Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 62
“Người tới đúng dịp”
Vừa thấy mẫu thân hai tay ôm bức họa bước cửa chính Từ gia Từ Minh Lễ bước nhanh lên tiếp đón thấp giọng chào hỏi
“Đại nhân xảy chuyện gì”
Nguyễn Thời Ý khiếp sợ hơn quên duy trì lễ phép đúng mực thực hiện lễ tiết của vãn bối
Hôm nay nàng sắp xếp đồ đạc trong Chiết lan uyển thừa dịp còn sớm đem theo bản vẽ của Từ Hách thuận tiện đến thăm trưởng tôn cấm túc
Mà nay thấy trưởng tử trấn định như một chút kẽ hở khỏi lòng sinh lo lắng
Từ Minh Lễ chút cảnh giác dối Chu thị tìm nàng tỏ ý nàng với Vu Nhàn tới thiên thính dùng trà ; qua một hồi mượn cớ dạo vườn lượn quanh một vòng lớn dẫn nàng đến Cùng Quang đường nơi Từ Thịnh “Phạt quỳ”
Đây là từ đường nhỏ thường ngày cung phụng liệt tổ liệt tông Từ gia ở Từ phủ là một viện độc lập cùng nơi ban đầu đặt “Di thể” Nguyễn Thời Ý chỉ cách một bức tường
Từ Thịnh bởi vì chuyện uống rượu trong hiếu kỳ giam lỏng tại nơi thực thì nắm rõ tình hình đều biết tổ mẫu của vẫn còn ở nhân thế nhiều nhất là mắng đủ cẩn thận ngược cũng trách móc nặng nề với
Vì Từ Minh Lễ cầm roi ngay mặt mọi quất một cái
Thật may tập võ da thô thịt dày đầu mùa xuân quần áo nhiều ngay cả thương ngoài da cũng tới
Hắn cả ngày ở bên trong viện lúc đưa cơm thì làm bộ làm tịch quỳ một trận thời gian còn đều lộn xộn hoặc luyện công phu quyền cước dạo một chút phát hiện đình đá ngoài hậu viện chứa càn khôn
Dưới đáy bàn đã ẩn giấu cơ quan cực kỳ bí ẩn
Sau khi mở hết lộ một cái cửa bí mật
Chính mắt thấy lối quỷ dị của nhà bọn họ bố trí Nguyễn Thời Ý nhất thời hít một khí lạnh
Khó trách… Sau khi nàng chết dễ như trở bàn tay tránh tớ lui tới trong phủ thẳng đến linh đường của nàng
Không cần tra nữa cái tất nhiên liên quan với thành ngầm
Ngay cả nhà của Thủ phụ cũng thể tùy ý nhóm còn cái gì làm
Nguyễn Thời Ý rợn cả tóc gáy cố trấn tĩnh sai Từ Thịnh nhanh chóng đem bàn đá dời về vị trí cũ cũng lui tới góc an mới nhỏ giọng đặt câu hỏi
“Chuyện đủ bí mật ”
Phụ tử hai liếc một cái Từ Minh Lễ đáp: “Chỉ ba chúng biết”
Từ Thịnh : “Nhìn mức độ bụi bặm chồng chất ít nhất nửa năm sử dụng thể thấy… Đối phương dám tùy ý dò hỏi chuyện trong phủ Thủ phụ để tránh phát hiện”
Nguyễn Thời Ý đem bản vẽ của Từ Hách giao cho hai : “Hình vẽ lắm nhưng cách mấy chục năm kiến trúc mặt đất thay đổi lớn thật khó đối chiếu sợ rằng khảo sát đo lường thực tế”
“Phòng ngầm đất cùng với lối là do mật thám tiền triều lưu mà nay dùng làm các loại chuyện bí mật bẩn thỉu gần đây con suy nghĩ cẩn thận một chút sợ rằng… Không chỉ đơn giản là kho hàng cùng với giam cầm các lao động trẻ em”
Từ Minh Lễ gật đầu: “Nói một cách khác nếu như trong tay nắm địa bàn mà ai biết tới lấy lợi ích từ đó tất nhiên sẽ cố gắng hết sức khai phá
Từ Thịnh lông mi dài nâng lên: “ bọn họ làm lừa gạt tai mắt ở trong nhà chúng đặt thông đạo”
“Đứa nhỏ ngốc Này là bí đạo đã sớm xây xong Là chúng lúc chọn nhà vặn chọn đến chỗ ” Nguyễn Thời Ý biết làm
Phía tây kinh thành là nơi sống của quý nhân phía đông là nơi sống của giàu năm sáu trăm năm qua bất luận triều đại thay đổi giang sơn đổi họ tất cả như thế
“ nếu như chúng sửa chữa đình viện cũng dễ dàng phát hiện đầu mối phía ”
“A a… Vậy xem đốc công phụ trách sửa chữa và xây làm như thế nào thể giấu trời qua biển lưu ”
“Ý của là…” Từ Thịnh là khiếp sợ
Từ Minh Lễ tiếp lời : “Không sai năm xưa quản lý phá bỏ và di dời thành tây xây đại trạch quan viên vô cùng khả năng là của bọn họ… con ngẫm xem ngay cả Lại bộ thượng thư tiền nhiệm cũng cuốn trong đó lưng dính líu sâu rộng là phỏng đoán”
“Chính là bọn họ đã sớm thay đổi căn cứ theo nhu cầu phong tỏa bộ phận cửa bí mật cộng thêm đất bố trí cơ quan tùy thời thể cắt đứt đường thậm chí còn đem lấp kín ở bên trong… Quả thật khó làm”
Nguyễn Thời Ý khỏi lo âu
Nàng cách nào tưởng tượng bí mật to lớn như cần bao nhiêu đồng tâm hiệp lực che giấu
Những làm thế nào bảo đảm trong hàng trăm như xuất hiện phản bội cũng tuyệt đối gì nấy
Cái vấn đề ban đầu nàng cũng đầu mối
Cho đến khi cùng Từ Minh Lễ tản bộ với thấy Tĩnh Ảnh mặt ngây thơ vui vẻ trong đình ý lạnh lẽo trong lòng Nguyễn Thời Ý bất ngờ lan khắp thân
***
Liên quan đến việc điều tra thành ngầm Nguyễn Thời Ý khi đem bản vẽ giao cho phụ tử hai liền rốt cuộc thể sức
Nếu Từ Hách chịu nhượng bộ tự nàng tiếp cận Hàm Vân Quận chúa lấy một đoạn Tình Lam đồ nàng tự hết sức tranh thủ tiến tới gần hơn một bước bí mật mà tổ phụ lưu
Mười bốn tháng giêng Hạ Tiêm Lạc thịnh tình mời bạn bè cùng tham dự du ngoạn đến hành cung suối nước nóng khách khứa cũng bao gồm Nguyễn Thời Ý và Từ Thịnh
Từ Thịnh còn “Cấm túc” Lam Hi Vân quen biết thì đối với Quận chúa tránh còn kịp các cô nương quen trong Thư Họa viện thì thân phận thích hợp Nguyễn Thời Ý tìm đồng bọn sợ Tĩnh Ảnh quá mức thẳng thắn đắc tội quý nhân cuối cùng chỉ mang theo Trầm Bích cùng một nha khác cùng
Hành cung Kính Hồ từ đây đã xây dựng thêm từ phía tây đến phía đông chia thành Tửu Tuyền cung dành do tông thân gia quyến Mai Lâm cung dành cho Đế hậu cùng các hoàng tử công chúa các trọng thần và gia quyến nghị ở phía Bắc Lâm khu
Ba khu vực lớn chỗ giao chỉ cách một bức tường thấp
Khi Nguyễn Thời Ý còn mang thân phận là “Thái phu nhân” từng theo Từ Minh Lễ đến khu Bắc Lâm ở qua mấy lần lần Hàm Vân Quận chúa cho mời Tửu Tuyền cung đã cảm thấy nơi mùi rượu nhàn nhạt lượn lờ làm cho trong lòng khỏi chột
Ngâm lâu trong Tửu Tuyền hẳn sẽ say chứ
Cùng lắm thì ngắm cảnh ngâm suối nước nóng
Bởi vì hai ngày đầu Gia Nguyên đế sẽ thiết đãi yến tiệc ở Mai Lâm cung bộ hành trình Hạ Tiêm Lạc đều bận bịu tham dự buổi tiệc căn bản lòng quan tâm các vị “Hảo bằng hữu” như các nàng
Bất đồng với các công tử và quý nữ thế gia mà Quận chúa mời tới thân phận của Nguyễn Thời Ý tương đối đặc thù vốn là lưng Từ gia chống lưng giữ nhiều danh tác của “Tham Vi ” cộng thêm bản thân nàng xinh phi thường giỏi thư họa coi như là tài mạo song cho nên ai khinh thường đều hết sức khách khí đối với nàng
Còn một hai tên công tử đối với nàng hết sức theo đuổi
Nàng thỉnh thoảng cùng tụ tập một chỗ với mọi bọ họ tán gẫu; thỉnh thoảng một dạo một chút thưởng thức hoa xuân mới nở ở tiểu viện bên cạnh; rảnh rỗi lấy cái hộp gỗ cây bách của nàng lấy bản thảo vẽ hoa vẽ cỏ; tết nguyên tiêu ngày đó cùng với trẻ tuổi mới kết giao nặn chè trôi nước cũng cảm thấy vui vẻ tự do tự tại
Như nàng dự đoán từ lần Diêu Đình Ngọc ở biệt viện của Quận chúa chủ động gặp mặt khi tuyên bố nhiệt độ cơ thể của giống với thường nọ quả nhiên làm gì kì quái nữa mỗi lần gặp đường đều quy củ mà chào hỏi
Nguyễn Thời Ý an lòng một nửa nhưng càng xác nhận suy đoán lúc ngày càng kính nhi viễn chi
Sau ngày mười lăm tháng giêng yến tiệc lớn trong hành cung chính thức kết thúc
Hạ Tiêm Lạc rốt cuộc cũng chạy đến bờ hồ Mai Lâm mà là ăn mặc trang điểm lộng lẫy tiếp đãi bạn cũ bạn mới Sau giờ ngọ nàng mới chuẩn xong mời nữ khách đến Thuần Phương Các cùng ăn uống một chút
Trước đây Nguyễn Thời Ý từng lo lắng Quận chúa ở phương diện nào đó thái độ thái độ cao ngạo thật khó sống chung
qua mấy lần tiếp xúc trừ lần đầu tiên ở Trường Hưng lâu gặp nam nữ cùng xe cũng bên ngoài suy nghĩ “Rèn luyện mài dũa” hình như còn chỗ nào ”
****
Nhận lời mời Nguyễn Thời Ý thay đổi áo ngoài màu hạnh hoa nhạt bên trong phối thêm váy dài phết đất trăng non chải tóc song kế thật chỉnh tề tai đeo hoa tai trân châu
Nàng một mang một phong thái trang nhã đơn giản bước Thuần Phương các nguy nga lộng lẫy gặp các nữ tử trang điểm kiêu sa cả nhạt nhẽo như nàng ngược làm để mắt đến
Sau khi tiệc từ các cánh cửa tiếng đàn nhẹ nhàng ngân lên mấy tiếng tấu chậm đột nhiên dây đàn như gấp rút như mưa rào gió lớn vùi dập hoa hoặc tựa như suối chảy dung nhập hồ
Một vị cầm sư áo trắng bình phong nửa trong suốt che miễn cưỡng thể đây là một nam nhân trẻ tuổi lúc giơ tay nhấc chân ôn nhã ung dung
Hạ Tiêm Lạc nghiêng dựa tháp quần áo đỏ thêu chỉ vàng bởi vì tư thế lười biếng mà phân tán vai lộ như trêu chọc khác
Nàng nở nụ yêu kiều thỉnh thoảng chằm chằm cầm sư tấm bình phong thỉnh thoảng hướng xuống khách nữ nâng chén mời; những khác hoặc là kiều hoặc là mị chúm chím hưởng ứng
Nguyễn Thời Ý thấy các nữ tử kinh thành thường uống rượu mật hoa mai khẽ nhấp một ngụm ưu nhã buông xuống
Lúc đàn tất cả mọi đều hạn chế trao đổi Cho đến khi khúc nhạc chấm dứt dư âm quanh quẩn ngừng cầm sư khỏi bình phong xung quanh chậm rãi hành lễ với Hạ Tiêm Lạc
Ánh mắt câu dẫn của hơn mười tại đó hướng đến nhỏ giọng trò chuyện với
Nguyễn Thời Ý nâng ly uống cạn len lén cầm sư một cái
Người tuổi chừng hai mươi lăm hai mươi sáu cho là tuấn mỹ mi mắt nét phong lưu lẽ … là một trong các “Tiểu lang quân” của Quận chúa
Không ngờ Hạ Tiêm Lạc đảo mắt mọi miễn cưỡng khoát tay với cầm sư: “Lui xuống ”
Lúc cầm sư khom cáo lui một nữ tử mặc áo xanh trong buổi tiệc thêm vài lần
Hạ Tiêm Lạc thấy một tiếng: “Phương gia tiểu một ngụm ”
Nữ tử mặc y phục xanh rũ mắt ngượng ngùng đáp
Hạ Tiêm Lạc sáng sủa phân phó vài câu với thị nữ bên cạnh
Nguyễn Thời Ý tuy rõ nhưng từ tiếng xuôi tai phát Quận chúa “An bài” cho nữ tử y phục xanh
Đến mức cô nam quả nữ ở chung sẽ phát triển đến loại trình độ nào biết
Trong bụng nàng thầm nghĩ – ở mặt Quận chúa ăn hào phóng ngàn vạn ngàn vạn nên chằm chằm đàn ông
Nếu … vô tinh “An bài” coi như phiền phức lớn
Bầu khí mập mờ chỉ duy trì trong chốc lát mọi dùng rượu và điểm tâm tình cảnh khôi phục chuyện trò vui vẻ hòa thuận vô cùng
Gần đến hoàng hôn tụ hội phương hướng sắp tan các cô nữ chỉnh đốn áo quần gót sen lui
“Nguyễn gia cô nương xin dừng bước lời nhỏ với ngươi”
Hạ Tiêm Lạc bỗng nhiên gọi Nguyễn Thời Ý cũng mời nàng đến sương phòng phía
Bên trong phòng rộng rãi đèn khổng tước hàm chúc mạ vàng chia đặt bốn góc chiếc rọi nội thất bày trí hoa lệ bên trong
“Nguyễn tiểu ” Hạ Tiêm Lạc kéo nàng xuống “Bức vẽ ngươi tặng cho gần như mỗi ngày đều đem thưởng thức Suy nghĩ suốt một tháng cũng suy nghĩ thưởng cho ngươi cái gì…”
Nguyễn Thời Ý thẳng vấn đề Tình Lam đồ chỉ uyển chuyển : “Tiểu nữ nào dám Quận chúa ban thưởng Ngài cần để trong lòng”
“Ta vẫn cảm giác ngươi quá câu nệ nghiêm túc đấy một chút phấn chấn tinh thần nào cả” Hạ Tiêm Lạc than thở mắt quan sát nàng “Lối ăn mặc là vì Không bằng… Người đổi quần áo đổi kiểu tóc cho xem một chút”
Nguyễn Thời Ý chỉ xem như Quận chúa nàng ngày mai ăn mặc mát mẻ chút nên mỉm đáp ứng
Không ngờ Hạ Tiêm Lạc đột nhiên kêu thị nữ bưng các loại quần áo sang trọng hoa lệ quý giá nhẹ nhàng phiêu dật như thiên tiên gấm vóc cầu kỳ thay đến khoa tay múa chân Nguyễn Thời Ý
…
Vị Quận chúa là cho nàng thay đổi quần áo tại chỗ Sở thích chút quỷ dị nha
nàng hồn nhiên biết thuận miệng đáp ứng giờ nên từ chối như thế nào đây
Nguyễn Thời Ý vẫn đang suy nghĩ bọn thị nữ vây quanh đẩy tới tấm bình phong chỉ trong nháy mắt lột đến chỉ còn áo lót tơ tằm và váy lót màu trắng đó mặc lên áo ngắn màu xanh nhạt thêu hồng mai váy màu xanh nhạt rũ tơ vàng
Mọi ba chân bốn cẳng đeo lên cho nàng một loạt trang sức cắm lên các loại trâm cài đá quý đó đẩy nàng khỏi bình phong
Dưới ánh sáng của đèn đuốc thần thái Nguyễn Thời Ý quẫn bách thân đẽ tươi sáng che giấu phong cảnh tươi
Hạ Tiêm Lạc kéo nàng dạo qua một vòng chậc chậc khen ngại nàng quá gầy chống đỡ áo quần tỏ ý bảo nàng thử cái khác trang điểm nhẹ
Nguyễn Thời Ý như rơi trong mây mù chỉ đánh chủ thế nào khách làm thế đó làm theo từng cái
Chờ đến khi nàng thị nữ hầu hạ đổi sang một bộ váy màu vàng nhạt Hạ Tiêm Lạc giơ tay lên đùa nghịch mấy trang sức búi tóc nàng tủm tỉm hỏi: “Nguyễn tiểu hình như … Chỗ ngươi ở nuôi một lang quân”
Nguyễn Thời Ý bỗng dưng kinh hãi
Diêu Đình Ngọc lúc tùy tiện đến đã gặp Từ Hách trở về bẩm báo cho Quận chúa
Hay là Hạ Tiêm Lạc vì biết rõ lai lịch của “bạn mới” nên cố tình phái dò hỏi
Nàng cách nào phủ nhận thể bày một đáp án như thật mà giả để trả lời: “Hồi quận chúa nọ là họ hàng Từ gia ở nhờ Lan Viên mấy ngày thôi”
“Từ gia cùng Nguyễn gia các ngươi phòng ở trong kinh thành trăm gian cũng mấy chục gian thanh niên vì cớ gì ở cùng một chỗ với ngươi Hạ Tiêm Lạc dùng ngón tay dài nhọn khều cằm của nàng ánh mắt chứa đầy ngắm nghía cùng tán thưởng “Tiểu cô nương ngươi thành thật”
Nguyễn Thời Ý cùng biết lý do dùng đang đổi lời ngờ lầu mơ hồ truyền tiếng ván cửa va chạm cực kỳ quy luật cùng lúc đan xen hai tiếng ngâm nga một mềm mại một thô nặng
Ách trời còn tối đen to gan ở…
Nguyễn Thời Ý mấy âm thanh mỹ lệ đó một hồi cả như nhiệt nóng chảy qua so với ngâm trong suối nước nóng càng ** (bản gốc cũng là **)
Khóe môi Hạ Tiêm Lạc lưu luyến dựa bên tai nàng nhỏ giọng nổi lên thở thơm mềm
“Yên tâm ở nơi của đảm bảo ngươi tịch mịch”