tha thiết
Chỉ tiếc rằng Từ Minh Sơ còn là trẻ sơ sinh trong tã nữa cũng trẻ con ngây thơ thể nào như Nguyễn Thời Ý ôm nàng an ủi
Ngay đó trong lúc hai mẫu nữ đang ôm yên lặng rơi lệ liền giải thích đơn giản những gì đã trải qua cho nữ nhi
Từ Minh Sơ kinh hãi kéo hai tháp cận thận hỏi một số chi tiết
Nàng cũng giải thích với phụ mẫu thường nhân lúc ai lén phỏng bức họa của Không Tịnh đại sư định vẽ thêm hình tượng sơ sình của đó ngụy tạo một bức tranh gia đình giả
Trí nhớ lúc đó quá sâu sắc cho nên lần trở về tình cờ gặp gỡ ở con hẻm Lan viên chỉ cần một cái nàng đã nghi ngờ
Nếu chỉ xuất hiện vẻn vẹn một thiếu nữ ngoại hình và tính cách cực giống mẫu thân cùng lắm thì Từ Minh Sơ chắc chắn đây là thừa kế Nguyễn Thời Ý đào tạo theo khuôn mẫu lấy thay thế nữ nhi xuất giá về hầu hạ đến quãng đời cuối cùng
đằng thêm một nam tử hệt phụ thân trong tranh ngay cả kiểu dáng y bào và ngọc quan cũng là kiểu cũ Từ Minh Sơ càng khiếp sợ hơn vì thế cho kết luận chuyện đơn giản
Sau đó nàng âm thầm quan sát vẻ mặt thái độ của “Nguyễn cô nương” và qua giữa đối phương với Từ gia bất ngờ phát hiện mẫu tử nhị tẩu hình như cũng quen với thiếu nữ lai lịch thần bí ; song trưởng nhị ca đại tẩu đại chất tử rõ ràng cung kính với “Nguyễn cô nương” như đối với tôn trưởng chuyện lớn chuyện nhỏ đều sắc mặt nàng
Trong lúc vô tình bắt gặp động tác vô thức xoay vòng tay khi suy nghĩ sâu xa của “Nguyễn cô nương” nàng mới khẳng định chắc chắn đây chính là mẫu thân hơn mười mấy năm gặp của
Cho kết luận “Nguyễn cô nương” là “Từ thái phu nhân” xong Từ Minh Sơ khó suy đoán họa sư trẻ tuổi thường lui tới mật thiết với nàng kĩ xảo phong cách và dáng vẻ diện mạo của “Tham Vi ” hẳn là phụ thân ruột thịt “sống thấy chết thấy xác” của nàng
Còn vì trưởng và trưởng tẩu nhắc tới liền cường điệu một cách cổ quái Từ Minh Sơ đoán rằng chuyện phụ thân vẫn còn ở nhân thế đối với bọn họ mà đó vẫn là một bí mật
Nguyễn Thời Ý nữ nhi thuật xong tránh khỏi xúc động: “Cái đứa nhỏ Thông minh lanh lợi so với hai ca ca của con chỉ hơn chứ kém… Ta vốn cũng định lừa gạt con chẳng qua lần con tới vội vàng bây giờ mấy lần gặp mặt đều cách nào mở miệng”
Từ Minh Sơ nhẹ nhàng vòng tay qua vai Nguyễn Thời Ý chỉ cảm thấy khi nàng trút bỏ nghiêm túc hà khắc ban đầu mỗi cái nhăn mày một tiếng đều dịu dàng uyển chuyển
Còn Từ Hách dung mạo tuấn nhã khí chất thanh quý như trong tưởng tượng của nàng thể sử dụng họa kĩ cao siêu xuất thần nhập hóa dùng hết mực tìm cách nhường nhịn cưng chiều mẫu thân… Đây chính xác là phụ thân nàng vẫn hằng mong đợi
Nàng biết bí mật trọng đại là phụ thân vẫn còn sống sớm hơn các ca ca
Rất nhiều hâm mộ bực bội ảo não đây dường như vì giờ chiếm một phần tiên cơ mà thoáng chốc đã tan biến thành mây khói
“Mẫu thân báo cho trưởng biết… tất cả những gì liên quan tới phụ thân”
“Ban đầu hết sức băn khoăn; đó đến phiên tâm cao khí ngạo lòng chỉ mong đạt thành tựu… Gần đây ngại mặt thương cứ lần lữa trì hoãn mãi”
Nguyễn Thời Ý liếc sang vết thương lành trán Từ Hách trong mắt chứa nét dí dỏm
Từ Minh Sơ thấy hành động thân mật của phụ mẫu mắt hạnh bỗng khỏi tăng thêm mấy phần sinh động
“Hai sẽ cho con thêm… vài nữa chứ”
Gò má Nguyễn Thời Ý bỗng như ngọn lửa liếm qua nóng rát tựa kim châm
“Sao thể Tuổi hai chúng đã cao ”
Hiển nhiên Từ Hách bất mãn với câu trả lời lần —— tuổi ai đã cao cơ Rõ ràng vẫn còn “”
nên bác bỏ mặt thê tử như chỉ đành yên lặng chịu đội cái mũ “già yếu vô năng” thầm lên kế hoạch dụ dỗ Nguyễn Thời Ý thế nào để sinh thêm mấy cho Từ Minh Sơ đồng thời chứng tỏ thân thể vẫn còn cường tráng
Nguyễn Thời Ý nhắc đến chuyện đợi giải quyết xong vụ án thành ngầm sẽ đưa Từ Hách về nhà Hiện nay Từ gia mỗi mỗi việc tiện vì mà phân tâm
Một Từ Minh Sơ biết bí mật huyền diệu cho nên phấn chấn hạ quyết tâm liều chết giữ bí mật đợi chứng kiến dáng vẻ buồn của trưởng thủ phụ và nhị ca thủ phú khi sợ ngây như phỗng
Nàng thay đổi vẻ lãnh đạm năm xưa tâm sự với hai suốt một buổi chiều thăm hỏi tình trạng sức khỏe của phụ mẫu quan tâm hướng của bọn họ trong tương lai nhân tiện giải thích về Xích Nguyệt quốc nhắc tới trượng phu dung túng kể lể nhớ nhung nhà như thế nào… Thẳng đến khi mặt trời ngả bóng về phía Tây nàng vẫn liến thoắng ngừng miệng
*****
Từ lúc nhận với nữ nhi Nguyễn Thời Ý vẫn luôn giữ nụ từ ái môi
khi lời từ biệt với nữ nhi sóng triều cuồn cuộn trong lòng nàng vui buồn đều cả
Ăn uống qua loa một chút tắm rửa xong đầu nàng hiện lên chuyện cũ mơ hồ nhớ lới xem kĩ đống tranh từng thất lạc nàng lập tức mặc xiêm áo tùy tiện cắm ngân trâm lên tóc bước bộ tới họa thất ở thiên viện
Dưới ánh đèn ấm áp nàng khi thì mỉm khi thì lau lệ lật qua lật thưởng thức từng bức họa Từ Minh Sơ đặt ngay ngắn trong hộp
Những bức họa đã gìn giữ hơn ba mươi năm nhưng hề lấm tấm mốc thể thấy chúng tuyệt xếp ở đáy rương quanh năm suốt tháng mà thường mở kiểm tra
Thân là vương hậu Xích Nguyệt quốc xa xôi ngàn dặm nàng tâm tình thế nào mới nhớ chuyện xưa nơi căn nhà mấy ấm áp
Mà Từ Minh Sơ hồi nhỏ rốt cuộc trái tim thế nào mới giấu nổi lòng mến mộ của con trẻ đối với “tiên phụ” đây
Nhắm hai mắt nàng tìm kiếm gương mặt thanh tú nhưng quật cường của nữ nhi khi còn nhỏ từ trong kí ức hết sức mơ hồ
Nữ nhi nàng từ nhỏ đã tự tự thói quen đối ngoại là cố tỏ ương ngạnh kiêu căng ý đồ che giấu sự nhu nhược và non nớt của
Ở một trình độ nào đó Từ Minh Sơ đã thành công
Ít nhất danh tiếng của nàng ở kinh thành Đại Tuyên là như
Nếu chết sống chắc hẳn Nguyễn Thời Ý vĩnh viễn biết nữ nhi từng vì tin qua đời mà đổ bệnh thậm chí còn đến hôn mê mộ phần càng hiểu tính tình cổ quái năm xưa của nàng là do phụ thân để biểu đạt tình cảm đồng thời hiểu lầm chồng chất với mẫu thân
Sau khi định tâm khí Nguyễn Thời Ý chợt suy nghĩ nếu nữ nhi trộm những bức chân dung Từ Hách vẽ nàng nàng nhớ tới những điểm của là ngay cả một vị trí trong lòng cũng dành cho
Bóng đêm ngoài cửa sổ như tơ lụa nhuộm mực gió mát mùa hè xua tan oi bức cũng dần thổi những khó chịu trong lòng nàng
Nguyên do thị phi cần tra cứu Như lời Từ Hách từng trấn an nàng những gì đây thể theo đuổi ngày mai cũng vẫn còn cơ hội
“Nguyễn Nguyễn” Ngoài cửa vang lên tiếng trầm thấp quen thuộc “Có ”
“Không chỉ yên lặng một thôi”
“Vậy… thể cho phép lấy ít đồ chứ Quận chúa phái tới đáp lời…”
Nguyễn Thời Ý đột nhiên nhớ chuyện Từ Hách âm thầm hiệp thương với Hạ Tiêm Lạc mà thông báo rõ ràng tình hình với nàng gì cả
Thương cảm nhanh chóng căm tức thay thế nàng thở hổn hển mở cửa đôi mắt ậng đỏ thẳng : “Quận chúa thế nào”
“Ừm… Đợi khi giải lệnh cấm thì đến vẽ vài thứ”
Hắn đã thay một bộ áo bông sạch sẽ đeo thắt lưng khi bước thì mang mùi cỏ huân nhàn nhạt
Nguyễn Thời Ý vẫn quên yêu cầu vô lí của Hạ Tiêm Lạc ngày —— bảo nàng vẽ hoa quận chúa và tứ mĩ nhân còn Từ Hách thì phụ trách ghi cảnh đó
“Tứ mĩ nhân” nàng đều đã gặp nam nữ đủ cả
Thấy Từ Hách tìm bột khoáng nhiều màu khác giá trong giọng chất vấn của Nguyễn Thời Ý ẩn chứa sự tức giận: “Tam Lang chẳng lẽ … cướp luôn việc đó của ”
Từ Hách lầm tưởng nàng đang chỉ thắng một ván cuợc trong bụng vui khiêu khích: “Thế nào Ghen Không đụng chạm hoặc mô tả nữ tử khác”
“Bớt tự cho là đúng ”
Từ Hách buông chai chai lọ lọ xuống kéo nàng ngực ghé tai nàng hừ: “Cái sĩ diện chết tiệt Chuyện tới nước đánh cuộc còn ý nghĩa Nàng thắng thì nào Đuổi khỏi cửa”
Nguyễn Thời Ý vốn định giải thích nhưng giận vì nhất định thắng đưa tay lên đẩy ngực buồn bực : “Chuyện nào chuyện nấy Vả thắng bại còn phân chừng… ngày mai bỗng dưng chọn trúng một thanh niên tuấn tú dịu dàng quan tâm thì ”
“Á đang kì giới nghiêm nàng tìm thanh niên tuấn tú Đừng suy nghĩ lung tung dịu dàng quan tâm duy nhất nàng thể tìm thấy còn tuấn tú khôi ngô… chỉ thể là ”
Hắn cúi đầu đặt môi lên chiếc trán đầy đặn trơn bóng của nàng đầu môi nở một nụ hết sức khó thấy
“Nếu nàng hòa ván … Hay là hai hợp tác Sau khi lấy Tình Lam đồ về coi như một nửa công lao của nàng”
Nguyễn Thời Ý hừ lạnh: “Chẳng đã sắp đạt Còn hợp tác như thế nào”
Nàng hao tổn tâm cơ còn phí một bức tranh cũ của mới thể đến gần Hạ Tiêm Lạc
Không ngờ nữ tử lẳng lơ điên cuồng trêu chọc đã lâu mà ngay cả chuyện Tình Lam đồ thật sự mượn đó là cớ do đối phương cố ý lừa bịp cũng biết rõ
Quả thật vô cùng nhục nhã
lấy tranh quang minh chính đại coi như nàng lòng trộm cắp nhất định cũng cách nào che giấu tai mắt khác lục soát từng món đồ đạc cất giữ trong biệt viện phủ Hàm Vân quận chúa
Từ Hách suy nghĩ một chút mâu quang thoáng qua tia quỷ dị khó hết dung nhan xinh đang tức giận của nàng chốc lát lướt qua con ngươi trong trẻo tựa tĩnh hồ trượt xuống môi hồng như hoa đào của mùa xuân ấm áp dời từng tấc xuống chiếc cằm tinh tế xinh xắn và là cần cổ dài như đắp bằng tuyết…
“Nguyễn Nguyễn đã lâu vẽ tranh da thịt nếu vẽ hỏng thì chẳng mất mặt lắm ư”
“Cho nên…” Nàng nhíu mày lên liền đối diện với ánh mắt sâu xa của chợt thấy như hút
Chỉ thấy giọng trầm ấm của cất lên như men say mê trêu ghẹo tiếng lòng
“Chẳng bằng… Nàng cho thử một lần”
Tác giả lời :
Xích Xích: Thê tử nàng chê ngay mặt nữ nhi Ta xứng danh với năng lực của
Nguyễn Nguyễn: (⊙_⊙)