Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 60
Vừa qua giờ Mùi Mao Đầu đã tỉnh từ giấc ngủ trưa khi dùng cánh tay nhỏ mập thịt xoa con mắt ngái ngủ liền ầm ĩ chơi ném tuyết tiếp
Nguyễn Thời Ý sợ nó chơi quá sức sẽ cảm lạnh bèn vội thúc giục Từ Thịnh đưa nó về phủ thủ phụ
Từ Hách tắm xong thì đổi một bộ áo gấm màu thanh thủy bịn rịn tiễn Mao Đầu tận cửa
Khi tới cổng trong cuối cùng chợt nhận tiện công khai xuất hiện láng giềng đành dừng bước chân cúi xuống lấy một vật trong ngực hai tay khẽ run nhét cho Mao Đầu
Đó là một xâu tiền buộc bằng dây đỏ
Mặt khắc chữ “vạn tuế thiên thu” “tống ác trừ hung” “chém yêu trừ tà” mặt thì là hình vẽ long phượng song ngư quy xà dây đỏ buộc bảy đồng tiền thành hình rồng đây là cách buộc dây chỉ Từ gia
Mắt to của Mao Đầu sáng lên kí ức như chạm đến đột nhiên nấc lên
Nguyễn Thời Ý và Từ Hách luống cuống luôn miệng hỏi: “Mao Đầu chứ Khó chịu ở ”
“Hu hu…” Mao Đầu ôm lấy bắp chân Từ Thịnh quẹt hết nước mắt nước mũi lên áo bào thay của “Đệ nãi nãi Đệ nãi nãi Oa… Có cha lấy kẹo của Mao Đầu cho khác hết Nãi Nãi cần Mao Đầu nữa ạ”
Nguyễn Thời Ý khẽ giật kìm lệ rơi
Hội xuân năm nào nàng cũng buộc cho mỗi con cháu một kiểu giống
Mao Đầu năm tuổi đã kí ức thấy xâu tiền mừng tuổi Từ Hách buộc tự nhiên nhớ tới tổ mẫu đã mất lâu ngày bi thương ập tới khàn cả giọng
Từ Hách phản ứng của tiểu tôn tử làm cho bất ngờ tay chân nhất thời luống cuống
Định lấy xâu tiền khiến nó đã nhưng nó nắm chặt trong tay sống chết chịu đưa
Cả đám vây quanh dỗ dành chỉ khi A Lục đổ ống trúc một viên kẹo quả hạnh mới khiến khiến Mao Đầu dừng nước mắt nín mỉm
Từ Thịnh quan sát tỉ mỉ dây buộc phát hiện cơ bản giống với cách buộc của Nguyễn Thời Ý nhưng trình độ tinh mĩ kém một chút chỉ cho rằng “” học từ chỗ tổ mẫu
Thấy mặt “kế tổ phụ tương lai” như đưa đám hẳn là đã dốc hết lòng chuẩn lễ vật để dỗ vui vẻ song đưa khiến tác dụng ngược… Từ Thịnh thông cảm thấy áy náy
Hắn chợt nảy một ý đầu tiên trấn an Mao Đầu áy náy giải thích lí do với :” đó nhắc tới buổi tụ tập nho nhỏ với bạn bè ở Tùng Hạc lâu mời cùng nhất định sẽ hân hạnh đón tiếp vv…
Từ Hách sững sờ bất giác về Nguyễn Thời Ý ý nàng
Nguyễn Thời Ý thấy trưởng tôn lạ nghi là định bày trò gì mới đây
nàng cũng thể cản “” hội họp mặt mọi
Trước ánh mắt dò hỏi của Từ Hách nàng chỉ thể vờ như thấy
Nói một cách công bằng Từ Hách thấy trưởng tôn nhà thẳng thắn đáng yêu thì vui mừng mà thê tử cũng ý ngăn cản lập tức vui vẻ đồng ý
Từ Thịnh thấy “” “tôn trọng dị thường” với tổ mẫu “ gì nấy” đuôi mắt hẹp dài lộ vẻ đắc ý hệt như một con hồ ly giảo hoạt
*****
Ban đêm Nguyễn Thời Ý một ở thư các cố nén phiền não bất an duyệt kĩ danh sách khách khứa tại thịnh hội thư họa
Nghiêm túc so sánh với danh sách những đây cho là cất giữ Tình Lam đồ nàng phát hiện ba trong đó đều mời
Trong đó một vị họa sư nổi tiếng nhờ phỏng tranh của “Tham Vi ”
Bản thân vốn mấy bức nổi danh nhưng cực kì yêu thích nghiên cứu tranh sơn thủy của Từ Hách mười năm Hàn lâm họa viện đã từng chép bản chính mà hoàng đế cất giữ một lần
Bởi chỉ thích phỏng tranh hoàng đế trọng dụng khi rời cung quản lăn lộn khắp nơi cố ý chạy đến làm môn khách ở các phủ giấu tác phẩm của Từ Hách thậm chí giúp ít phân biệt hàng giả
Nguyễn Thời Ý thấy rằng cho dù năng lực đoạt một đoạn Tình Lam đồ thì cũng biết đôi chút về tung tích
Tính đã đến đúng giờ Tuất nàng đến cửa sổ hướng Đông trông về Chiết Lan uyển phía xa u ám ánh sáng đoán Từ Hách vẫn về nàng lo lắng theo bóng đêm bao trùm mà càng sầu muộn
Nàng đang sầu lo cái gì chứ
Sợ trưởng tôn lừa bán tổ phụ ruột thịt ư Sợ Lam Dự Lập của Từ Thịnh cũng dẫn Diêu thống lĩnh đến Sợ hai đại nam nhân nhiệt độ thân thể lạnh như băng chạm …
Dừng Dừng Dừng Càng lúc càng đúng
Nguyễn Thời Ý bỗng nhớ đến tin đồn “nữ vương Nhạn tộc phái đuổi bắt mĩ nam tử để hút máu” dường như một khi Từ Hách rời khỏi Hàn lâm họa viện Lan viên hoặc là phạm vi tầm mắt của nàng thì sẽ dễ dàng để lộ bí mật rơi nguy hiểm
Với đủ loại biểu hiện khác thường của Từ Thịnh lúc ban ngày Nguyễn Thời Ý đại khái suy đoán đứa nhỏ đang thử tài nấu nướng và võ công của Từ Hách
Giờ cố ý gọi tới Tùng Hạc lâu là để … xem xét tửu lượng “” và tửu phẩm
Nàng biết rõ rượu thể khiến con cởi bỏ lớp ngụy trang bề ngoài thì trông như lãng nguyệt thanh phong* nhưng uống xong liền gục xuống ngủ khi say thì nóng nảy thì buồn bực vui…
(*) trăng sáng gió mát
Nếu thì… phiền to
Nguyễn Thời Ý giờ mới phát hiện vội vàng gọi thị tì lên nhờ tra sổ sách đó chạy thẳng tới Tùng Hạc lâu cách đó hai con phố
Năm xưa phu thê uống rượu cùng nàng uống hơn hai ly đã lâng lâng say ; mà Từ Hách thì trời sinh tửu lượng cực bất luận uống bao nhiêu cũng bao giờ chính thức say lảo đảo
Không kể lần nàng đã “qua đời” đau lòng chết rượu nhập lòng sầu mà vẫn thể trấn định vẽ tranh còn tìm đường về nhà
Sợ nhất là rượu hớn ha hớn hở tùy tiện cầm bút vẽ lên tường…
Lỡ bây giờ thuận tay đề ba chữ “Từ Tham Vi” thì giải thích như thế nào
Từ Thịnh đang còn để hiếu nếu chỉ đơn thuần nghị sự với bạn bè ăn bữa cơm thì còn chứ nếu bắt uống rượu mua vui chỉ sợ sẽ chỉ trích bất hiếu
Tùng Hạc lâu vẫn như thường ngày tiếng đàn lượn lờ tiếng ly chén va chạm xen lẫn với tiếng tiếng mời rượu
Có lẽ bởi vì đám Từ Thịnh ở nhã gian tầng chưởng quỹ thấy Nguyễn Thời Ý bất ngờ hiện thân cũng kinh ngạc phối hợp với dặn dò của nàng lấy sổ sách kiểm tra đồng thời lễ phép “nhắc nhở” nàng đại công tử đang thương lượng chuyện quan trọng với bạn ở tầng nhấn mạnh “tất cả đều là nam”
Nguyễn Thời Ý dở dở
Quan hệ giữa nàng và Từ Thịnh cứ truyền linh tinh hết cả dù Từ Thịnh nhiều lần công khai hai là “ ” ít vẫn hiểu lầm hai là tiểu tình nhân
Chưởng quỹ cho rằng nàng hiểu lầm Từ Thịnh ăn chơi đàng điếm tới “bắt gian” vì mới đến câu
Đã như thì nàng cứ mượn cớ lên tầng tra dò làm gì cho phiền phức
Bước đến nhã gian ở cuối hành lang giọng hô uống hết vang lên ngừng
“Đại công tử” Giọng trong vắt lạnh lùng của Nguyễn Thời Ý xuyên qua bức bình phong thêu khiến tiếng vui bên trong đông cứng
“Nguyễn cô nương” Hai trong số các Lam gia cùng đặt câu hỏi
Nguyễn Thời Ý biết bên trong ít quen bèn cố kị bước chập chững
*****
Ánh đèn lay động bên trong ngoài Từ Hách Từ Thịnh Lam Dự Lập và hai còn năm con cháu nhà quan tuổi tác xấp xỉ bàn ăn là canh thừa thịt nguội
Từ Hách ở trong góc bào gấm màu thanh thủy nhã khiết thần thái như thường bàn tay rõ khớp xương đang bưng tước* đồng hứng thú quan sát nàng
(*) tước: cốc uống rượu ba chân
Dĩ nhiên đoán vì nàng đến chỗ
Những khác hoặc dậy chấp lễ hoặc tươi vui vẻ chào đón
Từ Thịnh đang uống hăng nhưng con ngươi lãnh đạm của tổ mẫu cơn say lập tức tan ba phần
Hắn lí nhí trong miệng: “Được Không ồn ào nữa Ta về đây Mấy các ngươi cứ từ từ uống Bữa để mời”
Một tên công tử say khướt đùa: “Ở tửu lâu của nhị thúc ngươi Còn ai cướp với ngươi nữa”
Nguyễn Thời Ý hời hợt lên tiếng: “Đại công tử kí sổ ”
Người Từ gia xưa nay quản lí cực nghiêm khi nhị thúc quản sổ lẽ sẽ nhắm một mắt mở một mắt; nhưng hiện tại tổ mẫu đang làm chủ Từ Thịnh thân là trưởng tôn dám lỗ mãng
Hắn bĩu môi đưa tay mò loạn vài cái “Ôi Hà bào của … Hình như quên ở nhà ”
Giả vờ y như thật
Lam Dự Lập mới mò túi tiền Từ Hách đã giành vứt một thỏi bạc lớn qua cho chưởng quỹ “Hôm nay làm quen với chư vị Từ mỗ vô cùng vinh hạnh”
Từ Thịnh thấy hào phóng thoải mái mắt say chứa đầy ý lảo đảo bước tới vài bước vỗ vai : “Đáng làm Sau … gọi ngài là ‘’ nữa gọi là ‘ca’”
Nguyễn Thời Ý khỏi liếc sang —— rõ ràng là tổ phụ ruột thịt của cháu Còn dám xưng gọi
Từ Hách tức giận : “Từ đại công tử vui thì còn sớm nữa là… kết thúc ở đây đã ”
“Ôi chao rượu còn uống xong mà Từ tửu lượng kinh chẳng bằng uống xong về”
Một vị công tử hầu phủ mặt đã đỏ tới tận mang tai mà vẫn định tới ép rượu Từ Hách
“Vậy… Từ mỗ xin kính ”
Từ Hách biết làm rót đầy một chén rượu đổ thẳng họng đó đưa tay đỡ Từ Thịnh
Mấy vị của Từ Thịnh đã dặn dò trừ chuốc say vị “Thư họa ” mà Từ Hách ngàn chén say từ đầu đến cuối mặt chẳng hề đổi sắc ngược còn chuốc cho những khác say lảo đảo
“Đã say về ” Có ồn ào
“Ngươi cho thế tử An Định hầu chút mặt mũi Cũng là cho chúng chút mặt mũi”
Thân phận Từ Hách con mắt của đám con cháu thế gia mà hiển nhiên là kém một bậc nụ lập tức nhạt đưa tay nâng chén khác ngẩng đầu uống cạn mĩ tửu
Ngay cả khi uống sắc mặt cũng ôn hòa mệt mỏi uể oải tỏ khí độ phong hoa “điềm nhiên mà uống”
Nguyễn Thời Ý nổi nữa giận: “Được Chàng uống ít thôi”
Nếu nàng lời nào lẽ sẽ để ý nhưng lời rõ ràng chỉ những quen thân nhất mới thể
Những khác chợt bừng tỉnh —— khó trách Từ Thịnh chuốc say vị Thì … hai quan hệ tình địch
Có tư tưởng mới tỉnh ngộ trừ Từ Thịnh đã say đến nổi ngả Đông ngả Tây Lam Dự Lập đỡ bên ngoài sáu bảy còn rối rít bưng chén khuyên giải còn mượn say mời rượu Nguyễn Thời Ý
Tất nhiên Từ Hách đều ôm hết
Nếu vì giữ mặt mũi của trưởng tôn Nguyễn Thời Ý hận thể vứt từng tiểu tử ráo máu đầu ngoài cửa sổ
Người nên lên tiếng ngăn cản nhất là Từ Thịnh giờ đã say mơ màng chỉ biết ngây ngô với bọn họ
Lam Dự Lập sợ làm lớn chuyện sẽ chọc Nguyễn Thời Ý vui bèn dặn dò chưởng quỹ chuẩn canh giải rượu đó lên cản hai chén khuyên can đám bạn ham uống
Ầm ĩ thời gian một chung trà cuối cùng Từ Thịnh uống canh giải rượu cũng hồn ; Từ Hách uống thêm với mọi vài đợt hạ gục hết những khác; Nguyễn Thời Ý kiềm chế lửa giận chực phun trào uống cùng vài chén nhưng rượu thuần quá mạnh cổ họng đến bụng như lửa đốt
A Dám dùng “Phù hương túy” nổi danh nhất Tùng Hạc lâu tới đãi khách
Rượu tác dụng chậm cực mạnh lúc uống thì phấn chấn đợi men rượu lên đến đầu thì cũng vững nữa vịn tường
Tiểu tử Từ Thịnh … sợ ngứa da
*****
Qua giờ Tuất náo nhiệt tan
Đám công tử quý gia vô cùng hứng thú xuống tầng gió lạnh quét qua cơn say dâng trào đừng cưỡi ngựa đến cả cũng động đậy nổi một đám ngây ngốc ngoài cửa đợi hạ nhân chuẩn xe ngựa
Từ Hách và Lam Dự Lập vẫn lộ men say đích thân thu xếp để Nguyễn Thời Ý ở khách đường bầu bạn với Từ Thịnh
Gió đêm đầu xuân thổi tan huyên náo bên trong Tùng Hạc lâu khu phố dần thưa thớt
Nguyễn Thời Ý thấy những khác hạ nhân đỡ về nhịn bấm Từ Thịnh một cái: “Cháu nhận tội đàng hoàng cho Hôm nay từ sáng đến tối gây nhiều chuyện như Rốt cuộc đang giở trò quỷ gì”
Từ Thịnh ngu ngơ: “Cháu … Cháu xem một chút thích trẻ con thể xuống bếp thể đánh dám uống … khụ khụ…”
“Cháu quản cái làm gì Cháu cháu thật sự …”
Nàng bỗng nhớ từng thúc giục nàng và Từ Hách “sớm làm một lễ thành thân”
Bọn họ thành thân chứ Nếu lấy một nhà lớn thế
Từ Thịnh như lạc mây mù tự độc thoại: “Thật cháu còn thử một chút xem lạm tình … ở chỗ nhất định thử … quận chúa mời đến hành cung tắm suối nước nóng Vừa để cháu tìm cơ hội thử xem”
“Thử cái gì Làm thử” Nguyễn Thời Ý trợn mắt
“Thử xem đủ một lòng Ừm… Đi tìm mấy tiểu tỷ tỷ xinh ”
Nguyễn Thời Ý vặn tai : “Tiểu tỷ tỷ xinh ở hả Còn nhỏ mà đã học ăn chơi ”
Từ Thịnh nàng vặn cho tình: “Không Cháu Chỉ mà thôi”
Ánh mắt Nguyễn Thời Ý sắc như đao “Thật chứ”
“Bọn họ … cháu chỉ một chút thôi thật đấy”
Đáy lòng của Nguyễn Thời Ý ân ẩn đau
Dù gì thì nàng cũng đã từng lơ là để ý khiến tiểu nhân âm hiểm thừa cơ lợi dụng suýt nữa gây thành sai lầm lớn cho nên coi trọng hành vi thường ngày của con cháu
“Người thế nào ” Từ Thịnh tỉnh phát hiện đáy mắt nàng tràn ngập bi thương và tự trách
“Không ” Nguyễn Thời Ý thầm thở dài
Nàng cách nào với đứa nhỏ rằng suýt chút nữa thì xứng làm trưởng tôn của nàng
“Nói quả thật tệ văn võ song làm khiêm tốn đối xử với Mao Đầu cũng …”
Nguyễn Thời Ý dở dở thể Đó là tôn tử ruột thịt của mà
Ngoài cửa vang lên tiếng vó ngựa lộp cà lộp cộp kèm theo đó là tiếng bánh xe lăn tròn xe ngựa của Từ phủ tới
Nguyễn Thời Ý và Trầm Bích một trái một hộ tống Từ Thịnh khỏi Tùng Hạc lâu
Gió táp mặt khiến Nguyễn Thời Ý chợt thấy váng đầu hoa mắt lảo đảo tựa hồ sắp rơi khỏi bậc thang
May thay Từ Hách bước nhanh tới một tay đỡ nàng trong ân cần cũng ngầm nhạo: “Nguyễn Nguyễn tửu lượng của nàng… tiến bộ chút nào ”
Ráng chiều lan khắp hai gò má của Nguyễn Thời Ý nàng cắn chặt môi cố gắng im miệng
—— nàng ức hiếp
Từ Thịnh lần nữa lâng lâng ợ một cái khói trắng thở cũng mùi rượu
Hắn lem nhem Từ Hách chợt níu tay mặt say nghiêm túc tuyên bố với giọng nghiêm nghị: “Tiên sinh Ca ở rể nhà chúng Dù gì cũng họ Từ…”
Từ Hách như sét đánh trúng nụ cứng
Hồi lâu xoa trán biết nên bày vẻ mặt gì với tôn tử ngốc nữa
Tác giả lời :
Thịnh Thịnh: Tiên sinh Ca Kế tổ phụ … Muội phu giả
Xích Xích: Tỉnh Ta là gia gia ngươi Ruột