Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 7
Trong nháy mắt ánh mắt chạm thanh niên như đóng băng cứng đờ tại chỗ di chuyển chút nào
Một lát môi mỏng mấp máy khó khăn phát tiếng ậm ờ
Khoảnh khắc đối diện khí yên tĩnh dao động vài phần
Mọi ở đây đều yên lặng ngừng tay làm việc nghi hoặc ánh mắt lưu chuyển giữa thanh niên vẽ bức họa và thiếu nữ cạnh cửa
Trái với ánh mặt trời chói mắt làn da trắng nõn của thiếu nữ quả là mịn như tuyết kiều nhan thể sánh với hoa hải đường trong gió linh khí như hoa sen
Thanh niên tuấn lãng mi dài như liễu sống mũi thẳng như cây tùng lẻ loi sườn dốc trời sinh cao vượt cả tầng sương khói
Một đôi nam nữ dung nhân xuất chúng khiến xem trò vui tự chủ cong môi
―― Quả là một đôi tài tử giai nhân Đây là dáng vẻ nhất kiến chung tình* hả
[*] Nhất kiến chung tình: Vừa đã yêu yêu từ cái đầu tiên
Trong chớp mắt trong đầu mọi tự bổ sung thêm chi tiết tình ý hỉ kết lương duyên nến cao đỏ cháy… Thậm chí các loại hình ảnh kiều diễm chăn gối đảo điên quên Từ gia vẫn còn đang chịu tang
Thanh niên hiện dáng vẻ kinh hãi đôi mắt trắng đen rõ ràng đỏ lên cấp tốc thu hồi tầm mắt tập trung sự chú ý lên thỏi mực bàn
Ống tay áo khẽ run bắp thịt gáy cứng ngắc giả vờ trấn tĩnh nhưng biểu hiện khẩn trương đã bán
Hắn chịu đựng kiên nhẫn đau khổ
Người làm thấy thế thức thời phá vỡ yên lặng thái độ cung kính: “Khách quan thỏi mực kết cấu phong phú bóng láng như sơn màu sáng mùi khi mài tiếng vô cùng hảo thị trường e là nhiều tiền cũng khó mua chỉ sợ… là đồ sưu tầm của quan lớn quý nhân nếu ngài thực sự …”
Tiếng thiếu niên khàn khàn: “Quý điếm giấy tuyên năm tùng yên mặc Làm bằng phương pháp sàng lọc màu keo phai hết chỉ còn màu mực”
“Có ” Người làm thấy chịu lùi mà hỏi việc khác như đại xá vội bê một hộp lên cho thoải mái chọn
Thanh niên vẻ chú tâm chọn lựa tay cầm lên hai khối thoải mái trả bạc vội vã ngoài
Từ đầu đến cuối hề thiếu nữ một cái
***
Nguyễn Thời Ý như ở trong mơ từng lỗ chân lông đều tê tê trái tim như thể nhảy khỏi lồng ngực bất cứ lúc nào
Trong nháy mắt nàng như đã nhận định chính là trượng phu qua đời nhiều năm của nàng
Ngoại hình dung nhan vẻ mặt giọng … Như một khuôn đúc với Từ Hách
Nếu thật sự bắt bẻ lẽ so với Từ Hách tiều tụy cũng ít thiên chi kiêu tử* kiêu ngạo hơn
[*] Thiên chi kiêu tử [天之骄子]: Con cưng Đứa con cha mẹ cưng chiều quá sinh kiêu Đứa con cưng của ông trời Vốn ý chỉ tộc Hồ hùng mạnh ở phương Bắc chỉ đứa con do cha mẹ cưng chiều quá mà sinh hư
Thế nhưng thời gian 35 năm trôi qua hồi ức liên quan tới vị hôn phu bao nhiêu phần là thật Bao nhiêu phần là nàng tự bịa
Nàng bao giờ quên đối mặt với con cháu hỏi dò hàng năm hàng tháng nàng dối một lần một lần Biến trượng phu thành một nam nhân mỹ khuyết điểm yêu thê tử thông thạo công việc đời sống săn sóc tỉ mỉ tài hoa cái thế Để bọn họ tin chắc là con cái cường giả nhân trung long phượng* trời sinh khi lớn lên sức mạnh vô địch đánh thắng đó
[*] Nhân trung long phượng (人中龙凤) ngụ ý một nào đó tài năng nổi bật như một con rồng hoặc chim phượng hoàng trong số những khác
Sự thực
Nàng bỗng nhiên quá chắc chắn
Nguyễn Thời Ý vô ý thức xoay vòng ngọc mỡ dê* cổ tay cố gắng trấn tĩnh Cho đến khi đối phương vội vàng rời nàng mới sải bước ngưỡng cửa khỏi Tập hiền trai
[*] Dương chỉ bạch ngọc tính chất nhẵn nhụi sáng bóng trắng noãn như mỡ dê gọi là vua của nhuyễn ngọc “bạch ngọc chi quan”
Đường phố vì nóng bức mà thưa thớt qua đá vân xanh phản chiếu tia nắng li ti Nàng thấy rõ bóng ngang tàng xa về phía… Đứa nhỏ gầy bé và hai con chó dị vực lớn màu trắng đen ở ven đường
Từng tầng sương mù chợt lay động lần nữa bao trùm lên suy nghĩ của nàng
Nàng biết nam tử tám chín phần mười là vẽ tranh lên tường trắng Trường Hưng lâu tất nhiên còn vô số liên hệ tới Từ gia
Từ Hách chết Hắn rời nhà trốn sống một cuộc sống khác giống như nàng hiểu vì trở về tuổi thanh xuân
Không… Quá hoang đường
Người nọ hạ quyết tâm trốn chạy tại khi nàng chết về Kinh thành thần bí xuất hiện tại tửu lâu và thương nghiệp Từ gia
Một ý nghĩ khác dễ tiếp thu hơn bò trong lòng nàng ―― thể là con riêng hoặc cháu nội bên ngoài của Từ Hách
Di truyền dung mạo thừa hưởng tài hoa giấu trong lòng một số chấp niệm chút biến sắc trở về như gần như xa với Từ gia
Nếu lúc Nguyễn Thời Ý vẫn là Từ thái phu nhân tất nhiên sẽ ngăn đối phương hỏi rõ
nàng
Nàng là nữ cô nhi “Từ thái phu nhân” nuôi nấng tạm tiếp quản chuyện buôn bán của Từ gia theo “di mệnh” ẩn giấu bí mật thể cho ai biết
Nàng thể mặt Lam gia nha hộ vệ chưởng quỹ tiểu nhị và khách nhân công khai chất vấn thanh niên xa lạ
Càng thể thăm dò đối phương là đời của “Tham Vi ”
Trong mắt Nguyễn Thời Ý nổi lên chút ý lạnh
Không Kinh thành to hơn nữa thì cũng nơi nào Từ gia thâm nhập
Huống chi nuôi hai con chó lớn ngoại hình xuất chúng cho dù ở cũng tuyệt đối khiến khác chú ý
***
Chân núi Nam Kinh thành bao quanh bởi núi đồi Tích Thúy hồ yên tĩnh lâu đời thuyền hoa thuyền nhỏ lấp giữa như viên ngọc trong con trai
“Bị câu mất hồn ” Lam Hi Vân lấy khuỷu tay đụng Nguyễn Thời Ý “Không tiền đồ Người mới một chút Muội đã tống hết hồn vía lên mây luôn”
Nguyễn Thời Ý ngẩn : “…Cái gì”
Lam Hi Vân độc thoại: “ mà lớn lên bốn năm phần giống Từ đại công tử nhà bọn từ hình thể và tư thái căn cơ võ học Nhìn sảng khoải bỏ tiền mua mực hiển nhiên thông thạo thư họa thiếu tiền Ta suy nghĩ một chút liền tưởng tượng hình ảnh các ngươi về bên đống thỏi mực đen thui tâm sự ba ngày ba đêm”
“…”
Nguyễn Thời Ý thầm nghi ngờ lớn tuổi theo kịp suy nghĩ của tiểu bối
Lam Hi Vân hứng thú dạt dào thao thao bất tuyệt khoe khoang thể kể công
Nguyễn Thời Ý gì để câm như hến chờ đợi du thuyền chạm trổ tinh xảo cập bờ
Phụ nhân thẳng đầu thuyền hơn 50 tuổi bạc hai bên tóc mai nếp nhăn rõ ràng mặc y phục tơ lụa màu lam lục kiểu dáng đơn giản phong độ tướng môn thế gia chính là Lam thái phu nhân ―― Tiêu Đồng
Khi thấy Nguyễn Thời Ý từ xa cả nàng ngây ngẩn mọi lên bờ đón vẫn đỡ hơn
“Gặp qua Lam thái phu nhân” Nguyễn Thời Ý nhẹ nhàng phúc thân bên môi lưu luyến nét che thổn thức xa cách lâu ngày gặp
Các nàng từng quật cường cao ngạo như ai nhường ai thề cúi đầu kiên quyết thiêu đốt tình nghĩa bằng hữu thuở nhỏ trong lửa giận hừng hực ngày qua ngày thiêu thành tro tàn
Nếu lúc một trong các nàng cho đối phương bậc thang thể sẽ để tiếc nuối 17 năm
Tiêu Đồng hai mắt đẫm lệ thẳng Nguyễn Thời Ý chăm chú môi run cầm cập hai tay kéo cánh tay nàng dường như nắm lấy bảo vật thế gian hiếm
Người Lam gia mắt to trừng mắt nhỏ đều cảm thấy thái phu nhân nhà quá mức thất thố dám nhiều lời
“Thái phu nhân cũng cảm thấy… Rất giống” Nguyễn Thời Ý hết sức áp xuống tâm tình nhấp nhô đổi giọng điệu thoải mái trêu ghẹo
“ Quá là giống” Tiêu Đồng nắm tay nàng gắt gao “Như… in dáng vẻ trưởng thành của nàng ”
“Vì dung mạo giống lão nhân gia nàng để họ Từ mà cùng họ Nguyễn với nàng” Nguyễn Thời Ý chọn lọc từ ngữ đã soạn từ
“Đứa bé ngoan” Nước mắt Tiêu Đồng đột nhiên tuôn như vỡ đê “Đi cùng lão thân một chút chúng … tâm sự”
Vừa chờ nổi nữa kéo nàng bước lên đường mòn bên bờ hồ liễu rợp bóng râm
Người Lam gia từ xuống hầu Từ gia tự giác ngoài để gian cho “một già một trẻ”
Lam Hi Vân uể oải nàng đã chuẩn nhiều từ khen ngợi tiểu mới kết giao hình như… nửa chữ cũng dùng
Đi một đoạn đường ngắn Nguyễn Thời Ý thấy Tiêu Đồng ngừng đặt khăn tay nàng hết sức bày cung kính ôn nhu hậu bối nên cố
Năm đó cãi dữ dội nữ nhân chết vì sĩ diện cũng kiên quyết chịu thua Sao mà lần đầu gặp gỡ “tiểu bối” trái gỡ hết phòng và tôn nghiêm
“Nguyễn tiểu cô nương nàng … Có từng nhắc tới ” Tiêu Đồng hỏi lời khi mặt mày hết sức lo sợ hợp với thân phận
“Về thái phu nhân đương nhiên nhắc đến”
Nguyễn Thời Ý duy trì nụ tao nhã khéo léo dóc xưng “thái phu nhân” từng kể đời đời tình nghĩa hai nhà
Tiêu Đồng rơi lệ: “Hai bọn … Không chuyện hơn 17 năm ròng rã nàng còn hận ”
“Xưa nay từng hận” Nguyễn Thời Ý cắn môi “Nàng vẫn luôn nhớ ngài”
“Ta nên nàng tâm cơ mượn gió bẻ măng càng nên mắng nàng thấy sang bắt quàng làm họ tổn hại tình nghĩa Nàng tức giận là đúng Mặc dù đời hiểu lầm nàng chỉ nên biết rõ nha đầu nhà nàng bướng bỉnh mà còn thêm dầu lửa… Ta nợ nàng một câu xin đáng tiếc… Không còn cơ hội nữa”
“Hai hiểu cạnh tranh lẫn thành lẫn khác với tỷ giả tạo ngoài mặt quen thuộc thân thiết lưng đấm đá … Chỉ hận khi còn trẻ quá mức hiếu thắng…”
“Có thể ngươi tưởng tượng khi nàng rời bỏ nhân gian tiệc mừng chợt cảm thấy nhân gian tối đen tia hy vọng cuối cùng thỏa hiệp với nàng cũng đoạt ”
“Ta nên hòa giải với nàng sớm chút mà chạy tới linh cữu nàng rơi lệ mộ nàng Nguyễn tiểu cô nương ngươi ngươi chớ lão thái thái lắm mồm ngươi thực sự quá giống nàng… Như thể là nàng đang sống tiếp khiến cao hứng sầu não”
Nguyễn Thời Ý từ kinh hoàng dần thành sáng tỏ ―― Trong lúc đối diện gương mặt quen thuộc Tiêu Đồng vô tình coi “Nguyễn tiểu cô nương” là thế thân nhịn phát tiết khổ sở và hối hận giấu trong lòng bao lâu nay
Mũi nàng cay cay yết hầu khô khốc căn bản đủ dũng khí tiếp chỉ sợ cẩn thận tiết lộ nỗi đau và cảm động trong đáy lòng
Ngày xưa nàng chợt thời gian tự buồn tự hận hận đời thủ tiết sớm duyên mẹ con bạc bẽo cãi vã với tỷ thân thiết nhất… Ngay cả khi “đã chết” cũng chính tai thấy vãn bối tin cậy mở miệng ác khẩu
ngày giờ thấy Tiêu Đồng còn cố chấp lời từ đáy lòng nàng sâu sắc hiểu ―― dù tự vượt mọi chông gai mấy chục năm nhưng kính yêu ấm áp tôn trọng bao giờ chân chính rời bỏ nàng
“Nguyễn tiểu cô nương thái phu nhân nhà ngươi cũng oán hận lẽ sẽ cho phép ngươi nhàn rỗi thì theo ” Tiêu Đồng lau vết nước mắt khô trong đôi mắt ngấn lệ là sự mong đợi
Nguyễn Thời Ý nhỏ giọng đáp: “Đó là tất nhiên”
“Ừm… Nếu nàng vẫn còn dương gian thì biết bao” Tiêu Đồng nắm chặt tay nhỏ mềm mại của nàng “Khi đó hai ước định chờ con cái lớn lên tự lực cánh sinh sẽ kết bạn du sơn ngoạn thủy… Ai ngờ tạo hóa trêu ”
Nguyễn Thời Ý thốt lời đáp ứng du ngoạn khắp nơi cùng nàng ngờ nàng đột nhiên ngừng bước kỹ thể thấy nét trong mắt ngày càng hiền hậu
“Hi Vân thường khen ngươi đoan chính độ lượng cũng thấy ngươi bên ngoài trí tuệ bên trong…”
“Thái phu nhân quá khen ”
“Tình nghĩa thế giao nhiều đời chính là duyên phận hiếm ngươi đính hôn bằng đến làm cháu dâu ”
“…”
Nguyễn Thời Ý âm thầm cắn răng
Phí nửa đời thật vất vả tiêu tan hiềm khích lúc cảm động quá thời gian nửa chén trà nhỏ đầu bức hôn
Người Lam gia các ngươi treo chuyện nhân duyên bên mép từ sáng đến tối nào cũng là bà mai tái thế
Nàng đang từ chối khéo “ý ” phía mọi cùng vấn an: “Gặp qua Đại tướng quân”
Không thể nào
Nguyễn Thời Ý loại kích động bụm mặt chạy
như dự đoán tiếng thô ráp mà vang dội của Hồng Lãng Nhiên theo gió mà tới
“A Đồng đến du hồ biệt viện của cũng chào hỏi Không để đại biểu ca đây trong mắt ”