Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 75
Bên ngoài phủ quận chúa xe ngựa của vương công quý tộc thương gia danh lưu lần lượt đến vô cùng náo nhiệt; hạ nhân ở cửa qua đón tiếp bận dứt
Từ Hách quên Hồng Hiên đã sinh lòng nghi ngờ với
—— tiểu tử bắt đằng chuôi cho nên sang hạ thủ với Nguyễn Nguyễn nhà ư
Thê tử thì hai ngày liền trốn tránh giận dữ vì cái đêm gần gũi da thịt thành đó mà vẫn tên tiểu bối Hồng gia lừa
Ánh mắt Từ Hách toát vẻ u ám và lạnh lẽo hiếm thấy quét qua giữa hai Nguyễn Thời Ý và Hồng Hiên
Nguyễn Thời Ý vốn đã nổi cơn giận dữ vì Từ Hách báo giờ thấy ánh mắt những áy náy mà còn đầy nghi kị nàng giận càng thêm giận
Dưới ánh chăm chú của đám đông hai phu thê vẻ ngoài xuất chúng lạnh lùng chốc lát con ngươi như bùng lên những đốm lửa nhỏ bầu khí vi diệu khiến thể dõi theo
Nguyễn Thời Ý cụp đôi mắt chứa đầy mũi nhọn xuống khẽ: “Không ngờ rằng sẽ gặp ở phủ quận chúa đấy”
Từ Hách phát hiện trong lời của nàng gai biết nàng tức giận thấy ngọt ngào thấy bực bội đang định giải thích thì bên trong bất ngờ truyền một giọng nữ yểu điệu
“Ôi Từ đại nhân đại giá quang lâm chậm chạp phủ Là hạ nhân phủ quận chúa chiêu đãi chu ”
Hạ Tiêm Lạc một đám thị nữ vây quanh chầm chậm bước tới hồng trù như lửa vạt váy tung bay quả là dáng vẻ ung dung kiều diễm
Phượng mâu chứa xuân lớp phấn mỏng hợp với màu son bóng tươi tắn chiếc cổ nhỏ trắng nõn tinh tế như tuyết chồng trăng
Mọi vội vàng hành lễ tất cả đều khỏi liếc trộm “Từ đãi chiếu” ai cũng nghĩ thể để cho Hàm Vân quận chúa tận cửa đón mặt mũi đúng là lớn thật
Từ Hách cúi đầu vái chào: “Hạ quan lần đầu đến thăm hiểu quy củ khẩn xin quận chúa thứ tội”
Hạ Tiêm Lạc bước xuống bậc thang dùng thái độ chiêu hiền đãi sĩ đến đỡ tay Từ Hách
Nguyễn Thời Ý hành động gần gũi của nàng ngay mặt mọi làm cho ngây ngốc
mà Từ Hách quýnh lên buông tay lùi về Hạ Tiêm Lạc cũng chịu tha làm bộ kéo Nguyễn Thời Ý vội vàng tiến tới tùy tiện tìm lí do khuyên can
“Quận chúa hôm nay cố ý chuẩn trà long tỉnh mới nhất hái từ Giang Nam biết hợp tâm ý ngài ”
Hạ Tiêm Lạc cong mắt: “Nguyễn cô nương lòng biết chờ hoàng hạ ban”
Cuối cùng nàng cũng dời sự chú ý khỏi Từ Hách chuyển sang Nguyễn Thời Ý đoan trang lưng Hồng Hiên ánh mắt thưởng thức buồn sáng lấp lánh
“Hồng đại công tử và cũng coi như là hàng xóm mà nhiều năm thấy ngươi đến đây một chuyến ngại trong uống chén rượu chứ”
Hồng Hiên nàng to gan ngắm nghía mặt đỏ đến tận mang tai ngây ngẩn nên lời
lúc đó Hồng phu nhân thị tỳ đỡ xuống xe cúi chào với Hạ Tiêm Lạc: “Thần phụ bái kiến quận chúa tệ phủ còn chút việc vặt xử lí Hồng gia dám quấy rầy hứng thú của quận chúa”
“Ô Khó dịp đại tướng quân phu nhân cũng ở đây” Hạ Tiêm Lạc mừng rỡ về Hồng phu nhân lời suồng sã ngả ngớn “Ừm… Xem Hồng đại công tử kế thừa uy vũ của đại tướng quân và mĩ mạo của phu nhân thật hiếm thấy”
Thấy nha thân của Nguyễn Thời Ý lo chuyển hộp gấm khỏi xe ngựa Hồng phu nhân nụ nàng càng thêm quỷ dị
“Tiểu Nguyễn cũng đơn giản Theo xe đại tướng quân phu nhân tới ư… Nhìn một chút cứ cảm giác như bà tức* thế nhỉ”
(*) bà tức: mẹ chồng nàng dâu
Lời sắc mặt của cả Từ Hách Nguyễn Thời Ý và Hồng phu nhân đều tối sầm
Có vẻ Hạ Tiêm Lạc vui vẻ cục diện rối rắm ha ha xoa dịu: “Ôi chao Thuận miệng đùa chút thôi Các ngươi đừng để trong lòng Nếu Hồng phủ việc thì tiện giữ lâu đại công tử… ngày chúng trò chuyện tiếp nhé”
Nàng đợi Hồng Hiên kịp phản ứng gì một tay thân thiết kéo Nguyễn Thời Ý một tay bày động tác “mời” gọi Từ Hách bên trong thèm để những khách khứa khác trong mắt
*****
Lầu các hoa lệ trong phủ quận chúa nước biếc chảy róc rách vờn quanh thú hiếm mái hiên điêu khắc tinh xảo và sống động tựa như đang bay lên cao
Hoa lá xanh um tiếng ve râm ran như tiếng ngâm vịnh hàng lang khúc khuỷu thông từ đình viện đến đình viện khác khách khứa nam nữ ăn mặc cầu kì rải rác khắp nơi thưởng thức rượu ngon cảnh vui vẻ
“Sau khi thịnh hội kết thúc vô tình thưởng thức tác phẩm của Từ đại nhân trong lòng chấn động cảm thán với hoàng rằng tranh kĩ pháp tinh diệu khí phách khỏe khoắn chắc hẳn vẽ là chuyên gia sơn thủy nổi bật nhất kế Tham Vi ”
“Tiệc rượu đêm thấy Từ đại nhân khí phách cuồn cuộn mặc sức uống ngàn ly mà đổi sắc giơ tay nhấc nhân đều toát vẻ phong lưu dù ngày nay danh sĩ bao quanh ngươi vẫn là minh châu chói mắt lấp lánh rực rỡ”
“Hôm nay kĩ đại nhân quả thật phong tư xuất chúng khí độ bất phàm như ánh trăng sáng ngời cao thể với tới tựa u lan trong cốc mang nhã khí lặng thầm khiến khác vô cùng ngưỡng mộ”
Hạ Tiêm Lạc nhiệt tình tán dương Từ Hách chút giấu giếm còn hỏi lời nhận xét từ Nguyễn Thời Ý: “Nguyễn ngươi đúng ”
Nguyễn Thời Ý hết sức lúng túng: “Quận chúa ”
Từ Hách thầm thấy lời của vị quận chúa kiêng kị phóng đại như thể hai bên quen biết hệt với những gì Nguyễn Thời Ý từng khó giải quyết liền khiêm tốn ứng đối
Hạ Tiêm Lạc dẫn hai ngang qua hành lang rẽ Đông quẹo Tây đó bước đến một tiểu viện yên tĩnh lấp bóng cây um tùm căn các bày biện trang nhã
“Nói đại tác sơn thủy ở Trường Hưng lâu là do Từ đại nhân vẽ Khi thấy lần đầu năm ngoái đã mời ngươi phòng vẽ một bức…”
Hai chữ “ phòng” trong miệng nàng mập mờ kết hợp với ánh mắt đong đưa kiều mị của nàng quả thật khiến suy nghĩ
Thấy Nguyễn Thời Ý và Từ Hách yên môi nàng cong lên một cái khoát tay cho những nhiệm vụ lui xuống chỉ chừa ba tâm phúc theo hầu
Hạ nhân dâng rượu trái cây lên dùng khay ngọc lưu ly chạm trổ bày đủ loại quả khô quả tươi mứt mặn mứt ngọt
Rõ ràng màu sắc đậm rực hương thơm lan thỏa khiến thèm thuồng nhưng ai dám động
Hạ Tiêm Lạc thấy Nguyễn Thời Ý đơ án bèn sai thị tỳ gần đó đưa một đĩa dưa mật qua chuyển sang Từ Hách đôi mắt hẹp dài phát mị quang như tơ
Có một loại thèm thuồng… nuốt bụng
Từ Hách ánh mắt lộ liễu làm cho thoải mái nhưng vẫn giả vờ trấn định hàn huyên với nàng
Nguyễn Thời Ý gạt sang một bên trong lòng càng thấy khó chịu
Hè năm ngoái lúc Từ Hách Hàn lâm họa viện để tráo《 Vạn Sơn Tình Lam Đồ 》thì giấu giếm hành tung Khi nàng luôn nghi ngờ ở chung với quận chúa lo lắng nhiều hơn cả việc cướp nàng một bước ghen tức biết kể bao nhiêu cho
Hiện nay mắt thấy tai Hạ Tiêm Lạc hết lời khen ngợi Từ Hách tùy ý đùa nàng thầm thấy đống mứt hoa quả thơm phức ngày càng chua càng chát
Nàng đang sợ Từ Hách trở thành đồ chơi hủy hoại thanh danh từ đây
Hay là sâu trong lòng nàng căn bản chịu dính líu với nữ tử khác
Tim đập loạn nhịp chịu nổi nàng chỉ còn một ý niệm duy nhất —— nàng chơi trò ngươi lừa gạt dò xét với quận chúa nữa
Thấy hai tạm dừng khách sáo qua Nguyễn Thời Ý dịu giọng khẽ
“Quận chúa nhắc đến tranh của Tham Vi tiểu nữ nghĩ đến những lời ngài ở hành cung đến giờ vẫn tò mò lấy lòng yêu thích của quận chúa đối với《 Vạn Sơn Tình Lam Đồ 》 ngài thể cho ai mượn tranh Có thể là một ai đó trong đám tân khách chúng mới gặp trong đình nhỉ”
Hạ Tiêm Lạc bưng ly lên mắt khẽ chuyển: “Ta còn cho rằng ngươi đã quên mất chuyện Bây giờ sênh ca yến nhạc rảnh rỗi nhàm chán là… chúng chơi một trò chơi nhỏ ”
Nguyễn Thời Ý kinh ngạc trong chốc lát biết ý định nàng là gì dám đáp
Hạ Tiêm Lạc khoái trá: “Ngươi đoán xem cho ai mượn tranh đoán sai một lần phạt một ly rượu đoán đến khi nào đúng thì thôi”
Nguyễn Thời Ý biết rượu trái cây nhẹ nhưng uống nhiều tất say mặt khỏi biến sắc
Từ Hách thấy : “Trò vui Hạ quan cũng tham dự ”
Hắn kế hoạch để đoán qua một lượt loại bớt một số Đến lúc đó nếu cần bổ sung Nguyễn Thời Ý nhiều lắm chỉ cần uống hai ba ly coi như là phu thê đồng tâm hiệp lực đưa đáp án
Không ngờ Hạ Tiêm Lạc mím môi : “Từ đại nhân cũng chơi Lấy tửu lượng của ngươi… kể hết những quen một lượt cũng say là công bằng Không thì… ngươi đoán sai một lần cởi một món xiêm áo nhé”
Giờ đang là đầu hạ ngoài trung y mặc lót Từ Hách chỉ mặc một bộ bào gấm màu trắng nếu đoán sai hai lần sẽ chỉ còn quần mất
Nguyễn Thời Ý sự biết hổ của Hạ Tiêm Lạc làm cho sợ đến nỗi trợn mắt há mồm
Nữ nữ nữ nữ… nữ nhân cũng quá đáng sợ Nàng và Từ Hách quen thân lắm Há thể thẳng mặt yêu cầu quá đáng vô lí như thế
Từ Hách đoán rằng một là Hàm Vân quận chúa tung tích của Tình Lam đồ hai là cố ý trêu đùa lập tức nghiêm mặt: “Quận chúa hành động sỉ nhục văn nhã làm bẩn mắt ngài xin đừng nhắc nữa”
“Ta xem dáng vẻ quân tử đạo mạo nghiêm túc của ngươi chứa gì thôi mà cũng xem cử chỉ ưu nhã thục nữ của nàng khi say sẽ như thế nào…”
Hạ Tiêm Lạc ung dung thưởng thức một miếng mứt đào giọng như như
Nguyễn Thời Ý tức giận: “Quận chúa biết rõ biết uống rượu còn cố ý bắt nạt ”
“Muội tử Nguyễn gia trẻ tuổi xinh đã thương bắt nạt ngươi thì bắt nạt ai” Hạ Tiêm Lạc tươi như hoa “Theo như thấy Từ đại nhân cũng bắt nạt ngươi đấy”
“…”
Từ Hách hổ
là chắc đời ai bắt nạt nàng bằng
Phát hiện Nguyễn Thời Ý cố giữ vẻ trấn tĩnh Hạ Tiêm Lạc khẽ nhướn mày đen
“Không uống rượu Vậy… nếu ngươi đoán sai thì cởi một món xiêm áo cũng Ai đoán đây Lần lượt đoán lần lượt… Ha ha”
Nguyễn Thời Ý gần như nổi điên
Đường đường là công chúa hoàng gia Vậy mà đầu óc thứ đen tối Có còn lễ nghĩa liêm sỉ nữa
Hạ Tiêm Lạc khuôn mặt đỏ ửng của nàng mà tít hết sức vui mừng: “Các ngươi chẳng thú vị gì cả Ra vẻ cái gì Ta mà biết mối quan hệ giữa hai ngươi Từ đại nhân chính là tình lang của ngươi”
Nguyễn Thời Ý vội vàng chối biến: “Quận chúa hiểu lầm ”
“Ha ha Hiểu lầm ở Hai ngày phái đưa thiệp mời đến chỗ các ngươi hạ nhân về bẩm tận mắt thấy lão ma ma nhà ngươi đích thân tiễn Từ đại nhân cửa… Trùng hợp là lúc tết gọi là thân tộc Từ gia ở nhà ngươi chậc chậc chậc…”
“Từ đại nhân xác thực là Lẫm Dương Từ thị…”
“Chẳng lần ở hành cung ngươi đã thừa nhận Ta cho ngươi chọn mấy nam nhân tuấn để nếm thử một chút ngươi ngươi đã ”
Hạ Tiêm Lạc nể mặt lôi cuộc đối thoại lúc ở suối nước nóng
Má của Nguyễn Thời Ý nóng ran nàng tự biết lỡ lời cố gắng nghĩ nên làm mới thu lời về
Từ Hách thể thừa nhận thể chối cãi trong lòng thầm lão thái bà nàng một đằng nghĩ một nẻo
Ánh nắng và ánh đèn hòa quyện với cùng chiếu sáng bầu khí trở nên trầm mặc ba khuôn mặt xinh trong các một thì đắc ý một thì lúng túng một thì nén
Bên ngoài tiếng chim hót líu lo tiếng ve gọi hè thay cất vang làm nổi bật thêm sự yên tĩnh ở trong phòng
Một hồi lâu Hạ Tiêm Lạc cử động vai và cổ nhẹ giọng một cách lười biếng: “Xem Tình Lam đồ quan trọng đối với Từ gia các ngươi nhỉ… Thôi thì thế Hai ngươi cùng hầu hạ một đêm nếu vui vẻ thì sẽ đưa Tình Lam đồ cho các ngươi phỏng ”
Nguyễn Thời Ý bao giờ quên Hạ Tiêm Lạc từng tuyên bố bất kể nam nữ chỉ cần xinh là nàng đều thích
Hôm nay dám yêu cầu phu thê nàng cùng hi sinh nhan sắc Chỉ để “mượn” tác phẩm cũ của Từ Hách “một chút”
Rốt cuộc là do tai nàng vấn đề Hay là vị quận chúa điên
Hạ Tiêm Lạc buồn bực than phiền: “Ngươi xem ngươi keo kiệt kìa Ta tình nguyện chia sẻ một viện mĩ nhân với ngươi mà ngươi đổi một cũng … Diêu thống lĩnh thì thế nào”
Trước nay Nguyễn Thời Ý tuân theo quy củ phân nửa lui tới cùng nàng đều là thi thư lễ nghĩa dù thỉnh thoảng kẻ hoang đường cũng tuyệt dám vượt quá chừng mực mặt “Từ thái phu nhân”
Hiện nay ở con ngược đạo lí như Hạ Tiêm Lạc trong lòng nàng vô cùng chán ghét tuy nhiên đối phương thân phận tôn quý hơn nữa phía còn đang ở thế nhờ vả nàng nhất định cố nhẫn nhịn
Khi Từ Hách lời hoang đường của Hạ Tiêm Lạc cũng hết sức tức giận; nhưng xét kĩ ý trong đó thì thấy đa phần là trêu chọc
Hắn dậy rời chỗ vái một cái thật sâu với hồng y nữ tử ở chủ vị
“Quận chúa hạ quan ý cầu hôn với Nguyễn cô nương tuyệt tình duyên mong manh xin ngài đừng đem hai chúng làm trò đùa nữa”
“Không vui gì cả” Hạ Tiêm Lạc tức giận “Chuyện hai ngươi thật đấy Tiểu tử A Tuấn còn cả Diêu thống lĩnh đầu gỗ… sẽ khổ sở lắm đấy Hai ngươi chơi với Tình Lam đồ… cho mượn nữa”
“Ngoại trừ đùa cợt chúng chẳng lẽ quận chúa gì khác Trong tay tiểu nữ ít bản gốc tranh của Tham Vi …”
Hạ Tiêm Lạc khẽ thở dài: “Có thể khiến ngươi lần nữa hạ tôn nghiêm để giao thiệp với chứng tỏ Tình Lam đồ trong tay trân quý hơn những thứ khác nhiều tội gì đưa điều kiện Ta đã tranh sớm muộn gì cũng sẽ xuất hiện mặt ngươi nếu ngươi kịp đợi mượn từ tay …”
“Thế hai ngươi với cần hi sinh gì cả… Nguyễn tiểu phụ trách giúp vẽ hoa tứ mĩ nhân trong viện của … Còn Từ đại nhân Hãy vẽ hình ảnh hoạt sắc sinh hương cho chúng làm kỉ niệm”
Nguyễn Thời Ý chợt tưởng tượng đến cảnh sắc mĩ lệ hai tai nóng bừng
Đây là ép nàng hạ bút một đám nam nữ trần truồng còn ép Từ Hách vẽ cảnh tục diễm như xuân cung đồ
Thanh danh ở nữa Thế khác gì cùng hầu hạ
Hạ Tiêm Lạc dọa bọn họ xong thì : “Ta biết đối với các ngươi mà đề nghị … lẽ dữ dội cho ba ngày hai ngươi hãy suy nghĩ thật kĩ”
Dứt lời nàng lười biếng phẩy tay tương đương với hạ lệnh đuổi khách
Nguyễn Thời Ý nhận nhưng thể nhẫn nhịn rời chỗ cúi theo lễ cáo lui
Từ Hách cũng do dự lấy dáng vẻ nghiêm túc hành lễ ung dung theo nàng
*****
Phu thê hai một một bào trắng tung bay váy xanh lả lướt ngang qua phủ quận chúa nguy nga lộng lẫy
Cảnh vốn như tranh vẽ chỉ tiếc bước chân quá vội vàng
Gặp quen ở Thư họa viện bọn họ đều gật đầu chào đơn giản dừng nửa khác
Thẳng đến tận cửa Nguyễn Thời Ý lạnh lùng chuẩn lên xe ngựa thì Từ Hách kéo
“Đừng Chúng còn thương lượng…”
“Còn gì để thương lượng nữa Chuyện tới phủ quận chúa lớn như mà đã thương lượng với ”
Nàng giận dữ hất tay
Từ Hách hô to oan uổng: “Ta chạy tới Lan viên hai ngày liên tục Ngày đầu nàng để ý tới ngày thứ hai còn chạy”
“Chàng để giấy cũng chứ Không nhận chữ”
Nàng đột nhiên trở nên vô lí Từ Hách cũng nổi giận
“Đêm đó nàng thèm để nửa câu giãy cái đã chạy một mạch ngoài Ta đã định rõ mặt nàng Còn nữa hôm qua nàng Sao hôm nay ở chung với Tiểu Nghiên Thai Quan hệ bà tức là chuyện gì nữa”
Nguyễn Thời Ý trừng mắt gằn giọng trách cứ: “Ta gây gổ cửa phủ quận chúa với Chàng biết hổ nhưng biết”
Nàng cúi đầu xe ngựa ngờ Từ Hách nhét dây cương tay hạ nhân của Lan viên thì cũng chui xe ngay bên cạnh nàng với bên ngoài một câu “Trở về thôi”
Trong mắt chúng hạ nhân của Lan viên gần như ngang hàng với nam chủ nhân
Phu xe thấy Nguyễn Thời Ý dị nghị gì bèn thúc ngựa
Thực Nguyễn Thời Ý dị nghị gì mà bởi vì giận quá nên run lẩy bẩy mãi nên lời
Nàng hít một thật sâu định mở miệng hô ngừng xe thì hông bỗng nhiên siết chặt gáy cũng một bàn tay cố định
Khoảnh khắc tiếp theo nhằm kẽ hở giữa hai cánh môi thơm căng mọng của nàng đút thẳng ba tấc trơn mềm đó
Vừa nhớ nhung sâu đậm ghen tuông góp nhặt cũng ôn tình dài lâu
Nàng đẩy đá nhưng đều chế trụ dễ như trở bàn tay
Tức giận cũng oán trách cũng cuối cùng nàng vẫn chống đỡ nổi sự chiếm đoạt ôn nhu điên cuồng
Buồng xe nhỏ hẹp kín mít chở đầy phong cảnh ngọt ngào theo bánh xe lăn đều tiến về Lan viên ở thành Đông qua biển chật chội
Âm thanh hỗn tạp nhốn nháo của phố thị tấp nập như từng đợt sóng dâng trào giấu tiếng tim đập tiếng hít thở và giọng nam trầm trong xe
*****
Sau khi hai rời Hạ Tiêm Lạc rảnh rỗi ở tiểu các hẻo lánh uống một thì thú vị mà nàng chẳng ngoài xã giao
Thờ ơ nắng xuyên qua ô cửa sổ tinh xảo rơi xuống căn sảnh vắng vẻ lòng nàng cũng thấy trống rỗng
Thu thủy* long lanh mi dày cong vút tuy nhiên sự bực bội khiến nàng hờ hững lên tiếng
(*) thu thủy: ví với đôi mắt phụ nữ
“Tất cả ngoài… Gọi Diêu Đình Ngọc tới đây cho ”
Những khác cung kính đáp đó khom lui khỏi cửa
Không lâu Diêu Đình Ngọc ngang nhiên bước áo bào xanh nhạt tôn lên phong thái hiên ngang
“Quận chúa gì dặn dò”
“Ta Không thể thu tiểu Nguyễn gia tay… nếu nàng gả cho đường thì cũng thành thân với họa sự họ Từ cho nên ngươi Ái chà chà… Ngươi cũng đùa ”
Diêu Đình Ngọc nhạt: “Quận chúa quá lo Thuộc hạ từng ý nghĩ an phận với Nguyễn cô nương”
“Ngươi” Một tia căm giận lướt qua phượng mâu Hạ Tiêm Lạc “… Ngươi đang đùa ”
Sở dĩ nàng và Diêu Đình Ngọc quen biết là vì một lần hùng cứu mĩ nhân
Lúc nàng chọn trúng với vẻ ngoài còn gì để bắt bẻ lòng đầy mong bỏ túi
Không hiểu Diêu Đình Ngọc tự tiến cử đảm nhiệm chức hộ vệ của nàng điều luôn tận trung với cương vị lạm quyền dù chỉ một chút
Nàng từng công khai ám chỉ cho đủ cơ hội nhưng lần nào Diêu Đình Ngọc cũng làm như thấy liều chết bảo vệ nàng như thường
Sau đó nàng vốn đã danh tiếng trong lúc Diêu Đình Ngọc đang làm nhiệm vụ năm lần bảy lượt cố ý kéo nam nữ trong các xem bọn rượu mất tỉnh táo thì rảnh rỗi một bên phát âm thanh rên rỉ nhõng nhẽo
Có thể là gì làm xúc động nhất quyết làm như
Thậm chí nàng còn cho rằng chế thành từ gỗ mục biết tình cảm mà thường nên
Tất nhiên nàng sẽ vì một tên nam nhân niệm tưởng gì đến mà thủ thân thủ lễ nhưng khi thỏa thuê nàng mơ hồ cảm thấy thiếu gì đó
Tháng Chạp năm ngoái nàng nhận tin Diêu Đình Ngọc bạn bè mời đến Tùng Hạc lâu dự yến tiệc khi tiệc tan phá lệ đích thân hộ tống vị cô nương nào đó một đoạn đường; tới hai ngày chủ động gõ cửa phủ đối phương lúc sáng sớm; thậm chí còn làm mai bắc cầu giúp thỉnh nàng lấy thân phận quận chúa đích thân đến Trường Hưng lâu xem tranh; đến gần vị cô nương động tay với nha ở biệt viện quận chúa…
Hạ Tiêm Lạc cho rằng đã của lòng của thì thu cô nương trong lòng của tay
Kết quả là nàng phí tâm đùa bỡn hai Từ – Nguyễn xong mới biết Diêu Đình Ngọc đùa bỡn
Lẽ nào như Cơn tức thật khó nén
Hạ Tiêm Lạc nam tử trẻ tuổi cao lớn mắt sáng như ngọc thụ tuấn tú cường tráng tấn nhược đao tài* dung nhan như ngọc đúng là bì thịt trong vạn lấy một…
(*) tấn nhược đao tài: ý tóc mai như đao xén qua dùng để hình dung đàn ông
Hơn nữa võ công cực cao khí lực rắn chắc đây từng thấy
Nàng dùng một uống cạn rượu trong ly vén váy lụa đỏ lên lảo đảo dậy lê từng bước xiêu vẹo đến bên Diêu Đình Ngọc
“Hai bọn họ tụ thành một đôi mà ngươi thấy gì …” Nàng một nửa phượng mâu mê ly vụng về kéo bàn tay áp đến tim “Nơi của … khó chịu”
Diêu Đình Ngọc đã quen với thói điên của nàng biết nàng giả vờ say cũng lười vạch trần
Chỉ nàng hừ hừ: “Nói cho ngươi là ai”
“Thuộc hạ họ Diêu tên Đình Ngọc là thống lĩnh hộ vệ của ngài”
Hạ Tiêm Lạc hài lòng gật đầu: “Chức trách là gì”
“Bảo vệ quận chúa tận lực cống hiến” Hắn nghiêm túc
“Rất ” Hạ Tiêm Lạc buông đưa tay lên kéo vạt áo “Ta ngươi… bảo vệ bên cạnh ”
Diêu Đình Ngọc bất động mặc cho nàng nhón chân lên ngẩng khuôn mặt xinh dùng đôi môi son đầy mùi rượu đặt lên môi
Lát Hạ Tiêm Lạc lùi mấy tấc với giọng mê hoặc
“… Muốn ngươi dẹp mọi trở ngại dùng bảo kiếm của ngươi dốc hết lực bảo vệ ”
Mày kiếm Diêu Đình Ngọc lộ vẻ khẩn trương hít “sh” một cắn răng hung hăng siết nàng trong cánh tay
Lụa xanh lụa đỏ tan thành mảnh vụn tựa như hoa rơi lá tàn cuối xuân lả tả đầy đất
Bên trong vọng tiếng va chạm tiếng đồ đạc rơi xuống đất mỗi lần tiếng cầu xin tha thứ nghẹn ngào cất lên là một lần tiếng trầm thấp đùa cợt đáp
“Quận chúa thuộc hạ… dốc hết lực”
Ngày đó cho tới đêm khuya Hạ Tiêm Lạc vẫn hề xuất hiện ở cuộc nhã tập trong phủ
Khách khứa biết quận chúa hỉ nộ vô thường thẳng thắn tùy tiện ai nấy tự ăn uống vui đùa hết vui thì về
Dưới màn đêm phủ đầy trời gió cuốn hoa bay sương hạ xuống cỏ
Nguyệt bạch phong thanh* đêm lành hết nào ngờ bóng tối trong trời đất đang dần mãnh liệt đánh đánh tới
(*) nguyệt bạch phong thanh: hình dung đêm u tĩnh