Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 65
Từ Hách cách nào hình dung tâm tình giờ phút
Vốn tưởng rằng đến sáu mươi năm trải qua các loại hỗn loạn trải qua kiếp nạn ngủ vùi ba mươi lăm năm theo lý thản nhiên ứng phó với các loại chuyện lạ
mà khi thấy nét mặt hớn hở ánh mắt mê ly của thê tử chậm rãi tháo đồ trang sức xuống một món một món cởi váy dài phức tạp đại sam màu hải đường cúc y màu xanh áo ngoài màu đỏ thêu địch văn thậm chí thắt lưng hồng la hơn mười món đồ trang sức ngọc đồ trang sức vàng cùng với đuôi váy thêu bạc khảm châu cho đến khi chỉ còn sót trung y và váy lót
Hắn cảm thấy sắp điên
Công bằng mà Nguyễn Thời Ý năm xưa ít lần ở mặt phong tình vạn chủng mà cởi y phục
Càng ít lần thấy nàng ăn mặc đơn bạc xuân quang trêu ghẹo khác mà lộ
Hôm nay ánh trăng nhu hòa cùng sương đêm mênh mông hòa quyện lẫn nước ấm áp quấn quít cùng hương hoa thơm nồng tỏ rõ đây là cơ hội để ăn tươi nuốt sống nàng
Hắn rốt cuộc ngu đến mức nào Lại cam kết “Sẽ thu liễm và tôn trọng nàng” thề son sắt “Không làm cử chỉ thái quá đối với nàng”
Thật nên điên cuồng tát một cái
Nhìn thấy mị nhãn của Nguyễn Thời Ý chứa ý đầu tiên là lấy xuống mũ ô sa của đó cởi xuống dải lụa kết phía giơ tay cởi bỏ nút thắt bên của chiếc đại bào mạ vàng… thật lòng ấn nàng lên giường bỏ hết tất cả chướng ngại mà mà tiến lên thảo phạt
Không biết làm cách nào Nguyễn Thời Ý mặc quan phục của lên đó từng cái một giúp mặc váy dài áo ngoài cúc y đại sam cùng với các loại châu báu tơ lụa
Cử động của nàng chậm chạp thỉnh thoảng còn vì choáng váng đầu mà lắc tới lắc lui dung nhan xinh mỉm vui vẻ hứng thú giảm chút nào
Từ Hách tựa như thấy nội tâm đang đấm tường lóc
Nguyễn Nguyễn của … Cuối cùng cái gì kích thích
Còn Từ thái phu nhân đắn nghiêm túc đoan trang hào phóng tiếng tăm vang khắp kinh thành chứ
Càng mạng chính là nàng chỉ trao đổi áo khoác với còn ấn lên ghế tháo tóc của búi mấy búi đỉnh đầu là kiểu tóc hình tròn của nữ
Khi nàng đem đống đồ trang sức tinh mỹ kim ty bát bảo phượng tê ngô đồng gắn trân châu hết thảy chuyển lên đỉnh đầu nội tâm thật sự tan vỡ
Làm cho một nam nhân ngang tàng thành cả dung tục kiều diễm thêu hải đường cũng thôi đầu bừa bộn hạt châu đồ trang sức vàng buông rũ ước chừng cũng nặng hai cân
Khá nơi gương nếu nhất định sẽ đập đầu một cái lên gương để mà tự tử
coi như gương cũng tự thể tưởng tượng lúc bao nhiêu đáng sợ…
Không Không nên suy nghĩ nữa
Nguyễn Thời Ý chuyển dời đến sai biệt lắm kéo Từ Hách xoay quanh một vòng hừ hừ điều chỉnh trâm cài lưu ly tóc lôi kéo đai lưng bên hông cuối cùng ngước mắt hết sức đem tầm mắt ngừng khuôn mặt đường nét rõ ràng
Mi dài như mực nghiêng sống mũi xinh môi mỏng bởi vì bộ râu mà tăng thêm phần lỗ mãng
Nàng chợt nâng cánh tay lấy đầu ngón tay lơ đãng bóp nhẹ cằm
“Râu hợp”
Từ Hách sợ hết hồn: “Nguyễn Nguyễn nàng tha cho Nếu cạo sạch sẽ sẽ giống Từ Thịnh sẽ …”
Nguyễn Thời Ý dùng ngón tay trỏ ấn lên miệng nở nụ ngả ngớn cuồng dã
“Chàng thể cự tuyệt ”
Cả Từ Hách cứng
_ Đây thật sự là thê tử của Trong hành cung chẳng lẽ cái gì kỳ lạ cổ quái chui đoạt mất hồn nàng
Nguyễn Thời Ý dùng bàn tay mềm mại nhẹ nhàng sờ qua chòm râu giả dán bên quai hàm trăn trở lấy đầu ngón tay đụng chạm râu đột nhiên nhón chân lên đến sát bên tai nhỏ: “Nếu ngoan ngoãn lời … Có thể “Trả gấp ba lần””
Từ Hách nàng làm cho mù mờ – nàng râu dài trả gấp ba lần
Nguyễn Thời Ý xoay đến chỗ đống đồ lặt vặt ở góc tường thật đúng là tìm một cây kéo
Nàng lục lọi tìm đèn đuốc đẩy xuống xong híp nửa con mắt đang ủ men say chú tâm cắt bỏ bộ râu đã nuôi nửa năm
“…”
Từ Hách cam chịu số phận nhắm mắt để nàng tùy ý lăng trì cảm nhận hô hấp của nàng như khói hai tay nàng khẽ run nhưng cẩn thận và cẩn thận sửa sang cho
Điều kiện hạn cuối cùng chỉ để một lớp râu ngắn ngủn nhưng đã còn chướng mắt như
Nguyễn Thời Ý từ cao xuống hài lòng vuốt ve mặt lực độ nhẹ dịu dàng làm cho sắp nhịn
“Nguyễn Nguyễn nể tình nàng uống nhiều chỉ thể nhịn nếu nàng còn làm trầm trọng hơn khó lòng bảo đảm…”
“Không” Nguyễn Thời Ý cắt lời
Nàng đội mũ của lên lấy râu giả đã tháo xuống khi nào dán qua loa lên giữa mũi và môi trịnh trọng tuyên bố
“Từ giờ trở là Tam Lang mới là Nguyễn Nguyễn”
*****
Từ Hách nghi ngờ giữa và Nguyễn Thời Ý nhất định một điên mất
Hắn từng thấy qua nàng say rượu ôm lấy mà tâm tình tâm sự tương lai hoặc là đòi ôm nhưng thể thề với trời từng chơi qua cái trò đổi quần áo cho như thế từng chơi đổi thân phận cho
Thêm râu giả trang điểm của Nguyễn Thời Ý hóa thành lộn xộn cái mũ bởi vì búi tóc mà nghiêng ngã đại bào thả lỏng vạt áo rũ xuống đất thể là lôi thôi lết thết đến cực điểm
Xoa bóp trán một lát Từ Hách bằng giọng trấn định: “Không Nguyễn Nguyễn nàng Tam Lang Nàng nghĩ sai ”
Nguyễn Thời Ý hiển nhiên chút tức giận: “Chàng phối hợp với ”
“Nguyễn Nguyễn ngốc nàng căn bản diễn giống Ta ít nhất… Chủ động hơn so với nàng nhiều lắm”
“Phải chủ động như thế nào Giống như chó đực thấy chó mẹ… trực tiếp nhào tới”
Từ Hách cả kinh khép miệng – Nguyễn Nguyễn dịu dàng thục nữ nhà xưa nay quy củ thể mấy chuyện bát nháo hoang đường như
Điên Điên Loạn cả
Nguyễn Thời Ý chần chờ một lát bước chập chững đến gần ánh đèn đuốc lắc lư mà ngắm nghía mặt nở nụ lưu luyến
“Ừm… nếu đem nam nhân mạnh mẽ và nữ nhân nhu mỳ tập trung hết thể đồng thời hưởng thụ vui thú cùng với sắc ”
A Từ Hách cảm thấy hoài nghi sâu sắc đối với loại lý luận đầu đuôi
Không ngờ một khắc Nguyễn Thời Ý nâng đầu gối lên để giữa hai chân nghiêng mắt xuống đang ngây như phỗng tiếp đó yếu ớt lấy ngón tay ngọc thon dài khơi cằm cúi đầu lắp kín đôi môi đang kinh ngạc
Hai khối mềm mại bất ngờ chạm
Từ Hách bối rối
Không thể nào phân biệt trong lòng là chấn kinh nhiều hơn một chút vui mừng nhiều hơn một chút
Nguyễn Thời Ý hôn thật là non nớt vụng về ban đầu chỉ là trực tiếp đè xuống im bất động
Dừng trong chốc lát chùi hai cái giống như lau miệng liền lặng lẽ rút lui
Từ Hách sửng sốt chỉ trong nháy mắt đột nhiên ôm bụng to
Búi tóc đong đưa một đầu đồ trang sức lập lòe leng keng rung động
Hắn mơ hồ nhớ tới miệng nàng câu “Trả gấp ba lần” là từ
A a Lão thái bà khẩu thị tâm phi Rõ ràng ghi nhớ chuyện
Hiếm thấy nàng buông lỏng tinh thần … Dẫn nàng thử nhiều một chút
Nguyễn Thời Ý cau mày trừng ánh mắt mê ly thở phì phò chất vấn: “Có Gì Mà Cười”
Từ Hách mừng rỡ: “‘Tam Lang’ từng hôn ‘Nguyễn Nguyễn’ như Ta tin”
_ Ngay cả tư thế cũng khớp
Nguyễn Thời Ý mím môi giống như là nỗ lực nhớ cái gì đó dùng hai tay nâng mặt lên lần nữa cúi đầu in lên môi
Nàng lộ đầu lưỡi phấn hồng miêu tả theo viền môi ôn nhu như là đang mơn trớn cánh hoa mơn mởn
Mơ hồ nhiều hơn so với khi nãy ba phần triền miên vui đùa đối với Từ Hách đói khát đã lâu mà gần như là mê hoặc
Tận sâu trong thân thể xao động làm đưa tay ôm nàng lên
Môi Nguyễn Thời Ý như đang dùng bút pháp vẽ hoa vẽ chim tỉ mỉ triền miên tuy râu giả châm cho tê dại một chút… Vẫn khiến mừng như điên
Đợi đến khi bàn tay mắt lạnh của bắt đầu an phận nàng cả giận mà cắn một cái lên khóe môi răn dạy: “Không làm bậy “Nguyễn Nguyễn” như … Chàng nên hung hăng cự tuyệt mới đúng”
Từ Hách dở dở : “‘Tam Lang’ cũng sẽ … kín đáo như ”
Nguyễn Thời Ý khinh miệt chọc cho xù lông
Dù là lúc đang hết sức mơ màng nàng nghĩ thông vì hôn nhưng lần nữa lấy môi mềm mại đặt lên môi
Khác với hai lần lướt qua liền dừng hoặc chỉ là ôn hòa nội liễm nàng dùng cái lưỡi thơm ngào ngạt cạy hàm răng đưa lưỡi
Vừa bắt đầu chút lưu loát và nhút nhát khi quen thuộc nàng trở nên mãnh liệt hung hãn càng thêm cường thế bá đạo
Từ Hách buộc ngẩng đầu lên chịu đựng dây dưa tàn nhẫn làm thể “Hung hăng cự tuyệt”
Tất nhiên là quả quyết đưa đầu lưỡi bắt đầu “Đấu miệng”
Hai nhắm mắt hô hấp quẩn quanh thưởng thức đối phương
Nguyễn Thời Ý vốn là đầu váng mắt hoa phiêu phiêu đãng đãng môi lưỡi ấm áp của chi phối sóng nhiệt nóng bỏng từ trong lòng lén lút lan thân
Có lẽ lần chỉ là chút ôn tồn ấm áp trong sinh hoạt phu thê cuồng nhiệt đến dâng trào kịch liệt nhưng làm cho nàng nhớ mùi vị tình ái và dục vọng mỹ lệ
Trong đầu hoảng hốt bay tới một câu
_ Nếu tình cảm yên một lần thống khoái nhất thời là thể
*****
Ẩn nhẫn mấy ngày liên tiếp trong lòng Từ Hách dựng lên một con đập đốc thúc khắc chế giữ lễ
bởi vì Nguyễn Thời Ý bức ép đến trình độ mỹ lệ cực hạn khiến cho con đập canh giữ vỡ một phát ngàn dặm
Một tay vòng ở lưng nàng một tay khác cách quan phục xoa nắn chợt nặng chợt nhẹ dần dần khơi gợi sự điên cuồng của nàng
Ừm… Hắn làm chuyện vô cùng chết
thê tử đang say nếu làm gì thì làm quá cháy nhà hôi của Có phúc hậu
Ai Ăn nàng là cầm thú gây ; Không ăn bằng cầm thú… Cái nào cũng khó cả
Cả Nguyễn Thời Ý mềm yếu vô lực thở hồng hộc cuối cùng quyết định lấy thân phận “Tam Lang” bỏ qua cho “Nguyễn Nguyễn”
Sau khi cứng rắn buông lỏng thở cơn say cuồn cuộn ập tới cướp lấy bộ sức lực của nàng đến nỗi nàng chỉ thể lười nhác tê liệt ngã xuống đầu vai
Từ Hách đang rối rắm việc làm “Cầm thú” ngờ Nguyễn Thời Ý trong cơn mơ hồ cộm tỉnh dậy cúi đầu một cái bàn tay trắng thuần đảo qua với thế bất ngờ kịp đề phòng đẩy “Tiểu Tam Lang” lời
“Hừ “Nguyễn Nguyễn” lấy cái đồ chơi ở Lộ tẩy Chơi vui”
Từ Hách như dây đàn gảy một cái tránh khỏi chấn động mặt lộ vẻ khó tin trơ mắt nàng từ đùi bước xuống nhịp bước hỗn độn về phía giường gỗ lập tức bò lên …”
Lực lượng trong cơ thể đang kêu gào làm cho thể nhịn nữa ba bước biến thành hai bước nhanh như chớp vọt lên tay lần mò cởi đại bào hỗn loạn của nàng
mà nàng nghiêng đầu hai mắt nhắm nghiền bĩu môi râu đó cũng tháo xuống thế mà… Ngủ
Từ Hách phát điên xoa mặt nhổ hết trâm cày vàng bạc đá quý đầy đầu tức giận bỏ qua một bên; nổi giận đùng đùng đẩy nàng trong cởi xuống một thân váy áo đỏ tươi chất đống nàng
Hắn cắn răng nghiến lợi chen chúc ngửa mặt bên cạnh nàng
Đêm dài lặng lẽ trôi chầm chậm quả thật đau khổ vô cùng
Hắn dám nhúc nhích e sợ khống chế tình ái và ham
Nguyễn Thời Ý cứ nửa tỉnh nửa mê nhỏ giọng rầm rì giọng mềm nhẹ dịu dàng còn thỉnh thoảng hướng ngực mà cọ cọ…
Có thể cho con đường sống
Từ Hách hít một thật sâu một tay vơ nàng ngực gắt gao ôm chặt
Liếm nhẹ vầng trán trơn bóng của nàng lúc thì thở dài một hồi lúc nắm tay một hồi cắn môi chung quy chỉ thể cam chịu ghé bên tai nàng tức giận mà nghiến răng
“Nguyễn Thời Ý Từ Hách kiếp … nhất định là thiếu nợ nàng vô cùng nhiều”
Tác giả lời : Xích Xích:
#Thê tử ép mặc váy của nàng#
#Thê tử giả dạng thành tới khinh bạc #
#Vạn nhất nàng chơi ghiền làm ngăn #
#Râu đâm cầu lấy xuống#