Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 78
Trước đây Từ Hách đã lén lút quan sát nhân phẩm tính tình của Từ Minh Dụ dù trực tiếp chào hỏi nhưng vẫn nhận giọng
Ý thức quá trình đòi thê tử hôn của con thứ hai thấy khuôn mặt già nua của nóng lên khóe miệng cong lên lặng lẽ trở bình thường
bàn tay đang nắm lấy tay Nguyễn Thời Ý sống chết chịu buông
Từ Minh Dụ yên ở cửa trong lúc quẫn bách quyết định là nên tránh là tiến lên giúp đỡ
Rốt cuộc cũng tận mắt thấy thanh niên trẻ khả năng trở thành kế phụ của nhất trong truyền thuyết
vị … Thật sự là “Từ Đãi Chiếu” trưởng trưởng tẩu nhi điệt hình dung là tư thế bất phàm tài hoa hơn danh chấn giới thư họa trong Kinh Thành
Tại ở mặt trở thành một đàn ông râu ria đất mặt dính máu còn làm nũng
Nếu những lời đồn đại bên ngoài sai thì là mắt của …Có vấn đề
Nguyễn Thời Ý vô cùng lúng túng nhưng cũng bởi vì Từ Hách trêu chọc mà yên tâm
Tên Có thể nhàn hạ thoải mái trêu chọc nàng nhất định cũng thương nhiều
Nàng định rút tay về nhưng cuối cùng cũng thoát
Ba vẫn giữ nguyên tư thế ban đầu cho đến khi Từ Hạo vội vàng chạy báo cáo tình hình dọn dẹp bên ngoài Từ Minh Dụ mới gật đầu với Nguyễn Thời Ý bước ngoài
Nguyễn Thời Ý cúi xuống về phía Từ Hách mặt dính đầy bụi đất và vết máu duỗi ngón tay phủi bùn cát cho nhỏ giọng khẽ : “Không thấy ở gần Nói chuyện lung tung chẳng phân biệt nơi nào”
“Ta đập đau đầu súng ống làm ù tai… Chỉ Đại Mao Nhị Mao gầm gừ gâu gâu thôi” Từ Hách bĩu môi “Hơn nữa ngờ tới… Nàng rõ ràng đang ở mặt nhi tử nhiệt tình đợi như thế”
Nguyễn Thời Ý súng ống trong lòng mềm nhũn cánh tay đỡ lấy cổ của
“Nếu thể đỡ qua chỗ khác nghỉ ngơi …”
“Không vội bình một chút tránh cọ lên làm bẩn nàng”
Ngay khi A Lục lấy nước trở về Từ Hách cố gắng dậy cảm giác bàn tay của Nguyễn Thời Ý đang thử rút dứt khoát cùng nàng đan mười ngón tay
“Buông …” Nguyễn Thời Ý giục
“Không cho phép bỏ một ”
“Chàng nắm tay làm thế nào để lau mặt cho ” Nàng bực buồn
Từ Hách sững sờ nhếch miệng buông tay
Nguyễn Thời Ý nhận lấy tấm vải ướt A Lục vắt khô cẩn thận lau bùn đất xung quanh mắt cho Từ Hách
Khi mở đôi mắt sáng trong nàng bằng ánh mắt ngọt ngào dịu dàng trái tim nàng như bóp chặt tràn đầy ánh sáng
Sự tức giận và oán hận hôm qua đều tan biến bước ngoặt
Cho dù cảm thấy oán giận đến mức nào nàng cũng nỡ vứt bỏ
Như cho dù nàng chấp nhận vi phu là đời quan tâm nhất vẫn mãi là nàng
Điểm nàng phủ nhận
Lanh lợi như A Lục thầm rời khỏi hiện trường khi Nguyễn Thời Ý lau sạch mặt cho Từ Hách mới lấy dược cao dự phòng của quán trà
Tứ chi của Từ Hách vết thương do đao kiếm chỉ trán bên của hòn đá ném rách một đường chóp mũi và má của cũng trầy xước ngoài da
Nguyễn Thời Ý nhớ mới giả vờ giả vịt bộ dạng giống như là sắp chết khiến nàng lòng đau như cắt khó tránh khỏi tức giận
Nàng tức giận chỗ để xả lấy tay bôi dược cao màu xanh lá cây cho cố ý bôi thật nhiều làm trở thành mặt xanh quái dị
Từ Hách mim môi để tùy nàng tức giận
A Lục lấy dược cao còn dư bôi lên miệng vết thương cho Đại Mao Đại Mạo mặc dù chịu yên nhưng vẫn ủy khuất sấp xuống
Từ Hách đưa tay vuốt vuốt đầu nó khen ngợi một phen còn dụ dỗ buổi tối cho Đại Mao ăn gà hầm cách thủy
Hắn xác nhận miệng bí đạo đã vật nặng đè lên lập tức cùng thê tử A Lục dẫn đôi song khuyển rút lui khỏi hậu viện
Vượt qua các kệ gỗ giá sách bàn cao chằng chịt trong quán trà thưa thớt Thu Trừng mặc nam trang biết đã tới quán trà từ lúc nào
“Đây … Tiên sinh nhà ” Thu Trừng chằm chằm khuôn mặt xanh lè của Từ Hách
Từ Hách ngượng ngịu: “Tiểu công chúa bình an cũng tới ”
“Ta vốn dĩ hẹn đại biểu ca cùng Lam công tử chọn roi ngựa ngờ hai bọn họ đợi đến cửa hàng đã chạy Ta theo chỉ dẫn tới đây hai ngươi bọn họ bận việc bỏ … Một chút nghĩa khí cũng Căn bản xem là một nhà Tức chết …”
“Thu Trừng” Nguyễn Thời Ý cắt ngang lời oán trách của nàng “Nếu giúp đỡ đúng lúc một việc nhờ đến ”
Thu Trừng xong việc dúng đến nàng đôi mắt to sáng lên ngay lập tức: “Tỷ tỷ ”
“Tĩnh Ảnh hôn mê chúng rõ nàng trúng thứ gì cần đáng tin cạnh cùng Tần đại phu chăm sóc”
“Ý tỷ là… Muội”
Thu Trừng cảm thấy vui nàng tự đánh giá võ nghệ tồi theo lý nên tiêu diệt kẻ bắt cóc ngờ Nguyễn Thời Ý nàng chăm sóc bệnh
Nguyễn Thời Ý nhẹ nhàng giải thích: “Hôm nay một khi vụ án vén lên đại cữu của sẽ lực khống chế cục diện đại biểu ca của đương nhiên cũng sẽ lực hỗ trợ; nhị cữu và hai biểu ca của sẽ lấy danh nghĩa kiểm soát thương phố và cửa hàng các nơi cần thận đề phòng mượn cơ hội sinh sự…”
“Tỷ đề nghị tạm thời giao Tĩnh Ảnh cho mẹ con chăm sóc đúng lúc các mang theo mấy vị hảo thủ từ Xích Nguyệt quốc theo thứ nhất thể đề phòng đến cướp thứ hai vạn nhất khi Tĩnh Ảnh tỉnh còn là Tĩnh Ảnh…Có thể võ công cao cường áp chế Hành động lần thể sẽ nguy hiểm nhưng mắt nào phù hợp hơn so với ”
Thu Trừng đã chứng kiến thân thủ của Tĩnh Ảnh đã từng tin tức từ chỗ Từ Thịnh lập tức trịnh trọng đáp ứng theo mệnh lệnh của “Nguyễn tỷ tỷ” ôm Tĩnh Ảnh vẫn còn hôn mê rời
Từ Minh Dụ chuẩn xong mọi việc ở phương phố sang với Nguyễn Thời Ý: “Nơi cực kỳ nguy hiểm nhất nên về chỗ trưởng ”
“Không về vườn lan một chuyến” nàng cau mày “Tranh của phụ thân ngươi… ‘Tham Vi ’ đều ở đó”
“ bí đạo ở vườn lan vẫn phong kín Vẫn còn những nguy hiểm tiềm ẩn” Từ Minh Dụ thấy xung quanh còn ngoài cố hết sức khuyên can “Phụ thân trời linh thiêng tuyệt đối sẽ hy vọng vì tranh của ngài mà mạo hiểm”
“Ta với nàng” Người nào đó coi là “Trên trời linh thiêng” lên tiếng “Thời điểm trong bí đạo biết bí mật tiết lộ bên ngoài chắc chắn sẽ hành động đôi bên đều đang chiến đấu với thời gian… Việc nên chậm trễ chúng chia hành động”
“Tiên sinh thương…” Từ Hạo với vẻ lo lắng
“Bị thương ngoài da thôi đa tạ Từ công tử quan tâm”
Từ Minh Dụ biết mẫu thân coi trọng tin tưởng thấy lão nhân gia bà dị nghị gì chỉ liên tục dặn dò mọi chú ý nhiều hơn
*****
Nguyễn Thời Ý Từ Hách A Lục cùng song khuyển lên xe ngựa nhanh chóng chạy về vườn lan
Bởi vì Tĩnh Ảnh võ công cao cường bên cạnh mặc dù miệng bí đạo của khu vườn đã chặn nhưng địch súng ống bắn lúc Nguyễn Thời Ý để cho hầu dẫn đầu đóng gói các vật phẩm quý giá lập tức trở về phụ phủ phía Tây thành
Lúc đầu nàng Từ Hách theo nàng trở về nhà của con trai trưởng đặc biệt là hôm nay Từ Hách đã cứu quả thật thể bỏ qua công lao là thời điểm nên cùng con cái quen biết
Từ Hách cho rằng bản gốc Vạn Sơn Tình Lam đồ và những bức tranh còn dan dở đều đang ở trạch viện Ly Khê ít nhất trở về một chuyến
Nguyễn Thời Ý thương còn vết thương vì dọn dẹp đồ đạc tùy thân của mang theo Trầm Bình cùng mấy con đại khuyển màu đen trắng hộ tống trở về nhà
Khi đến nơi Từ Hách kéo Nguyễn Thời Ý thẳng phòng vẽ tranh
Hắn thừa dịp Nguyễn Thời Ý dọn dẹp cởi gấm bào trắng loang lổ vết bẩn lập tức hét lên
“Ta Ta biết mặt mũi bầm dập nhất là tới … Sao thể đến mức Ta đeo một khuôn mặt xì kỳ lạ cùng nàng khắp nơi Ta nên để mặt mũi ở đây”
“Đâu thêm hai cái lỗ lớn mặt chỉ là bôi dược cao thôi mà” Nguyễn Thời Ý vội vàng mở tủ kiểm tra Tình Lam đồ và những bức tranh khác của
“Không Đánh chết cũng mang bộ dạng ma quỷ nhận thân” Từ Hách phát điên “Ta ở đây vẽ tranh khi làm những cái cũ… Lại xem tình hình mà quyết định”
“Tam lang đây coi như là ‘cận hương tình khiếp’ (*) ” Nguyễn Thời Ý “Nói thế nào ‘phụ thân ’ rốt cuộc cũng gặp con cháu của ”
(*)近乡情怯 – cận hương tình khiếp: Chỉ tâm trạng xa quê lâu ngày càng gần đến quê càng thấy hồi hộp e sợ
“Ta cần”
Từ Hách hai tay che mặt vặn đụng trúng miệng vết thương kêu lên đau đớn
“Đừng trẻ con bên ngoài an Chỗ Minh Lễ gì cũng binh phủ… Nếu thì trời sẽ tối”
Từ Hách trầm ngâm : “Từ thành Đông trở về thành Tây đường tất khó tránh náo động Nguyễn Nguyễn nàng cứ ở đừng ”
Gương mặt Nguyễn Thời Ý nóng: “Chuyện đó ”
“Nếu nàng đã ý để và tử tôn quen biết ‘Thanh danh trong sạch’ còn quan trọng ”
“…”
Nàng cũng lo lắng cái gọi là “Thanh danh hao tổn” mà là bao giờ quên đêm mưa rơi lác đác trong phòng vẽ tranh Hàn Mặc Thư Hương Từ Hách đã làm chuyện gì với nàng
Từ Hách ôm nàng lòng “Để nàng và Trầm Bích về Từ phủ sẽ lo lắng; đưa nàng hồi phủ trở về đến lượt nàng lo lắng cho …”
“Người của Từ gia mắt đang nơi đầu lửa nếu Địa Hạ thành ý trả đũa chúng chẳng những giúp gì còn dễ dàng liên lụy con cháu bằng tránh ở đây Ít nhất chỗ ở của bí đạo còn một đống đại khuyển giữ nhà
“Huống hồ còn thương Ở đây hầu phầu hạ chỉ một vài lão bộc lo việc lặt vặt…Nàng đành lòng…Vứt bỏ một bơ vơ ở đây ”
Nguyễn Thời Ý đấy sợ đụng vết thương của cuối cùng giọng điệu đáng thương của chọc
“Ta giao A Lục cùng tất cả những con chó cho còn đủ ư”
“Nếu đã để cho hết nàng càng thể ” Từ Hách biết nàng dao động dụ dỗ : “Hơn nữa nàng chăm sóc vết thương của cũng sẽ nhanh khỏi vẽ cũng nhanh hơn…Lúc những đáng tin đến bảo vệ nàng quyết để nàng rời khỏi tầm mắt của ”
“Ồ” Trong lòng Nguyễn Thời Ý nổi lên một nhóm lửa
“Không thể rời khỏi tắm mắt của ” Chẳng lẽ ăn cơm tắm rửa ngủ cũng cùng
Nàng mới làm
Từ Hách thấy lỗ tai nàng ửng đỏ đoán trong lòng nàng đang nghĩ gì dịu dàng : “Chỗ thiếu phòng nàng sẽ ở đây bao nhiêu ngày”
Nguyễn Thời Ý thoáng giãy giụa khỏi lòng ngực chuyển mắt ánh chiều tà bên ngoài cửa sổ như nhuộm máu nỗi bất an trong lòng như chồng chất lên
Ở nơi nàng thấy chém giết sức liều mạng hăng hái chiến đấu
Mặc dù nàng thể xách đao trận nhưng lai thể cho họ sự hỗ trợ lớn nhất nên lấy thân mạo hiểm khi tình hình định
Hồi lâu nàng khẽ gật đầu một cái
*****
Chỉ để Trầm Bích hầu hạ Nguyễn Thời Ý lệnh cho xa phu vườn lan nô bộc chuẩn xe ngựa đến phụ phủ bẩm báo đợi lệnh
Trong thời gian Từ Hách và A Lục đã cùng tạo một bữa tối khá phong phú bao gồm trứng cuộn măng bánh kếp hoa cúc lạnh gà xé sợi cùng xương chiên bột
Kinh hãi cả một ngày cuối cùng bọn họ cũng thể bình tĩnh một bữa ăn thật ngon
Trong đó các miếng sườn lăn qua bột đậu xanh hạt tiêu sữa đậu nành rượu gạo… Sau đó chiên với dầu mè đến khi lớp bột áo bên ngoài vàng oánh ánh xốp giòn thơm nức cộng thêm mấy miếng hành thái khiến đám chó gào chảy nước miếng
Nguyễn Thời Ý ngạc nhiên vì tay nghề của Từ Hách ngày càng tiến bộ nhẹ nhàng : “Xem ở đây thể nhàn rỗi ”
“Lần đồng ý với nàng sẽ cho nàng nếm thử tay nghề Ta từ nơi Tô lão cất giấu tạp thư tìm một vài quyển sách dạy nấu ăn thịnh hành nhất thời Tống như ‘Món thu quý và lạ’ ‘Trăm vị hội tụ’ rãnh rỗi liền lấy nấu theo những phương pháp kể ”
Nguyễn Thời Ý lập tức nhớ nàng từng ghi chép phương pháp chế biến điểm tâm của bà lão ở cửa hàng bánh kẹo Hưng Phong đến nay vẫn tự chế biến
Đặc biệt là nàng đã ăn bánh xốp hạt dẻ hơn nửa đời cơ hội làm thử… Đáng tiếc mùa hè khó tìm hạt dẻ
Buổi tối thấy hầu Từ gia nào báo hai đoán rằng các nơi trong nội thành khả năng giới nghiêm để quét sạch mọi chuyện
Từ Hách yên tâm cố ý yêu cầu chủ tớ Nguyễn Thời Ý ở trong viện của đích thân sửa sang cho căn phòng thoải mái sạch sẽ
Nguyễn Thời Ý chịu nổi tính cố chấp của lệnh cho Trầm Bích chuyển đồ đạc của nàng
Chỗ ở của Từ Hách rộng rãi đồ đạt linh tinh trong phòng đơn giản và trống rỗng gì ngoài một vài cuốn sách giải sầu còn vật gì khác
Nguyễn Thời Ý tắm sơ qua thay đồ ngủ sạch sẽ giường
Có lẽ vì nàng quá mệt mỏi mặc dù vô cùng lo lắng cho tình cảnh của đám Từ gia Hồng Lãng Nhiên Lam Dự Lập cuối cùng cũng thể ngăn nổi cơn buồn ngủ đang kéo tới dần chìm giấc mộng
Nằm mơ thấy bí đạo quanh co phức tạp nàng dường như thấy Từ Hách và trưởng tôn một đám bao vây chặn đánh bản thân nàng khi thì chạy trốn cùng bọn họ khi thì như một bóng ma trôi nổi xem bên ngoài
Lúc mơ thấy Từ Hách thân đầy máu bước khỏi miệng bí đạo nàng bỗng dưng bừng tỉnh tay đặt lên trái tim đập điên cuồng há miệng thở dốc
Ngọn đèn đơn độc chiếu xuống căn nhà đơn giản như phủ một tầng sương mù cảm giác lạ lẫm khiến nàng phân biệt mới là mộng
Mơ hồ thấy hai tiếng chó sủa trong sân loáng thoáng âm thanh lạ nhỏ cả nàng căng thẳng cảm thấy bản thân nghi thần nghi quỷ quyết định đích thân xem xét
Nàng tùy ý búi tóc lên cài cây trâm Từ Hách tặng cho chỉ mặc một cái áo khoác màu tím khói bên ngoài đồ ngủ màu trắng
Mắt thấy Trầm Bích bên ngoài đang giường ngủ say Nguyễn Thời Ý cũng đành lòng đánh thức nàng dậy mang giày rón rén ngoài
Dưới màn sương đêm mờ nhạt A Lục ở cửa đối diện đã nghỉ ngơi ngược ánh đèn trong phòng Từ Hách vẫn tắt
Một con chó lớn buộc ngoài hành lang canh chừng híp mắt lắc lắc cái đuôi giống gì bất thường
Nguyễn Thời Ý yên lặng một lúc đang trở về chợt cửa phòng Từ Hách vang lên một tiếng “Két”
“Nguyễn Nguyễn” Người nọ mặc một bộ áo choàng trong nhà bình tĩnh ở cạnh cửa
“Ta… Dường như thấy những tiếng động lạ” Nguyễn Thời Ý vội vàng khép vạt áo ngực
Từ Hách nở nụ : “Thịnh nhi mới tới thấy nàng đã ngủ nên gọi nàng”
“Trong nhà chứ Tình hình Địa Hạ thành thế nào ”
Tử Hách mở rộng cửa ý bảo nàng kỹ càng thấy nàng ăn mặc đơn bạc kéo lấy áo choàng giá quấn kỹ nàng
“Thịnh nhi lão Hồng của Lam gia đều căn cứ theo những vị trí chúng suy đoán chia mang binh phủ tiến đến quả thật tìm miệng bí đạo cưỡng ép chặt đứt thông hành lòng đất giao cho cấm vệ và quân bảo vệ thành tiếp quản loại bỏ con đường bí đạo
“Thịnh nhi thấy tình hình chung đã định đặc biệt đến xem xét tình hình Nó rằng Từ gia việc gì Tiểu Nghiễn Thai trúng một mũi tên thương ngoài da; vị hôn phu của tiểu tỷ Lam gia chém lên vai một đao vết thương nghiêm trọng hơn may mắn nguy hiểm đến tính mạng
“Hiện giờ thành giới nghiêm cho phép nào Thịnh nhi mỗi ngày phái đưa rau thịt đến chỗ chúng nàng ở đây thêm vài ngày cần gấp gáp về nhà”
Nói đến câu cùng mơ hồ ẩn chứa ý thể thấy rõ
Nguyễn Thời Ý thở phào nhẹ nhõm hỏi: “Người cầm đầu bắt ”
“Nó đoán rằng tình hình bên trong phức tạp lấy chức vị của nó tạm thời chắc là thể hỏi đến” Vẻ mặt xám ngắt của Từ Hách hiện lên một nụ yếu ớt “Cho dù thế nào chuyện lộ chúng cố gắng làm hết sức trong khả năng theo thiên mệnh Nghĩ đến lần Từ gia lập công lớn theo lý thánh thượng sẽ khiển trách nặng nề của Nguyễn gia”
Nguyễn Thời Ý lấy tay đỡ trán đôi mắt nước ánh trăng nhợt nhạt bên ngoài cửa thật lâu gì
Từ Hách ngây một lúc dịch bước về họa án thêm một vài giọt nước nghiên mực cầm lấy lão đình khuê mực cần thận mài mực
“Để ” Nguyễn Thời Ý lấy tinh thần đến bên cạnh án nhận lấy đĩnh mực từ bàn tay lạnh của
Từ Hách tươi : “Nguyễn Nguyễn đã bao nhiều năm nàng thay mài mực nhỉ”
Nàng kinh ngạc đôi mắt đen sáng ngời của ánh đèn lập lòe như những mảnh vỡ thiên hà lấp lánh
“Không nhớ ước chừng từ lúc mang thai”
Nàng nhếch khóe môi hàm hồ suy đoán
Từ Hách vốn định trêu chọc hai câu sợ đêm khuya yên tĩnh cô nam quả nữ khiến nàng thoải mái
Lại thêm hôm nay xảy vụ án lớn như tình cảm lưu luyến phút chốc tan thành mây khói
Hắn cầm bút nhúng mực thiểm mực mực đen chấm thẳng xuống
Đầu bút lông lướt qua vài cái cây thành rừng vách đá và thác nước xa xa là núi và mây bầu trời cao và nước giao ; mặt đất bằng phẳng khung cảnh của ngôi đền nổi tiếng cảnh vật lồng với khói lửa mây khuất sâu trong núi đá
Mới đầu Nguyễn Thời Ý mài mực giúp rót nước pha trà khi xong mọi việc thì đó yên tĩnh quan sát cảnh vật sinh nét bút bỗng nhiên cảm thán sự thần kỳ của tạo hóa
Nhìn nàng cũng vì bút pháp cao siêu và nhãn lực độc đáo của mà sinh lòng ngưỡng mộ nhưng lần nào giống như lần chân thành cảm kích sự an bài của vận mệnh
Từ Hách hết sức chăm chú vẽ bức tranh cũ gắng đạt tới mức mỗi một nét vẽ đều như lúc ban đầu
Cảm thấy buồn ngủ chịu nổi quanh gian im ắng bên ngoài mới biết Nguyễn Thời Ý đã dựa bên chiếc giường ngắn gối lên cánh tay trái nhắm mắt ngủ
Ánh trăng như nước xuyên qua cửa sổ xen lẫn ánh nến dịu nhẹ trong phòng vầng sáng luân chuyển chiếu lên gương mặt đang ngủ xinh động lòng
Mái tóc đen lỏng lẻo của nàng như thác nước đổ xuống lông mi dài rõ ràng đôi môi cong mềm mại lạ thường
Từ Hách vuốt ve râu ria bên miệng nhịn
Rửa sạch hai tay đóng cửa phòng tắt nến xoay ôm lấy kiều thê đang ngủ say nhẹ chân nhẹ tay phòng ngủ
Cẩn thận đặt Nguyễn Thời Ý lên giường cởi áo choàng xuống cùng nàng
Bóng đêm sâu thẳm và dày đặc cuối cùng cũng biến mất trong một khoảnh khắc
Lúc đó yêu ma quỷ quái cũng còn chỗ nào ẩn trốn
*****
Ở góc đông bắc của kinh thành một tòa nhà vẽ tranh chạm khắc trong trạch viện bức tường phủ đầy dây leo cây cỏ xanh mướt cảnh trí ưu nhã
Trong lầu các vang lên tiếng đàn phá vỡ màn đêm yên tĩnh
Một gã nam tử tuấn mỹ tuổi chừng ba mươi vội vàng xuyên qua hành lang gấp khúc chạy lên bậc thang giọng thấp vẻ lo lắng
“Môn chủ đại nhân Đại sự ”
Tiếng đàn đột nhiên ngừng một giọng lành lạnh từ bên trong truyền “Có chuyện gì cấp bách ”
“Địa Hạ thành… Bị cấm vệ quân tiêu diệt ” Nam tử bước nhanh trong
Bên trong bày trí xa hoa bàn dài trường kỷ đều làm bằng gỗ hoàng hoa lê (*) chén trà bàn bình hoa bút mực đã chuẩn chặn giấy đang đè lên một bức tranh hoa điểu tinh xảo tỉ mỉ còn khô mực
(*) Gỗ sưa
Trước cầm án một đàn ông trung niên đang mặc đạo bào rộng rãi màu nước gương mặt trơn bóng khó đoán độ tuổi cụ thể
Phong độ và ôn hòa kết hợp mi vũ thở của thi thơ sơn thủy lộ
Thất huyền cầm sơn màu tím với huy kim những ngón tay dài “vụt” đứt một sợi dây đàn
Ngũ quan tuấn lãng của vặn vẹo trong thoáng chốc lập tức khôi phục như thường “Nói rõ một chút xảy chuyện gì”
“Phụ tử thủ phụ đại nhân phụ tử trấn quốc đại tướng quân ba vị công tử Lam gia vợ chồng Đại Lý Tự Khanh cùng hình bộ Tả Thị Lang cùng lúc dẫn chia năm cửa chính tay trong thời gian ngắn ngủi nửa nén nhang chia bí đạo thành bảy đoạn đường quanh co liên thông với ”
“Nghe ngay cả Lam thái phu nhân Tiêu thị cũng tự mang phủ binh tới tiếp ứng Lấp kín tất cả các lối thoát hiểm mặt đất Cấm vệ cùng lính canh đã công phá một số đoạn phá hủy nhiều sòng bạc kỹ viện nhà kho sân đấu đất của chúng …”
Nam tử trung niên buồn bực: “Sao bây giờ mới báo ”
“Thuộc hạ… Cũng thoát khỏi tay của đội tuần phòng Bởi vì hai đoạn tây nam và đông nam của chúng một số trốn … Ngoài mặt phía bắc hai đoạn sử dụng thuốc nổ nổ tung mấy căn nhà dân nhưng gặp lệnh giới nghiêm sợ khó lòng tụ hợp trong một thời gian ngắn”
Đôi mắt dài của nam tử trung niên lóe lên một tia thù hận: “Nhìn như của Từ gia Hồng gia Lam gia đã sớm chuẩn Nếu làm họ thể chính xác như ”
“…Là tam đương gia trúng độc đó bắt hai thường ý đoạt ngờ trêu chọc của Từ nhị gia…”
“Sao liên quan đến tên tiểu tử Minh Dụ ”
Nam tử cúi đầu: “Tất cả những liên quan đều đã diệt khẩu cụ thể… Thuộc hạ vẫn hỏi ”
“Truyền lệnh xuống để ám hiệu bảo mọi trốn đó triển khai” đôi mắt của nam tử trung niên như đóng băng “Sớm bảo bọn họ đừng quá tham lam Nguyên một đám lòng tham đáy Tự chui Cuối cùng cái gì cũng kiếm ”
“Hiện giờ thuộc hạ sẽ tìm cách dụ bảo vệ cầm đầu thế nhưng mấy đứa trẻ công nhân da đen đó… Chỉ thể dùng cơ quan khóa đỡ khi cứu tiết lộ chuyện cơ mật”
“Đi Bị quan binh đuổi tới đấy cần hao tâm tổn trí nghĩ cách cứu viện xử lý sạch sẽ sớm một chút tránh để đêm dài lắm mộng”
Nam tử trung niên thoáng nhướn mày lạnh nhạt tháo dây đàn đứt xuống lấy một đoạn khác thay lên
“Đại nhân… Người phân phó việc gì khác ” Thanh niên thầm kinh ngạc sự trấn tĩnh của
“Đi với điện hạ một tiếng đề nghị của cho phép ”
“Vâng” Thanh niên khom cáo lui yên lặng đóng cửa
Tiếng đàn trong các mềm mại lần nữa xen lẫn năm tháng đau thương vô tình trôi theo cơn gió đêm bay xa
Hồi lâu dư âm vẫn còn lượn lờ nam tử trung niên lấy một chiếc chìa khóa từ chiếc gối giường bước đến giá sách lấy một vài quyển ở chỗ cao nhất
Ám cách cùng lộ mở khóa đồng rút một hộp chương mộc thon dài phủ kín bụi bặm
Hắn lau bụi bặm mở chiếc hộp dài nâng cuộn tranh từ từ mở bức tranh phong cảnh phồn hoa tráng lệ dài bốn thước
Vạn Sơn Tình Lam đồ ánh đèn lặng lẽ mở chuyện cũ đã phủ bụi nhiều năm cũng
Tác giả suy nghĩ của : Ở chung ở chung á Chuyện cũng nhanh thôi ~ hắc hắc
Đợi Xích Xích xí biến trở về Xích Xích trai thì… Đến văn án á Ừ ừ