Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 69
Tim Nguyễn Thời Ý dừng một nhịp
Sau đó cả cứng đờ trong chốc lát cuối cùng tự chủ theo lòng mà nhũn
Nàng dám đầu dám Từ Hách một cái càng phân biệt ở gần rình coi
Ánh mắt lưu xe ngựa đầy rẫy hoa cỏ rõ ràng khoe màu đua sắc bởi vì kết hợp phơi bày mỹ cảm diễm lệ mà tầm thường
Được ôm ấp đến ấm áp nhưng lẫn đó mùi hoa cùng hoàng hôn lặng lẽ tiếng động bao lấy nàng
Nàng phá lệ tránh
Thậm chí nhịn phỏng đoán nếu như phá lệ mà hôn tới nàng nên cự tuyệt …
Từ Hách nhúc nhích lẳng lặng ôm nàng
Dè dặt như sợ đánh vỡ bảo bối yếu ớt
Đứng ở khu vườn mấy mươi năm từng vui đùa làm bạn vẽ tranh thân khoác ánh sáng tươi ráng mờ hai trầm mặc mỗi đều đang ở trạng thái thấp thỏm chờ đợi đối phương lên tiếng
Yên tĩnh đến mây tía bạc màu tim đập kịch liệt cũng dần thong thả
Hồi lâu Từ Hách nới lỏng cánh tay vẫn duy trì tư thế vòng tay ôm nàng lấy một tay mò gì đó từ trong ngực tỉnh bơ nhét tay nàng
Một cây trâm khảm trân châu tơ vàng với hình thức đặc biệt Cánh hoa sen lấy chỉ vàng tạo thành tầng tầng nở rộ ở giữa khảm nạm một viên trân châu lớn chừng ngón tay cái lóng lánh hào quang chói mắt
“Nàng chậm chạp chịu quyết định liền làm trâm cài tóc”
Nguyễn Thời Ý tránh thoát khỏi trói buộc của nhỏ giọng mắng: “Cái hạt châu để áp lưỡi ”
“Nói bậy”
Từ Hách xoay nàng tay nắm nàng dùng sức xoay trâm cài tiếp đó nhẹ nhàng kéo
Thân trâm ẩn giấu một lưỡi dao dài ba tấc
“Cây trâm …” Nguyễn Thời Ý là bất ngờ
“Trước khi khỏi thành chia nhờ tiệm nữ trang chế tạo đầu trâm cửa hàng vũ khí gấp gáp chế tạo thân trâm Mới thừa dịp đóng cửa đưa ghép với Dĩ nhiên hy vọng… đời kiếp nàng dùng bộ phận ẩn giấu ”
Hắn lặp lặp chỉ dẫn Nguyễn Thời Ý mở đinh ốc bằng một tay như thế nào cầm dùng sức mà làm bản thân thương như thế nào cuối cùng trở về nguyên trạng cắm lên búi tóc cho nàng
Nguyễn Thời Ý cảm giác phí hết tâm tư chế tạo trâm cài tóc bố trí xe hoa nhất định sẽ yêu cầu thí dụ như hôn thậm chí còn hòa hợp
Từ Hách ở gần bồi nàng ngắm hoa hỏi tới tình trạng nhà gần đây thêm bước tiếp xúc tay chân trêu đùa nào
Cái gọi là “Càn rỡ một trận” chẳng qua là… ôm một cái
Hắn khảy hoa xe hoa kéo xuống dây hoa leo nhỏ màu tím quấn quanh cổ tay nàng xung quanh là thưởng thức kiệt tác của
“Tam Lang mất công làm hai xe hoa qua phố xá sầm uất ồn ào huyên náo sợ để mắt tới ” Nguyễn Thời Ý chế nhạo “Ngày xưa phương pháp làm cho vui vẻ của nhiều khoe khoang như quả thức hiếm thấy”
“Thích ” Từ Hách hỏi ngược
Nguyễn Thời Ý một tiếng: “Tuổi đã cao Cũng mấy tiểu cô nương si mê”
“Năm xưa nhà cũ Nguyễn thị phồn hoa tựa cẩm chăm nuôi chim quý hiếm chúng khi xưa kỳ hoa dị điểu thể vẽ đếm xuể…”
Từ Hách ý vị thâm trường
“Chàng …” Nguyễn Thời Ý chuyển con mắt núi giả bên Thái Hồ trong lòng hiểu rõ “Chàng là định để cho mượn cơ hội niêm phong cửa mật đạo”
“Ta và A Lục Đại mao Nhị mao đến phía nam kinh thành ba trăm dặm một cái sơn cốc nơi đó hoa cỏ rực rỡ tươi linh cảm trang hoàng xe ngựa chở về một đám lớn hoa và cây cối… Thứ nhất Nguyễn Nguyễn nhà yêu hoa thấy nhất định sẽ vui mừng; Thứ hai cho nàng bên trong vườn rảnh rỗi tới vẽ tranh; Thứ ba “tình lang” như công khai đưa cho nàng thật nhiều cây cối và hoa nàng thể danh chính ngôn thuận trọng tu vườn hoa”
“Ai ai làm tình lang”
“Mặc kệ nàng tiếp nhận hiện nay lời đồn truyền chỉ thể lấy thân phận cùng nàng qua Nàng giữ tác phẩm của “Từ Tham Vi” trong nhiều theo đuổi bao gồm họa sư chẳng qua cũng bình thường”
Hắn tủm tỉm chỉ hướng đất trống bổ sung : “Ngày khác vẽ một phần tranh thuyết minh nơi nào đặt núi đá giả nơi nào gieo trồng hoa cỏ nơi nào đào hồ… Theo như ý của nàng điều chỉnh chúng tranh thủ sớm ngày khởi công”
Nguyễn Thời Ý đột nhiên hoảng sợ so với chọc cho nàng tươi vui vẻ chú trọng an nguy của nàng hơn cùng với chuyện làm chút dấu vế che giấu mật đạo
Đối với chuyện nàng ý kiến: “Chàng đã lấy về đoạn đầu của Tình Lam đồ coi như bước khỏi bước nguy hiểm nhất; mà nay gây động tĩnh … nên cho nhi tử một chút”
Mắt Từ Hách chợt sáng lên: “Nguyễn Nguyễn chịu ý kiến của thật cao hứng”
Nguyễn Thời Ý nhất thời cứng họng
Thật nàng làm Từ thái phu nhân quen tự chủ trương một khi xuất hiện ý kiến hợp luôn đem cái vẻ trưởng giả của hết sức thuyết phục
Mới đầu trong lòng tuổi tác chênh lệch với tựa như thể vượt qua hào rộng nhưng trải qua mưa gió trắc trở thấu hiểu lẫn chừng thể tìm cách sống chung thích hợp
Nàng dĩ nhiên biết nếu như với hai Từ gia “Phụ thân các con chết” hai nhi tử nhất định hết sức thúc giục hai lần nữa ở chung một chỗ
Cho đến hôm nay Từ Hách nóng nảy xung động dần dần thay thế bởi sự chững chạc thành thục
Nếu như càn quấy dùng mọi cách trêu đùa nữa… Nàng tình nguyện thỉnh thoảng làm bạn cùng
Thấy Từ Hách từ chối cho ý kiến nàng hỏi đến chuyến để làm gì
Hắn lộ vẻ mặt kinh ngạc mỉm báo cho nàng biết
Hai hơn nửa tháng thấy trò chuyện tản bộ đại khái lấy bước chân đo đạc vườn hoa nhỏ
Thẳng đến khi ánh mắt đỏ rực nơi chân trời tan hết nhóm tiểu nha đầu nơm nớp lo sợ đến vườn hoa thấp đèn Nguyễn Thời Ý mới thấy khi thời gian đã nhanh chóng trôi
Nàng đang tự xoắn xít giữ ăn bữa cơm thanh đạm Từ Hách đã chủ động mở miệng: “Thời điểm còn sớm về vẽ tranh”
Nguyễn Thời Ý là bất ngờ: “Nếu … Uống ngụm canh ”
“Nguyễn Nguyễn ở nữa sợ là bỏ ”
Gần như “Tiểu biệt thắng tân hôn” điên cuồng nhớ nhung nàng nhưng khắc chế hết sức khắc chế; mà thê tử hoặc nhiều hoặc ít sinh lòng nhớ mong mới thể dịu dàng với như
Nếu mượn cơ hội buông thả nắm giữ đúng mực ngược làm nàng mâu thuẫn
Phải biết chuyển biến liền thu tay
Nguyễn Thời Ý nhiều lời nữa mang theo hai tiểu nha đầu tự đưa tới cửa hông của vườn hoa
“Nguyễn Nguyễn tiếp theo… Ta dốc lòng vẽ tranh chỉ sợ chắc thể tới thường xuyên May là hai ở gần nếu nàng…” Hắn vốn “Muốn ” nhưng ngại ở đây ngoài cưỡng ép sửa lời “Nếu nàng chuyện tìm cứ tới hoặc để cho A Lục làm chân chạy cũng ”
“Ừ”
Nguyễn Thời Ý rũ đôi mắt dùng lông mi che giấu ánh mắt phức tạp
“Được cứ tạm biệt ở đây Nhanh dùng cơm tối đừng để đói hỏng bản thân” Từ Hách chậm rãi xuống bậc thang mà lời từ biệt
Nàng ngơ ngẩn sải bước chân dung nhập đường hẻm tối tăm kịp nghĩ xoay đoạt lấy đèn lồng của tiểu nha đầu nhấc váy đuổi theo
“Tam Lang Rừng trúc tối đen cầm ”
Từ Hách dừng bước chân nhận lấy cán trúc nét mặt tươi ngọn đèn chiếu rọi ấm áp – Nguyễn Nguyễn của đối với ngày càng mà tự biết
Hắn quyết định tạm thời nhắc nhở nàng
Bốn mắt đang làm bộ làm tịch hai câu khách sáo chợt từ khúc quanh của đường nhỏ truyền tới tiếng bước chân nhỏ vụn
Hai hẹn mà cùng đầu thấy mấy đốt đèn vây quanh hai phụ nữ tiến đến gần
Dưới ánh trăng và ánh đèn giao đầu là nữ tử ba mươi thừa cả mặc váy dài màu trắng tuyết dung nhan sửa soạn tinh tế hết sức thần tiên trạng thái tĩnh nhàn như tiên vẽ trong tranh
Nguyễn Thời Ý cừng Từ Hách cùng sửng sốt một chút chớp mắt thẳng đối phương cũng đoái hoài những còn là ai
Người nữ tử cùng dừng nhịp bước chân lấy ánh mắt thể nào che giấu kinh ngạc tỉ mỉ ngắm hai bọn họ
Hô hấp của Nguyễn Thời Ý như dừng cả tê dại cảm giác như trời đất cuồng
Nàng thể định tinh thần hướng về khuôn mặt tám phần tương tự lễ phép mà
Cũng hết sức mở to hai mắt ngăn cho nước mắt vỡ đê
– Nữ nhi xa cách mười bảy năm cách nàng chỉ hơn hai trượng
****
Bỗng nhiên gặp bộ dáng “Nguyễn tỷ” cùng với “Tiên sinh” ở cửa hông Lan Viên lưu luyến chia tay Thu Trừng vô cùng khiếp sợ
Nàng hai vị cữu cữu khuyên nhủ mượn lý do “trừ hiếu” để ý ngăn cản của phụ thân dẫn theo mẫu thân ngàn dặm xa xôi chạy về kinh thành Đại Tuyên
Vừa để nghỉ ngơi dưỡng sức cũng vì tránh nanh vuốt của vị trưởng khác mẹ
Mẹ con hai khiêm tốn về kinh đó chiếc xe hoa từng thấy chạy về phía Lan Viên Thu Trừng mang lòng hiếu kỳ to lớn kéo đại biểu ca đến đón hứng thú bừng bừng chạy đến xem tột cùng là gì
Không khéo mẫu thân nhiều năm đặt chân đến Lan Viên nghĩ cũng gần nên một chút ba liền ở trong sự hộ tống của tớ đến thành đông
Đi ngang qua chợ đêm dạo nửa nén hương bọn họ định từ hẻm vòng đến bái phỏng ở cửa chính nào ngờ gặp hai vị quen
Thu Trừng ngốc luôn
Ở trong nhận thức của nàng Nguyễn gia tỷ tỷ là biểu tẩu tương lai của nàng
Cho dù vụ tập kích ở Bắc Sơn trong chuyến du ngoạn mùa thu ở thời khắc nguy hiểm quan tâm tỉ mỉ cũng thân thiết đưa giai nhân về chuyện đối với dân phong cởi mở của Xích Nguyệt quốc mà gì ghê gớm
màn đêm cô nam quả nữ gặp gỡ hẻm thì…
Thu Trừng theo bản năng trộm Từ Thịnh kì lạ với trạng thái hưng phấn của càng làm kinh ngạc hơn là phản ứng khác lạ của Từ Minh Sơ như gặp chuyện gì ly kỳ nhất thế gian
Mắt hạnh của Từ Minh Sơ trợn tròn môi đỏ mấp máy: “Cái … làm thể…”
Nàng lên về phía mấy bước tựa như xem rõ ràng ngờ chân lảo đảo một cái suýt nữa té ngã mặt đất
Nguyễn Thời Ý kinh hãi quên mất thân phận lễ tiết định xông lên phía đỡ bởi vì cẩn thận đạp tà váy mà nghiêng ngả Từ Hách một tay vớt
“Chậm một chút thấy tiểu công chúa cũng nên sốt ruột thành như a” Từ Hách nhanh chóng trấn tĩnh nhắc nhở nàng
Nguyễn Thời Ý lập tức hiểu ý gắng nâng lên mặt mày vui vẻ từng bước một tới
Nàng nên sớm chuẩn
Không lường giờ khắc đột nhiên tới trùng hợp Từ Hách ở bên …
Ai Lại là hiện trường bắt gian
Nàng trấn định hành lễ với ba tới vẻ mặt ôn hòa thăm hỏi: “Ra mắt Vương hậu cùng tiểu công chúa mắt đại công tử”
Từ Hách theo phía thản nhiên vái chào
“A a a…” Từ Thịnh hì hì vỗ vai một cái “Tiên sinh trở một cái là huyên náo cả thành đều biết a Mau dẫn xe hoa một cái”
Từ Minh Sơ hồn qua giữa hai Nguyễn Thời Ý và Từ Hách một lúc lâu mới lúng túng : “Nguyên lai hai vị chính là “Tiên sinh” và “Tỷ tỷ” mà Thu Trừng … chỉ là nhất thời hoa mắt còn tưởng là…”
“… Mẫu thân ”
Thu Trừng thường xuyên nháo loại cùng Từ Minh Sơ từ khi ngoại tổ mẫu qua đời nàng càng thêm quý trọng nhân duyên mẹ con
Lần trở về nước nàng nể tình mẫu thân ốm yếu cố gắng giảm bớt chống đối trở nên ngoan ngoãn lời quan hệ của hai ngày càng ấm
Hiện giờ thấy Từ Minh Sơ Hoàng hậu một nước sự cao quý đoan chính ngày thường chẳng những thần sắc hồ hoặc kinh ngạc chuyện cũng ậm ậm ờ Thu Trừng chỉ nghĩ nàng phượng thể bất an vội vàng dò hỏi
“Không gì” Nụ của Từ Minh Sơ ngưng “Ta chỉ cảm thấy bọn họ… cực kỳ giống ngoại tổ phụ và ngoại tổ mẫu của con”
Nguyễn Thời Ý rợn cả tóc gáy sắc mặt trắng bệch lưng toát mồ hôi lạnh
Cho dù lúc năm sáu tuổi nữ nhi đã bắt đầu ghi nhớ nhưng khi đó nàng ít nhất cũng hai mươi lăm tuổi dung mạo sớm đã vì bận bịu hối hả mà trở nên tang thương…
Chẳng lẽ ba mươi năm đã qua Từ Minh Sơ còn thể nhớ rõ ràng
Đến nổi Từ Hách đã rời khi Từ Minh Sơ đời làm thể nữ nhi nhà nhận
Từ Thịnh giống như lời của cô cô làm kinh động
Đầu tháng giêng đã biết chuyện hai mẫu tử vương thất Xích Nguyệt quốc trở về đặc biệt chạy tới Lan Viên vốn định cho Nguyễn Thời Ý nàng dạy dỗ một phen chỉ lo tranh hơn thua đó chuyện cũng giải quyết gì
Lúc biết rõ tổ mẫu chút nào phòng khó tránh khỏi thất thố trong lòng áy náy vội vàng điều tiết khí: “Nếu quý thể* cô cô khỏe chúng một nhà cũng đừng chú trọng lễ liết trực tiếp từ cửa hông một lát ”
*Quý thể: thân thể cao quý (vốn là ý tôn trọng nhưng thấy để câu nó mỉa mai cà khịa đó)
“Ta… Quả thật chút choáng váng nhưng hít thở một lát là Trước quấy rầy Nguyễn cô nương” Ánh mắt yên tĩnh long lanh của Từ Minh Sơ dung nhan của Nguyễn Thời Ý như ý săm soi cùng nghi kỵ “Đã là một nhà ngày nhất định sẽ dịp gặp ”
Thu Trừng tuy rằng thấy thất vọng nhưng cuối cùng vẫn là thân thể mẫu thân quan trọng hơn chỉ nháy mắt với Nguyễn Thời Ý và Từ Hách một cái đỡ Từ Minh Sơ theo đường cũ trở về
Nguyễn Thời Ý nén ưu tư cùng Từ Hách đưa đưa
Đợi đến khi hai mẫu tử lên xe ngựa cùng Từ Thịnh rời nàng cũng khống chế cắn chặt môi nước mắt lã chã rơi xuống
Từ Hách thở dài dùng cánh tay ôm nàng ngực nhẹ nhàng mơn trớn mái tóc nàng ôn nhu an ủi
“Chuyện xưa thể đuổi nhưng vẫn còn ngày mai”
Một trận gió đêm phất qua hối hận sâu nồng mơ hồ nhạt bởi vì cái ôm ôn lạnh xua tan dần dần phiêu tán với đêm mùa xuân ấm áp