Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 63
Hạ Tiêm Lạc mềm giọng giọng mềm như bông thở ấm áp lộ mùi rượu xông đến mức tim Nguyễn Thời Ý chợt ngừng đập
Cộng thêm đầu ngón tay đối phương lơ đãng bóp nhẹ cằm nàng hai cái…
Thần thái ánh mắt giọng động tác … lặng yên một tiếng động mang ý khiêu khích trêu đùa
Nguyễn Thời Ý tự hỏi sống năm mươi năm cùng tỷ bằng hữu con dâu nữ nhi cháu gái cháu ngoại gái sống chung ngẫu nhiên tiếp xúc tay chân nhưng bao giờ cô gái nào trêu chọc qua
Nhất là thân phận đối phương tôn quý sắc mặt diễm lệ hiện hết lên vẻ tình thái phong lưu
Âm thanh kiều diễm ngoài cửa sổ đứt quãng như tiếp như dừng từ đầu đến cuối ngừng nghỉ
Nguyễn Thời Ý đang hít thở là khí mang mùi hương hoa xông quần áo và hương rượu ngọt của Hạ Tiêm Lạc nháy mắt hoảng hốt ngẫm nghĩ chính mỗi lần đều lộ tẩy đều là do quá mức bình tĩnh mà gây còn bằng thay một bộ dạng nữ nhi trong sáng thẹn thùng
Vì nàng rũ mắt ánh mắt lưu chuyển ngập ngừng lúng túng lời
Hạ Tiêm Lạc quan sát phản ứng của nàng chứa ý sai đổi cho nàng váy hải đường màu đỏ
Nguyễn Thời Ý do dự: “Quận chúa chút thích hợp chứ Người Từ gia … còn hiếu trong ”
“Mặc xem thử một chút mà thôi bắt ngươi rêu rao ngoài đường lớn” Đôi mày lá liễu của Hạ Tiêm Lạc nhíu “Lại ngươi đến tột cùng tính là ai của Từ gia Nghĩa nữ Con dâu tương lai”
Nguyễn Thời Ý cũng sâu loại đề tài theo ý Quận chúa đổi quần áo
Ngoài cửa sổ sắc trời ngày càng trầm bọn thị nữ bưng lên mứt hoa quả bánh ngọt mặn chờ hai dùng
Lần Nguyễn Thời Ý thay quần áo kiểu dáng phức tạp tầng tầng lớp lớp cộng thêm búi tóc một lần nữa mất ít thời gian
Hạ Tiêm Lạc tựa bên giường nhỏ tùy ý ăn mứt quít Nam Quốc mứt hạnh và khắc mật hoa* tư thế lười biếng
* Một món ăn chạm khắc ở Trung Quốc bắt đầu từ thời nhà Đường Trái cây tẩm mật ong đó khắc bằng dao làm thành kẹo trái cây
Tới khi thấy cảnh Nguyễn Thời Ý thị tỳ vây quanh bốn phía hai mắt nàng chằm chằm dung nhan như ngọc bích mặt ngạc nhiên lộ hâm mộ
Ngón tay ngọc nhỏ dài buông thức ăn đưa về phía thị tỳ bên khi để các nàng lấy khăn ướt lau chùi tỉ mỉ Hạ Tiêm Lạc rút đôi tay dáng như hoa sen đến bên cạnh Nguyễn Thời Ý chỉnh sửa chuỗi hạt lưu ly tỏa ánh sáng nhu hòa nghiêng nghiêng quyến rũ bên tóc mai nàng
Nguyễn Thời Ý tựa như tượng gỗ tùy ý nàng thay đổi chỉnh trang trang sức sửa sang cổ áo thêu chỉ bạc thắt chặt đai lưng
Hạ Tiêm Lạc trái mặt mày đầy ý tán thưởng đẩy Nguyễn Thời Ý đến chiếc gương to lớn
Trong kính mỹ nhân áo đỏ một một giống như hải đường đỏ lửa giống như mẫu đơn đỏ kiều diễm kiêu sa
Cảm giác Hạ Tiêm Lạc dùng ngón tay cái xoa xoa lau phấn tai nàng Nguyễn Thời Ý mờ mịt giương mắt từ vẻ mông lùng trong kính bắt ánh mắt nóng bỏng của đối phương
Như gần như xa giống như sương mù trong trăm hoa
Nguyễn Thời Ý giả vờ ngượng ngùng nhất thời cũng ba phần ngượng ngùng thật
Quận chúa… đơn thuần nàng thay đồ mới chứ
Loại quần áo cùng vóc nhỏ bé của nàng khá phù hợp nghĩ đến đối phương sớm đã chuẩn
Hạ Tiêm Lạc hài lòng với hoa tai mà Nguyễn Thời Ý đeo tự tay tháo xuống đổi qua một bộ hoa tai pha lê hoa văn
Được ánh nến ấm áp ánh lên mặt nàng ánh lên vành tai đỏ thắm như huyết ngọc đầu ngón tay Hạ Tiêm Lạc nắn vuốt như là vui mừng
Nguyễn Thời Ý cuối cùng cũng biết vì lúc ban đầu Lam Hi Vân tới Quận chúa sắc mặt biến đổi lớn chừng… Quận chúa cũng từng khiêu khích Lam gia
Huynh Tiểu Điềm Cao còn non nhưng nàng là lão thái bà đã trải qua biết bao biến cố tang thương uổng
“Bộ cũng tệ lắm làm nổi bật lên vóc dáng và màu da ngươi ban cho ngươi” Hạ Tiêm Lạc thản nhiên mà “Còn đưa đến trong phòng ngươi tự ngươi giữ đem cho khác đều thể”
Nguyễn Thời Ý kinh ngạc ý từ chối thình lình Hạ Tiêm Lạc lấy ngón trỏ nhẹ nhàng ấn lên môi nàng
“Ngươi thể từ chối ”
Nguyễn Thời Ý ngẩn ngơ đầu óc thoáng hiện lên một đoạn hình ảnh nhuộm hương mai
Thanh niên tuấn lấy ngón trỏ ấn môi tiếp đó đem đầu ngón tay che lên môi nàng với nàng “Hôm nay thiếu lần trả gấp ba lần”
đó cũng “Trả ”
Nhớ đến chuyện mặt Nguyễn Thời Ý bỗng dưng đỏ ửng lên nàng tại so đo chuyện “Trả ” Chẳng lẽ trong ý thức của nàng cất giấu là hoài niệm triền miên kịch liệt cùng
Hạ Tiêm Lạc tự đem mấy phần thẹn thùng của Nguyễn Thời Ý là do cam chịu lúm đồng tiền khi như hoa nở rộ “Đi xung quanh cùng ”
Không đợi Nguyễn Thời Ý trả lời Hạ Tiêm Lạc thân thiết dắt tay nàng kéo nàng chậm rãi xuống lầu
Khi đó hoàng hôn đã bóng đêm thay thế tiếng động lạ kéo dài lầu đã ngừng từ lâu chỉ còn đèn đuốc sáng chói
Hạ Tiêm Lạc cong đôi môi đỏ dẫn theo Nguyễn Thời Ý một đường bước cửa
Đi ngang qua một đàn ông tuấn mặc khôi giáp bạc nàng bỗng nhiên dừng bước chân đầu khiêu khích: “Diêu thống lĩnh Nguyễn tiểu của … Như thế nào”
Nguyễn Thời Ý lúc mới chú ý tới gương mặt vị hộ vệ mặt nạ che là Diêu Đình Ngọc
“Thanh niên nam nữ Quận chúa chọn trúng tất nhiên là cực ”
Giọng Diêu Đình Ngọc mặn nhạt cũng cung kính như trong tưởng tượng
Mắt phượng của Hạ Tiêm Lạc liếc xéo một cái thả tay Nguyễn Thời Ý xách váy tiến gần nhón chân lên sát gần bên tai như một câu
Rồi đó nàng từng mắt thần bí xoay kéo Nguyễn Thời Ý cửa
Nguyễn Thời Ý dù trì độn cứng nhắc cũng quan hệ giữa hai đơn thuần
nàng suy nghĩ chính là hành động cố ý dừng của Quận chúa giống như là khoe khoang
***
Tửu tuyền thấp thoáng ánh đèn đuốc nước lượn lờ
Suối nước nóng trong nhà bay đầy cánh hoa mai rượu lâu năm thơm nồng hòa lẫn cùng hương hoa nhàn nhạt làm cho say
Hạ Tiêm Lạc đã ăn điểm tâm ở Thuần Phương Các đến đây tiên tắm gội thay đổi một bộ quần áo sa mỏng ngâm nước suối ấm áp
Nguyễn Thời Ý bất an co như tượng xinh mang trang sức hoa lệ một bên lằng nhằng ăn sạch mấy chiếc bánh ngọt xinh xắn buộc biết làm nhàn nhạt uống hai ngụm rượu trái cây
Nàng ngượng ngùng dám hướng tầm mắt về ao
Không xung quanh Sao kéo nàng ao suối nước nóng
Lúc nàng theo con trai con dâu đến hành cung ngâm trong ao nhỏ ở sân bên cạnh chỉ Vu Nhàn bưng trà rót nước
Hôm nay mặc một bộ áo lụa như mặc cũng gọi là quen thuộc cùng Quận chúa lời mập mờ tắm chung
Có là chút phóng khoáng
Hay là nàng lớn tuổi theo kịp quan niệm của đời
“Ai Nguyễn tiểu Chậm quá nha… Ngươi đang hổ ” Hạ Tiêm Lạc ở bên cạnh ao nhắm mắt hưởng thụ thị nữ đấm bóp thúc giục hai lần tỏ ý bảo liên quan lui
“Tiểu nữ là nữ tử thương gia tầm thường dám cùng chung bồn tắm với Quận chúa”
“Ngươi quá khách khí Ta mời tới làm bạn một nửa là con gái thế gia buôn bán giống xem thường các ngươi Huống chi đặc biệt … Bộ dáng ngươi cởi từng cái xiêm áo ”
“…”
Nguyễn Thời Ý trố mắt nghẹn họng
Hàm Vân Quận chúa yêu sắc phân biệt nam nữ
Hạ Tiêm Lạc vẩy nước mà xuyên qua cánh hoa rạo rực tới gần Nguyễn Thời Ý đang cách ao nửa trượng
Hai tay nàng bắt chéo tảng đá bên bờ sắc mặt đỏ thắm như hiện lên sóng tình
Lụa mỏng ướt nước trong suốt dán chặt nàng dáng nở nang bỏ sót phần nào cám dỗ vô cùng
Nguyễn Thời Ý dám lâu chỉ còn cách uống cạn rượu trong ly để che giấu khẩn trương
“Nguyễn tiểu đáng sợ như ngươi nghĩ… Ta chỉ là thưởng thức các đồ vật xinh và nam nữ chỉ cần mắt đều thích Trong xương tủy ngươi cũng dục vọng ở mặt cá tính cần gì kiềm chế
Nơi của thiếu nhất chính là tuấn nam mỹ nữ cho ngươi chọn vài lớn mật nóng bỏng nếm thử nhé”
Giọng Hạ Tiêm Lạc lười biếng mềm mại mang ý giải bày mang theo dụ dỗ
Nguyễn Thời Ý trợn tròn mắt
Nàng nàng là một lão thái bà góa chồng Ở **
Nhiều nhất chỉ là mơ thấy giấc mộng đắn hai lần thôi
Không biết là do tiếng và nhan sắc Quận chúa mê hoặc lòng hai là rượu ngon khiến cho đầu óc nàng căng lên Nguyễn Thời Ý thể nào suy tính thuận miệng chuyện đối phương trêu chọc nàng nuôi lang quân
“Tạ ý của Quận chúa cái thiếu… Trong nhà ”
Hạ Tiêm Lạc lấy hai tay chống bên quai hàm thản nhiên than thở: “ nọ hình như thỏa mãn ngươi Nói thật cho ngươi nữ nhân càng hiểu nhu cầu của nữ nhân Đàn ông nha Quá gấp gáp Chỉ lo chính thoải mái Nếu ngươi chỉ thích nam nhân cũng chỉ thể hưởng thụ một nửa thú vui và sắc thế gian thôi”
Nguyễn Thời Ý lý do nhớ tới “Tiểu Tam Lang” nàng đả kích trong nháy mắt mặt đỏ lên như đốt
Hạ Tiêm Lạc tiếp: “Ta hiểu ngươi xuất thân của ngươi dạy dỗ thái phu nhân đích thân dạy dỗ khiến cho ngươi một mực kiềm chế bản thân … Không ngươi vẫn làm theo mà nuôi một tên tiểu bạch kiểm trong địa bàn của bà Có thể thấy ngươi câu nệ ánh mắt thế tục đời ”
“Nhìn khắp kinh thành chúng cũng xem là tài mạo xuất chúng hôn nhân ràng buộc cái gì cũng thể đoạt tới tay Nam tử mạnh mẽ nữ tử nhu mì thể cả hai”
Nguyễn Thời Ý chỉ cảm thấy mắt ngày càng mơ hồ cần cố gắng định thần mới thấy rõ ràng
Nàng chỉ tìm Tình Lam đồ trở về a Quận chúa nhét nam nhân nữ nhân cho nàng làm gì Bây giờ nàng nghĩ tới sẽ cũng những đứa bé chơi đùa vớ vẩn
Hạ Tiêm Lạc thấy nàng tự kể tự : “Phương gia tiểu mặc quần áo xanh tình huống cũng tương tự với mà Nàng là phu quân đánh đập nên mới hòa ly quen biết hơn nửa năm là quy củ
“Hôm nay khó duyên gặp cầm sư hợp mắt ngươi … chậc chậc chậc… Nếu nàng tình cảm yên một lần thống khoái nhất thời là thể bộ dạng tam trinh cửu liệt từ những năm cuối Tống tuyên đã xưa
Nguyễn Thời Ý biết rõ là nàng lượn quanh làm choáng váng là tửu tuyền xông cho choáng váng ánh mắt càng thêm mê mang mênh mông
Tính sai nhanh chóng rút lui nếu … Khí tiết tuổi già khó giữ
Ngồi yên hồi lâu nàng khó khăn mở miệng: “Quận chúa hôm qua ngủ ngon sợ là chút mệt mỏi thích hợp quấy rầy nhã hứng của ngài…”
“Ai nha Tính toán một chút ” Hạ Tiêm Lạc thấy nàng dao động mất hết hứng thú khoát tay “Không miễn cưỡng ngươi Ngoan ngoãn trở về nghỉ ngơi ”
Nguyễn Thời Ý như đại xá dậy hành lễ lui
Hạ Tiêm Lạc đưa mắt bóng lưng nàng biến mất bình phong chu mỏ buồn bực : “Không dễ chơi Ai chơi Giống như tên biết ”
*****
Dày vò nửa ngày đoán chừng đã quá giờ Tuất
Ra khỏi điện các thuận lợi gặp mặt Trầm Bích Nguyễn Thời Ý mới thở dài một nhẹ nhõm
Rừng mai ngoài điện rơi lưa thưa tuyết xuân lẻ tẻ đọng chạc cây gió đêm mang theo lạnh lẽo khiến cho nàng thanh tỉnh chút
Chủ tớ hai cũng nhiều lời đại khái lần mò phương hướng chỗ ở theo con đường lót gạch vội vã trở
Chỉ một đoạn đường ngắn nhịp bước của Nguyễn Thời Ý vẻ lướt nhẹ cộng thêm váy áo phiền toái nàng vướng hai lần càng thêm tỉnh táo phân biệt nam bắc tây đông
Trên đường thỉnh thoảng mấy thị vệ và cung nhân thấy Nguyễn Thời Ý cả mặc hoa phục tất cả đều gật đầu lễ phép
Nguyễn Thời Ý thể cứng rắn chống đỡ cố duy trì tư thái ưu nhã nhẹ đáp bọn họ
Khi đã chừng một chung trà chủ tớ hai chợt thấy tường viện thấp lùn phía nhất thời hai mắt
“Cô nương chẳng lẽ chúng ngược Trầm Bích gãi đầu
Nguyễn Thời Ý thầm kêu
Rượu ở bên cạnh ao Tửu tuyền nàng uống như tinh tế ngọt ngào thực thì tác dụng chậm thua gì rượu mạnh
Đi đường đầu óc choáng váng chuyển hướng nàng còn tưởng rằng Trầm Bích biết đường nghĩ tới… Mỗi đều trông cậy chạy đến khu Bắc Lâm
Nếu như là buổi tối say rượu ngã bên ngoài truyền thật đúng là mất mặt đó
Đang do dự lối rẽ bên xuất hiện hai đang tản bộ tới một đầu thân hình cao lớn áo mũ chỉnh tề
Nguyễn Thời Ý cuống quít tránh ngờ đối phương bước nhanh lên mấy bước cúi đầu kỹ mặt mũi nàng kinh ngạc : “Ồ Là… Nguyễn cô nương”
Tác giả lời : Hắc Nhân vật tam quan đại diện cho tác giả nha~