Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 73
“Nguyễn Nguyễn” Con ngươi Từ Hách bỗng xuất hiện tia lúng túng “Còn đùa linh tinh nữa khách khí ”
Nguyễn Thời Ý khẽ cắn môi thơm mỉm : “Già còn lấy cái uy hiếp ý nghĩa ”
Thỉnh thoảng đem “lấy môi chặn miệng” dọa nàng mười lần thì chín lần là giả
Nàng thèm sợ nhé
Nếu là ba mươi bảy năm liền trực tiếp… Ôi nghĩ nghĩ
Lần đầu tiên Từ Hách khẩu khí khinh thường của nàng chọc giận bước lên nửa bước dùng thân thể ngang tàng ép nàng bên họa án
Đèn đuốc ấm áp ánh sáng rõ ràng chiếu lên vài giọt nước mưa còn đọng da thịt trắng nõn của nàng hơn nữa còn sưởi cho gò má bên tai nàng ửng lên màu hồng nhạt
Điều khiến phiền muộn nhất là bờ môi son căng bóng trêu của nàng
Hắn gặm nhẹ một cái
Nguyễn Thời Ý bất ngờ ép tới vẻ hốt hoảng
hình như từ tết trở Từ Hách trêu chọc nàng nữa
Trừ lần ôm khi nàng rơi lệ vì nữ nhi duy chỉ một lần miễn cưỡng dây dưa đó là lúc du lịch về thừa dịp nàng thưởng thức xe hoa lặng lẽ ôm lấy nàng từ đằng
Hôm nay cô nam quả nữ ở chung một phòng thở của đã ép thẳng đến gần tim Nguyễn Thời Ý như ngừng đập trong con ngươi lộ vẻ chùn bước
Đôi mắt dài của Từ Hách dời khỏi nàng bắt vẻ kinh hãi trốn tránh dễ như trở bàn tay
Hắn dừng kích động cúi xuống phía nàng nghiến răng phẫn nộ: “Nàng biết chuyện đã đồng ý thì nhất định sẽ làm cho nên mới thoải mái khiêu khích như ”
“…” Đôi mắt sáng của Nguyễn Thời Ý lộ vẻ hồ hoặc “Chàng… đồng ý cái gì”
Lòng Từ Hách tảng đá ngàn cân ép cho bực bội chẳng hiểu làm hai lần hứa hẹn với nàng đều nhằm lúc nàng uống say
Đêm mồng Năm tháng Giêng đó bế nàng từ Tùng Hạc lâu về Lan viên từng cầm tay nàng nghiêm túc tạ tỗi —— lần nữa làm nghịch ý nguyện của nàng là do quá đáng; từ nay về nhất định sẽ thu liễm tôn trọng nàng
Lúc nàng rượu mạnh mê hoặc mệt mỏi vô thần ở giường mơ màng “ừ” một tiếng
Hắn cho rằng nàng coi như là đồng ý
Sau đó mấy ngày ở tửu tuyền trong hành cung đưa nàng tới hoa các ấm áp đối mặt trò chuyện với nàng trịnh trọng tuyên cáo —— nếu nàng cho phép nắm tay mới nắm; cho phép ôm một cái an ủi mới ôm một cái… Nàng tự nguyện miễn cưỡng; nàng thích thể sửa đổi tức thì
Khi đó nàng lâu môi đỏ thốt một câu “Ta thích râu của ”
Nói như Nguyễn Nguyễn nhà … căn bản để tâm đến lời cam kết của
Khó trách chịu đựng mấy tháng liên tục cũng bất cứ khen ngợi gì
Nguyễn Thời Ý dáng vẻ tủi thân khó hiểu đó của làm cho hồ đồ khi nghĩ đoán nhất định là đã gì đó trong lúc nàng say chắc nàng
Nàng đưa tay đến bên ngực thẹn thùng với giọng áy náy mềm nhũn: “Trí nhớ của lão thái bà mong … thông cảm nhiều hơn”
“Hay là… giả vờ bao giờ càn rỡ một lần”
Từ Hách đểu dùng sức ôm nàng ngực
Ôm một cái chắc nhỉ
Để lí do thân mật hợp lí thì thào bổ sung: “Ta thua tỉ thí cần nàng an ủi”
Nguyễn Thời Ý hai cánh tay quấn chặt mùi rượu nồng nàn sặc đầy mũi khiến nàng lâng lâng
Sau khi định nàng buồn bực kháng nghị: “Ta tin để ý tới chuyện Một đống tuổi mà tính như trẻ con”
Từ Hách lười biện bạch: “Ta thích tính trẻ con mong lão thái bà… thông cảm nhiều hơn”
*****
Dạ tĩnh canh thâm bên ngoài họa thất chợt mưa to gõ cửa sổ
Hai cứ ngây ngốc ôm một hồi thì Nguyễn Thời Ý đột nhiên nhớ một chuyện
“ hôm nay đại nhi tức để ý đến … Theo tính tình dối Minh Lễ nửa câu của nó quá ba ngày nhi tử nhất định sẽ xa gần với ”
Từ Hách vẫn ôm nàng gắt gao thả: “Cho nên”
“Tam Lang trải qua thịnh hội lần danh tiếng của sẽ tăng lên nhanh là… để tiết lộ tin tức cho con ”
“A a nàng cho trưởng tử biết cha già nó vẫn luôn kiêu ngạo tỉ thí phỏng tranh với ngoài chỉ thứ hai Có mất mặt chứ” Từ Hách bực bội buồn “ mà nếu nàng đồng ý thành thân sẽ tự về với nàng”
“Thành… thành thân”
“Nếu nàng thà để mọi suy diễn năm mười ” Hắn thở dài “Nếu ngay cả nàng cũng thể tiếp nhận nàng còn tiếp nhận sự theo đuổi của những nam tử khác Dù gì cũng buộc chung một chỗ lấy thân phận mới thành thân”
Nguyễn Thời Ý trầm ngâm hồi lâu lúng túng : “Sau khi nhận thân nữ nhi nhất định thúc giục hai hợp nhưng …”
“Còn tình nguyện”
Nguyễn Thời Ý cảm nhận lực ở khuỷu tay tăng thêm càng thấy mâu thuẫn trong lòng yên
Nàng vẫn đang kế hoạch vận dụng tài lực vật lực đưa trở đỉnh cao
Chuyện lấy danh nghĩa thân tộc làm là nhưng thanh xuân nàng lần nữa sẽ tiếp diễn như lần
Nàng thừa nhận thỉnh thoảng hoài niệm những thời khắc ôn tồn nhưng trải qua năm tháng dài đằng đẵng nàng đã bỏ tình và dục khỏi lòng chung là cách nào khôi phục sôi nổi lúc còn trẻ
Nói ngắn gọn nàng kết luận rằng nàng đã già một lần thể thỏa mãn nhu cầu nào đó của
Bộ xương già chịu nổi giày vò
Lại bây giờ con cháu đầy đàn đoan túc đã lâu nàng giày vò nữa
Bầu khí trầm mặc đằng đẵng khiến cho Từ Hách vô cùng sốt ruột nhưng vẫn sống chết chịu buông tay
Hồi lâu cuối cùng cũng thấy nàng miễn cưỡng thử dò xét
“Nếu đồng ý hai ở riêng hoặc… tìm tìm một khác hầu hạ …”
Khi nàng “ở riêng” Từ Hách còn cố gắng đè nén buồn phiền và mất mát nhưng “tìm một khác”
“Nguyễn Thời Ý nàng điên ” Hắn bất ngờ buông hai tay nổi giận “Nàng điên thật Ta quản nàng cho cưới bình thê nạp tiểu là tìm thông phòng Ta cho nàng biết cửa Tất cả đều cửa”
Nguyễn Thời Ý cơn giận hiếm thấy của làm cho cả kinh đang lúc hốt hoảng đường lui nàng thuận tay đẩy một chút
Hắn giận càng thêm giận hốc mắt đỏ đậm giọng run rẩy: “Ta nghĩ nổi Vì nàng cứ đẩy Ta chuốc say nàng để nàng xem rốt cuộc bản thân nàng nhiệt tình đến thế nào”
“Không đừng nhắc nữa” Nguyễn Thời Ý hận đến ngứa răng “Chàng … ý niệm xa Nhìn bêu mới vui ”
Từ Hách giận quá hóa : “Nàng từng ít lần hôn Tiểu tình thú giữa phu thê nàng giấu ích gì”
Toàn thân Nguyễn Thời Ý như lửa đốt môi hồng run run thốt nửa chữ
Từ Hách cũng tranh chấp thêm với nàng hít một thật sâu thu vẻ kiêu ngạo nặng nề : “Trong lòng nàng sớm đã còn vị trí ‘trượng phu’ hiểu Thậm chí nghĩ rằng dù đời kiếp nàng thể nào ái mộ chăng nữa chỉ cần nàng xem như một chỗ dựa gần gũi lúc mệt mỏi dựa đôi chút cũng …”
Cánh mũi của Nguyễn Thời Ý chợt thấy cay cày giọng mềm mại thành khẩn: “Tam Lang hạ kiêu ngạo và tôn nghiêm sống trong bực bội Sâu trong là kiêu ngạo kiên cường tội gì tìm mọi cách nhân nhượng lão thái bà tâm như nước đọng ”
“Chúng … từ quen hiểu yêu làm bạn gần tất cả mới chỉ năm sáu năm Đời dài hai ba năm nữa là thể quên quá khứ tương lai còn mấy mươi năm mấy mươi năm niềm vui nữa”
“Chàng cũng mới ‘Dù gì cũng buộc chung một chỗ’ vẫn luôn kiên định từ chối chính bởi vì trói buộc nữa Chàng thiên phú dị bẩm trong thời gian ngắn ngủi đã tạo phong cách độc đáo ngày tháng còn dài để tiếng thơm tuyệt đối việc khó tại …”
“Không ‘Tại ’” Từ Hách gắt gỏng cắt lời nàng “Suốt ngày nàng cứ lấy lòng lão mẫu thân lo lắng Còn hết lần đến lần khác dọn lí do ‘Vì cho ’ để giải thích Ta chịu quá đủ Nếu nàng thật sự biết vì buông bỏ cái gọi là tiền đồ xán lạn nguyên nhân chỉ một bởi vì —— nàng là thê tử của Từ Hách ”
Hắn phát tiết xong thở hổn hển giọng khàn khàn trở nên dịu dàng
“Nguyễn Nguyễn đôi lời sẽ lần cuối nàng hãy nhớ kĩ đây —— ban đầu danh lợi chỉ vì nàng; vứt bỏ danh lợi cũng chỉ vì nàng”
Nàng im lặng một lúc lâu đôi mắt hạnh đầy nước như thương yêu như thương hại như cảm động…
Từ Hách khổ dùng ngón trỏ nâng cằm nàng nghiêng đầu dần dần ép tới gần lấp kín hai cánh môi sáng nhớ chiều mong
*****
Nguyễn Thời Ý sững sờ lúng túng tiếp nhận sự ấm nóng ướt át và vị cay của rượu mạnh lạ lẫm đã lâu
Hắn vẫn chân thành như thường lệ trêu đùa môi hương xâm chiếm lưỡi mềm
Khóe mắt hàng lông mi dịu dàng quét qua mặt và lòng đều thấy tê thân thể cứng nhắc bỗng trở nên mềm nhũn
Có lẽ lời phân bua căm phẫn của đánh thẳng lòng hoặc do răng môi va chạm quấn quýt khiến mê đắm nàng buông bỏ chống cự đôi mắt chậm rãi khép môi đào cũng dần đáp nông sâu từ
Trong nháy mắt nàng đáp yết hầu Từ Hách căng lên vô số tư niệm và dã vọng chất chồng với thời gian tận đáy lòng như vỡ òa tuôn trào ngớt
Hắn nghiêng đè nàng lên họa án thở hỗn loạn vẩn đục khi nào biết tay dần dời xuống mò trong lớp lụa mỏng màu tím
Nguyễn Thời Ý động tiếp nhận loại quấn quýt hệt như đã từng mấy mươi năm
Năm xưa đã từng lúc mất khống chế tất cả đồ đạc án ở họa các phủ tướng quân đều lùa xuống đất ngay cả họa án khắc lê cúc cũng lung lay liên tục
Nhiều năm trôi qua Nguyễn Thời Ý lần nữa dán lưng họa án trong đầu hiện lên bộ cảnh năm đó quản bút ban trúc chặn giấy đồng mực khói tùng cổ lư hương ba chân giá bút tử đàn… còn cả vết mực vẩy đầy đất
Trí nhớ con quả thật kì diệu
Phần thất lạc đã lâu bỗng tựa như bụi mù ẩn hiện khi thì rõ ràng khi thì mờ ảo
Đợi nàng hồn khỏi kí ức xưa cũ chợt phát hiện triều nóng vì lăn nhẹ mà dâng lên chỗ tim đập như thấm thiên địa bất cứ lúc nào cũng thể nhấn chìm cảm xúc của nàng
Lụa sa nhăn nhúm như cánh hoa nở rộ tủa như bụi cỏ giũa gai trong tuyết vực khơi gợi tiếng hừ khẽ đứt quãng và run rẩy mê
Nàng mê loạn ngẩng đầu tránh ngọc quan ở cổ lí nhí cầu xin: “Tam Lang…”
Mắt nàng chứa đầy ánh đèn trong họa thất tất cả như tinh hà lưu quang lấp lánh rực rỡ
Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu đến khi lưỡi như trường xà dạo quanh tai nàng môi mỏng kề sát nàng khàn khàn lên tiếng nàng thấy vẻ đắc ý trong giọng mới ý thức đã dung túng đến mức nào
“Nguyễn Nguyễn nàng đang vui thích”
Chỉ mấy lời ít ỏi nhưng nhen cho hổ tận đáy lòng nàng nổ tung
Trùng hợp thay ngay lúc ngoài viện truyền tới tiếng mèo hoang đạp ngói còn loáng thoáng tiếng Tĩnh Ảnh đùa rượt đuổi
Nguyễn Thời Ý bỗng cứng đờ vội giẫy khỏi cái đè nặng nề luống cuống khép lụa sa cũng thèm đầu mà đã vòng qua bình phong chạy khỏi họa thất
Từ Hách định đuổi theo nhưng khó nén phần bụng nửa thốn áo khoác nhô lên chỉ đành đưa mắt bóng lưng nàng biến mất ánh đèn yếu ớt nghiến răng nghiến lợi khỏi thầm
Bóng đêm dần tan đình viện chốn sâu xuân qua hạ tới ngày càng ấm lên
Lỡ mất trăm hoa xuân thắm nở rộ đành lặng lẽ đợi biển hoa đầu hạ rực rỡ hơn
Từ Hách hiểu Nguyễn Thời Ý đang từ lẩn tránh đến từng bước tiếp nhận ý như mật đột nhiên cứng —— hình như đã quên… chuyện quan trọng cần trao đổi thì
Trong chớp mắt trong đầu chỉ còn một ý niệm
… Xong
Tác giả lời :
Sau khi mâu thuẫn bùng nổ thường sẽ đường ăn mâu thuẫn càng kịch liệt đường cũng càng lớn