Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 8
“Hừ Có quỷ mới tình nguyện lăn qua lộn kể lể chuyện cũ A Nguyễn năm xưa”
Tiêu Đồng lau lệ bên má cây ngay sợ chết dường như bản thân nàng từng ‘lăn qua lộn ’
Nguyễn Thời Ý xoay theo nàng hành phúc lễ với Hồng Lãng Nhiên hấp tấp mà đến: “Đại tướng quân bình an”
Hồng Lãng Nhiên vốn để ý nữ tử chỉ nghĩ nàng là thị tỳ vung tay lên: “Miễn lễ”
Tiêu Đồng hứng thú dạt dào quan sát biểu phản ứng thấy gương mặt mối tình đầu khỏi nghi hoặc
Nói vài câu chuyện phiếm khóe mắt Hồng Lãng Nhiên quét qua chán nản : “A Đồng mắt vấn đề”
“” Tiêu Đồng vui vẻ “Huynh mắt mù”
Hồng Lãng Nhiên chịu đựng nàng trào phúng mới thẳng nào đó cố gắng giảm thiểu hết sức cảm giác tồn tại nhất thời mở to mắt trừng trừng: “Này chuyện … Cho dù đầu thai lần nữa cũng thể nhanh như ”
Nguyễn Thời Ý bất đắc dĩ cố hết sức giải thích
Hồng Lãng Nhiên bỗng tỉnh ngộ: “Ta đã gặp ngươi ở Từ phủ Còn tưởng hoa mắt Tiểu Nguyễn quá lợi hại Có thể nuôi tiểu nha đầu thành hình dáng của Có lẽ là tiên nữ giáng trần mới năng lực cỡ …”
Tiêu Đồng nhịn nổi lườm một cái
Hồng Lãng Nhiên tiện chằm chằm thiếu nữ tuổi thanh xuân đổi thành thiếu niên ngọc diện bên cạnh Lam Hi Vân bĩu môi : “A Đồng vết xe đổ năm đó cãi với Tiểu Nguyễn mưu ma chước quỷ thông gia cùng Từ gia ”
“Ai cần lo” Tiêu Đồng vô tình vạch trần phẫn nộ hầm hầm
Nguyễn Thời Ý biết rõ đôi biểu cãi một mất một còn vội vàng tránh
“Vãn bối quấy rầy hai vị trò chuyện ngày khác xin mời thái phu nhân đến tửu lâu Từ gia tụ họp mong rằng ngài vui lòng hạ cố”
Tiêu Đồng ý giữ nhưng Hồng Lãng Nhiên vẻ thích: “Tiểu nha đầu mời lão phu hả”
“Huynh là một lão già Mắt mù chen làm gì” Tiêu Đồng nhạo
“Ta là bạn già của Tiểu Nguyễn mà Tất nhiên thể trở thành bạn mới của Tiểu Tiểu Nguyễn chứ” Hồng Lãng Nhiên thẳng khẩu khí liều lĩnh “Huống hồ con trai chỉ lớn hơn cháu trai hai tuổi coi như cùng lứa Làm con dâu Hồng gia dù cũng lời hơn làm cháu dâu Lam gia chút”
Từ nhỏ một lòng chờ đợi Nguyễn Thời Ý tiếp nhận cuối cùng năm 36 tuổi chịu áp lực từ trưởng bối ép cưới vợ sinh con vì con trai lớn cũng tuổi tác xấp xỉ ngang hàng với cháu trai
Nguyễn Thời Ý hiểu hai bắt đầu so con cháu nội tâm “Từ thái phu nhân” kiêu ngạo chống nạnh ―― Hai đắc ý cái rắm gì Có bản lĩnh thì so với nhà đây
nàng hứng dành thời gian với bọn họ đó trở thành ứng cử viên con dâu hoặc cháu dâu bọn họ
Hạ nhân dẫn trở về đường cũ nàng bỗng khói mỏng vây quanh liễu Hồng Lãng Nhiên áo bào đen và Tiêu Đồng một thân lục lam dần hóa thành hai chấm nhỏ
Chuyện cũ lúc trẻ tan thành nước mắt lặng yên ướt khóe mắt
May mà hai gia hỏa giờ tim phổi tiếp nhận lời dối của nàng
Mong bọn họ sống lâu trăm tuổi phúc thọ an khang
Như nàng trời cao chiếu cố thể lấy thân phận tiểu bối qua hữu hảo cùng hai
Nguyễn Thời Ý cong môi đột nhiên nhớ lần gặp mặt nàng với Tiêu Đồng tìm về Vạn Sơn Tình Lam đồ trùng hợp Hồng Lãng Nhiên ở đây vốn là cơ hội trời ban
Kết quả ôn chuyện một hồi sầu não rối tinh rối mù quên sạch
Trên thực tế nàng cũng quá chú ý đồ của vong phu mà trưởng tức đến Tình Lam đồ với vẻ đáng tiếc làm nàng bắt đầu sinh ý nghĩ “ chỉnh trường quyển khi còn sống” giữ lấy kỷ niệm quý giá nhất thế gian của trượng phu chút tổn hại truyền cho con cháu hậu thế
Đứng tình nghĩa nửa đời việc xin tranh thuận theo tự nhiên là
***
Mùi thơm mật ong cây trầm hương ngào ngạt lan khắp trong tiểu viện sơ sài Nam Thành
Thanh niên bàn cầm bút nửa ngày chỉ vẽ mấy đường nét
“Từ xưa lòng mặt ngàn cành vạn nhánh cho dù là tế bào song sinh kỹ cũng khác biệt nhỏ… nhưng thể Mọi trong kinh đều thấy nàng trải qua sinh lão bệnh tử đã còn ”
Hắn bực bội phiền lòng đặt bút xuống vò giấy Cao Ly thành một cục tiện tay ném góc tường
A Lục ở cửa chơi với chó câu đầu đuôi hỏi: “Thúc ai còn nữa”
“Tiểu Lục ngươi xem đời liệu nào trổ mã giống trưởng bối của đến mức dị thường Ví dụ như cháu gái và bà nội thiếu ngải… Giống như đúc”
A Lục mờ mịt: “Thiếu ngải* là cái gì”
[*] Thiếu ngải: Đề cập đến một phụ nữ trẻ và xinh
“Quên với ngươi cũng vô dụng”
Thanh niên ngoài cửa ánh nắng ấm áp chiếu lên thân băng cứng trong mắt giờ vẫn tan
Chó lớn A Lục đặt tên là “Đại Mao” nhân cơ hội tiến phòng loanh quanh một vòng ngậm viên giấy lên chơi đùa “Nhị Mao” thì nhảy lên một cái cố gắng cướp lấy
Hai con chó ngươi truy đuổi tiếng lục lạc dễ vang lên phá vỡ im lặng Chúng đang đuổi bắt quanh bàn trà nhỏ thì đột nhiên dừng cùng gầm nhẹ cảnh cáo về phía tường viện
“Lại ai theo dõi nữa đây” Thanh niên vui thiếu kiên nhẫn
Còn dứt lời ba bóng đen to lớn mang theo hàn quang thoáng cái nhảy nhanh như chớp tranh xuất hiện mặt thanh niên
Hô hấp thanh niên đổi tay trái nhanh chóng kéo A Lục đằng tay trở tay rút đoản kiếm bên eo đúng ngăn loan đao (đao cong) của đối phương đưa tới
Trong chớp mắt mặt thêm ba tên bịt mặt một tên đối phó hai tên còn chia đề phòng thủ thế chờ đợi đại khuyển ngưng chiêu hành động
Đôi mắt thanh niên phủ sương lạnh nhướn mày : “Ba vị tự tiện xông tư trạch (nhà riêng) việc gì”
Tên cầm đầu lạnh giọng lên tiếng: “Đưa song khuyển theo bọn ”
Giọng địa phương khá kỳ lạ giống Trung Nguyên
“…”
Tuấn nhan thanh niên thoáng nghi hoặc
Cao thủ dị vực tập kích để mang song khuyển về biên cảnh
Chủ nhân của chúng sớm mất mạng tuyết lở mà song khuyển cùng khỏi khe núi binh sĩ Nhạn tộc tuần tra tra khám cản đường thuận lợi cho …
Thấy thanh niên làm theo lệnh tên bịt mặt đưa tay trái tìm tòi nhắm thẳng ngực
Nhịp chân thanh niên lưu loát sinh động đan chéo nửa bước vung đoản kiếm đánh trả hô: “Tiểu Lục mau về phòng”
A Lục sải chân ngắn chạy nhanh trong phòng
Song khuyển bảo vệ chủ thân thể căng lên lông lưng dựng thẳng nhe răng gầm gừ bổ nhào qua chặn đường kẻ bịt mặt
Kẻ bịt mặt như sợ làm chúng nó thương trái trốn tránh
Tâm trạng thanh niên hiểu rõ ―― quả thực đến vì đại khuyển
Hắn đang giải thích trộm chó đối phương bỗng nhiên liến thoắng phát hiệu lệnh ngay đó ba tên cùng lấy nhúm vải nhỏ nhắm và song khuyển mà ném
Vải nhỏ bay bụi phấn giữa trung thanh niên lắc tránh thầm mắng bọn chúng hèn hạ
Nhị Mao dính bột phấn bổ nhào xuống đất kêu rên ư ử Đại Mao linh hoạt né qua xoay thân cắn tay kẻ tập kích
“A ――”
Tay tên máu me đầm đìa dám đối phó con chó trái liên hợp hai kẻ khác cùng sức hướng về thanh niên
Thân thủ thanh niên nhanh nhẹn lấy một địch ba ban đầu phòng thủ kín kẽ lỗ hổng nhưng đoản kiếm so loan đao sắc bén hơn hai mươi chiều dần thế hạ phong
Hắn biết đánh lâu bất lợi mạo hiểm nhanh chóng xoay chuyển mũi kiếm trong ánh đao: “Dừng tay”
Ba chuôi loan đao đều cách đến một thước nhưng mũi kiếm của chỉ cách nửa tấc là thể cắt yết hầu đối thủ*
[*] 1 tấc = 10 cm 1 thước Trung Quốc = ~33cm
Đấu kịch đông lạnh trong nháy mắt
Thanh niên thầm thở một : “Không thù oán chém giết lẫn ”
Tên bịt mặt hỏi ngược : “Ngươi là ai Lừa gạt đưa ‘Thám hoa lang’ của chúng đến Kinh thành Tuyên Quốc để làm gì”
“’Thám hoa lang’* là cái quỷ gì Chẳng lẽ… Còn ‘Trạng nguyên lang’*” Thanh niên tiếng nhớ tới Nhị Mao quan tâm liếc song khuyển
[*] Theo hệ thống giáo dục thi cử thời xưa: Trạng nguyên > Bảng nhãn > Thám hoa thám ở đây nghĩa là tìm kiếm thám hoa lang -> chó tìm hoa
Nhị Mao cứng mặt đất Đại Mao bảo vệ nó
Tên bịt mặt há mồm ngờ vài mũi tên sắc bén ‘vèo vèo’ mấy tiếng từ tường viện xé gió bay đến dáng vẻ ác liệt đột ngột cho kịp chuẩn xuyên qua ngực ba kẻ
Lần ngoài dự đoán mọi
Thanh niên nghẹn họng trân trối trơ mắt đám bịt mặt ngã xuống ầm ầm ngước mắt chằm chằm bóng màu xám đầu tường
Người thân hình thon gầy vải xám che nửa gương mặt mắt phượng mi dài hẳn là trẻ tuổi dung mạo tuấn tính nhỏ hơn hai ba tuổi
“Không cảm tạ giải vây cho ngươi ” Người hừ thưởng thức cái nỏ lặp* nhỏ tay
[*] Cái nỏ lặp lặp là một chiếc nỏ của Trung Quốc phát minh trong thời Chiến Quốc và vẫn sử dụng cho đến cuối triều đại nhà Thanh Nỏ lặp lặp kết hợp các hành động kéo dài cung đặt bu-lông và bắn chuyển động bằng một tay do đó cho phép bắn tốc độ bắn cao hơn nhiều so với nỏ thông thường
Thanh niên cau mày: “Có thể là hiểu lầm bọn họ hạ sát thủ tôn giá* nửa câu hỏi đoạt luôn mạng quá mức tàn nhẫn ”
[*] tôn giá (tiếng xưng hô tôn trọng đối diện)
“Ngươi kết luận bọn họ sẽ buông tha ngươi” Người im lặng tiếng nhảy trong viện cúi xác nhận sống chết đám bịt mặt
Thanh niên lười tiếp cúi đầu xem tình hình Nhị Mao mắt lộ vẻ lo lắng
“Yên tâm Chủng loại ‘Thám hoa lang’ chính gốc là loại chó quý giá của Nhạn tộc nếu giết thì đền mạng Không tới ải sống chết bọn họ tuyệt đối dám làm nó thương”
“…”
Hai con chó ngốc thật sự là ‘Thám hoa lang’ Chẳng lẽ nghĩa là ‘tìm kiếm đóa hoa’
Trong đầu hiện lên cánh băng liên (hoa sen băng) trong suốt mỏng như cánh ve môi lưỡi như tràn đầy tư vị cay đắng
Giọng nhàn nhạt: “Ba là mật thám ẩn núp trong Nhạn tộc nhất định là thấy ngươi đưa khuyển quý hoàng tộc rêu rao khắp nơi mới tới cửa tìm tòi thật giả”
“Tôn giá là phương nào”
“Ngươi cần biết gì hết” Người híp mắt đánh giá bỗng nhiên cầm nỏ lặp nhắm “Nếu rước họa thân hoặc là giết chó hoặc là phá hủy lục lạc tìm kiếm nơi khác ngoài … Chuyện hôm nay tiết lộ ngoài”
Thanh niên thầm cảm thấy giết chết ba mưu đồ khác tuyệt đối gặp chuyện bất bình nhất thời lưỡng lự đáp
Đại Mao chợt ngửi thấy mùi đặc biệt mũi giật giật gần kích động xù to lông đuôi đung đưa
Trong nháy mắt ánh mắt lóe lên ánh sáng tàn nhẫn bàn tay nhẹ giương mắt thấy sắp chuyển động bắn nát cái đầu đại khuyển
“Khoan đã” Thanh niên vội ngăn “Ta là ”
Người lạnh lùng liếc một cái: “Quản miệng đứa bé cho ”
Nói xong động tác nhanh chóng di chuyển thi thể
Thanh niên kéo Nhị Mao nặng trịch qua một bên thầm ngạc nhiên vì thái độ thân thiết của Đại Mao với
Hắn nhớ rõ ngàn dặm đường về kinh hai con chó cực kỳ cảnh giác lạ sở dĩ quan hệ với A Lục chỉ vì trùng hợp
Đêm đó một hai chó thành kinh ngạc tin dữ khi té xỉu lay tỉnh đưa ngoài cửa tửu lâu nhỏ
lúc gặp Từ gia cúng thất tuần (49 ngày) “Từ thái phu nhân” mà làm việc thiện tiểu khất cái A Lục ba cái bánh bao nhỏ ăn hết hiểu lầm là đói bụng còn sức lực nên chia cho một cái
Lúc đó cõi thần tiên mù mịt nhận
Hai con khuyển tự giác tiến lên ngậm bánh bao ăn ngấu nghiến ma xui quỷ khiến kết thành một đoạn duyên
Bây giờ Đại Mao lấy lòng nam tử thần bí quả quyết tàn nhẫn xuất phát từ nguyên nhân nào
Thanh niên nghĩ mãi thông để ý chuyện khác mãi đến khi phòng mới nghĩ động viên đứa nhỏ hoảng sợ
Không ngờ A Lục đã đóng gói hành lý của từng cái một gồm y phục đồ đạc chăn mền lễ vật mua tặng cha mẹ vợ con
Hai tay A Lục liên tục buộc dây thừng gương mặt trẻ con đàng hoàng trịnh trọng: “Có kẻ ác gây sự thu dọn đồ đạc cho ngươi chạy trốn lúc nào cũng tiện”
Thanh niên biết nên
Trầm mặc chốc lát bật : “Cũng chúng còn chuyển nhà lần nữa”
“Đi ”
Thanh niên nhặt bức thư đất lên giữa hai lông mày lẫn lộn lúng túng và mong đợi
“Viện thư họa Kinh thành”