Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 77
Bí đạo tương tự như vườn lan dài hẹp
Khác biệt ở chỗ cách hai ba trượng loáng thoáng ánh đèn lập lòe
Trong lòng Từ Hách nghi ngờ giữ chặt Từ Thịnh cẩn thận xuống dốc cố gắng gây tiếng động
Dù ở trong gian kín bất kỳ một chút động tĩnh nhỏ nào cũng thể truyền xa
Đi về phía một đoạn vẫn thấy một bóng
Ánh sáng đơn độc bức tường đá trong căn phòng trống trải lờ mờ thể phân biệt dấu chân mặt đất là của một nam một nữ nhẹ và nông một số gần như dấu vết
Cho nên thể thấy Tĩnh Ảnh tuyệt đối là đánh ngất xỉu là kéo mà là bình thường
Tổ tôn hai Từ Hách nghi ngờ Từ Thịnh mừng rỡ mỗi đều mướt mồ hôi
Đi theo dấu chân về phía trong đầu Từ Hách phát họa bản đồ bí đạo mà đã quan sát
Lúc tìm kiếm mặt đất bởi vì khắp nơi trong phòng đã thay đổi khó thể đối chiếu; nhưng kết cấu mặt đất cực kỳ quy luật chỉ quan sát một đoạn đường dần dần tìm nơi nào cơ quan nơi nào ám thất
Đến một căn phòng bí mật bên trong tối đen như mực lấy đuốc lửa soi qua ba mặt là vách tường trống rỗng đường
Từ Thịnh nhỏ: “Không là nhầm chứ”
Từ Hách nhớ những ký hiệu ngẫu nhiên xuất hiện trong bức vẽ kỹ những dấu vết kéo qua kéo mặt đất đến bức tường bên trái tìm kiếm một lúc quả thật tìm chỗ mở cánh cửa cơ quan ngầm
Sau khi cửa đá dịch chuyển một thông đạo mới
Từ Thịnh im lặng lắng bốn phía nhỏ giọng khen: “Ca Huynh giỏi lắm”
Từ Hách nhếch môi trong bóng tối —- đứa trẻ biết lớn nhỏ nhưng làm bạn thân cũng khá thoải mái
Xuyên qua con đường chật hẹp gặp ngã ba
Một đầu thông đến nơi huyên náo dường như đang tụ tập ồn ào mơ hồ tiếng uống rượu mua vui hoặc đánh bạc
Từ Hách lắng một lúc lâu vẫn dọc theo hướng những dấu vết mới mặt đất về chính giữa
Chiếu theo quen biết giữa và Tĩnh Ảnh khó tin rằng nha đầu đang giả vờ khờ dại ngoan ngoãn cố tình che đậy của Từ gia
Còn tên nam tử tên là A Húc rốt cuộc đã dùng cách nào để khiến nàng ngoan ngoãn qua con đường dài dẹp kháng cự
Đang nghi hoặc phía hình như tiếng nữ nhân quát hỏi
Từ Hách rõ Từ Thịnh đã lướt tới như một mũi tên bay
***
“Mèo ”
Tĩnh Ảnh chẹp chẹp ăn kẹo A Húc cho thình lình “bộp” một tiếng kẹo vỡ
“Ngay ở phía ” A Húc lập tức cảnh giác ba phần thò tay kéo nàng
Tĩnh Ảnh thích nam tử chạm đợi đối phương nắm lấy cánh tay mạnh mẽ hất ngờ A Húc trở tay đập mạch của nàng
Nàng cảm thấy đau vị ngọt trong miệng nhạt dần cảnh tưởng náo nhiệt ồn ào mắt tan biến ngay lập tức chỉ còn bóng tối dằng dặc
Ồ Không nàng đang ở thương phố Nam thành nhộn nhịp ư Sao bốn phía đen kịt thế
“Đây là ” Nàng lạnh giọng hỏi
A Húc xong trong lòng biết là nàng đã tỉnh lường nếu đơn đả độc đấu thì sẽ là đối thủ của nàng nhanh chân bỏ chạy
Mặc dù Tĩnh Ảnh rõ tình huống cũng đoán đã lừa trong cơn giận dữ thi triển khinh công đuổi theo
“Đứng cho ”
Võ công của A Húc bằng nàng dốc lao về phía bước một gian mật thất rộng rãi còn kịp mở ám môn đã một chưởng của Tĩnh Ảnh mạnh mẽ đánh trúng ngã xuống đất
Hắn liều chết ấn cơ quan hét to: “Đi hết cho ”
Tĩnh Ảnh nhấc A Húc lên bằng một tay định đường cũ ép đưa nàng ngoài
Chỉ kéo nửa trượng cửa đá chậm rãi mở hơn một chục tên đại hán liên tiếp bước vây quanh hai
Vẻ mặt Tĩnh Ảnh tràn đầy kiên nhẫn: “Các ngươi là ai Lừa đến nơi quỷ quái Ngại sống quá lâu ”
Người cầm đầu im lặng đao vắt ngang phía
Những còn thấy cử chỉ của lập tức bay về phía đao kiếm nhất tề hướng chỗ hiểm của Tĩnh Ảnh
Bộ pháp của Tĩnh Ảnh giống như quỷ mỵ bàn tay trắng nõn sang trái sang làm đoán thủ pháp của nàng đoạt lấy bộ binh khí đó mãnh liệt run lên
Đao quang kiếm ảnh phản chiếu ánh sáng yếu ớt bức tường đá biến hóa đan xen lướt qua tàn nhẫn đâm xuyên qua bốn phương tám hướng
Chỉ một tiếng kêu đau “A a” hơn mười đao đâm ngực hoặc bụng hoặc cánh tay đùi trúng kiếm mặt mỗi đều lộ vẻ khó thể tin một nửa trong số họ nghiêng đông ngã tây nửa số còn kinh nghi bất định
Trong một thời gian ngắn nào dám bước tới
Tĩnh Ảnh lạnh “Ha ha” thản nhiên liếc tên cầm đầu : “Đao của ngươi… Không cho chơi ”
Người nọ lẽ đoán nàng tuổi còn trẻ thể xoay chuyển hơn mười chỉ bằng một chiêu kinh hãi tới đỉnh điểm nơm nớp lo sợ bước tới hai bước hai tay nâng con đao thép lên
Tĩnh Ảnh nhận lấy: “Ta để dấu ấn cho ngươi Nói Muốn tay là chân”
Trên mặt nọ tỏ sợ hãi do dự một lúc đột nhiên hai cánh giơ lên rắc bột phấn về phía nàng
Tĩnh Ảnh đang định nhảy lên né tránh ngờ hai chân A Húc ôm chặt
Nàng kịp né tránh tay vung đao hất một phần lớn bột phấn đồng thời chặt đứt bàn tay của lên nam tử ; tay trái tức thì mạnh mẽ giáng xuống đập vỡ đầu tên A Húc
Động tác mau lẹ tàn nhẫn tất cả chỉ trong một cái hít thở
Bột phấn hiển nhiên chứa một lượng làm tê liệt cực mạnh nàng chỉ hít một ít cơ thể lung lay lấy đao chống đất tiện tay đánh ngã tên đại hán đang vây đến lảo đảo nghiêng ngã bước
Ánh sáng yếu ớt đột nhiên nhảy múa ở con đường mặt truyền đến tiếng hít thở nhẹ cùng tiếng bước chân thương lưng lớn giọng kêu la đuổi tận cùng buông sợ nàng nội lực cao cường dám tới gần
Trong tầm mơ hồ hai bóng cao lớn nhanh chóng đến gần
Tĩnh Ảnh giật giơ con đao lên chém cố gắng dồn ép đối phương
“Tĩnh Ảnh Là Nàng chứ”
Trong thoáng chốc nàng dường như giọng của đại công tử Từ gia cảm giác đúng lắm
Nghi hoặc do dự khiến nàng ngừng nhưng đầu đã chạy đến rút kiếm đâm tên đại hán lưng nàng
Nếu đã giúp nàng tất nhiên
Tĩnh Ảnh đầu váng mắt hoa lung lay sắp ngã nàng rơi một lồng ngực ấm áp trong tiếng đao kiếm va tri giác dần biến mất
***
Từ Hách thời gian qua ít giết sợ rằng sẽ mật báo ngang tàng quyết tâm giết hết hơn mười tên đại hán ngay tại chỗ
Ngay mà nhóm võ công cao Tĩnh Ảnh đả thương ngay cả Từ Hách ngày thường ít luyện võ cũng thể ứng phó dễ dàng
Đợi khi diệt khẩu Từ Thịnh lo lắng ôm ngang Tĩnh Ảnh đang hôn mê bất tỉnh theo đường cũ trở về
Tuy nhiên lúc hai gấp rút cánh cửa bí mật ngoài ý phát hiện cửa đã chặn
Từ Hách tìm kiếm bốn phía đều thấy cơ quan thấy đằng truy binh đang rượt đuổi thầm nghĩ thay vì ở đây chờ chết bằng tìm một con đường mới lập tức kéo Từ Thịnh lách sang hướng khác
Địa hạ thành tối mờ cong cong uốn lượn giống như mê cung
Từ Hách tới lui tổng hợp thêm nhiều đặc điểm của bố cục chẳng hạn như mỗi một căn phòng sẽ một cơ quan thiết lập chắc chắn thêm một con đường ngầm hoặc là ngã ba chẳng hạn
Ước tính vị trí cố gắng trở vị trí ban đầu rẽ đã thấy một căn phòng chứa một đống hỗn tạp đúng lúc một đám thấy đã tìm đến Từ Hách đánh đòn phủ đầu trường kiếm dính máu ngưng lúc nào giống như thu thủy trong suốt chỉ thẳng kẻ thù
Nhóm rõ ràng mạnh hơn so với nhóm lúc đầu Từ Thịnh sợ địch chúng đặt Tĩnh Ảnh ở trong góc rút đao nhảy cùng sóng vai chiến đấu
Từ Hách ngày thường dậy sớm tập luyện nhiều nhất cũng chỉ là đùa nghịch công phu quyền cước Nếu lần so chiêu cùng Từ Thịnh gần như đụng tới binh khí
Lúc trong lúc nguy cấp kiếm quang biến ảo thành một màn sáng trút xuống như nước chảy mây trôi
Lưỡi đao trong tay Từ Thịnh vững vàng mạnh mẽ ép tên dẫn đầu luống cuống tay chân lùi mấy bước lưng đập tường đá
Tên tức giận đánh trả chửi bới: “Con bà nó Ở tên tiểu tử ”
Từ Thịnh giận dữ đang định giết tên sát thủ trong lúc cấp bách Từ Hách vượt lên đâm một kiếm xuyên thẳng cổ họng tên
Chiêu khiến bất ngờ khó lòng phòng
Từ Hách chậm rãi rút kiếm đôi mắt âm u lạnh lẽo lướt qua một chút khinh thường
Đôi bên đánh thời gian nửa chén trà nhỏ bởi vì để ý đến Tĩnh Ảnh còn đang bất tỉnh tổ tôn Từ gia khó tránh khỏi kiêng kị
Nghe thấy tiếng chạy tới đây càng lúc càng nhiều nếu như trong số họ thể dùng độc bọn họ chỉ thể mặc khác chém giết
Từ Hách vận nội lực dùng chưởng liên tục đánh lui mấy thầm cảm thấy chưởng lực của dường như mang theo hàn khí ngay cả gió thổi từ ống tay áo cũng lạnh khỏi thầm cảm thấy kỳ lạ
Vất vả giải quyết nhóm kẻ địch thứ hai tổ tôn lần nữa mang theo Tĩnh Ảnh vòng quanh thỉnh thoảng gặp hai ba ngưởi rảnh rỗi một kiếm xử lý sạch sẽ
Thế nhưng bảy tám vòng cộng thêm tránh né truy binh hai tìm đường kết quả cứ vòng quanh một chỗ
Nghe thấy kẻ thù đang trở Từ Hách nhịn tự trách: “Đều tại Không nghĩ tới ám môn sẽ tự động đóng đó nghiên cứu chốt mở ở chỗ nào
“Nếu thay cho tên tiểu tử Lam Dự Lập sớm đã lạc đường” Từ Thịnh khuyên nhủ “Bây giờ sợ nhất… Bọn họ tìm thấy chúng sẽ đổi hướng giết từ bên ngoài miệng bí đạo là quán trà…”
“Theo thấy” Từ Hách trầm ngâm “Nhị thúc của ngươi cũng đã đến Nguyễn Nguyễn và Tiểu Điềm…Lam đại công tử chắc chắn sẽ tìm trợ giúp”
Từ Thịnh thấy gọi Lam Dự Lập là “Tiểu Điềm Cao” đã cảm thấy buồn tiện chuyển chủ đề trong lúc nguy hiểm
Cảm nhận chấn động ngày càng gần hơn Từ Thịnh bất đắc dĩ đặt Tĩnh Ảnh xuống một lần nữa tùy thời ứng chiến
Không ngờ đợi một hồi lâu tiếng bước chân mãi vẫn thấy đến ngược tiếng đánh vọng từ hai lối bên ngoài mật đạo
Hai đưa mắt một lúc mới kịp phản ứng —- cứu viện đã đến
*****
Đao thương côn bổng kịch liệt quần chiến binh khí mang theo tầng tầng lớp lớp nhuệ khí tung hoành thoát ẩn thoát hiện tiếng vang xa ồn ào
Có hơn hai mươi chen lấn trong căn phòng trống đất ngổn ngang những y phục xám giống ngã xuống
“Đại Tướng quân” Từ Thịnh thấy bậc trưởng lão uy vũ đương nhiên là nửa mừng nửa lo
“Hai ngươi chứ”
Gióng sang sảng như tiếng chuông lớn vang lên những khác tránh khỏi sững
“Không ” Từ Hách thấy bạn đã xa cách nhiều năm của vui buồn đan xen thấy thân ảnh gầy gò đang trong góc tường cầm đoản kiếm chiến đấu với khác chẳng quan tâm thứ gì khác trực tiếp đến giải vây “Đứa nhỏ Sao cũng xuống đây”
“Ta mang theo đại mao nhị mao đến tìm ngài” A Lục huýt sáo cặp song khuyển đang nhe răng gầm gừ trong đám lập tức chạy về bên cạnh
Từ Hách thể phán đoán hành động lần của Nguyễn Thời Ý là họa là phúc lẽ nếu “Thám hoa lang” khứu giác nhạy bén chỉ sợ đôi bên bọn họ vòng quanh đến khi trời tối cũng chắc gặp
Hồng Lãng Nhiên mang theo nhiều thuộc hạ lắm may mắn tất cả đều là tinh nhuệ thân kinh bách chiến chỉ mất thời gian một chén trà nhanh chóng quét sạch chướng ngại
Nhìn xung quanh ngã xuống là thủ vệ của Địa Hạ thành đám Từ Hách đều dính đầy bụi đất áo bào lốm đốm vết máu
Thấy đao kiếm bốn gã hộ vệ Hồng Lãng Nhiên nghiến răng nghiến lợi lau mồ hôi trán hiệu mọi rút lui theo cặp song khuyển ngoài miệng tức giận mắng
“Con mẹ nó Dưới chân thiên tử Lại thể che giấu kết bè kết phái Sớm muộn gì lão tử cũng bưng hết một ổ”
Từ Hách nhướn đôi mày kiếm: “Rút lui Trước hết rút lui đã Chỗ quái quỷ bao giờ tới nữa”
Hắn vô cùng lớn đối diện với ánh mắt xem thường của Hồng Lãng Nhiên mới đè thấp giọng : “Trước hết rút lui lên trong vòng nửa canh giờ tập trung binh lực theo bốn góc Đông Bắc Đông Nam Tây Nam Tây Bắc cùng với chỗ giao ở chính giữa”
“Làm xong Ngươi cùng Thịnh nhi của Hồng phủ theo ”
Bọn họ vốn là bạn thân từ thuở nhỏ mặc dù đã cách biệt hơn ba mươi năm thời khắc quan trọng chỉ cần một ánh mắt đều đã ngầm hiểu
Từ Thịnh ngạc nhiên hai họ nửa câu chào hỏi cũng như thể bạn vong niên
Ngay đó thời gian để sâu tìm hiểu ôm chặt lấy thân thể mềm mại trong ngực theo đôi song khuyển lao
Dưới mặt đất tối tăm phân biệt đông tây cuối cùng họ cũng đến căn phòng chật hẹp dường như đã từng ghé qua đôi song khuyển đột nhiên sủa lên cảnh báo
Từ Thịnh dừng chân
Bên ngoài hơn một trượng thình lình xuất hiện một nam tử mạnh mẽ một tay cầm lửa nâng một cái ống dài màu xanh xám vai chính là khẩu súng lửa trong doanh trại thể lấp thuốc súng và viên đạn sắt
Khẩu súng uy lực nhỏ nếu như ngắm trúng trong ngực sẽ nổ một lổ thủng lớn
Mọi thấy trong lòng đều ớn lạnh
“Ồ Không ngờ là Trấn Quốc Đại Tướng quân tiếng tăm lừng lẫy” Ánh sáng yếu ớt phác họa đàn ông nở nụ u ám phảng phất cảm giác quỷ dị “Nếu tại hạ thể lấy thủ cấp của Đại Tướng quân chắc chắn sẽ danh chấn tứ phương”
“Nói càn” Thân vệ của Hồng Lãng nhiên đồng thanh hét lên
Từ Hách bình tĩnh lắng tiếng vang trong thông đạo đoán rằng đang đe dọa chỉ để kéo dài thời gian mục đích là chờ cứu viện
Mất thời gian vô ích nhanh chóng quyết định lấy ám khí trong tay áo do Lam Dự Lập chuẩn bất ngờ bắn tới
Hắn vốn ăn mặc kiểu văn sĩ giữa đám cấp của Hồng Lãng Nhiên càng cảm giác nho nhã yếu ớt làm phòng
Người nọ kịp đề phòng phóng hai cái phi tiêu lần lượt đâm bên gáy và vai cơ thể cường tráng ầm ầm ngã xuống
Trong nháy mắt cơ thễ ngã xuống quyết đoán bóp cò súng đốt hỏa tuyến thuốc dẫn trong buồng gặp lửa phát nổ bắn đạn sắt và đá vụn
Thuốc súng cháy hết mang theo ngọn lửa bắn ngoài
Từ Hách đã sớm phòng tay trái đẩy Từ Thịnh tay đẩy Hồng Lãng Nhiên
Hai tay dùng sức cho hai bên bản thân chỉ thể yên tại chỗ thể tránh …
“Ầm ầm” một tiếng trong phòng tràn ngập mùi thuốc súng vách tường vỡ vụ từng viên đá lớn nhỏ rơi xuống
Những còn hoặc ôm đầu tránh né hoặc nóng mạnh mẽ đánh bại
Mắt thấy Từ Hách ngửa mặt ngã xuống Hồng Lãng Nhiên hít một ngụm khí lạnh
Nhìn kỹ chỉ thấy nửa thân của đang đè nặng lên một con chó xù lớn và chó đều đá vụn đập trúng dính đầy máu
“Từ… Cái tên Ngươi tức chết Ai cần ngươi bảo vệ”
Hồng Lãng Nhiên vẫy bụi trong khí bước về phía kiểm tra thương thế cho tên
Chắc là đúng lúc chỉ mành treo chuông đại khuyển lao thẳng tới mạnh mẽ đè lên cả hai đều tránh thiết đản và thiết phiến chỉ nhận một hòn đá đập đầu
“Đại mao…” Trên trán Từ Hách chảy máu hốc mắt và lông mi đều là bùn cát thể mở mắt chỉ thể phân biệt con chó ngốc bằng trọng lượng và tốc độ
“Gâu gâu…”
Đại Mao giãy giụa lên run rũ bụi đất thân cúi đầu ngửi ngửi miệng vết thương của
Da thịt lưng đập xuất hiện mấy vết thương may mắn gân cốt khỏe mạnh đến mức trọng thương
“Xuống xuống đã” Từ Hách chết bởi súng cũng nó đạp đến thổ huyết
Mọi thấy và chó chỉ thương ngoài da đều thở phào nhẹ nhõm vội vàng tập trung xung quanh nâng bọn họ lên nhanh chóng tiến về phía lối
*****
Bên ngoài quán trà Từ Minh Dụ đang lấy danh nghĩa ông chủ làm rõ khả năng cửa hàng giấu bí đạo
Trong quán trà Nguyễn Thời Ý khó thể yên
Chén trà trong tay đã lạnh hầu đổi lạnh đổi
Lam Dự Lập và Từ Hạo để mắt đến miệng bí đạo cẩn thận đề phòng nhảy kẻ gian
Lúc giọng những thuộc hạ dần trở nên rõ hơn ba tự chủ nín thở tập trung suy nghĩ
Tiếng chó sủa thưa thớt khiến bọn họ chút yên tâm
A Lục và Nhị Mao chui đỡ lấy Tĩnh Ảnh đang mê man Từ Thịnh giao cho lên đó đến thân thể ngang tàng mặc gấm bào màu xanh nhạt nâng …
Nguyễn Thời Ý thấy khuôn mặt đầy máu và vết bẩn nước mắt động trong hốc mắt nàng bỗng dưng trào
“Hắn làm Các ngươi chứ”
Nàng thấy đám Từ Thịnh Hồng Lãng Nhiên mặc dù chật vật nhưng thoải mái cũng vẻ thống khổ duy chỉ Từ Hách và Tĩnh Ảnh hai mắt nhắm nghiền đại mao vác cũng dính máu lộn xộn lông
Mắt thấy Từ Hách đang nhắm mắt nàng bất chấp xung quanh hai tay trực tiếp nắm lấy tay của
Nhiệt độ cơ thể lành lạnh khiến giọng của nàng cũng run rẩy
“Chàng rốt cuộc làm Đừng làm sợ”
“Ta… Nguyễn Nguyễn đã đánh rắn động cỏ thể kéo dài nữa Lập tức… Khục khục gọi chia theo năm điểm trong vòng tròn của làm tê liệt bọn họ đánh bại từng cái một…”
Hồng Lãng Nhiên tiếp lời: “Là những chỗ nào Ta lập tức dẫn qua”
Nguyễn Thời Ý thấy Từ Hách còn thể mở miệng chuyện đương nhiên lo đến tính mạng
Nàng tạm thời cố nén bi thương tập trung tâm trí cầm bút liệt kê những nơi hiểm yếu của bí đạo
Điều bọn họ đã thảo luận qua vô số lần kết luận nếu như thật sự cách nào một tay loại bỏ Địa Hạ thành thể tùy thời chọn phương án tiếp theo
Từ Hách mặt đất thì thào: “Ta thể thấy… Nàng xem Thịnh nhi còn nguyên vẹn ”
Nguyễn Thời Ý chỉ thấy mắt thương trong đầu đầy suy nghĩ nếu như mắt thật sự mù… Nên làm thế nào cho
Chẳng lẽ trời xanh tàn nhẫn cướp đoạt hết tất cả những thứ nhất của
Tuy nàng đã chứng kiến võ công của kém hơn Từ Thịnh và Hồng Lãng Nhiên bao nhiêu lần thương nhất định là vì lời hứa đó
Với nàng mà trưởng tôn đương nhiên là tâm can bảo bối nhưng phu quân thể trở về kiếp nạn cũng thể tùy ý vứt bỏ như một quân cờ
Lòng nàng đau như dao cắt cắn môi chịu đựng tiếng nước mắt như chuỗi pha lê cắt đứt từng hạt từng hạt rơi xuống
Từ Thịnh sống nhiều năm như từng thấy tổ mẫu nhà rơi lệ mặt khác trong lúc kinh ngạc biết làm để an ủi
Chuyển mắt về phía Tĩnh Ảnh tự biết ở đây cũng ích gì
Thấy Hồng Lãng Nhiên chặn lối bí đạo dẫn Lam Dự Lập cùng thuộc hạ bước nhà kho lập tức nhổ hai sợi tóc nhét tay Nguyễn Thời Ý
“Con mất hai sợi tóc Người giữ trừng phạt vì con Làm hùng gì chứ Đợi con lật đổ Địa Hạ thành sẽ từ từ tính sổ với ”
Từ Thịnh xoay ôm lấy Tĩnh Ảnh giao cho Trầm Bích cùng một một tì nữ dặn dò bảo Từ nhị gia tiếp nhận mau chóng mời Tần đại phu cứu cữa lập tức chạy nhanh đuổi theo Hồng Lãng Nhiên
Nguyễn Thời Ý vẫn cầm chặt tay Từ Hách hai sợi tóc cọ sát lung tung ở bên trong cẩn thận kiểm tra thương thế của
Áo bào trắng bẩn dính máu ở nhiều nơi y phục gần như còn nguyên vẹn; tóc và gương mặt quả thật rối tinh rối mù vô cùng thê thảm
“Tam lang…” Nàng càng tìm thương thế càng cảm thấy sợ hãi “Chàng chỗ nào Bị thương ở ”
“A Luc bảo thúc thúc đưa một chậu nước lấy thêm cái khăn…” Giọng của Từ Hách khàn khàn lưu loát
A Lục đáp lui chỉ còn hai con chó lớn sấp bên cạnh lè lưỡi hà gào lên gâu gâu
Thấy gì Nguyễn Thời Ý gấp đến mức giọng cũng nghẹn ngào: “Chàng khỏe cho biết…Bị thương ở Đại phu sẽ tới đây sớm thôi Chàng chịu đựng một chút…”
“Toàn thân đều đau nhức… Không thể rõ” Từ Hách bày dáng vẻ suy yếu hữu khí vô lực đưa tay sờ lên môi “Có lẽ nếu nàng hôn một cái sẽ thể rõ”
Không khí phần yên tĩnh
Nguyễn Thời Ý cứng đờ cả
Từ Hách thể mở mắt thấy tình hình xung quanh đoán nét mặt của nàng là tức giận là hổ
Lần lữa đợi nụ hôn của nàng thoáng cong khóe miệng
“Khục khục…”
Tiếng động của Từ Minh Dụ đang lúng túng cố làm vẻ trấn định vang lên ngoài cửa cách đó xa
“Hai vị chuyện … Việc cấp bách theo lý thay đổi địa điểm bàn bạc kỹ hơn
Tác giả suy nghĩ của : Xích xích: (⊙_⊙)
Nhà giàu nhất: (⊙w⊙)
Nguyễn Nguyễn: Xin hỏi bây giờ làm bộ biết còn kịp