Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 66
Lúc Nguyễn Thời Ý tỉnh từ một hồi mộng nắng sớm ban mai lờ mờ chiếu mắt chim hót ríu rít lọt tay hương hoa sâu kín tràn mũi…
Định thần thấy tuấn nhan của ngủ bên cạnh lòng nàng động chút thất thần
Trong trí nhớ xa xôi những đêm dài tươi phơi bày mắt nàng chính là mặt mũi dịu dàng như ngọc của thanh niên
Mày kiếm khí bừng bừng mắt dài khép lông mi rõ ràng; mũi môi đường cong nhu hòa lưu loát rõ ràng; râu đã chỉnh sửa chỉ còn chút ít
Trên đời nào biết cho dù cảnh xuân tươi của Nguyễn Thời Ý còn sắc thắm phai màu nhưng trong mộng vẫn thỉnh thoảng nhớ dáng vẻ khi ngủ của Từ Hách
Cũng là nhiều hoài niệm mê luyến cứ khắc ghi trong đầu
Có lẽ ở trong thâm tâm nàng vĩnh viễn trẻ tuổi như lúc ban đầu
Sau khi phục hồi tinh thần Nguyễn Thời Ý đột nhiên từ nơi thấy lầu các xung quanh hai bên trái hoa hồng chập chờn nghiêng xuống cùng với cảnh vườn phồn hoa cầu nhỏ lưu luyến nhớ cái gì đó
…
Nói như một đêm phong lưu tùy ý phóng túng là tưởng tượng của nàng
Chờ một chút Làm cũng làm mấy chuyện lung tung rối loạn đó
Nhìn kỹ Từ Hách chỉ mặc trung y mà nàng thì mặc một bộ đoạn bào của nam nhân trùm đại sam cúc y áo ngoài thêu đầy hoa chồng chất bên giường nhỏ đai lưng ngọc và lượng lớn đồ trang sức vàng bạc đệm dựa hai mảnh râu rơi xuống… Một ít đoạn phim mơ hồ bất ngờ hiện lên
Ừm thần sắc quẫn bách bất an của Từ Hách lúc mặc váy
Còn nàng đùi hai tay cố định mặt … Thô bạo gặm một hồi
Cả Nguyễn Thời Ý cứng ngắc như hóa đá
_ Cái chuyện hổ
Ách… Xin hỏi như thế nào thể lúc đang ngủ say sưa tỉnh mặc quần áo nam nhân cho cũng xóa trí nhớ làm như chuyện gì xảy
Nàng bi thảm phát hiện trải qua mấy chục năm đời nàng kinh nghiệm xử lý cục diện
Mất chút thời gian nàng đại khái đã hiểu ngọn nguồn
Đơn giản là nàng ở chỗ của Hàm Vân Quận chúa uống nhiều rượu hơn nửa ngày bởi vì suối nước nóng và gió đêm mơ màng cộng thêm đường gặp Lục công tử đang mơ ước nàng Từ Hách cứu mơ mơ hồ hồ dẫn đến nơi
Trong ấn tượng Từ Hách làm gì đối với nàng ngược nàng thì vô cùng hưng phấn cậy say rượu mà làm càn
Xong xong xong …
Đờ đẫn trong chốc lát Nguyễn Thời Ý chậm rãi dậy ý lén lút đổi áo khoác
Nào ngờ mới cởi nút áo ở đầu vai kéo vạt áo nọ cạnh nàng thản nhiên mở to mắt tầm mắt chính xác khuôn mặt quẫn bách của nàng
“Nguyễn Nguyễn đêm qua… Hài lòng ”
Từ Hách híp nửa mắt môi mỏng trêu ghẹo lòng
Động tác của Nguyễn Thời Ý ngưng đáy lòng mơ hồ truyền đến tiếng kêu gào tuyệt vọng – làm ơn tìm cái hố nào đó chôn nàng xuống
“Cái đó… Tam Lang tối hôm qua uống nhiều … Nếu như chỗ mạo phạm mong thông cảm nhiều hơn”
Thần sắc của nàng lúng túng vẫn lựa chọn tiên bình tĩnh xin
Giọng cứng nhắc làm cho Từ Hách ngẩn
Hắn chống nửa dậy như : “Không tính là mạo phạm tuy là nàng bắt mặc đồ đỏ chút kỳ quái nhưng nể tình nàng hôn say sưa như …”
“Đừng nữa”
Gò má Nguyễn Thời Ý thoáng chốc đỏ bừng giọng run rẩy
Từ Hách nén ngắm nghía gương mặt xinh chất đầy vẻ hổ của nàng giơ tay lau phấn mặt giúp nàng
“Ồ… Ta cũng biết nàng sở thích ”
“Ta ”
Đều do Hàm Vân Quận chúa làm hại Ngay mặt mọi cho “An bài” kéo nàng chơi trò thay đổi trang phục còn ngừng khiêu khích nàng nữa…
Nếu Tình Lam đồ lấy thật với sự khuất nhục mà nàng chịu lần
Nàng vội vàng đem đại bào trả cho khi cởi nàng cảm thấy cái soi mói của từ phía thấp giọng cả giận: “Chàng xoay chỗ khác Không cho phép ”
Từ Hách đến mức cả phát run
Hắn cũng quên đêm hôm nàng lo lắng cởi từng lớp từng lớp váy áo như thế nào
Khóe miệng nở nụ đầy sắc thái mị hoặc thật làm cho nghi ngờ tức phụ nhà hồ ly tinh bám
Vốn do kinh ngạc và nghi ngờ đan xen mới nhịn làm xằng làm bậy
Vào giờ phút nàng thẹn thùng lệnh xoay
Từ Hách biết sự càn rỡ của nàng là phù dung sớm nở tối tàn chẳng qua là mượn say thả một mặt khác biết
Sau khi tỉnh táo khôi phục vẻ đoan chính khó tránh khỏi thẹn thùng
Lập tức ngoan ngoãn xoay về hướng vườn hoa nhưng đầu vai run rẩy thể phát hiện tiết lộ đang trộm
Đợi Nguyễn Thời Ý chân tay luống cuống đổi về y phụ nữ tử đối diện đem đại bào và mũ đen nhét trả cho toét miệng : “Chỉ lo cởi mặc thì mặc kệ ”
Nguyễn Thời Ý chỉ che mặt
May mà Từ Hách chế nhạo nữa nhanh nhẹn mặc quần áo sửa sang dung mạo giúp nàng thu thập đống đồ trang sức chất đống
Hắn sờ xung quanh mũi môi giọng mang theo hài hước: “Nhìn dáng vẻ… nàng định chịu trách nhiệm với ”
Nguyễn Thời Ý đang lấy năm ngón tay để chải chuốt mái tóc đen đầu khẽ cắn môi giơ tay lên sửa sang cổ áo cho
Đối diện với ánh mắt vui vẻ của nàng cuối cùng cũng biết nên cái gì
Còn may là
Nếu nàng dám làm bậy Hình như… dám
Nàng cảm kích thừa dịp gặp khó khăn nhưng thể suy tư nếu như vạn nhất kìm chế làm đến một phát thể vãn hồi thì nên làm thế nào
Chỗ sâu nhất ẩn trong nội tâm bắt đầu rục rịch tuyên bố một chuyện – Hình như nàng là đặc biệt kháng cự
Ai… Quá hổ
Nhất định là phong thủy hành cung vấn đề
Nắng sớm ban mai xuyên qua đám mây phác họa hình ảnh đôi phu thê tuy quần áo nhăn nhúm vẻ mặt lúng túng vẫn ảnh hưởng đến hình ảnh đôi bích nhân
Từ Hách vốn định các câu chọc ghẹo như “Lần tới cần phát tiết nhớ tới tìm ” phát hiện ánh mắt thê tử hiện lên vẻ ảo não áy náy khó che giấu gắng gượng đem lời đã lên đến yết hầu nuốt bụng ôn nhu gỡ vuốt tóc mai rối bời thay nàng
Thê tử nhiều năm qua đau khổ chăn đơn gối chiếc quả thật cần thời gian để tìm tình ý cùng ** (** của bản gốc)
Trải qua hỗn loạn đêm qua ít nhất thể xác nhận nàng đối với quan hệ thân mật kháng cự như trong tưởng tượng cũng ghét
Chỉ chờ buông xuống “thái phu nhân” cứng nhắc nghiêm túc
Chỉ chờ xé bỏ ngăn cách thật lòng tiếp nhận
****
Tửu Tuyền cung Thuần Phương các
Khi Hạ Tiêm Lạc uốn lượn kéo cả mặc bộ quần áo tử kim thêu phượng văn xuống lầu mặt vẫn còn đầy vẻ xuân
Nàng nhướng đôi mày liễu tô vẽ kỹ càng liếc mắt về phía thanh niên mặc cẩm bào thân hình ngọc lập cao hừ : “A Tuấn sáng sớm ngươi chạy đến chỗ ở của đường tỷ là còn say chứ”
Tề Vương chắp tay hành lễ: “Tỷ tỷ cái gì Rảnh rỗi đến chỗ của các tỷ thăm viếng mà thôi”
“A…” Hạ Tiêm Lạc nâng tay ngọc tỏ ý bảo xuống “Có lời đồn đại tứ tung gì ”
Tề Vương mặt đổi sắc: “Lời đồn gì Đệ đây vẫn luôn biết”
Ánh mắt Hạ Tiêm Lạc lưu chuyển: “Người bên ngoài đều đồn rằng ngươi ý đối với vị Nguyễn tiểu xuất thân Từ gia lúc là đưa xe ngựa lúc đưa ngân lượng… lúc nàng cùng một công tử cùng mất tích ngươi liền chờ kịp mà chạy tới còn dám “Vẫn luôn biết””
Tề Vương ngoài nhưng trong : “Trùng hợp thôi”
“Hừ ngươi cứ giả bộ ”
Đôi môi nàng nhẹ mở há miệng ăn bánh nếp hoa quế mà thị nữ đút tới khi nhai kỹ nuốt chậm tiếp: “Lúc lần đầu tiên gặp nàng chỉ cảm thấy nàng sinh thật mắt cộng thêm còn trẻ đã đến nương nhờ sự chiếu cố của Từ gia cảm thấy tò mò”
“Sau đó mới biết Diêu Đình Ngọc sớm đã để mắt đến nàng mà ngươi cũng từng nhiều lần lấy lòng mà nàng tới đã tặng bản vẽ chính của Tham Vi tất nhiên là cướp bỏ nàng trong túi ”
Tề Vương cau mày: “Tỷ một tỷ độc chiếm xuân sắc của kinh thành dầu gì cho chút đường sống chứ”
“Hửm” Mắt phượng của Hạ Tiêm Lạc chăm chú “Đệ mà cũng biết động chân tình Ta cũng tin ”
“Chân tình cũng giả vờ cũng hứng thú nhất định là Cho nên hy vọng tỷ để nàng cho ”
“Kia… giá như thế nào làm nỡ dứt bỏ ” Hạ Tiêm Lạc ý vị thâm trường “Dẫu một cô nương tài sắc song khó tìm nhiều lắm một là tài nguyên lớn nhất cũng là trong vạn một”
Tề Vương dậy sửa áo khoác một chút
Hạ Tiêm Lạc thấy khoát tay lệnh cho hai bên lui híp mắt chờ đường chậm rãi đến gần cúi đến bên tai nàng nhỏ giọng mấy câu
“Nha” Ánh mắt nàng bỗng nhiên sáng lên “Thật ”
Tề Vương trở về chỗ xuống vẫn ưu nhã như xưa nay
Trùng hợp lúc hầu thị bên ngoài bẩm báo với ma ma chủ sự bên ngoài cửa
Hạ Tiêm Lạc loáng thoáng ba chữ “Lục công tử” nhàn nhạt lên tiếng: “Tìm ”
Ma ma câu hỏi của chủ tử khom bước : “Hồi quận chúa thị vệ tuần tra phát hiện Lục công tử… cùng hầu ở lùm cây bắt chéo đang hôn mê”
“Người hầu Chắc chắn” Hạ Tiêm Lạc bật “… Vị ”
Ma ma lắc đầu: “Không thấy hành tung của Nguyễn cô nương”
Hạ Tiêm Lạc như điều suy nghĩ
Tối qua khi nàng ngâm suối nước nóng linh cảm kêu mời Nguyễn Thời Ý mới biết đối phương căn bản trở về chỗ ở
Nàng phái hỏi một vòng mới biết còn Lục Dịch biến mất thấy
Nhân thủ ở hành cung vốn là đủ mọi chỉ cho là việc gió trăng tuần tra hai vòng kết quả tạm thời từ bỏ
Mà nay Lục Dịch ở cùng một chỗ với hầu Hạ Tiêm Lạc buồn hoài nghi: Xem chuyện hoa tiền nguyệt hạ ôn nhu đưa tình thể chống đêm lạnh đầu xuân”
Lúc đang vui đùa sung sướng đến nửa nén nhang mắt thấy Nguyễn Thời Ý cùng Diêu Đình Ngọc cùng tới thỉnh tội sắc mặt Hạ Tiêm Lạc trong nháy mắt tối hai phần
*****
Nguyễn Thời Ý là do Từ Hách lặng lẽ hộ tống trở Tửu Tuyền cung biết thế nào bộ quần áo đỏ của nàng thật sự bắt mắt lập tức canh phòng phát giác
Mọi xông tới ân cần hỏi han cũng đem nàng giao cho Diêu thống lĩnh
Nguyễn Thời Ý hoảng sợ nàng thật vất vả mới thoát khỏi “Một đêm triền miên” hổ với Từ Hách rơi tin vịt “Gặp mặt Lục công tử đêm về” thật là họa vô đơn chí
Thật may Lục Dịch cùng làm khi tỉnh chung sợ chuyện tồi tệ dây dưa Nguyễn cô nương vạch trần chỉ “Chủ tớ hai tản bộ ngắm trăng hóng gió té xỉu” vân vân
Cộng thêm triệu chứng nhiễm phong hàn của hai quả thật rõ ràng cả lên cơn sốt mà Nguyễn Thời Ý chút bệnh hoạn nào mới đánh nát tin vịt xôn xao
Tề Vương từ Thuần Phương các thấy Nguyễn Thời Ý ăn mặc long trọng khỏi kinh ngạc
Nguyễn Thời Ý biết làm hướng về phía nhẹ hành lễ coi như là chào hỏi
Hạ Tiêm Lạc miễn cưỡng liếc về phía Diêu Đình Ngọc: “Không chuyện của ngươi xuống ”
Đôi mắt Diêu Đình Ngọc chúa ý chấp lễ lui xuống khi như vô tình như cố ý Nguyễn Thời Ý một cái
“…”
Nguyễn Thời Ý càng phát hiện quan hệ giữa hai điểm quỷ dị nhưng thể nguyên nhân
Hạ Tiêm Lạc thẳng eo hai mắt chớp chuyển đưa mắt nàng đổi giọng hờn dỗi: “Ngươi quả nhiên đắn”
Nguyễn Thời Ý cúi đầu hai tay loay hoay tà váy làm bộ như đang nơm nớp lo sợ
“Nói Ngươi cả đêm về ”
“Hồi Quận chúa hôm qua từ suối nước nóng trở về bởi vì còn rượu nên lạc đường trùng hợp một thanh niên tài giỏi tuấn tú ở trăng ngắm hoa đụng Ta e sợ thấy nét mặt hớn hở cùng bộ váy hoa đỏ định tìm chỗ tránh nhưng nấp một lát nha chịu lạnh nổi đã để cho nàng trở về …”
“Khi một trở về bắt đầu nhầm phương hướng cuối cùng đến một khu vườn nở hoa tĩnh mịch bên trong hết sức ấm áp Ta quả thật buồn ngủ ở nơi đó ngủ một lát trời sáng theo đường cũ trở về”
Lời là nửa đêm qua đã thương lượng xong cùng với Trầm Bích một nửa là theo chuyện thật
Nghi ngờ của Hạ Tiêm Lạc dứt nhưng hỏi kỹ bố trí bên trong vườn trùng khớp với Yên Noãn các ngược giống dối
Một ngày Hạ Tiêm Lạc giữ Nguyễn Thời Ý ở dùng bữa sáng kéo nàng về thưởng thức tranh thưởng thức trà thái độ ôn hòa mất nhiệt tình tựa như còn so đo chuyện nàng tự tiện rời khỏi Tửu Tuyền cung mà gây chuyện phiền toái
Nguyễn Thời Ý ước lượng đã gần đến lúc rời khỏi hành cung nếu như còn mở miệng chỉ sợ từ nay về càng khó cơ hội
Chọn lúc bầu khí đang hòa hoãn nàng mờ mịt hỏi tới các họa tác quý giá mà Quận chúa cất giữ mong ước may mắn xem một chút
Không ngờ Hạ Tiêm Lạc dửng dưng : “Ta còn đang nghĩ ngươi tốn kém thời gian đến năm nào tháng nào mới chịu rõ ý đồ”
Nguyễn Thời Ý đột nhiên vạch trần trong lòng chấn động một cái – cô gái mặt tuy ham thích sắc yến yến nhưng là cẩu thả thể kinh thường
Hạ Tiêm Lạc mắt như trăng khuyết: “Gia phong Từ gia xưa nay nghiêm cẩn bảo thủ nha đầu ngươi ly kinh phản đạo cũng sẽ cùng công khai làm bạn Ngươi cầm tranh của Tham Vi làm lễ mắt mục đích chính là hướng về [Vạn Sơn Tình Lam đồ] tay ”
“Quận chú thông minh nắm rõ giúp bớt một ít lời”
“Lá gan của ngươi cũng thật là lớn” Ánh mắt Hạ Tiêm Lạc lành lạnh “Nói một chút xem nếu cho ngươi thể làm khó dễ như thế nào”
Nguyễn Thời Ý lui thỉnh cầu: “Đây là di mệnh của thái phu nhân nguyện lấy những bản vẽ khác của Tham Vi trao đổi với ngài…”
“Kiệt tác của Tham Vi tuy hiếm thấy nhưng làm cũng thể sánh bằng Tình Lam đồ Ngươi cũng thể để cho thua thiệt lớn chứ”
“Quận chúa nếu chịu bỏ những thứ yêu thích ngài thể chọn ba bức họa trong những bức họa quý mà Từ thái phu nhân cất giữ; nhưng nếu như Quận chúa bỏ … Xin cho phép mượn Tình Lam đồ một tháng mời danh sư vẽ làm tròn tâm nguyện của thái phu nhân là ”
Thứ nàng chân chính là bí mật ẩn bên trong bức tranh vẹn nguyên đã còn quan trọng
Lời hiển nhiên là Hạ Tiêm Lạc kinh ngạc: “… Ngươi ngươi chỉ cần vẽ ”
“Chính là ”
Ánh mắt Hạ Tiêm Lạc mang ý săm soi yên tĩnh thẳng nàng hồi lâu mới : “Đáng tiếc bức trong tay khác mượn ”
“Này…”
Nguyễn Thời Ý cứng họng
Là thật là tìm cớ
Nếu Hàm Vân Quận chúa xem vật như bảo bối lẽ nào cho ngoài tùy tiện mượn Chẳng lẽ là cố ý làm khó
Nguyện vọng giơ tay là thể chạm tới như rơi Nguyễn Thời Ý tránh khỏi chút ảm đạm
Nàng vội vàng rũ mắt lấy tay che giấu ánh mắt mông lung nghi hoặc
Hạ Tiêm Lạc thú vị kỹ phản ứng của nàng khẽ : “Đừng lo lắng Tình Lam đồ Qua chút thời gian ngươi nhất định thể thấy tận mắt”
Tác giả lời : Xích xích: tức phụ tra Nàng là hài lòng với sự phục vụ của