Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 61
Thành đông đầu đường vắng lặng tuyết xuân tan tan gió đêm thể so với sự lúc ôn hòa của trời đông giá rét
Từ Thịnh nhét lên cùng một xe ngựa đột phát ý tưởng lôi kéo Từ Hách một đống lời dứt
Nguyễn Thời Ý yên lặng đợi ở Tùng Hạc lâu chịu cảm giác say cùng với hàn ý đầu óc cuồng run lẩy bẩy
Nếu tối nay chính mắt thấy nàng căn bản để ý trưởng tôn trừ bỏ làm bạn cùng Lam Dự Lập nhân phẩm đoan chính còn chơi cùng vài tên ăn chơi trác táng cũng học một chút đường ngang ngõ tắc ăn hoang đường
Là nàng dung túng cưng chiều quá mức gây Lần quản kỹ một chút
Nguyễn Thời Ý âm thầm cầu khẩn đứa nhỏ khi say chớ bí mật lớn của nàng trong lúc đang chờ vô cùng sốt ruột trong đầu bất tri bất giác nhét một đám mây
Lam Dự Lập đưa hai ruột của xong bởi vì an tâm vòng vèo trở về
Thấy hai vẫn ngừng lải nhải với Thư họa mà Nguyễn Thời Ý biểu tình nghiêm túc đờ đẫn lúc tiếp lên chắp tay giọng đều là tự trách
“Nguyễn cô nương làm nhất thời sơ xuất thể khuyên ngăn làm cho Từ gia thêm phiền toái Ngày mai nhất định đến cửa tạ tội”
Nguyễn Thời Ý lúc cùng quen thuộc lúc chuẩn mở Thiện Nghĩa đường tin cách làm của nhẹ giọng : “Là Thịnh… Từ đại công tử thận trọng liên quan đến ngươi”
Lam Dự Lập phát hiện ánh mắt nàng lơ lửng nghi ngờ nàng tỉnh khỏi men rượu chủ động đưa Từ Thịnh trở về phủ mời chiếu cố Nguyễn cô nương nhiều hơn
Không ngờ Từ Thịnh nửa tỉnh nửa say làm như chỉ lo cùng Từ Hách đông tây thao thao bất tuyệt
Từ Hách như là đề tài hấp dẫn phân nửa ý định rời
Những khác chịu nhịn tính tình đợi nửa chung trà
Nguyễn Thời Ý cảm giác hai bên trán phình tự giác khó thể chống đỡ nhịn đem đầu tựa lên vai Trầm Bích tự nhiên mà thúc giục: “Từ tham ngủ nếu về ”
Bầu khí đình trệ trong giây lát
Từ Hách thầm kêu ngày xưa ở mặt khác thê tử chỉ tôn kính gọi là “” lần công khai gọi biệt danh nhạo báng… sợ là thật sự uống nhiều
Hắn mở miệng đáp Từ Thịnh bên trong xe ngựa lẩm bẩm hỏi: “Ai Ai là Từ tham ngủ”
Từ Hách nhắm mắt cứng đầu đáp: “Ta”
“Ức… công phu cũng khảo sát qua” Từ Thịnh mặt ửng đỏ thần bí “Cố gắng một chút tranh thủ trở thành chính thức chuyển công khai a…”
Từ Hách mà như rơi trong sương mù thấy Lam Dự Lập đến gần dặn dò đối phương chiếu cố cho Từ Thịnh
Nguyễn Thời Ý nhịn cắt đứt lời dài dòng của : “Hai bọn họ là Chàng lo lắng cái gì Huống chi Tiểu Điềm cao làm việc yên tâm”
“…”
Lam Dự Lập mặt đầy mờ mịt ở Tiểu Điềm cao
Từ Hách lười giải thích vội vàng từ biệt chạy trở về Tùng Hạc lâu khom ôm ngang thê tử miệng đang khó khống chế nhanh về Lan Viên
Tĩnh Ảnh cùng Trầm Bích thấy quấn chặt áo khoác chống lạnh bên ngoài ăn ý thả chậm bước chân
****
“Để xuống Còn thể thống gì”
Nguyễn Thời Ý cảm thấy chút thăng bằng lung lay nhưng chuyện chừng mực suy nghĩ đến nổi say như chết”
“Nàng biết tính tình nàng khi uống say khác biết còn biết ”
Từ Hách biết làm
Hắn biết Nguyễn Thời Ý cũng là một giọt rượu dính thường ngày uống chút rượu trái cây rượu nhạt gạo nếp nhưng đụng đến rượu mạnh liền xong
Lần đầu thấy nàng say là ở đêm tân hôn
Nàng uống nhiều mấy ly hưng phấn thôi chủ động ôm lải nhải khen một đêm Lời tỏ tình một câu một câu khác với vẻ thẹn thùng xưa nay nghiêm trọng làm trễ nãi việc động phòng hoa chúc của bọn họ
Theo như biểu hiện tối nay đứa nhỏ Từ Thịnh là cháu ruột sai
Tửu lượng tạm khá giống tổ phụ; tửu phẩm thì vô cùng giống tổ mẫu men rượu tới nên nên đều bậy bạ một trận
Nhớ tới lời tên khi say rượu Từ Hách ý giãn
Nguyễn Thời Ý hiển nhiên đang suy nghĩ cùng một vấn đề dùng sức mở to hai mắt: “Tiểu tử ngốc chuyện hoang đường gì”
Từ Hách mỉm : “Nó hỏi cùng nàng sống bạc đầu để cho … cần kinh hãi”
Nguyễn Thời Ý nhất thời tức tỉnh: “Đừng để ý tới nó”
“Tiểu tử đó nha… Một mặt khen Từ gia chọn rể lấy tổ phụ làm tiêu chuẩn còn dung mạo gia gia tuấn như thế nào thể văn thể võ như thế nào tay vẽ vô địch thiên hạ đánh khắp kinh thành địch thủ ôn nhu săn sóc cẩn thận tỉ mỉ như thế nào mỹ đến thể bắt bẻ là thanh niên công tử nổi bật chói mắt nhất kinh thành… Ta đang suy nghĩ thật nhân vật số một như Ta biết ”
Từ Hách nén hai cánh tay khẽ run run
Phát giác hai nha đầu càng càng chậm cúi đầu ghé bên tai Nguyễn Thời Ý hỏi: “Nàng lúc nào gả cho nam nhân ưu tú như Vì giới thiệu cho biết”
Nguyễn Thời Ý biết lời dối năm xưa thuận miệng bịa cuối cùng ngày cũng vạch trần nhưng khi khám phá khỏi luống cuống
Kiềm chế cảm giác say cùng với bực bội nàng sang chuyện khác: “Đứa bé Kết giao là cái gì hồ bằng cẩu hữu Trừ bỏ Tiểu Điềm cao những khác đều là sâu rượu”
“Con em nhà huân quý phần lớn kiêu căng chỉ cần nhân phẩm ảnh hưởng đến công việc cục cần gì can thiệp quá mức… chẳng lẽ mỗi đứa nhỏ đều làm bận tâm nhọc lòng như ”
“Không… Ban đầu đối với con cái dạy dỗ càng nghiêm cũng vất vả nhiều hơn Dẫu từ khi đời đến khi thành cứ ăn no ngủ ngon thì sẽ khỏe mạnh lớn lên Chàng và học cũng học vẽ cũng hun đúc rèn luyện nhiều năm mới học kỹ năng bí quyết; nhưng làm cha mẹ giống ”
“Nhân duyên hôn sự bắt nguồn từ mong gieo trồng tình yêu thâm tình thắm thiết lẽ sẽ làm cho cùng đến bạc đầu nhưng chắc thể xứng chức làm phụ mẫu Nếu chỉ dẫn tận tình chỉ dẫn của phụ mẫu cùng với công công bà bà dĩ nhiên là làm ít công to với tình trạng nhà chúng khi đó ngay cả chị em dâu cũng chỉ thể tự tìm tòi học hỏi qua thật nhiều đường quanh co cũng phạm nhiều sai lầm…”
Rượu mạnh làm cho nàng mất sự khắc chế thường ngày tâm sự giờ từng cùng ai
Nói một nửa nước mắt chảy xuống
“Tam Lang chuyện nữ nhi thật xin ”
Từ Hách lòng đau như cắt lời ôn nhu nhẹ nhàng dỗ dành khuyên: “Rõ ràng là sai Sao nàng xin Ta căn bản cùng bọn nhỏ lớn lên ngay cả cái tên “Tham Vi ” mà chúng kiêu ngạo cũng là do nàng và Nguyễn Tư Ngạn kiếm cho… Ta thật lòng đã biết rõ xứng làm phụ thân và tổ phụ bọn họ”
“ mà đúng là phụ thân là tổ phụ của bọn họ một điểm vĩnh viễn sẽ thay đổi” Nguyễn Thời Ý nở nụ khổ sở “Sau khi gặp quả thật sinh lòng đề phòng với thậm chí cho tiếp xúc với con cháu Mà nay xem là quá nhỏ mọn”
“Nói nhiều vô ích thuận theo tự nhiên ” Từ Hách nhẹ nhàng khuyên nhủ “Nếu nàng mệt mỏi nghỉ một lát Lập tức đến nhà”
Nguyễn Thời Ý đêm ngủ ngon ban ngày bận việc cả một ngày lúc đầu óc mê man dứt khoát buông tha tất cả giãy giụa đem mặt chôn ở đầu vai nhắm mắt mà nghỉ
Gánh nặng quá khứ tương lai xa xôi nguy cơ nghi hoặc cũng chống nổi cơn buồn ngủ dứt cùng sự ấm áp chạm lòng
Im lặng kéo dài Từ Hách ôm chặt nàng sải bước chân xuyên qua bóng đêm đậm đặc chạy như bay trở về Lan Viên
Trong ngực là là trong mộng đúng là quá nhiều vất vả cho ai biết
Trước một lòng nhận định chỉ cần hết sức đối với nàng cùng nàng thân cận nhất định thể dùng khiêu khích cùng với triền miên kéo về tâm ý của kiều thê
Quả nhiên quá ngây thơ
Góa bụa nhiều năm cái nàng chân chính thiếu thốn tuyệt đối cá nước thân mật mà là bầu bạn tinh thần
May mà tỉnh ngộ quá muộn
Phố dài thưa thớt đường vội vã Trăng non như hình móc câu ánh sáng trong đổ xuống tuyết đọng sâu kín chiếu sáng lòng
Người ở Lan Viên trộm dõi mắt phòng Từ Hách chậm rãi đem thê tử đặt giường nhỏ
Nguyễn Thời Ý kiều nhan ửng đỏ nước mắt chảy từ đôi mắt khép hờ như ưu tư phức tạp như yêu thương như chứa đau lòng
Từ Hách nhẹ nắm tay nàng hết sức nhịn xuống xúc động hôn nàng nhẹ giọng : “Nguyễn Nguyễn biết thời gian thấm thoát lòng nàng chứa đựng nhiều điều hơn tình yêu nam nữ tình ý sớm đã phai nhạt dấu vết Lúc một lần một lần làm trái ý nguyện của nàng là quá phận”
“Ừ…” Nàng bởi vì giường đệm ấm áp bao bọc dần dần mơ hồ
Mắt thấy thị tì ở cửa bưng đến khăn mềm nước ấm Từ Hách buông tay nhỏ giọng nhắc nhở
“Từ nay về nhất định thu liễm tôn trọng nàng Mong nàng chớ ghét bỏ ”
Ít nhất cần … “Cách xa một chút”
****
Hôm trong kinh truyền khắp Từ đại công tử bởi vì say rượu khi đang giữ đạo hiếu cả đêm phụ thân Thủ phụ đánh cho một trận bắt buộc cấm túc phạt quỳ bài vị tổ mẫu
Lúc sáng sớm Lam đại công tử đến cửa tạ thủ phụ đại nhân vặn cửa vì chuyện đặc biệt lên núi đến mộ phần của “Từ thái phu nhân” cáo
Con các con em thế gia bồi Từ đại công tử uống rượu làm vui lục tục chạy tới đều Từ đại phu nhân Chu thị khách khí mời khi trở về nhà khó tránh khỏi trách phạt
Nguyễn Thời Ý ngủ một giấc đến buổi trưa đối với ký ức hôm qua đã còn nhớ đầy đủ
Nghe chuyện Từ Minh Lễ làm nàng đại khái đoán một hai trong đó
“Hành hung” hơn phân nửa là làm dáng một chút nếu như làm phụ thân ngó ngàng gì tới khi lên triều buộc tội sẽ hướng tới hai phụ tử bay tới như tuyết
cấm túc phạt quỳ vặn để cho gia hỏa lời việc làm thỏa đáng tu tâm dưỡng tính
Đến mức “Cáo mộ phần” vân vân chắc là Từ Minh Lễ mượn cơ hội cùng thảo luận chuyện thành ngầm kinh thành
Từ Tùng Hạc lâu trở về Từ Hách trưởng tôn dây dưa một ngày đóng cửa Chiết Lan uyển chuyên chú vẽ bản vẽ cơ hồ chân rời khỏi viện tuyên bố với bên ngoài dốc lòng vẽ tranh
Nguyễn Thời Ý mỗi ngày bớt thời gian xem xét chỉ lúc nghỉ ngơi nửa nén hương thị sát chép bản vẽ cùng với vẽ Vạn Sơn Tình Lam đồ
Bọn họ bao giờ quên hoàng đế mang lòng sưu tập tranh
Nếu như thật một ngày Gia Nguyên đế ngự bút vung lên hạ chỉ cho Từ gia “Mượn bức vẽ” … Nguyễn Thời Ý nhất định để cho bức vẽ nguyên bản tổ phụ đề bạt lưu ký hiệu rơi tay khác
Lý do an Từ Hách quyết định phòng chu đáo tiên lo phục khắc để tránh ngày ứng phó kịp
“Nguyễn cô nương” cùng “Từ ” như gần như xa thái độ thân thiết khó phân biệt khiến cho tớ Lan Viên kinh ngạc lo sợ yên cuối cùng đối với chuyện lần ngậm miệng
Sáng mùng mười năm mới Từ Hách âm thầm rời khỏi Lan Viên
Hắn để Tình Lam đồ và bản chép thành đem [Chiết lan uyển tuyết tình đồ] cùng với bản vẽ đồ trang sức khảm trân châu lớn giao cho Nguyễn Thời Ý dặn dò A Lục thu cất áo choàng màu xám
Nguyễn Thời Ý mới đầu biết “Áo choàng màu xám” là vật gì
Sau thấy gấp xong TSm mới biết là bộ lúc cùng Từ Thịnh so tài võ nghệ cắt hỏng
Hắn để cho may chỗ hỏng lưu làm kỉ niệm
Mà bức vẽ mới [ Chiết lan uyển tuyết tình đồ] miêu tả là cảnh tượng năm mới hôm đó tổ tôn bốn cùng A Lục đôi chó đánh gậy trượt tuyết
Bút phát đơn giản thoải mái đình đài cùng hoa mộc đều sinh động nhân vật cùng đặc điểm rõ ràng
Từ Hách đem bóng dáng chính thêm thấy rõ mặt mũi như thể thấy tám phần phong tư
Nguyễn Thời Ý mỉm thưởng thức bức vẽ kỹ hình ảnh vui vẻ hòa hợp duy chỉ bóng giấu giếm cô tịch tự dưng thấy ý rời xa…
Nàng chợt cảm thấy ngạc nhiên
Theo lý mà bức tranh nhỏ do cất giữ lưu niệm mới đúng
Vì … Tặng cho nàng
Lưu luyến với Chiết lan viên trống rỗng Nguyễn Thời Ý chợt nhận một chuyện
_ Từ khi hai rời thành ngầm đất tên dây dưa trêu chọc với nàng
Ai
Chẳng lẽ… “Tiểu Tam Lang” nàng một tát đánh xìu buộc con đường cấm dục
Tác giả lời :
Xích xích: Nguyễn Nguyễn bằng ngươi sờ một cái xem đánh hư
Trước mắt tuyến kịch tình tuyến cảm tình tuyến thân tình một mực đang phát triển xin mọi ủng hộ nhiều hơn ( ̄▽ ̄)