Tái Sinh Trong Đêm Tối - Chương 59
Ánh sáng quang đãng dịu dàng chiếu xuống làm rõ vẻ chật vật đầu tro mặt bụi của hai cũng nổi bật sự lúng túng của việc “chào hỏi với Tiểu Tam Lang”
Ừm thật đúng là mời chào “đánh” mà
“Tam…”
Sau va chạm ngay cả hai chữ “Tam Lang” mà Nguyễn Thời Ý cũng thấy khó mở miệng
dù khó xử hơn nữa thì cũng tạm thời dẹp sang một bên
Chuyện chứng kiến ở lòng đất rõ ràng vượt quá phạm vi năng lực của bọn họ nhất định sớm tìm sự trợ giúp
Cố gắng định tâm trạng xong Nguyễn Thời Ý mặt dày bày vẻ đắn: “Tam Lang tiên phủ thủ phụ một chuyến; hãy nghĩ cách mau chóng chép thêm một phần bản vẽ ”
“Được” Từ Hách ngày càng quen để nàng quyết định mọi việc “Nàng ăn gì đã thay đồ hẵng vận động tiếp”
Nguyễn Thời Ý trừng mắt khuôn mặt râu ria bụi bặm còn dính máu mũi bê bết của đó móc khăn lụa thấm một chút nước tuyết đưa lên lau chùi tỉ mỉ
Có lẽ nước từ băng tuyết quá lạnh vì làm cho khuôn mặt bẩn thỉu của nóng bỏng
Từ Hách thấy nàng bất ngờ trở nên dịu dàng trở tay kịp cộng thêm tâm sự nặng nề trêu chọc nàng nữa mà xong môi lên cho nàng một nụ cảm kích và an ủi
“Cười ngốc gì thế Không biết mặt hoa* của xí bao nhiêu ”
(*) mặt hoa: vai mặt hoa (trong tuồng hát thời xưa)
“Có xí nữa nàng cũng chê”
“Ta cứ chê đấy” Miệng nàng thì quở mắng nhưng động tác tay nhẹ nhàng vô cùng lau qua lau một điểm qua loa
Khi Vu Nhàn theo động tĩnh tới thì bắt gặp một màn ôn nhu của bọn họ
Mặt mũi lộ vẻ tang thương tái hiện nụ thanh thản của di mẫu
Nửa giờ Nguyễn Thời Ý xe ngựa đến Từ phủ đến tối mới về
Nghe “” đóng chặt cửa ở Chiết Lan uyển hết một ngày ngay cả thằng nhóc đưa cơm cũng chặn ngoài cửa nàng bèn đích thân bưng canh nóng và mì sợi đến gõ cửa viện
Lúc đó Từ Hách đã dùng tơ lụa nửa xuyên thấu phác họa đại khái bộ bức vẽ xong đang đau lưng mệt mỏi đói đến nỗi da bụng dính da lưng thấy tới là nàng thở phào một dài nhẹ nhõm
Trong khi ở bàn bàn bát tiên* uống canh xương heo ăn mì sợi thì Nguyễn Thời Ý cẩn thận so sánh bản vẽ mới và cũ đồng thời sơ qua về thương lượng ở phủ thủ phụ
(*) bàn bát tiên: bàn vuông to mỗi phía hai
như nàng đoán Từ Minh Lễ khó nén khỏi khiếp sợ và hoài nghi cũng biểu đạt lo lắng khi nàng mạo hiểm như khẩn cầu nàng đừng tự hành động
Lúc hỏi đến làm mà phát hiện đầu mối để tránh lộ chuyện Từ Hách treo đầu dê bán thịt chó nàng bèn dối là tìm từ mấy bức Tình Lam đồ gốc
Lời minh chứng với lời nàng với Từ Minh Lễ lúc “sinh kỵ” “Trong tranh giấu di ngôn của ngoại tằng tổ phụ”
Từ Minh Lễ nhắc đến mấy năm đúng là báo mất tích cũng từng phát hiện hai thi thể trẻ con nhận dạng ở chốn hoang vu ngoài thành
Về chuyện giữa hai mẫu tử bắt đầu sinh tranh cãi Nguyễn Thời Ý nghiêng về phương án kịp thời xử lí chỗ nhà hát hí kịch đang giam nhốt và ngược đãi trẻ con; mà Từ Minh Lễ thì cho rằng hành động dễ bứt dây động rừng nhất là cửa che khuất đường lòng đất tủa bốn phương tám hướng nhân lực phân tán nếu thể khống chế cục thì nhất định thể tùy tiện hành động
Hắn thậm chí còn rõ án nhất định liên quan đến trọng thần trong triều kéo một sợi tóc sẽ động đến cả
Dưới tình thế khó phân biệt địch – theo lí cần điều tra chính xác hơn
Nguyễn Thời Ý tự biết thái độ xử lí khó tránh mang theo mấy phần cảm tính của phụ nhân đồng thời càng tin tưởng khả năng phán đoán tình thế nghiêm trọng của nhi tử chỉ nhờ điều tra kĩ màn điều cố gắng đừng lôi Nguyễn gia
Nếu án cũ năm xưa vén lên họ hàng ở Nam quốc xa xôi đại khái ảnh hưởng nhưng kinh thành vẫn còn một Nguyễn Tư Ngạn danh tiếng hiển hách dù tình nghĩa phai nhạt nàng cũng hi vọng đường bình an vô lo đừng nên gặp tai bay vạ gió
Từ Hách ăn mì sợi xong Nguyễn Thời Ý giảng quá trình và kết luận bỗng phát hiện gò má nàng ánh đèn rọi xuống mơ hồ ửng đỏ thầm thấy kì quái: “Nhi tử còn gì nữa ”
Một tia lúng túng xẹt qua đôi mắt sáng của Nguyễn Thời Ý “Nó nó… hỏi ẩn ý hỏi ai thăm dò bí đạo với ”
“Nàng đáp như thế nào”
“Ta đáp đổi chủ đề khác ngay”
Từ Hách đến phát run: “Nguyễn Nguyễn nàng sợ ‘thử địa vô ngân’* còn rõ ”
(*) Thử địa vô ngân tam bách lưỡng: giấu diếm che giấu chân tướng kết quả trái triệt để bại lộ
“Vậy thế nào —— ‘Là cha chết trẻ của con với ’ Hay là kiểu ‘tiểu tình lang mà nương già đắn của con cùng’”
“Ha ha ha… Nguyễn Nguyễn cuối cùng nàng cũng thừa nhận ‘già đắn’”
“Ta lấy ví dụ”
Nguyễn Thời Ý đỏ mặt thừa dịp lôi chuyện “ đắn” lúc sáng vội vàng chuyển đề tài khác
May mà Từ Hách phân rõ nặng nhẹ đề nghị tìm một biện pháp để dấu vết tiên phong bế cửa ở núi giả tránh ngày chui từ trong lòng đất
Nguyễn Thời Ý lúc nghĩ mà sợ thương lượng chi tiết với phụ phỏng bản vẽ
Thẳng đến khi rời khỏi giờ Tuất đây là lần đầu tiên Từ Hách trêu chọc nàng như mọi ngày
*****
Ngay đêm đó Nguyễn Thời Ý một chuỗi ác mộng quấy rầy
Khi thì mơ thấy lạc một trong mật đạo đất khi thì trốn trong góc nhỏ hẹp với Từ Hách triền miên nghỉ khi thì mơ thấy kinh thành chìm xuống lòng đất…
Lúc nàng tỉnh mặt trời đã lên cao ba sào nàng đảo mắt đồ dùng quen thuộc trong phòng màn rèm tủ quần áo bình phong mãi vẫn hồn
Đến khi Trầm Bích bưng đồ rửa mặt tới bẩm báo “Đại công tử và tiểu công tử sáng sớm tới Lan viên làm khách” Nguyễn Thời Ý mới chợt bừng tỉnh
Tuy Từ Thịnh sống chung với nhà thẳng thắn vòng vo nhưng nguyên tắc thì hiếm khi hành động tùy hứng
Sao lên tiếng chào hỏi Sao sốt ruột tới như thế
Người Từ phủ phát hiện mới Hắn dẫn Mao Đầu theo là để che giấu
Nguyễn Thời Ý dám sơ suất lấy tốc độ nhanh nhất để rửa mặt chải đầu đó thay y phục màu trắng mộc mạc vội vàng chạy tới thiên thính ngờ hạ nhân báo cho biết đại công tử đang thỉnh giáo vài vấn đề thư họa với “” ở Chiết Lan Uyển
Trong lòng nàng càng thấy bất ngờ
Tiểu tử Từ Thịnh căn bản hứng thú với thư họa ban đầu học vẽ với nàng và Thu Trừng đơn giản chỉ là cùng sáng nay còn đợi nàng thức dậy đã trực tiếp tìm Từ Hách
Nàng lo lắng tình hình Từ gia hoặc bí đạo đất biến để ý để hạ nhân bên cạnh mà xách váy chạy thẳng tới Chiết Lan uyển
Thời tiết gần đây ấm áp băng tuyết đang lúc tan rã ngay cả khí lạnh trong chỗ âm u cũng khoan nhượng
Nàng khép kín áo bông bước nhanh hơn khi gần đến thì thấy tiếng giòn giã truyền từ trong
Lại thấy hai đại khuyển vọt từ trong thùy hoa môn* hết sức mừng rỡ chạy như bay về phía nàng nàng ngẩn mặc cho Đại Mao và Nhị Mao tìm tòi nghiên cứu
(*) thùy hoa môn: một kiểu cửa trong kiến trúc nhà thời xưa mái bốn góc buông bốn trụ lửng đỉnh trụ chạm trổ sơn màu
Chiết Lan uyển nay yên tĩnh tao nhã giờ bởi vì Mao Đầu A Lục và song khuyển đến và náo nhiệt lạ thường
Hai đứa trẻ một lớn một nhỏ xổm ở chỗ trống hì hì đắp tuyết còn Từ Hách và Từ Thịnh thì thu thập tuyết sạch tan cho hai đứa sử dụng
Cảm giác bi thương nay quẩn quanh giữa hai hàng lông mày của Từ Hách đã ánh mặt trời ngày xuân xua tan mất
Hắn đưa mắt tiểu tôn tử lần đầu tiếp xúc nụ từ ái vui sướng ngừng dặn dò A Lục trông nom “tiểu ” đồng thời tự vê cầu tuyết cho Mao Đầu
Thấy Nguyễn Thời Ý cửa nhoẻn miệng với nàng một tiếng đó tiếp tục chơi đùa với lũ trẻ giúp chúng xếp những viên cầu tuyết lớn nhỏ tương tự thành một hàng dài
Nguyễn Thời Ý thấy thì mông lung vội chạy đến ôm Mao Đầu mà bước đến chỗ Từ Thịnh đang đào tuyết
“Mới sáng sớm đại công tử và Mao Đầu đã đến thăm là vì chuyện gì”
Từ Thịnh đùa: “Ở nhà sắp mốc lên cho nên chạy tới tán gẫu với một chút”
“Trong phủ… gì khác thường chứ”
“Hả Không ạ” Lần đến phiên Từ Thịnh hiểu lo sợ yên
Nguyễn Thời Ý hiểu dụng ý của trưởng tôn làm thấy bàn tay nhỏ bé của Mao Đầu lạnh đến đỏ bừng đau lòng bảo nó tạm ngừng lát đã
Mao Đầu nổi hứng chơi lên còn tiểu ca ca A Lục hiểu chuyện và “thúc thúc” quan tâm chăm sóc ngay cả thân ca cũng ném đầu
Chơi hết nửa buổi lớn trẻ nhỏ bắt đầu bày ném tuyết ngươi tới ; song khuyển vô cùng hưng phấn láo nháo thành một đoàn
Nguyễn Thời Ý đỡ trán mỉm bỗng một quả cầu tuyến từ bay đến đập trúng bắp chân nàng chuyển mắt thấy là Từ Thịnh đánh lén nàng tức giận gia nhập cơn hỗn chiến
Cả cuộc chơi Từ Hách đều che chở cho Mao Đầu thỉnh thoảng lén giúp Nguyễn Thời Ý một chút; A Lục hiểu thấu tâm tư của trực tiếp về đội của “thẩm thẩm”
Cuối cùng chẳng khác nào tất cả mọi đều đối kháng với Từ Thịnh ném cho đầu và áo đều dính đầy tuyết đến khi hô to “Đầu hàng” Nguyễn Thời Ý mới bỏ qua cho buộc cởi áo khoác đã ướt một nửa xuống
Lộn xộn nửa ngày rốt cuộc Mao Đầu cũng chịu dừng nghỉ ngơi ăn cái gì đó
Tất nhiên Nguyễn Thời Ý cẩn thận phục vụ một miếng một câu “Cẩn thận kẻo ngẹn” đầu thì thấy Từ Hách đang cầm giấy bút rảnh rỗi ở một góc tủm tỉm phác họa gì biết
Vụn ánh mặt trời đan tóc cũng chiếu thấu đến tận đáy mắt trong suốt khiến cho ánh mắt như thật ấm mềm
Phần nóng bỏng xuất phát từ tình thương huyết mạch tương liên
Hắn đã thiếu khuyết quá nhiều trong lúc vô tình thu hoạch tình thương bỗng thấy vô cùng vui vẻ
Trong lòng Nguyễn Thời Ý mềm nàng bưng một khay Mai hoa tô lên bước đến bên cạnh tỏ ý bảo ăn vài cái
Hắn ngưng bút mỉm đáp nàng nhưng đưa tay nhận lấy thừa dịp ai chú ý há miệng
Nguyễn Thời Ý tức giận cầm một cái lên nhanh chóng nhét miệng
Hắn ngậm đó tiếp tục cúi đầu dùng bút câu tuyến phác họa cảnh tượng bên bàn đá
Đáy mắt dập dềnh ánh sáng rực rỡ mật ý lưu chuyển vô tận
Từ Thịnh bỗng nhiên đầu vặn bắt gặp động tác nhỏ của hai nụ sâu xa trộm nở
*****
Vốn tưởng rằng Từ gia chơi đến trưa thì về ngờ gần tới trưa Từ Thịnh đột nhiên la hét làm ngọ thiện hứng thú bừng bừng kéo Vu Nhàn chuẩn nguyên liệu
Đối với hành động hết sức kì quái Nguyễn Thời Ý thật sự hiểu nổi —— Từ đại công tử trúng gió
Trông nó từ khi lăn xuống đất cho đến bây giờ tròn hai mươi từng thấy nó bếp chạm dầu muối tương giấm bao giờ cả
Đợi mọi xếp mấy cái bàn dài trong phòng bếp xong Từ Thịnh đã bưng đủ loại thịt bột mì trứng gà gia vị bắt đầu bố trí nhiệm vị cho mọi yêu cầu Nguyễn Thời Ý Từ Hách Vu Nhàn Tĩnh Ảnh Trầm Bích và A Lục mỗi phụ trách một món ăn
“Thịnh Nhi hôm nay cháu thế Toàn làm chuyện khó hiểu thôi”
Nguyễn Thời Ý thừa dịp những khác loay hoay với đống nguyên liệu nấu ăn kéo Từ Thịnh sang một bên hỏi
“Vui mà” Hắn dí dỏm “Tết nhất nhà chúng thể chúc tết khắp nơi nếu tìm chút chuyện để bận rộn cuộc sống vui ”
Nguyễn Thời Ý mịt mờ đối với ý tưởng của thanh niên mắt thấy Từ Hách nặn bột mì thành cá nhỏ cho Mao Đầu chơi đùa đó nặn đủ loại hình dáng động vật như mèo con chó con thỏ con hết sức sinh động đáng yêu khiến đứa trẻ vui vẻ mặt
Trong bụng nàng thầm cảm thấy ấm áp nên thêm gì nữa tùy ý mọi loay hoay thôi
Ngay đó Vu Nhàn cho những thông thạo nấu nướng như Tĩnh Ảnh Trầm Bích cán bột nặn chặt viên sủi cảo để bảo đảm mọi cái ăn ; A Lục thì bận bịu dắt Đại Mao và Nhị Mao đề phòng bọn chúng quấy rối hoặc ăn vụng; Mao Đầu thì tự chơi trò chó mèo (bằng bột mì) đại chiến Từ Thịnh giả vờ bận rộn chạy khắp nơi chỉ còn Nguyễn Thời Ý và Từ Hách trố mắt
“Hay là… tới xào hai món thức ăn lát nàng nếm thử” Từ Hách hỏi ý kiến của nàng
Nguyễn Thời Ý kinh ngạc thấy nhanh nhẹn chọn măng tươi trứng gà hẹ thơm đương nhiên nàng cũng tiện chơi bời lêu lổng nàng cột chặt tạp dề lấy đậu phụ thịt ba chỉ sò khô trong bếp cắt rửa để hầm
Lúc còn trẻ nàng cũng từng xuống bếp làm chút điểm tâm xinh xắn cho bọn trẻ thưởng thức nhưng từ khi gia cảnh Từ gia lên đỉnh bất cứ chuyện lớn nhỏ gì cũng hạ nhân làm hơn nữa phía còn nhi tức lo liệu đến lượt nàng động tay
Sau nửa giờ nồi sủi cảo ba loại nhân lò món đậu phụ tự làm đơn giản của nàng cũng bưng lên bàn bát tiên
Bất ngờ thay Từ Hách nay đã quen phục vụ giờ làm một món măng non thịt bằm xào trứng và một món canh tôm khô thịt vụn trứng hoa
Tuy thể sánh với đầu bếp nổi danh nhưng cũng dáng vẻ lắm sắc hương vị đều đủ thể khiến nàng so kịp
Trước ánh mắt khiếp sợ của Nguyễn Thời Ý giải thích: “Ta bôn tẩu ở bên ngoài mấy tháng ngày nào cũng gặp chỗ ở thích hợp khó tránh khỏi dãi gió dầm sương Thư đồng an trí xe ngựa làm việc vặt là dần dần học làm mấy món ăn Cộng thêm khi ở với A Lục cũng xuống bếp ít lần Tự biết tài nấu nướng dám cho nàng nếm thử bây giờ buộc bêu
Trên thực tế Nguyễn Thời Ý bao giờ hỏi tới năm xa đã trải qua những gì chỉ khi tán gẫu với Thu Trừng nàng mới ở bên cạnh dò chuyện dấu chân của từng trải rộng bốn nước
Hắn chủ động thêm nàng cũng hỏi nhiều
Thứ nhất là sợ đụng đến chuyện thương tâm thứ hai là e sợ càng quan tâm thừa thãi sẽ càng khiến hiểu lầm
Dù thì nàng cũng đã quyết từ đường ai nấy tơ tình đứt là đứt
Nay nghĩ trải qua năm tháng rèn giũa nàng dĩ nhiên còn là thê tử ngây thơ nhu nhược của năm đó nữa cũng còn là tam công tử kiêu ngạo thoải mái trong phủ tướng quân tình cảm còn mấy phần
Thấy híp mắt múc canh cho Mao Đầu dặn dò đứa trẻ thổi mấy cái mới uống tự tay gắp một chén sủi cảo cho A Lục khi đầu hỏi nàng ăn sủi cảo nhân gì ánh mắt ôn nhu như nước khiến nàng bỗng dưng mù quáng
Sống chung cách quãng với hơn nửa năm nàng chỉ lo tránh khỏi sự trêu chọc của chuyên chú với việc đánh cuộc tìm tranh lấy nhiều năm chia cách để từ chối bày tỏ…
Thế nhưng từ đầu đến cuối nàng từng cảm nhận rõ ràng những biến hóa nhỏ của càng từng thử hiểu lần nữa
Không câu trả lời của Nguyễn Thời Ý Từ Hách theo hiểu biết của đối với nàng gắp nửa chén sủi cảm nhân tôm khô trộn măng đặt xuống bên cạnh nàng
Thấy nàng buồn bực uống canh trứng hoa vẻ mặt gần như buồn bã mất mát vội hỏi: “Sao thế Không hợp khẩu vị ”
Trong miệng Nguyễn Thời Ý đều là tiên vị rõ ràng canh mặn nhưng phẩm vị ngọt nhàn nhạt
“Không chẳng qua là thấy bất ngờ” Nàng thu những cảm xúc phức tạp khen một câu “Ngon lắm”
Vẻ thấp thỏm của Từ Hách dần biến mất nhỏ giọng : “Vậy… lần sẽ làm thêm những món khác cho nàng”
Nguyễn Thời Ý từ chối cho ý kiến
Có điều lúc nhoẻn miệng khẽ niềm vui thích nhỏ bé thấy thoáng quét qua mi nàng
Bữa ăn đúng là giật đầu cá vá đầu tôm tài nghệ nấu nướng cao thấp lẫn lộn mọi cũng phân tôn ti tất cả đều ăn ngấu nghiến hòa thuận vui vẻ
Kẻ đầu têu là Từ đại công tử làm việc gì cũng xuống chủ vị thong dong thưởng thức món ăn mặt thoải mái
*****
Sau khi ăn xong mệt thấy Từ Thịnh hề ý định rời Nguyễn Thời Ý càng nghi ngờ gấp bội
“Đứa nhỏ biết điều thì cho cháu phụ thân trách phạt Hay là giận dỗi với mẫu thân cháu”
“Người nghĩ thế” Từ Thịnh lắc đầu “Cháu thật sự tới tán gẫu với nhân tiện thăm ”
Nguyễn Thời Ý nghi ngờ “thăm ” mới là động cơ thật sự của
Mối quan hệ giữa hai bọn họ trở nên thân thiết như từ lúc nào
Chẳng lẽ… đứa nhỏ đã phát hiện điều gì
Từ Hách tạm thời nhận thân mong sống chung nhiều hơn với nhà nàng lí do gì để ngăn cản
Thấy Mao Đầu mơ màng buồn ngủ Nguyễn Thời Ý nhẹ nhàng bế nó phòng ngâm nga đồng dao dỗ cho nó ngủ trưa
Đêm qua mơ nhiều quá thiếu ngủ nàng đợi đứa trẻ chìm giấc ngủ thì cũng dựa đầu giường ngủ bù
Đang lúc mơ mơ màng màng hình như tiếng đánh theo gió truyền tới
Ai đang gây chuyện ở Lan viên thế
Nàng kinh hãi lật đật khoác áo gọi Trầm Bích ở phòng ngoài trông chừng Mao Đầu đó vội vội vàng vàng gọi Tĩnh Ảnh cũng
Ở tiền viện rộng rãi hai bóng cao lớn cầm lưỡi kiếm sắc bén công thủ cao thấp va chạm kịch liệt
Từ Hách chỉ mặc áo bào tro tay cầm trường kiếm kiếm khí cuồn cuộn nhanh chóng; mà Từ Thịnh dùng hoành đao tránh mũi nhọn mắt mực như đóng thành suối băng
… Hả Đang yên đang lành đánh Còn động đao kiếm
Chân mày Nguyễn Thời Ý nhíu đang định quát bảo dừng thì thấy trong lúc cấp bách Từ Thịnh nháy mắt với nàng một cái biết sự tình như nàng tưởng nàng bèn hành lang yên tĩnh xem
Hai tổ tôn như đều chiêu nào chiêu nấy bài bản khó phân cao thấp
Từ Hách cực ít động võ mặt nàng lúc tay áo tung bay nhanh nhẹn xoay tròn mấy vòng tư thái ưu nhã khua tay đâm chém như triều dâng ép Từ Thịnh phòng thủ theo công trong đề phòng dám nương tay
Từ Thịnh thân mang võ chức võ công trong đám thiếu niên trội hơn hẳn; nhưng dù gì Từ Hách cũng danh sư đích thân chỉ dạy cộng thêm lớn hơn vài tuổi ứng đối thoải mái vẻ gì là rơi thế hạ phong
Đao quang kiếm ảnh phản ngược ánh nắng màu tuyết kim mang bay lên trời ngân hồng chui xuống đất khiến hoa hết cả mắt
Đánh non nửa giờ thỏa chí tràn trề cuối cùng Từ Hách để trưởng tôn đâm rách nửa tấc áo bào mà dừng tay
Hai lời khách sáo hiển nhiên chỉ đơn thuần là tỉ thí ý lục đục hiềm khích
Người xem khỏi sợ hãi cảm thán ngờ “” dáng vẻ nho nhã thế cũng mang đầy tuyệt nghệ
Nguyễn Thời Ý thấy hai đổ mồ hôi như tắm lập tức dặn dò hạ nhân chuẩn nước để hai tắm thay quần áo
Nàng vốn nghĩ rằng vóc hai tổ tôn xấp xỉ hết để trưởng tôn mượn một bộ bào phục sạch sẽ của Từ Hách ngờ Từ Thịnh đã sớm chuẩn đã sớm mang đủ sam khố trong ngoài
Nó cố ý đến để đánh với Từ Hách
Nguyễn Thời Ý dần thừ
Khi Từ Thịnh ăn mặc sáng sủa từ phòng tắm phòng khách vẻ mặt vui sáng rỡ thấy ngoài nhướn mày với nàng một cái
“Tổ mẫu công phu giường của cháu đã thử giúp khí lực mạnh mẽ thân thủ bất phàm coi như là hiếm ; còn công phu khác… ừm chỉ thể tự khảo hạch thôi”
Cái gì mà công phu giường Khác… là chỉ giường
Ai ai khảo hạch “công phu” của tên Nàng còn cần khảo hạch
Nguyễn Thời Ý trợn mắt há mồm khi phản ứng thì thuận tay nắm một đoạn cành khô trong đình dùng sức ném về phía Từ Thịnh
Từ Thịnh hớn hở nghiêng tránh khi nàng đưa chân định chạy đuổi lần hai thì thi triển khinh công chạy loạn khắp sân làm nàng giận đến nỗi liên tục giậm chân
Đứa nhỏ chết tiệt Suốt ngày lộn xộn cái gì thế biết
Nếu tôn tử ruột thịt nàng sẽ đánh cho nó tàn phế
Tác giả lời :
Thịnh Thịnh: A a làm kế tổ phụ chuyện dễ Phải qua năm ải chém sáu tướng
Xích Xích: