Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 70
Tròn một năm “Từ thái phu nhân” qua đời Từ gia mời một nhóm cao tăng đắc đạo ở núi làm ** suốt ba ngày
** trong bản gốc lẽ là làm lễ
Sau đó một nhà Từ Minh Dụ chính thức kết thúc cuộc sống chiếu gối gạch trở Từ phủ ở phía đông kinh thành
Nghỉ ngơi hai ngày Từ gia tề tựu ở phủ Thủ phụ cử hành một nghi thức trang trọng khác đem bài vị mới tang thiêu hủy cũng lấy một nắm hương tro để trong lư hương tổ tiên tỏ vẻ “thái phu nhân” đoàn viên cùng tổ tiên Từ gia
Bọn họ với bài vị mới khắc tên húy của Nguyễn Thời Ý và Từ Hách dán đôi liễn đỏ ngoài cửa phủ bày tỏ trừ hiếu phục cát
Một loạt tế phẩm sính lễ cống phẩm đồ ăn chuẩn tinh tế quá trình nghiêm túc cẩn thận qua loa
Nguyễn Thời Ý đối với nhi tử nhi tức nhi nữ cung kính vô cùng khách khí mọi việc tự tay làm lấy khiến cho sự ghen tức của con dâu thứ hai Kỷ thị cũng dần đánh mất
Chỉ vì nàng và Từ Thịnh Thu Trừng quan hệ nhanh quen thuộc với đứa cháu gái Từ Viện gả phủ Tĩnh quốc công cũng xem như tỷ cùng làm món ăn điểm tâm chiêu đãi
Lễ tiết rườm rà kết thúc mọi dời bước đến trung đường xuống dùng trà tán gẫu kể chuyện một năm đã qua
Nguyễn Thời Ý tự tay bưng ấn giám của Từ Minh Dụ đem quyền hành làm ăn trả chỉ phụ trách xử lý nhà cửa đất đai cửa hàng thư họa và các tác phẩm của “Tham Vi ” mà “thái phu nhân” để
Từ Minh Dụ theo đề nghị của nàng đem thương phố thành Nam giao cho con trai trưởng Từ Hạo tròn mười sáu
Từ Hạo xếp hàng thứ hai trong số các tôn tử thuở nhỏ theo phụ mẫu nam bắc cách xử sự làm khôn khéo đưa đẩy mất sự trầm ngược càng trưởng thành hơn so với đường Từ Thịnh
Hắn mặc một bộ trường bào trắng vóc nảy nở mặt mũi tuấn tú đã lui nét ngây thơ
Mắt thấy nhị tôn tử trịnh trọng nhận lấy khế ước tín vật chìa khóa Nguyễn Thời Ý ở bên cạnh mỉm đáy mắt tránh trộn lẫn nét hiền hòa yêu thương cùng với kiêu ngạo
Nàng lưu ý đến bên Từ Hạo một tên hộ vệ
Người tuổi chừng ba mươi thân thể bền chắc màu da trắng quá mức mặt mũi thanh tú loáng thoáng chút quen mắt
Từ Thịnh nghi ngờ của tổ mẫu né tránh tầm mắt khác vòng ghế tay vịn nhỏ với nàng: “Đó là A Húc cứu cùng với Tĩnh Ảnh coi như là bệnh hữu nhưng mà rõ lai lịch Nhị thúc vốn là ý định dùng … Bởi vì A Hạo biết võ công ngoài đều thích hợp nên chỉ thể như ”
Nguyễn Thời Ý một mực hy vọng Tĩnh Ảnh bại lộ võ công trác tuyệt để tránh thân phận tiết lộ ngoài Quyết định để cho A Húc công khai theo Từ Hạo phố xá sầm uất náo nhiệt làm nàng tự dưng sinh lòng lo lắng
“Con nhắc nhở nhị thúc con nhất để co A Húc âm thầm bảo vệ chớ nên rêu rao khắp phố”
Từ Thịnh gật đầu đáp ứng đầu thấy Tĩnh Ảnh rực rỡ với A Húc trường mi tránh khỏi cau
Nguyễn Thời Ý biết đối với Tĩnh Ảnh là để ý thừa dịp nữ nhi bận bịu khích lệ Từ Hạo đè thấp giọng : “Đừng quên con là đại công tử Từ gia”
Từ Thịnh cũng biết nếu như từ đầu đến cuối Tĩnh Ảnh chuyển biến Từ gia tất nhiên sẽ lạnh nhạt nàng cũng cho phép bọn phát sinh bất kỳ quan hệ gì; nếu nàng khôi phục trí nhớ lấy cá tính ngoan tuyệt cường ngạnh ban đầu của nàng tất nhiên sẽ đáp
Bất kể là hoa nhỏ ngây thơ thật thà bóng tùng đơn độc thẳng ngạo nghễ tất cả đều lương phối của trưởng tôn Từ gia
Chóp mũi Từ Thịnh chua xót buồn bực kêu: “Con hiểu ”
“Tốt lắm chớ làm vẻ “Nãi nãi đã chết” Nguyễn Thời Ý mềm giọng an ủi
Từ Thịnh nàng lấy chính trêu chọc nhịn “Phốc” tiếng nào ngờ ánh mắt sắc bén ở chủ vị thẳng tựa như lơ đãng liếc về phía bà cháu hai
Thấy cả nhà nhi nữ tôn bối đoàn tụ Nguyễn Thời Ý biết rõ khi hết thời gian thủ hiếu nghiêm túc bi thương cuộc sống lần nữa quỹ đạo
Mà nàng và Từ Hách rõ ràng còn ở nhân thế nhưng bởi vì thân phận thay đổi tạm thời thể hưởng thụ tình cảm gia đình sum vầy vui vẻ kiềm vạn phần cảm khái
ở mặt còn mấy chuyện một là chuyện thành ngầm rõ ràng hai là bí mật của Vạn Sơn Tình Lam đồ giải ba là tìm thời cơ thích hợp để tiết lộ thân phận Từ Hách cho các con bốn là… Tương lai của nàng nên về
Điều tra chuyện thành ngầm đất và mật đạo là một chuyện vượt qua phạm vi khả năng của nàng nàng vốn nên hỏi nhiều; nhưng hung thủ màn lập chí diệt trừ Từ gia vẫn tiêu dao ngoài vòng pháp luật nàng khó tránh khỏi lo lắng đề phòng
Nàng vốn suy nghĩ nếu như Hàm Vân Quận chúa chịu trả Tình Lam đồ nàng thể mượn lý do vẽ âm thầm xem xét bên trong kiểm tra bí mật mất lần tiếp xúc với Hạ Tiêm Lạc đối phương lúc cao hứng thì nhiệt tình lôi kéo lúc vui cứng rắn kéo dài tựa như cố ý thấy kế hoạch phía của nàng
Vì kế hiện nay nàng chỉ thể dựa thịnh hội thư họa mà hỏi thăm tìm tung tích của bức cuối cùng
Nàng dự đoán một khi thịnh hội cử hành Từ gia sẽ biết Từ Hách
Đến lúc đó nàng tìm một chỗ kín đáo cùng các con rõ ngọn nguồn
Còn chuyện nàng cùng Từ Hách nên sống chung như thế nào khi cho kết luận theo lý nên dựa theo quỹ đạo cũ mà
Nguyễn Thời Ý rơi trầm tư vô thức chuyển động chiếc vòng ngọc mỡ dê cổ tay trái biết cách đó một trượng chợt lộ một ánh mắt kinh ngạc nghi hoặc
****
Cuối tháng ba bên ngoài quảng trường trong Hàn Lâm Họa viện bày biện đầy án vẽ thật chỉnh tề thư họa thịnh hội đã chuẩn từ lâu sắp bắt đầu
Các đại quan quý nhân hứng thú với thư họa lục tục đến mời tới ở hai bên sườn quảng trường hưởng dụng các loại thức ăn trái cây và rượu
Người đời của Từ gia tuy giao thiệp với trong giới thư họa nhưng thân là thừa kế tác phẩm của “Tham Vi ” Nguyễn Thời Ý Chu thị cùng với Từ Thịnh đồng hành tới khiêm tốn ở xó xỉnh tỉ mỉ quan sát tình huống bên trong sân thỉnh thoảng thảo luận mấy câu
Không lâu lắm Thu Trừng cả mặc nam trang thần thái phấn chấn bước hội trường thấy Nguyễn Thời Ý cùng Từ Thịnh liền chen chúc đến giữa hai
Từ Thịnh ghét bỏ: “Muội thân là công chúa Xích Nguyệt quốc tới đài đối diện ”
“A Muội một nửa là Từ gia” Thu Trừng môi đỏ cong “Dựa thể nơi ”
Từ Thịnh kêu lên một tiếng: “Nếu là nửa Từ gia cho nửa cái ghế”
Thu Trừng nổi giận: “Khi dễ đúng Tỷ tỷ mang họ Từ cùng một chỗ với ”
“Ta thích” Từ Thịnh đắc ý ánh mắt rơi hai tay đang cầm bao vải bố của nàng “Muội cầm đồ chơi gì ”
Gò má Thu Trừng ửng đỏ: “Không liên quan đến chuyện của ”
Từ Thịnh hứng thú: “Cho một chút Là vẽ ”
“Muốn Đánh một trận ”
Biểu như thường nháo loạn yên Nguyễn Thời Ý cùng với Chu thị một cái bất đắc dĩ mà
Đang tranh cãi dứt Thu Trừng bỗng dưng im lặng tiếng thu hết thái độ phách lối
Nguyễn Thời Ý kinh ngạc ngước mắt đối diện với nụ của Tề Vương Hạ Tuấn vội vàng cùng Chu thị và Từ Thịnh dậy hành lễ: “Ra mắt Tề Vương điện hạ”
“Từ phu nhân mạnh khỏe Thu Trừng vẫn khỏe chứ” Tề Vương câu tiếp đón đơn giản mắt chuyển hướng Nguyễn Thời Ý “Lần trong chuyến đến hành cung ôn tuyền biết Nguyễn cô nương hợp ý ”
Lời sắc mặt những khác thay đổi
Năm ngoái khi Thu Trừng rời kinh Tề Vương đối xử với nàng nồng hậu đưa đưa vô cùng hào phóng
Từ phản ứng vi diệu của Thu Trừng nha đầu hoặc nhiều hoặc ít một chút ý tứ đối với Tề Vương
Lần Tề Vương tới đã tỏ quen thuộc với Nguyễn Thời Ý còn ngôn từ mập mờ như “hành cung ôn tuyền” giống như là mời tới làm Nguyễn Thời Ý đầy bụng tức giận
“Điện hạ đùa” Nguyễn Thời Ý nhàn nhạt đáp “Tiểu nữ là Quận chúa mời đến dùng trà ngắm tuyết làm chỗ hợp ý”
Tề Vương hàn huyên một lát đến chuyện Thiện Nghĩa đường Nguyễn Thời Ý đè xuống bực bội ứng đối từng cái
Thu Trừng như lạc mây mù rõ nguyên do
Là “Nguyễn tỷ tỷ” thừa dịp nàng ở đây cấu kết với và Tề Vương Hoặc là… Tề Vương là một tên bại hoại núi trông núi nọ
một chuyện nàng vô cùng chắc chắn – lễ vật nàng đặc biệt mang tới từ Xích Nguyệt quốc cần thiết đưa
Hừ Uổng cho nàng hết lòng để dành lông đuôi Lam phượng trân quý của Xích Nguyệt quốc tự làm một cái linh vũ trúc tía
Chờ đến khi Tề Vương chuyện xong rời Thu Trừng tự nhiên đem túi trong ngực ném cho ngực Từ Thịnh: “Huynh xem đúng Cầm cầm Không cần trả ”
Từ Thịnh cảm giác tính khí của tiểu cô nương khó mà suy đoán mở lớp vải suýt nữa ánh sáng màu xanh ngọc lóa mắt rực rỡ của lông chim đập mặt nhất thời nhảy dựng lên
“Muội mang theo cái chổi lông gà màu xanh theo bên để làm cái gì”
Thu Trừng vô cùng tức giận: “Dùng để đánh ”
Từ Thịnh chuyển mắt về phía Nguyễn Thời Ý tự dưng nhớ tới tổ mẫu nhiều lần vì “” mà đánh dọa sợ vội vàng đẩy trả cho Thu Trừng: “Ta mới cần đồ chơi ”
Thu Trừng cơ hồ thật sự đánh
lúc gặp một thiếu niên mặc áo bào màu lam mỉm đến gần: “Tiểu công chúa bá mẫu Nguyễn cô nương khỏe”
Thu Trừng thấy là đại công tử Lam gia quen biết thở phì phò đem linh vũ trúc tía nhét tay : “Cho ”
“…”
Lam Dự Lập mờ mịt cầm chuôi trúc một hồi lâu mới lúng túng lễ phép cảm tạ
Bởi vì Thu Trừng tức giận như cá nóc mà Từ Thịnh tránh còn kịp chỉ Nguyễn Thời Ý bắt ánh mắt dâng lên ý nho nhỏ của Tiểu Điềm cao
*****
Đang lúc Từ gia đùa đùa giỡn danh túc bốn nước xung quanh bảy tộc thư họa đã vị trí hoặc hoặc tranh luận hết sức nhiệt liệt
Nguyễn Thời Ý đang giải thích với Thu Trừng ám chỉ Tề Vương điều cổ quái thấy một nam tử trung niên mặc áo bào tro dẫn hai thanh niên ngoài nhưng trong ngẩng đầu mà bước đến gần
Ừm… Người nàng nhận
“Vong phu” Từ Tham Vi của nàng khen là đầu trong tứ đại danh gia đương triều ba còn còn ở nhân thế chia là Nguyễn Tư Ngạn giỏi về hoa điểu cực giỏi họa là Phó Nguyên Uân cùng với Nghê Khải số một trong lĩnh vực vẽ lâu đài
Mà đàn ông mặt là ở ngoài “Tứ đại danh gia” Nguyên Sính chuyên tranh sơn thủy
Kỹ năng vẽ của tuyệt diệu phong cách xuất chúng nhưng danh tiếng vẫn luôn “Tham Vi ” đã “qua đời” nhiều năm đè ép chậm chạp lên “Tứ đại gia”
Nguyên Sính nhiều lần cho tử cùng đời của Từ gia phân cao thấp
Nguyễn Thời Ý lấy thân phận “Từ thái phu nhân” từ chối mấy lần tuyên bố Từ gia đã sớm đổi sang tham dự triều chính theo đuổi nghiệp thương gia tập võ căn bản cần tỷ thí
Nguyên Sính nuốt trôi bực bội áp bức hơn nửa đời luôn giành sân khấu thậm chí còn tuyên bố nếu Từ gia nhận thua ngại công khai tác phẩm của “Tham Vi ” để cho thế nhân bắt chước theo
Mới đầu Nguyễn Thời Ý thưởng thức tranh sơn thủy xuất sắc đối đãi với khá lịch sự; thấy đơn thuần tranh cãi vô lý làm việc phong phạm đại gia để ý tới nữa
Không nghĩ tới nàng cũng đã “chết” đối phương cũng từ bỏ ý định
Lập tức Nguyên Sính vái chào Chu thị xong vài lời tưởng niệm đối với “Từ thái phu nhân” hai ba câu khách sáo đường hoàng đó thẳng vấn đề
“Tham Vi qua đời đã mấy mươi năm thái phu nhân đó cũng về cõi tiên Người Từ gia hai đời giấu kín tài năng là tổn thất vô cùng to lớn của giới thư họa thế nào tìm cơ hội cùng Nguyên gia so tài một phen tặng bản vẽ ”
Nguyên Sính ngoài miệng khách khí kỳ thực là ám chỉ Từ Tham Vi nối nghiệp
Chu thị sớm đã biết khó dây dưa chuyện thích đáng sợ đối phương bắt lấy nhược điểm phá hủy danh dự của công đa nhất thời do dự lên tiếng
Nguyễn Thời Ý đã là chủ mẫu Từ gia thể chen chợt thấy từ cửa Hàn Lâm Họa viện một bóng dáng cao ngất ngang tàng do dự nên mời Từ Hách lất thân phận thân tộc tiếp nhận khiêu chiến
Không ngờ Từ Thịnh mặt đầy vẻ mất kiên nhẫn: “Thoáng một cái đã mười năm Nguyên vẫn cố ý con cháu Từ gia vẽ Lựa ngày bằng nhân ngày vãn bối bất tài ngay bàn tiệc múa bút”
Hắn đợi Nguyên Sính đáp lời xoay nhảy xuống từ đài cao một trượng chạy thẳng đến án vẽ phía đơn giản lên tiếng chào hỏi các họa sư cử bút chấm mực trịnh trọng đặt bút
Mặt mũi vốn tuấn tú trong lúc giơ tay nhấc chân hiện hết sự quý phái của con em thế gia
Ngũ quan thể bắt bẻ ánh mặt trời tỉ mỉ phác họa ánh mắt lộ khí thế cao ngất cùng kiên định của thiếu niên lang
Không đến nửa chung trà để bút xuống lui vẻ mặt vui khoe khoang bất chấp
“Nguyên lấy cần cảm ơn Từ gia cất giữ phong phú cần các vẽ tặng bức vẽ đẽ xanh đỏ gì đó ”
Nguyên Sính mới từ đài chậm rãi xuống tiếng bước chân chậm chạp chỉ cần một cái giận đến phùng mang trợn mắt sắc mặt tái xanh
“Ngươi ngươi ngươi… Thật là hiếp quá đáng”
Không ít họa sư cùng tân khách tò mò vây xem chỉ thấy giấy Cao Ly dày mực nồng vẽ một con rùa lớn ủ rũ cúi đầu và hai cái trứng xiêu vẹo
Những khác hoặc trợn mắt há hốc mồm hoặc phình bụng to tiếng nghị luận cùng tiếng vui như thủy triều rạo rực phát
Nguyễn Thời Ý lấy tư thái nhàn nhã đàng hoàng ở một góc đài cao cùng Từ Hách ở trong sân thần định khí nhàn mà ánh mắt va chạm giữa trung đều tự chủ cong khóe môi
Tác giả lời : Ừ tiếp theo đến sân nhà của Xích Xích ~( ̄▽ ̄)